Cuộc đời Hướng Phù Sinh cũng kết thúc kể từ ngày hôm nay.
Ngày hôm sau, khi người được phái tới đón Hướng Phù Sinh bước vào phòng, tức thì bị cảnh tượng trong nhà làm chết sững, cho rằng kẻ địch đã đột nhập. Hướng Phù Sinh chỉ bình thản tự mình thu dọn sạch sẽ, nói không có chuyện gì, rồi xách vali rảo bước vào thang máy. Cánh cửa thang máy chầm chậm khép. Cô nhìn đăm đăm khung cảnh dần thu lại trước mắt. Đó sẽ là những kí ức cuối cùng của cô về nơi này. Cô biết, mình sẽ không bao giờ trở lại.
Tốn mười mấy tiếng đồng hồ, Hướng Phù Sình mới về tới Hồng Kông. Từ đầu tới cuối cô không hề chợp mắt, cơn say trước đó đã làm cô kiệt sức, nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ lùng, về tới nhà họ Lâm, mọi thứ vẫn như thường, đám người làm răm rắp gọi phu nhân, khiến cô không khỏi cau mày.
Cô sai người mang tới báo và tạp chí vài ngày gần đây, giờ qua một lượt không hề thấy tin tức liên quan đến Lâm Sóc. Cô hỏi người làm vài ngày nay có tin tức gì của ông Lâm hay không, họ chỉ nói từ khi cô đi, ngoại trừ Mike đến một lần, sau đó không còn gì khác.
Hướng Phù Sinh thả người trên ghế, đưa tay bóp trán. Là thật, hắn đã chết. Không phải cô đang mơ một giấc mơ hoang đường...
Nhưng nên báo với người ngoài thế nào đây? Phát cáo phó? Nếu không chuẩn bị gì mà đưa tin tức ra ngoài, chỉ sợ sẽ khiến Lợi Hằng rơi vào thế hỗn loạn...
Có nên tìm người ấy bàn tính trước?
Đang lúc lưỡng lự, điện thoại trong nhà chợt đổ chuông. Người làm báo là Hạ Thiệu Phong gọi tới. Hướng Phù Sinh lấy làm lạ, anh có bao giờ gọi vào điện thoại cố định đâu?
Cô đuổi người làm đi chỗ khác, trở về phòng nghe điện thoại.
"Sao anh lại gọi điện thoại về nhà?"
"Hai ngày nay không liên lạc được với em, nghe nói em đi Mỹ, lâu quá không thấy tin tức gì nên đành gọi về nhà."
Hướng Phù Sinh lục tìm điện thoại của mình, nói: "Vội đi quá, em quên mang điện thoại. Giờ đang sạc pin, chốc nữa em sẽ gọi lại."
Đầu dây bên kia đáp một tiếng "Được", lại hỏi dò thêm một câu: "Phù Sinh, em... không sao chứ?"
Hướng Phù Sinh hơi sững lại, trả lời: "Em hơi mệt, khoảng bốn năm tiếng nữa anh gọi lại nhé." Nói xong cô lập tức đập điện thoại. Cắm sạc điện thoại xong, cô leo lên giường nằm. Thật ra cô không buồn ngủ. Cô biết cần nhân lúc còn tỉnh táo để suy tính mọi chuyện, nhưng đầu đau nhức không chịu nổi. Lâm Sóc đã khiến cho tất cả kế hoạch của cô đổ sông đổ bể, rối tung hết cả. Trong lúc bực dọc, cô liền nhắm mắt lại, trở mình khá lâu, cuối cùng thiếp đi.
Đến khi nghe tiếng chuông điện thoại reo, Hướng Phù Sinh mới giật mình tỉnh lại. Nhấc điện thoại lên nghe, hóa ra không phải Hạ Thiệu Phong.
"Nghe nói Lâm Sóc xảy ra chuyện rồi?"
Nghe giọng nói của người kia, Hướng Phù Sinh không kìm được trầm xuống: "Đã biết tin rồi à? Anh định thế nào?"
