r/>“Đỗ, Thiệu, Ân! Anh đang làm gì vậy!” Cô lớn tiếng la lên.
Đỗ Thiệu Ân lùi lại hai bước.”Thật xin lỗi, anh … anh không có cố ý, anh …”
Dù tim cô đang đập “bịch, bịch”, nhưng cô tuyệt không cho phép mình tỏ ra thẹn thùng trước mặt anh.
“Anh đang phát điên gì đó?” Nhìn bộ dạng luống cuống của anh, cô không đành lòng tặng anh thêm một cái tát, đành cắn chặt môi dưới hỏi.
Hai gò má của cô chói lóa như ánh nắng ban chìu, mềm nhẹ nhưng đỏ bừng, bộ dạng cô tức giận, càng làm cho anh không cách nào dời tầm mắt khỏi được.
Anh hít thở sâu vào, cuối cùng cũng tìm được đầu lưỡi của mình. “Anh cũng không biết anh phát điên vì cái gì nữa, có lẽ vì em quá mê người.”
Nhìn bộ dạng của anh, cô từ từ bình tĩnh lại, cô chưa từng quên, anh đang thích Dương Tâm Khiết.
“Có lẽ do ánh đèn tối quá, anh không cẩn thận nhìn nhầm người, tôi sẽ không nói với Tâm Khiết, như vậy hẳn là anh yên tâm rồi, tôi đi đây.” Cô quay người, mở cửa ra khỏi phòng làm việc, chật vật rời khỏi phòng làm việc của anh.
Nhưng anh không có nhìn nhầm, người mà anh nhìn thấy chính là cô – - Yến Từ sau khi đã lột xác.
Anh dùng ba ngón tay vuốt tóc, không hiểu được, tình hình bây giờ là như thế nào?
Rõ ràng ban đầu đã chia tay, anh không có bất kỳ tiếc nuối gì; nhưng tại sao 2 năm trôi đi, đau lòng khổ sở mới tràn ngập cả lồng ngực anh?
Anh là người đàn ông không bao giờ lưu luyến tình yêu đã rời khỏi mình, thậm chí là dây dưa không rõ với bạn gái trước, anh chưa bao giờ như vậy.
Tình yêu đối với anh mà nói, không phải là thứ có thể đi đến cuối đời cùng mình, nhưng tại sao vào giờ khắc này, anh lại muốn nắm chặc tay cô như thế?
Yến Từ chạy ra khỏi phòng làm việc của Đỗ Thiệu Ân, lảo đảo chạy về xe, tay cô xoa xoa môi vừa bị anh hôn lên, cố gắng kiềm chế khát vọng trong lòng.
Tình cảm của cô với anh vẫn sâu nặng như vậy, sâu đến mức, ngay cả cô cũng cho rằng mình đã sớm quên đi.
Sự thật là, cô không quên được! Cô không quên được!
Cô nên làm gì bây giờ? Cô rốt cuộc nên làm gì bây giờ?
Có lẽ cô nên rời khỏi Dạ Hoa, như vậy mới có thể chặt đứt sự vọng tưởng của mình.
Yến Từ muốn rời khỏi Dạ Hoa, nhưng tạm thời thì không thể.
Nhãn hiệu “Tâm Khiết” gần đây đang làm giới truyền thông sôi sùng sục lên, một tuần sau chẳng những phải cử hành buổi phỏng vấn với các phóng viên, còn phải phát biểu cho phong cách của trang phục, còn phải kí hợp đồng cùng công ty bách hóa.
Mấy ngày qua, từ trên xuống dưới Dạ Hoa đều vội vàng muốn chết, ngay cả thời gian uống nước cũng không có, càng đừng nói chuyện riêng, làm cho cô không có cách nào nói đến chuyện nghỉ việc với Lưu Hâm Hoa.
Lưu Hâm Hoa có tình có nghĩa với cô, cô không thể vì một chút việc tư mà làm hư việc công, ít nhất cũng phải đợi chuyện này qua đi, cô ra đi mới không thẹn với lương tâm.
