Chia tay hai năm, từng là người yêu rất thân mật, từng cho rằng cả đời này cũng không gặp lại nhau nữa, nhưng lại không cẩn thận, chưa chuẩn bị tâm lý lại gặp phải thì nên làm sao bây giờ ?
Nếu như ở đầu đường, có thể vờ như không thấy đối phương, sau đó tiêu sái quay đầu, chỉ gặp thoáng qua, mỉm cười cũng vô dụng thôi ; nếu như gặp trong nhà hàng, vậy ngươi ăn của ngươi, ta ăn của ta, ưu nhã nuốt hết toàn bộ thức ăn vào miệng, sau đó thì bỏ qua chào hỏi, hoặc cũng có thể vờ như không có gì
Nhưng nếu gặp trong phòng làm việc, mắt thấy đối phương đang mỉm cười, còn vươn tay ra chào hỏi, có thể vờ như không biết sao ?
Đầu óc Yến Từ chỉ có thể dùng trạng thái – ngừng lại ba giây để hình dung, nhưng ngay sau đó, hai cánh môi cô kéo nụ cười 15 độ chuyên nghiệp, vươn bàn tay phải mảnh khảnh trắng nõn ra .”Xin chào, tôi là Yến Từ.” Cô quyết định – làm bộ không nhận ra
“Xin chào, tôi là Đỗ Thiệu Ân.” Âm điệu của Đỗ Thiệu Ân rõ ràng giảm xuống vài phần
Đây là công ty hữu hạn “Dạ hoa”, là xí nghiệp nhỏ làm theo mô hình ba mươi người, đặc biệt thiết kế trang phục ột công ty trang sức ở Mĩ
Trong phòng họp này, hai nam một nữ đang đứng, không khí vô cùng khách sáo
“Đỗ tiên sinh, hân hạnh được làm quen.” Yến Từ rụt tay lại, khoé môi vẫn giữ nụ cười
“Hoan nghênh cô gia nhập Dạ Hoa, sau này phải nhờ đến sự chuyên nghiệp của cô nhiều rồi.” Đỗ Thiệu Ân khách khí nói, nhưng trong mắt hiện lên tia khinh miệt
“Yến Từ là do tôi tuyển chọn, sau này mọi người đều là đồng nghiệp, không cần nói khách sáo như vậy.” Người nói chuyện là Lưu Hâm Hoa, hắn sảng lãng cười to mấy tiếng
“Yến tiểu thư có năng lực quảng cáo rất rõ ràng, tin chắc có thể giúp chúng ta trở nên nổi tiếng” Thái độ của Đỗ Thiệu Ân không dư nhiệt tình, ngược lại, đắc ý tràn ngập
“Tôi sẽ dùng mọi kinh nghiệm mà mình có được, hy vọng có thể giúp ích cho Dạ Hoa.” Yến Từ khẽ gật đầu.
Nụ cười của cô vừa vặn, không nóng bỏng, không nịnh bợ, trong khách khí có phần ngạo khí, nhiều năm kinh nghiệm ngoài xã hội giúp cô có thể điều khiển tâm trạng mình đến một cảnh giới hoàn mỹ nhất
“Thiệu Ân, tối nay giúp Yến Tử làm người mới đến, không được quên.” Lưu Hâm Hoa thông báo.
Đỗ Thiệu Ân nhẹ gật đầu .”Không thành vấn đề.”
“Yến Từ, tôi dẫn cô đến chỗ ngồi của cô xem.” Lưu Hâm Hoa mở cửa phòng họp ra, đi trước ra ngoài
Yến Từ lễ phép cười với Đỗ Thiệu Ân, sau đó mới theo Lưu Hâm Hoa ra ngoài. Cô lặng lẽ nắm chặt hai bàn tay, biểu hiện cực lực khống chế
Sau khi được Lưu Hâm Hoa giới thiệu hoàn cảnh, đồng nghiệp, lúc cô ngồi xuống bàn làm việc, cô bỗng có ý muốn chạy trốn
Nếu như biết Đỗ Thiệu Ân cũng làm việc ở đây, có chết cô cũng không đồng ý giới thiệu của Lưu Hâm Hoa, nhưng nhìn bộ dạng ban nãy của Đỗ Thiệu Ân, chẳng lẽ anh ta đã sớm biết cô sẽ đến đây làm việc sao ?
