Lưu Hâm Hoa vừa huýt sáo, vừa đi vào phòng làm việc của Đỗ Thiệu Ân
“Tâm trạng của cậu tốt lắm sao ?” Đỗ Thiệu Ân không hề quay đầu lại, chỉ hỏi Lưu Hâm Hoa
“Ừ.” Lưu Hâm Hoa cầm máy tính xách tay đặt lên bàn.”Yến Từ đồng ý tối nay hẹn với mình .”
Đỗ Thiệu Ân ngẩng đầu nhướng mày.”Cậu thật sự đeo đuổi Yến Từ?”
“Dĩ nhiên.” Lưu Hâm Hoa mở laptop ra, mở thư mục hình trang phục
Đỗ Thiệu Ân chỉ có thể nhìn chằm chằm Lưu Hâm Hoa, nhưng lại không nói nên lời
“Nơi này tổng cộng có một trăm tấm hình, cậu chọn ba mươi tấm tốt nhất rồi bỏ vào CD ình, mình muốn gửi cho vài vị khách VIP, làm phiền cậu vậy.” Nói xong, Lưu Hâm Hoa lại thong thả bước ra khỏi phòng làm việc của anh .
Đỗ Thiệu Ân lập tức ôm máy tính xách tay đứng lên, đi đến bàn làm việc của Yến Từ.
Trong công ty này, chỉ có Lưu Hâm Hoa và Đỗ Thiệu Ân là có phòng làm việc riêng, những đồng nghiệp còn lại đều sử dụng bàn làm việc
Yến Từ ngẩng đầu, nhìn Đỗ Thiệu Ân đặt máy vi tính xuống cạnh cô.”Sao vậy?”
“Ở đây có tổng cộng một trăm tấm hình, cô chọn ba mươi tấm rồi bỏ vào CD, Lưu Tổng muốn gởi cho khách VIP.” Anh nhìn cô một cái. “Đúng rồi, chưa hoàn thành thì đừng mong tan việc”
Đỗ Thiệu Ân thông báo xong liền xoay người, trở về phòng mình
Yến Từ nhìn đồng hồ trên bàn, đã năm giờ rồi, người này mới tốt với cô 2 ngày, bây giờ lai bắt đầu làm khó cô rồi sao ?
Cô không quên cuộc hẹn lúc 6h30 với Lưu Hâm Hoa, Yến Từ nhanh chóng chọn ra ba mươi tấm hình đẹp nhất, sau đó để máy tính tự động biên tập, những việc còn lại đợi cô hẹn xong rồi trở về làm
Cho nên đúng 6h30, cô đã ngồi trên xe Lưu Hâm Hoa, không để ý đến ánh mắt như phun ra lửa của Đỗ Thiệu Ân
Dưới ánh nến, món ngon rượu ngon.
Đêm rất đẹp, trong nhà hàng tiêu chuẩn lại nghe Lưu Hâm Hoa đùa giỡn, Yến Từ hưởng thụ một đêm lãng mạn chói lọi
“Lưu Tổng…” Ăn xong món tôm sốt, Yến Từ dừng một chút, ngập ngừng muốn nói gì đó .
“Kêu anh là Hâm Hoa đi, cứ kêu Lưu tổng, anh còn nghĩ chúng ta chưa tan việc đấy!” Lưu Hâm Hoa nở nụ cười thứ n
“Hâm Hoa … ” Cô đầu hàng.”Cám ơn bữa tối này .”
“Em không cần khách sáo như vậy, dù sao em cũng là đại tướng của Dạ Hoa, mời em ăn là chuyện bình thường thôi .”
“Vậy em cũng không khách sáo nữa, em muốn nói thẳng vài điều.” Tối nay cô đồng ý hẹn cùng Lưu Hâm Hoa, chủ yếu là để nói cho rõ ràng mà thôi
“Được rồi, em cứ nói đi .” Lưu Hâm Hoa cười nói
Phục vụ sinh đưa món điểm tâm ngọt lên, là bánh ngọt cùng rượu thạch hoa quả, cô vẫn không nhúc nhích cái thìa (muỗng), đôi mắt to xinh đẹp vẫn nhìn chằm chằm vào Lưu Hâm Hoa
“Em biết, anh rất có cảm tình với em nên em muốn làm rõ vài điều, tránh để anh tiếp tục đi vào lối rẽ.” Yến Từ cười, đôi mắt to lập loè
Lưu Hâm Hoa nhíu mày, rất đẹp trai.”Anh mời em ăn cơm là để bồi dưỡng tình cảm của chúng ta, sao có thể gọi là lầm đường lỡ bước?”