"Nghe giọng cô có vẻ không vui cho lắm. Tôi cứ nghĩ đây phải là tin mừng, thù lớn đã trả xong. Không có hắn, việc trở lại nắm giữ Lợi Hằng dễ dàng hơn nhiều." Người kia có lẽ đang vui, giọng nói cũng không giấu được vẻ hớn hở.
"Tôi tưởng anh ta đã ác, ai ngờ anh còn ác hơn. Tôi không thèm cái kế hoạch bỏ đi của anh, anh ta chết rồi, anh ta chết thật rồi." Hướng Phù Sinh gần như hét lên.
"Em nói ai chết?"
Đầu đây bên kia chưa kịp trả lời, từ sau lưng Hướng Phù Sinh chậm rãi vang lên một tiếng nói.
Giọng nói đó thân quen đến mức kinh hoàng. Điện thoại trên tay Hướng Phù Sinh phút chốc rơi xuống, tiếng người đầu dây bên kia vang vọng trên mặt đất.
Hướng Phù Sinh quay lại nhìn bằng một vẻ bối rối, vậy mà ánh mắt đang chờ cô phía sau ấy lại như đang cười. Chắc hắn đang cười nhạo cô, cười cô cả tin, cười cô ngốc nghếch.
"Em khóc rồi."
Nghe thế cô mới sực tỉnh, đưa ngón tay sờ lên mặt. Quả nhiên chạm phải một giọt nước mắt nóng hổi. Vì sao thế? Thậm chí chính cô cũng không hiểu rõ. Hướng Phù Sinh đang định lấy tay gạt nước mắt, Lâm Sóc đã sớm một bước nắm lấy cổ tay cô, rồi từng chút từng chút một, đặt lên giọt nước mắt ấy những dấu hôn nóng hổi.
"Lâm Sóc..." Cô run rẩy gọi tên hắn, trái tim đập loạn trong lồng ngực khiến cô thở cũng thật khó khăn.
Sai rồi, sai rồi, sai hết cả.
Cô không nên để mình khóc vì hắn, không nên mặc cho hắn ôm lấy, hôn lấy, không nên dùng hai tay nắm chặt lấy vạt áo hắn, càng không nên để nỗi mừng vui thanh thản kia phát ra từ tận đáy lòng...
Nghiệp chướng thật quá nặng, trái tim cũng quá đỗi chân thành. Hướng Phù Sinh, sao mày lại trơ tráo thế này? Mày định thuyết phục bản thân bằng cách nào đây?
Mày rõ ràng, vẫn còn, vẫn còn yêu hắn đến thế...
"Bỏ ra." Cô lấy lại giọng nói bình thường một cách khó khăn, bàn tay nắm chặt tay hắn chuyển sang đẩy mạnh, cô lùi một bước lớn, liều mạng thoát ra.
Có lẽ vì cô phản kháng chẳng báo trước, Lâm Sóc bất ngờ bị đẩy lui một bước. Hắn nhìn cô, lúc này đang khóc không thành tiếng, lùi dần từng bước một. Hắn bất giác nở một nụ cười, vẫn vẻ mặt tự tin đượm nét lạnh lùng: "Anh tưởng rằng suốt quãng đời còn lại, chẳng bao giờ được trông thấy em khóc vì anh nữa."
Hướng Phù Sinh lùi tới chân tường, phải bám lấy mép cửa sổ chống đỡ bản thân khỏi ngã, qua làn nước mắt mơ hồ, cô chăm chăm nhìn hắn. Giọng nói còn run rẩy, nhưng khi những suy nghĩ trong đầu dần trở lại linh hoạt, cô bắt đầu cười ra tiếng, cười như điên dại.
"Lâm Sóc, thật là... giỏi cho chiêu kim thiền thoát xác"
Rốt cuộc cô đã quá xem thường tài năng diễn xuất và mưu lược của hắn, cũng đánh giá quá cao khả năng kiềm chế và lí trí của bản thân.
"Không, người đáng được khen ngợi phải là em, Hướng Phù Sinh. Mấy năm không gặp, em mưu sâu kế hiểm vượt ngoài tưởng tượng của tôi." Ánh mắt Lâm Sóc lóe lên một tia tàn độc, hắn cúi người nhặt chiếc di động khi nãy Hướng Phù Sinh làm rơi dưới đất, sau đó vừa nhìn Hướng Phù Sinh chằm chằm, vừa ấn nút gọi.