Hồi tưởng giống như thuỷ triều, tràn từng đợt sóng vào đầu cô ──
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô đã vào làm việc ở một công ty thiết kế quần áo, và cũng chính ở đó, cô gặp được Đỗ Thiệu Ân
Cô là nhân viên bộ phận kế hoạch, anh ta là chủ nhiệm bộ phận kế hoạch .
Một ngày cô cố gắng làm việc 12 giờ, trong vòng 3 tháng ngắn ngủi, cô trở thành nhân viên chính thức, một năm sau thăng chức làm chuyên viên
Sớm chiều chung đụng, lâu ngày sinh tình, cô điên cuồng mê luyến Đỗ Thiệu Ân .
Đỗ Thiệu Ân là hoàng tử bạch mã điển hình trong trí tưởng tượng của tất cả thiếu nữ, anh ta cao lớn rắn rỏi, ngũ quan thâm thúy, rõ ràng không phải con lai nhưng lại có đôi mắt to, làn môi mỏng như họ
Khi anh ta không cười thì rất nghiêm túc, khi anh ta cười thì lộ ra vẻ ôn nhu ; anh ta không nói nhiều lời, cũng cố chấp như một con trâu
Khi anh ta giận sẽ không lớn tiếng mắng người ta, chỉ biết híp mắt lại, lông mày nhẹ chau lại, sau đó bảo ngươi cút, đừng ầm ĩ anh ta ; anh ta trầm tư, trầm tư hệt như một hồ nước lạnh an tĩnh, làm người ta không thể đoán được trong lòng anh ta đang nghĩ gì
Anh ta rất tốt với phụ nữ, lại càng tốt hơn với người yêu của mình, đó là chuyên tâm, tuyệt không có phát sinh tình cảm ngoài ý muốn khác
Cô cũng giống những nữ sinh khác, không thể chống cự nổi mị lưc của anh ta, sau đó nhào xuống quần tây của anh ta, cúi đầu xưng thần.
“Yến Từ…”
Tiếng la nhỏ nhẹ của Lưu Hâm Hoa giúp cô hoàn hồn
“Lưu Tổng.” Cô lập tức đứng lên, nở nụ cười
May là trên tay cô còn cầm quyển sách giới thiệu vắn tắt về Dạ Hoa, nếu không ngày đầu tiên đi làm đã thất thần, tin này mà truyền đến bộ phận quản lý, không biết lương của cô sẽ như thế nào nữa
“Trưa nay cùng đi ăn cơm đi !” Lưu Hâm Hoa thân thiện nói
“Ừ.” Cô cầm lấy túi xách, đi ra công ty cùng Lưu Hâm Hoa .
Mặt trời tháng bảy gắt đến nỗi cả da đầu đều tê dại
Yến Từ lấy một cây dù nhỏ từ trong túi xách ra, chống lại cái nắng gắt gao, Lưu Hâm Hoa thân sĩ giúp cô cầm cây dù, nếu không bước đi một ột thấp chênh lệch như vậy, thật sự rất khó coi
Năm phút đồng hồ sau, họ đã đến tiệm cơm đầu đường
Lưu Hâm Hoa và Đỗ Thiệu Ân hoàn toàn là những người khác nhau , anh ta hài hước khôi hài, sáng sủa hoạt bát, là một người đàn ông mà ai cũng có thể kết bạn
Trong khí trời tốt như vậy, cô nhìn Lưu Hâm Hoa khoa tay múa chân, nghe anh ta chê cười, tâm trạng cũng bò lên từ đáy cốc
Lưu Hâm Hoa là tổng giám đốc của Dạ Hoa, cũng là nhân viên nghiệp vụ tốt nhất, anh ta quen biết nhiều, rất nhiều phu nhân nổi tiếng là khách quen của anh ta
“Thì ra Dạ Hoa là của Lưu Hâm Hoa và Đỗ Thiệu Ân, tôi còn nghĩ chỉ có anh là chủ thôi chứ !” Ăn cơm xong, cũng uống xong ly hồng trà ngon nhất, cô cố ý nhắc đến vấn đề này