“Sao anh không hỏi em đã kết hôn chưa ? Đã có bạn trai chưa …?” Yến Từ cố gắng dùng phương pháp uyển chuyển nhất để từ chối Lưu Hâm Hoa.
“Em chưa kết hôn, bởi vì anh có lý lịch của em; cũng mặc kê em có bạn trai hay không, bởi anh rất thích em.” Lưu Hâm Hoa nói rất tự tại nhưng trong lòng khẩn trương vô cùng, anh không hỏi thăm đến vấn đề riêng tư của cô, nhưng từ khi quen nhau đến nay, anh không hề thấy có ai đến đón đưa cô nên mới khẳng định chắc nịch như vậy
“Đúng vậy, nhưng em từng có người bạn trai trước, ở chung một năm .”
Nghe thấy được chữ “trước”, Lưu Hâm Hoa lúc này mới thấy thư giãn hơn.”Bây giờ ở chung đã là chuyện thường tình, còn ai để ý nữa chứ ? Anh cũng từng ỏ chung với phụ nữ, anh không để ý đến” Anh hoàn toàn không quan tâm đến vấn đề “xử nữ” hay không, chỉ biết là có cảm giác động tâm với cô
“Nhưng em lại không cẩn thận sinh ra một đứa con gái.” Yến Từ nhìn khuôn mặt Lưu Hâm Hoa từ từ trở nên méo mó, anh ta sẽ không rộng rãi đến vậy chứ ?
“Con gái ? Em có con gái ? Không giống chút nào cả.” Chuyện này không phải chuyện đùa, Lưu Hâm Hoa thật sự không ngờ cô đã có con, điều này làm anh hơi bất ngờ một tí
“Ừ, sau khi chia tay em mới phát hiện nhưng lúc đó đã trễ rồi, cho nên đành sinh nó ra.” Cô nói rất lạnh nhạt, không hề để ý đến vẻ mặt thương tâm đau lòng của Lưu Hâm Hoa
“Đã … Bao nhiêu tuổi rồi ?” Lưu Hâm Hoa hỏi, có chút lắp bắp
“Một tuổi rưỡi, mẹ em đang chăm sóc nó, như vậy em sẽ chuyên tâm vào công việc hơn.” Cô nói giống như đang tán gẫu vậy, nhưng trong lòng thì thầm đoán xem anh ta đã hết hy vọng với cô hay chưa
“Vậy em là bà mẹ chưa lập gia đình ?”
“Ừ.” Cô gật đầu.
“Em đúng là vừa cực khổ vừa kiên cường.” Lưu Hâm Hoa nắm lấy tay Yến Từ.”Anh rất bội phục những cô gái dũng cảm như em vậy, giống như mẹ anh”
“Mẹ của anh ?” Yến Từ không hiểu sao hỏi.
“Mẹ anh cũng sinh anh khi chưa lập gia đình, ở thời đại đó, mẹ anh thật sự đã chịu rất nhiều đau khổ và uỷ khuất. Cho nên em yên tâm, anh chỉ ủng hộ em, tuyệt đối sẽ không khinh bỉ em” Nét mặt anh không còn vẻ bỡn cợt như ban nãy nữa, mà càng lúc càng trở nên chăm chú
Cô không ngờ, Lưu Hâm Hoa cũng là đứa con riêng, không biết cha mình là ai
“Hâm Hoa, em rất vui khi nghe anh nói vậy nhưng tạm thời em vẫn chưa muốn yêu đương, xin anh đừng đặt tình cảm nam nữ lên người em, chúng ta có thể làm bạn tốt mà.” Lưu Hâm Hoa không hề ghét bỏ, ngược lại còn an ủi cô, làm cô thấy đỡ tủi thân phần nào
“Em nói cho anh biết chuyện này, anh đã vui vẻ lắm rồi, điều này cho thấy em thật sự xem anh như bạn, nhưng bất quá, anh không đảm bảo sẽ không động tình với em.”