Bàn tay vịn trên mép cửa sổ của Hướng Phù Sinh không kìm được siết chặt một cái. Cử động nhỏ này lọt vào mắt Lâm Sóc, nụ cười trên môi hắn thêm phần khinh mạn. Ngay lúc đó, đầu dây bên kia nhấc máy, Lâm Sóc không đợi người kia cất tiếng, lập tức nói một câu: "Lệ Chí Thành, màn kịch này kết thúc rồi. Đây sẽ là ngày cuối của cậu tại Hồng Kông.”
Nhìn Lâm Sóc tắt máy, Hướng Phù Sinh cùng lúc cảm thấy đau đớn lan tỏa không rõ từ đâu. Cúi xuống mới phát hiện, hóa ra vì bàn tay vịn vào khung cửa sổ nắm lại quá chặt, khiến cho một ngón tay bị bật móng, máu chậm chạp thấm ướt đầu ngón tay.
"Ngay từ đầu, Hạ Thiệu Phong chỉ là tấm vải ngụy trang. Em nói chuyện với anh ta, tham gia bữa tiệc do anh ta tổ chức, chỉ để tôi thấy anh ta là người sau lưng ngầm giúp đỡ em. Nhưng trên thực tế, đó chẳng qua là kế che mắt, con át chủ bài của em từ đầu đến giờ là Lệ Chí Thành." Lâm Sóc vừa nói, vừa ung dung tiến lại gần Hướng Phù Sinh, giọng điệu nhẹ nhàng mà lạnh lẽo ghê người. "Chiêu này cao tay lắm. Nếu không vì lần này Lệ Chí Thành sốt sắng mượn tay xã hội đen Mỹ định giải quyết tôi, bị tôi chơi lại một vố kim thiền thoát xác, sợ rằng tôi đã bị các người hợp lực hại chết."
Hướng Phù Sinh không ngẩng đầu lên. Lâm Sóc nắm chặt lấy tay cô, rút khăn tay ra giúp cô băng bó lại. Hướng Phù Sinh bèn ngẩng lên nhìn hắn, vẻ mềm yếu hoàn toàn biến mất không còn vết tích, cô nhoẻn cười, "Tôi chưa từng nghĩ Lệ Chí Thành dám làm thế, anh ta không phải kẻ bộp chộp, đã ẩn nấp cạnh anh lâu như vậy mà chưa ra tay, tôi đâu dám tin anh ta liều lĩnh đến thế, phá nát kế hoạch của tôi."
"Thú nhận nhanh nhỉ. Em đoán chắc tôi sẽ không làm gì em sao?" Lâm Sóc buộc nút thắt cuối cùng, ngước lên, bất ngờ nắm lấy cằm Hướng Phù Sinh, chậm rãi mân mê. "Em khóc như thật. Tôi suýt cho rằng đám phản trắc định mưu hại mình chỉ có Lệ Chí Thành, chẳng liên quan gì đến em đấy."
"Tin hay không thì tùy. Đối với tôi mà nói, để anh chết dưới tay kẻ khác là quá nương nhẹ. Nếu chết, tôi muốn anh phải chịu giày vò gấp trăm, đau khổ gấp vạn lần rồi mới chết."
"Họng cứng hơn xưa nhiều đấy nhỉ. Bây giờ mất con át chủ bài vẫn còn dám khua môi múa mép trước mặt tôi?" Lâm Sóc thả tay, chuyển sang bóp cổ Hướng Phù Sinh, ngón tay ấn chặt phía trên động mạch cổ. "Em có biết mục đích ban đầu của chuyến đi Mỹ này là gì không, Hướng Phù Sinh? Tôi muốn kết thúc cái thân phận ấy, cái tôi đen tối, dơ bẩn, nặng nề của quá khứ, để trở thành một Lâm Sóc giản đơn, trở lại đây, sống một cuộc sống mới, trong một tương lai có em."