Trong hai năm qua, cô cố ý quên đi Đỗ Thiệu Ân, chẳng quan tâm đến anh ta, cơ bản là đẩy anh ta ra khỏi cuộc sống của cô hoàn toàn
Thì ra, sau khi rời khỏi công ty, anh ta cùng Lưu Hâm Hoa xây dựng sự nghiệp
“Anh quen Thiệu Ân lúc đi du học ở nước ngoài, hai năm trước anh trở về, muốn thành lập một công ty cho nên hỏi ý kiến của cậu ấy, không ngờ lại ăn nhịp đến vậy. Cậu ấy chịu trách nhiệm về nhãn hiệu ở nước ngoài, quan hệ xã hội, kinh tế rồi tài vụ, cậu ấy quả thật rất mệt mỏi, một năm thường ra nước ngoài nhiều lần, sau khi công ty phát triển hơn một chút, anh mới mời em đến đây, cùng chia sẻ công việc với cậu ấy”
“Tại sao trước kia em chưa nghe thấy tên anh ta ?” Nàng phải lên tiếng hỏi
“Con người kia rất bề bộn, nhưng không chịu công khai, cho nên việc xã giao đều đẩy cho Tổng giám đốc anh.” Lưu Hâm Hoa cười nhẹ, rất có hảo cảm với vị mỹ nữ trước mặt này
Yến Từ tuyệt đối không phải đại mỹ nhân thuần khiết như nước trong, càng không có thân hình nóng bỏng mỹ lệ, cô là một người phụ nữ thông minh, trí tuệ và đầy dịu dàng
Nói chuyện gọi gàng, làm việc nghiêm túc, mỉm cười rất nhạt , nhưng đôi mắt chim bồ câu của cô quả thật rất có lực hấp dẫn với đàn ông
Là đèn quang sao ? Rõ ràng cô không có nháy mắt gì, rõ ràng cô đang nói chuyện phiếm rất đứng đắn, nhưng chỉ cần cô nheo mắt lại cười thôi, người ngồi đối diện nhất định sẽ bị điện giật
“Vậy Đỗ tiên sinh biết em đến để đảm nhiệm vị trí ở bộ phận quản lý sao ?” Yến Từ hỏi rất nghiêm túc, chăm chú hệt như đang cùng cộng sự bàn công việc vậy
“Yến Từ, em không cần lo lắng, trước đó anh đã giao lý lịch của em cho cậu ấy xem rồi, em tiếp nhận công việc giao tiếp trong tay cậu ấy, dĩ nhiên cậu ấy rất đồng ý.” Lưu Hâm Hoa hoàn hồn, vất vả lắm mới có thể kéo cô về công ty, nhất định phải làm cận thuỷ lâu dài với cô .
“Vậy à !!! Vậy em có nên tìm Đỗ tiên sinh để bàn bạc về chuyện này không ?”
“Ngày mai cậu ấy phải cùng nhà thiết kế bay sang Zehder, không cần vội vàng, đợi cậu ấy trở về thì em đã quen với công việc của công ty rồi, đừng ình nhiều áp lực quá”
“Anh ta đi mấy ngày ?” Cô hỏi nữa.
“Mười ngày.”
Cô gật đầu, trong lòng như trút được gánh nặng vậy
Cô nở nụ cười, chậm rãi thở dài một hơi, từ khi nhìn thấy Đỗ Thiệu Ân , cô mới biết thân kinh mình quấn chặt bao nhiêu, trái tim đau khổ bao nhiêu
Lưu Hâm Hoa thấy cô cười một tiếng, không hiểu cô đang cười cái gì, chỉ biết tim mình đang đập loạn, anh xác định, mình đã bị cô gái trước mắt này hấp dẫn
Cô vui vẻ uống sạch chén hồng trà lạnh như băng
Đỗ Thiệu Ân biết cô đi làm, tại sao còn chọn cô ? Chẳng lẽ thấy cô không có lực uy hiếp đến anh ta sao ? Hay là vẫn không đặt cô vào mắt ?