Như vậy cũng tốt, bận rộn một chút, đặt chuyện tư tình sang một bên, tập trung chú ý vào công sự, làm cho Yến Từ không có thời gian dư thừa nói chuyện với Đỗ Thiệu Ân, nhiều lắm cũng là Đỗ Thiệu Ân chăm chăm nhìn cô rồi thôi.
Cô thấy, thấy được ánh mắt nặng như biển của anh nhìn cô, nhưng cô đành phải quên nó đi, bởi vì cô không hiểu được hàm nghĩa đằng sau ánh mắt ấy.
Chiều nay, phải phát biểu về phong cách thời trang trước mặt giới phóng viên, đến khi xong việc thì đã qua mười hai giờ, Yến Từ kéo bước chân mệt mỏi, ngồi lên xe của mình.
Cô có một chiếc xe hơi, thuận tiện cho cô trở về quê thăm con gái và ba mẹ, nói là quê nhưng thật ra là ở Tân Trúc gần đây thôi, lái xe chỉ mất nửa giờ là đến.
Khoảng cách giữa công ty đến nhà cô cũng mất gần nửa tiếng đi lại, cô luôn lái xe đi làm, như vậy thuận tiện cho công việc và thời gian hơn.
Lúc cô lái xe đi ngang qua một công viên nhỏ, chiếc xe đột nhiên dở chứng, cô đành phải đậu xe vào bên đường.
Dọc đường từ công ty về nhà đều không có trạm xăng xe, bây giờ muốn đi tìm phải mất một đoạn xa, cô thậm chí không nhớ được, lần trước phải đi tìm trạm xăng như thế này là lần nào.
Ở nơi hẻo lánh này, đêm khuya ngay cả taxi cũng không thấy bóng dáng.
Cô mệt mỏi quá, dù mệt nhưng cô vẫn nghĩ cách để tìm người đến cứu cô, rõ ràng là không muốn động não, nhưng đầu óc đành phải tìm tòi nhanh chóng họ hàng bạn tốt ở gần đây.
Những bạn nữ thì phải loại trước, dù sao giờ cũng là đêm hôm khuya khoắc; bạn nam thì …
Cô lấy điện thoại di động ra, gọi đến cho Lưu Hâm Hoa, cô gọi vào số công ty, có lẽ giờ anh vẫn còn ở công ty.
Điện thoại đã được nhận, “Hâm Hoa …” Cô nghiêng đầu gọi, nhưng đầu dây bên kia chỉ yên lặng, không trả lời cô.
“Hâm Hoa …” Cô lại la lên một tiếng.
“Yến Từ?”
Đầu bên kia truyền đến giọng nói tựa như đàn violong, xuyên qua dây điện thoại, âm thanh đó, đặc biệt làm cho lòng cô xúc động.
“Thiệu, Ân?” Lòng cô nhảy lên, “Sao lại là anh?”
“Vậy tại sao em lại gọi đến cho Hâm Hoa?”
Giọng của anh rõ ràng là không vui, nhưng cô hoàn toàn không muốn để ý đến tâm trạng của anh.
“Hâm Hoa có ở đó không?” Cô tiếp tục hỏi.
“Cậu ấy đi pha trà rồi, anh thay cậu ấy nhận điện thoại di động.”
Xem ra này hai người đàn ông này muốn khua chiêng đánh trống cả đêm rồi, cô cảm thấy có lỗi khi làm phiền bọn họ vào giờ này, nhưng cô không còn cách nào khác, “Xe của tôi hết xăng rồi, xin anh nói với anh ấy, xem xem có thể đến đây giúp tôi hay không. Thật xin lỗi, làm phiền đến thời gian công tác của anh ấy.”
“Xe của em hết xăng? Tại sao không nhờ anh mà lại nhờ cậu ta?” Giọng điệu của anh càng lúc càng trầm, từ đàn vi-ô-lông biến thành đàn vi-ô-lông-xen.