Hắn cúi xuống, nhìn Hướng Phù Sinh đắm đuối nhưng con ngươi tối thẫm dần lộ vẻ tiếc nuối. "Nhưng tôi thật không ngờ, quyết định đó lại suýt cướp đi cái mạng này. Nếu không phải trước nay tôi cẩn trọng, luôn mang theo thế thân, sợ rằng thật sự không có đường về nữa. Phù Sinh, khoảnh khắc đó tôi mới biết em hận tôi đến mức nào."
Hướng Phù Sinh cười nhạt, nói một cách khó khăn: "Bây giờ anh mới nhận ra e rằng quá muộn. Anh đã đối xử với tôi thế nào, chẳng lẽ anh còn không rõ? Cùng tôi đi tới tương lai à? Anh đúng là thằng ngốc nói mê! Sao, bây giờ mộng đẹp vỡ tan, định giết tôi chắc?"
"Giết em?" Lâm Sóc lắc đầu, "Em biết là tôi không nỡ. Tôi chỉ muốn nói cho em biết, vở kịch đã hạ màn, em thua rồi. Cho nên nửa đời còn lại hãy ngoan ngoãn ở bên tôi. Nếu em vẫn còn muốn giở trò, tôi sẵn sàng đón tiếp."
Hắn thả cô ra, quay người đi khỏi.
Hướng Phù Sinh đứng nguyên chỗ cũ, nhìn chiếc điện thoại bị hắn vứt dưới đất, sắc mặt dần khôi phục vẻ bình thản.
Cô thua ư? Sợ là chưa chắc đâu.
Hướng Phù Sinh ban đầu không nắm chắc Lệ Chí Thành liệu có đứng về phía mình hay không, dù sao Lệ Chí Thành và Lâm Sóc cũng đã cộng tác làm ăn khá mật thiết từ lâu. Nhưng với dã tâm và thủ đoạn của Lệ Chí Thành, chỉ đứng sau làm nền cho Lâm Sóc thì sao đủ?
Lâm Sóc cao ngạo, Lệ Chí Thành cũng không kém. Hắn kỳ công đèn sách biết bao năm mới trở thành đại luật sư khét tiếng ở Trung Hoàn, quyết không thể mặc cho Lâm Sóc chèn ép mãi được. Hắn đã luôn tìm kiếm cơ hội, một cơ hội lật đổ Lâm Sóc. Nhưng Lâm Sóc trước nay làm việc rất cẩn thận, ít khi để lại dấu vết, nếu là điểm yếu thì chỉ có thể là một người. Người đó là Hướng Phù Sinh.
Nếu không phải Lệ Chí Thành có dã tâm, xuất đầu lộ diện đề nghị hợp tác cùng cô, thì cô làm sao biết được bao năm trôi qua Lâm Sóc vẫn đi tìm mình, làm sao biết chỉ cần mở một tấm thẻ ngân hàng đã có thể dụ Lâm Sóc tới, làm sao biết cách công kích điểm yếu của hắn, làm sao biết tỉ mỉ tiến thoái theo kế hoạch...
Điều duy nhất vượt ra khỏi mọi thứ mà cô đã sắp xếp, chính là cái chết giả của Lâm Sóc. Trong kế hoạch của cô, nhất định Lâm Sóc phải sống.
Hướng Phù Sinh bình tĩnh nhìn ngón tay vừa được băng bó, ánh mắt lộ vẻ khiếp đảm. Cho dù cô đoạn tình tuyệt nghĩa với hắn thì sao, hắn chẳng cũng thế ư? Chuyện đã tới nước này không còn đường lui nữa rồi.
Nụ cười thoáng qua khóe miệng, Hướng Phù Sinh thầm nghĩ, đáng ra cô phải cảm ơn Lệ Chí Thành đã giúp mình nắm được tiên cơ, chỉ đáng tiếc... Lệ Chí Thành chẳng qua cũng chỉ là quân cờ trong kế hoạch của cô, là con tốt mà cô đã quyết tâm loại bỏ sau khi sử dụng.
Lệ Chí Thành, với anh, trò chơi đã kết thúc. Còn với Hướng Phù Sinh này, trò hay giờ mới thực sự khai màn.
Lệ Chí Thành cũng là người biết điều, hắn hiểu thế nào là giữ được núi non, lo gì thiếu củi. Ngay ngày hôm sau, trời c