“Con gái của em còn nhỏ, em thật sự không có tâm trạng yêu đương, chỉ muốn làm bạn tốt với anh .”
“Anh hiểu, mẹ anh cũng đã hy sinh vì anh rất nhiều, vĩnh viễn đều đặt anh ở vị trí thứ nhất. Vậy chúng ta làm bạn trước đi, nếu thấy hài lòng thì hãy nói sang những chuyện khác.” Anh cười nói
“Hâm Hoa, cảm ơn anh, nhưng xin anh đừng nói chuyện em có con ra ọi người biết, kể cả phó tổng, được không ?” Cô khẩn cầu.
“Dĩ nhiên không thành vấn đề, đây là chuyện riêng của em, anh làm sao mà dám nhiều chuyện, hơn nữa, đây coi như một bí mật nhỏ giữa hai chúng ta, hôm nay giới thiệu con gái em cho anh đi !” Hơi giật mình một chút nhưng Lưu Hâm Hoa nhanh chóng khôi phục lại bình thường
“Hâm Hoa, anh đúng là người tốt.” Yến Từ thật sự cảm động từ đáy lòng, cứ nghĩ sẽ bị khinh bỉ, không ngờ Lưu Hâm Hoa hiểu lòng người như vậy
Vì một câu “người tốt” của Yến Từ, Lưu Hâm Hoa nhíu nhíu mũi.”Nói cho em biết, đừng đẩy chữ người tốt đó cho anh.”
Yến Từ cười càng rực rỡ hơn.”Vậy gọi là bạn tốt được không ?”
“Được được được, dù sao cũng chỉ là bạn bè tạm thời mà thôi.” Vừa nói, Lưu Hâm Hoa vừa sảng lãng cười ha ha.
Lưu Hâm Hoa là một người rất biết tìm đề tài để nói, anh ta quét sạch sự yên tĩnh của màn đêm, đêm nay, không khí không những trở nên khó xử, cương nghị mà còn vui vẻ hơn lúc trước rất nhiều
Hai người coi nhau như người cùng cảnh ngộ, nhất định có thể trở thành bạn tốt
Nhìn vẻ mặt vui vẻ của Yến Từ, khoé môi giơ lên hết cỡ đi đến phòng làm việc, Đỗ Thiệu Ân ngồi trên ghế của cô – vẻ mặt lạnh lẽo đến cực điểm
Anh trơ mắt nhìn Yến Từ đi ra ngoài hẹn hò với Lưu Hâm Hoa, không khỏi đợi cả buổi tối, đợi đến nỗi bụng đói trống rỗng rồi
Cô càng lúc càng có vị nữ nhân, đó là loại mị lực lịch lãm, thể hiện ra sự tự tin cùng phong thái sáng ngời, rõ ràng cô không phải mỹ nữ, nhưng lại là một ánh hào quang, đi đến đâu toả sáng đến đây
Cô gái trước kia luôn nấp sau lưng anh, chờ anh che chở đã không còn nữa, anh bực mình như bị cướp mất bảo bối yêu quý nhất vậy
“Sao anh lại ngồi ở chỗ tôi ?” Yến Từ không hiểu gì, híp mắt nhìn Đỗ Thiệu Ân
“Hâm Hoa đâu ?” Đỗ Thiệu Ân không đáp, hỏi ngược lại.
“Anh ấy còn bận việc, đưa tôi trở về công ty rồi đi rồi .”