“Tìm anh, anh sẽ đến giúp tôi sao? Tôi nhớ anh từng nói, chúng ta cứ vờ như không quen nhau mà!” Có lẽ do quá mệt mỏi, làm cho quá khứ cứ hiện lên trong đầu cô.
“Giờ chúng ta đã làm bạn tốt, làm đồng nghiệp, em đừng quên em đã hứa với anh” Anh cắn răng kêu lên.
“Đúng đúng, không sai, tôi suýt quên mất, được chưa.” Cô thật sự rất mệt mỏi, không muốn cãi chày cãi cối với anh nữa.
“Rốt cuộc em đang ở đâu?”
Cô nhìn xung quanh, nói cho hắn vị trí sau đó tắt điện thoại.
Cô dựa vào ghế ngồi phía sau, cả người vô lực tựa lưng vào ghế ngồi. Hai mắt nhắm lại, cho thân thể mệt mỏi của mình nghỉ ngơi một chút.
Vốn là tối nay cô sẽ thức đêm cùng hai người đàn ông kia, kết quả kinh nguyệt của cô lại đến sớm, làm cho cô không thể chống đỡ nổi, đành phải mượn cớ về nhà, không ngờ vẫn bị trễ nãi.
Không bao lâu sau, bên tai truyền đến tiếng gõ cửa, cô như bừng tỉnh từ giấc mộng, sau đó nhìn thấy Đỗ Thiệu Ân ở bên ngoài cửa xe.
Là tên khốn kiếp mà cả đời cô cũng không muốn lệ thuộc vào!
Cô vội vã kéo ghế dựa lên, mở cửa xe.”Tại sao lại là anh? Tôi nhờ Hâm Hoa đến kia mà?”
Giọng cô như mất tiếng, sắc mặt tái nhợt, tròng mắt híp lại, vừa rồi nhìn cô ngủ thiếp đi, anh không đành lòng gọi cô dậy, nhưng lại không còn cách nào khác.
“Anh không thể đến đón em sao?” Lời của anh rất dịu dàng, trong lòng đau đớn dính chặt lại.
“Cám ơn.” Cô cầm lấy túi xách đi xuống xe.
Anh biết cô bề bộn nhiều việc, nhưng không ngờ công việc làm cô mệt mỏi đến vậy, mấy ngày nay thấy cô luôn tràn trề sức sống, hăng hái làm việc, nào ngờ đó chỉ là do cô nguỵ trang mà thôi
“Tôi đưa cô về, còn xe của cô thì cứ để ở đây, mai tôi tìm người đến xử lý”
Cô vừa mới bước ra một bước đã lảo đảo đến nỗi suýt ngã nhào, anh đành phải dùng tay vịn chặt bả vai của cô.”Cô có khỏe không?”
“Ừ, tốt lắm, chỉ là hơi mệt một chút, tôi không sao” Cô khó xử cười một tiếng, giật giật người ý bảo anh buông tay ra, nhưng hình như anh không hiểu ám hiệu của cô
“Đi thôi! Lên xe.” Anh đưa cô vào trong xe
Lúc này, có vẻ như cô không nên hành động gì nữa, nếu không sẽ bị cho là quá kiêu căng
Anh đưa cô đến cửa xe, muốn đỡ cô vào trong nên bất đắc dĩ phải nắm tay cô
Rõ ràng là cái nóng của tháng chín nhưng đôi tay nhỏ bé của cô lại lạnh như tháng mười hai mùa đông vậy
Anh không nói gì, chỉ thay cô đóng cửa xe, lái vào đường sau mới hỏi : “Cô đang ở đâu ?”
Cô nói địa chỉ cho anh
“Cô nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút đi” Anh nói .
Ngay cả khí lực để nói chuyện cô còn không có, nhưng cô vẫn cương quyết không nhắm mắt lại, cố gắng trụ vững tinh thần
Xe đến dưới lầu nhà cô.”Cám ơn.” Cô bực mình nói
“đợi chút.” Anh mở cửa xe, đỡ cô xuống xe
Nhìn cửa xe đã được khoá kỹ càng, cô bảo : “Tự tôi lên lầu là được rồi, anh về đi !”