Cô đầy bụng nghi ngờ, cái này làm cô thấy thật khó hiểu
Đây là ghế lô trang nhã mà thanh u được mua từ Nhật, cùng kiểu cách cục, ánh đèn hoàng hôn, mỗi người đều ngồi trên đệm, ở giữa là một cái bàn
Tư thế có thể thay đổi, miễn sao có thể nói chuyện phiếm thoải mái, đề tài cũng không kiêng kị, từ Đông Tây Nam Bắc
Đỗ Thiệu Ân nhìn đồng nghiệp trong phòng, ước chừng mười mấy người, chủ đề hôm nay đều vây quanh nữ chính, chính là người mới tới, cũng là người đã ở chung với anh một năm – Yến Từ
Mái tóc dài của cô buộc thành đuôi ngực, hai tai mang đôi bông tai kim cương mỏng , trong khôn khéo có hiền hoà, khuôn mặt khéo léo thậm chí còn mượt mà hơn trong trí nhớ của anh
Cô giống như mặt trăng vậy, được các ngôi sao xung quanh vây lấy , đồng nghiệp nam thì muốn nghe chuyện riêng của cô, đồng nghiệp nữ thì muốn dò hỏi kinh nghiệm của cô
Năm đó, khi tiếp xúc với hoàn cảnh xa lạ, tứ chi cô cứng ngắc, ngay cả nói chuyện cũng chỉ dám nhỏ giọng, hôm nay cô lại bình chân như vại, ngồi trong đống lửa vẫn như bình thường
Xem ra hai năm qua cô rất khá ! Khá đến nỗi làm lòng anh không khỏi dâng lên cảm giác tức giận.
“Thiệu Ân à ! Đừng ăn nữa, nói chút gì đi” Lưu Hâm Hoa trừng mắt nhìn người một câu cũng không nói cả tối nay
“Muốn mình nói gì?” Đỗ Thiệu Ân lạnh lùng nhả ra những lời này.
Không khí trong đây đã đông lạnh đến nhiệt độ cao nhất ! Nhưng Yến Từ vẫn giữ vững ưu nhã, bình tĩnh nâng ly rượu lên uống
Lưu Hâm Hoa trợn mắt nhìn Đỗ Thiệu Ân, lấy lòng nói với Yến Từ : “Yến Từ à, em đừng để ý, Thiệu Ân trước khi ra nước ngoài đều như thế, có lẽ do áp lực quá lớn, không phải cố ý nhằm vào em đâu, em đừng để ý trong lòng, tụi anh đều gọi đây chứng trước khi ra nước ngoài của cậu ấy”
“Em biết, không sao đâu.” Yến Từ cười nói với Lưu Hâm Hoa, ánh mắt không hề chứa chấp Đổ Thiệu Ân
Đỗ Thiệu Ân buồn buồn uống một hớp rượu, quen biết nhiều năm với Lưu Hâm Hoa, anh hiểu rõ anh ta biểu lộ như vậy, sau lưng có ý nghĩa gì
Một khi Lưu Hâm Hoa thích cô gái nào đó, sắc mặt thèm thuồng như chó Nhật vậy, chiêu thứ nhất sử dụng là cận thuỷ lâu dài .
Đỗ Thiệu Ân nhìn Yến Từ một cái, phát hiện ánh mắt của cô căn bản không phải nhìn anh
“Yến Từ à, Đỗ phó tổng mặt ác tâm thiện, cô cũng đừng để ý nhiều.” Đồng nghiệp nam – giáp chen vào nói
“Yến tiểu thư, đừng khách khí, cứ ăn đi” Đỗ Thiệu Ân cuối cùng cũng nói một câu, nhưng trong lòng thầm hừ lạnh một tiếng
Cô ta làm trong bộ phận quản lý, trực tiếp kêu tên cô chẳng phải chứng minh cô rất hiền hoà, có thể nhanh chóng kéo gần khoảng cách giữa đồng nghiệp với nhau, không ngờ cô ta lại trở nên inh như vậy
“Vâng, tôi thích nhất là đồ ăn Nhật, cảm ơn Lưu Tổng.” Nụ cười của Yến Từ không hề mang công thứ