Đỗ Thiệu Ân đứng lên.”Cô vào phòng làm việc của tôi ngay.” Vừa nói, anh vừa đi về phòng mình
Ngại ngùng nhìn những đồng nghiệp đang có mặt ở đây, cô chỉ có thể nghe theo lời anh
Cô vừa vào phòng làm việc của anh, anh đã đóng cửa lại
“Chuyện gì?” Cô đứng cạnh cửa, nơm nớp lo sợ, vì cô cảm giác được lửa giận của anh không nhỏ
“Việc tôi giao cho cô cô đã làm xong chưa?” Anh tới gần cô một bước, cô liền lui về sau một bước, cho đến khi lưng cô như chống đỡ lên tấm ván cửa
“Tối nay tôi nhất định sẽ hoàn thành.” Chọn ảnh mà thôi, có cần quan trọng vậy không ? Trong lòng cô thầm mắng nhưng không dám nói ra tiếng, sợ chọc anh càng tức giận hơn
“Hừ, cô vui vui vẻ vẻ đi hẹn hò cùng tổng giám đốc mà còn dám mạnh miệng ?” Hơi thở của anh như phà vào mặt cô
May là cô có mang giày cao gót, giúp thân hình nhỏ bé của cô trở nên khí thế hơn một chút .”Hâm Hoa nói tôi làm việc cực khổ nên mời tôi đi ăn bữa cơm thôi, chẳng phải hẹn hò gì cả”
“Hâm Hoa?” Anh giương cao âm điệu.”Mới ăn một bữa ăn tối thôi mà đã thân mật gọi tên nhau rồi à ?”
“Đỗ phó tổng, anh đang tức giận?” Cô nhướng mày chất vấn.
Giống như cô càng nói càng ngu ngốc, hàng lông mày của anh càng lúc càng thắt lại, trước kia rõ ràng anh không nói nhiều, khi tức giận cũng không mắng người ta ; nhưng nhìn vẻ mặt của anh bây giờ, hệt như con sư tử đang muốn cắn cô vậy
“Gọi tôi là Đỗ phó tổng mà kêu anh ta là Hâm Hoa !” Đãi ngộ khác biệt làm vẻ mặt anh trầm hơn, càng khó nhìn hơn .
“Anh thấy tôi không lễ phép sao ? Đó là do Tổng giám đốc muốn tôi gọi anh ta vậy thôi” Cô thật sự không biết tại sao anh ta tức giận, chỉ có thể phỏng đoán
Nghe thấy cô vẫn nói chuyện không đâu, lửa giận của anh càng nổi lên, hai tay anh đặt lên vai cô, hai cô bị vây giữa ngực anh và ván cửa
“Cô thích Lưu Hâm Hoa?”
Cô co vai lại, ánh mắt rũ xuống đất, phát hiện người này càng lúc càng gần sát vào cô.”Anh có thể lùi về sau một bước hay không, như vậy tôi không nói chuyện được”
“Trả lời tôi” Anh chẳng những không lui về sau mà còn hạ người xuống, chóp mũi cơ hồ đụng phải chóp mũi của cô .
Cô bắt mình bỏ qua khí thế bén nhọn kia, ngẩng đầu dùng ánh mắt đầy quyền năng nhìn chằm chằm vào anh .”Thích ! Anh ấy là nam nhân tốt.”
“Hắn ta chỉ biết lời ngon tiếng ngọt, cô có biết anh ta thay bạn gái như thay quần áo không ?” Sống cho tới bây giờ, anh không biết mình có thể ghen tị đến thế
“Dĩ nhiên tôi biết.”
“Biết mà vẫn còn thích hắn ?”
Giọng điệu cô cứng rắn.”Có gì khác biệt sao? Đâu phải tôi chưa từng có bạn trai?”
“Em …” Anh tức điên mất, trong ấn tượng của anh, cô vừa biết điều lại vừa nghe lời, chưa bao giờ mạnh miệng với anh như vậy. “Em không được quen với Lưu Hâm Hoa !”
“Anh dựa vào cái gì mà quản tôi?” Cằm cô khẽ nhếch lên, muốn tăng thêm khí thế, không ngờ môi anh lại rơi xuống, làm cho cô muốn tránh cũng không kịp.
Tư vị trên môi mềm nhũn, anh còn chưa ý thức được hành vi của mình, thậm chí còn chưa được hưởng thụ gì, một bàn tay trắng đã đánh mạnh vào ngực của anh.
Dù đối với anh mà nói, cú đánh này chả là gì cả, nhưng đủ để làm anh khiếp sợ và lấy lại tinh thần. Trời ạ! Anh vừa làm gì vậy?
Anh thậm chí còn cường hôn cô, một tình nhân cũ đã chia tay! 12»