“Tôi đỡ cô lên lầu.” Ánh mắt của anh rất kiên trì, tay phải vẫn chiếm giữ eo cô
Cô tự bảo với mình, đừng nên suy nghĩ nhiều, ai bảo cô mệt mỏi như vậy, đi thêm một bước đã gian nan lắm rồi, ngay cả bàn tay to kia, cô cũng không biết nó uy lực như thế nào
Đi tới lầu 14, cô miễn cưỡng cười.”Cám ơn anh, tôi không sao”
“Mở cửa, tôi đỡ cô vào.” Giọng điệu của anh vẫn kiên trì như cũ
Cô biết rõ, tính cách cố chấp kia đã là từ nhỏ của anh, cho dù có lý do gì cũng không được, chỉ còn cách theo ý anh thì mới mong mọi chuyện được giải quyết nhanh chóng
Cô không còn cách nào khác hơn là lấy chìa khoá ra mở cửa.”Anh thật sự …”
Anh không để ý đến sự kháng nghị của cô, tiếp tục đỡ cô ngồi xuống ghế sofa
Cô lăng lăng nhìn anh đi đóng cửa phòng, nhìn anh như không có chuyện gì xảy ra, tự nhiên đánh giá nhà cô, sửa soạn lại đống quần áo lung tung trên giường cô, làm cô mắc cỡ không biết nên làm gì.”Anh … Anh trở về đi, tôi muốn nghỉ ngơi .”
Anh nhìn cô một cái, giống như xem cô là người sao Hoả vậy, sau đó anh đi đến trước tủ lạnh, mở cửa lấy nước ra
“Anh muốn uống gì ?” Cô tiếp tục hỏi
“Không” Anh lại tiếp tục lấy một bọc đường đỏ ra
“Anh muốn làm gì ?” Cô nổi cáu hỏi
“Không phải ‘cái kia’ của cô tới sao? Cô đi tắm rửa đi, tắm xong có thể uống được rồi.”
‘Oanh’ một tiếng, cô giống như bị trúng đạn vậy, sao anh lại nói một cách tự nhiên như vậy ? Mà cô nghe xong, lại thấy tim mình đập thình thịch, thình thịch
“Sao anh biết ?” Cô sợ hãi hỏi ngược lại.
Anh chuyên tâm mở bình gas.”Chúng ta từng ở chung một năm, mỗi lần ‘cái đó’ của cô tới, tay chân sẽ lạnh như băng, sắc mặt sẽ trắng bệch, hai tay không ngừng sờ bụng”
Cô cứ nghĩ, anh ta không hề hiểu cô, cũng chưa bao giờ quan tâm cô, không ngờ anh ta lại chú ý đến từng động tác nhỏ như vậy, hơn nữa cũng đã qua hai năm rồi
Trước kia, cô luôn yên lặng nấu nước đường đỏ uống, cô chưa bao giờ dám yêu cầu anh làm chuyện gì cả, trong cảm nhận của cô, anh ta cao cao tại thượng, cô chỉ có thể hèn mọn bò lổm ngổm dưới chân anh
Nguỵ trang dễ dàng bị anh đả bại, anh bất quá chỉ giúp cô nấu một chén đường đỏ thôi, tại sao nước mắt của cô cứ rơi xuống như vậy ?
Cô không dám khóc lớn thành tiếng, vội vàng lấy quần áo chạy vào nhà tắm
Đợi cô tắm rửa xong, anh cũng đã nấu xong súp đường đỏ
“Thừa dịp nó nóng uống hết đi.” Anh đi đến cạnh cô, ngửi mùi hương của cô, hai tay anh kìm không được, đặt lên vai cô ; cô không đẩy anh ra, chỉ lăng lăng nhìn anh, người đàn ông này
“Uống xong rồi đi ngủ sớm đi, mấy ngày nay cô mệt chết rồi.” Anh nghiêng người, vụng trộm hôn cô một cái, không có kích tình dư thừa, khi cô còn đang