c hoá nữa, mà mang theo một tia nhu mị, lại còn nháy hàng lông mi thật dài, làm tâm Lưu Hâm Hoa cũng mơ màng như rượu cồn
“Mời em ăn cơm cốt yếu là để em vui vẻ, hơn nữa anh nghe nói em thích ăn đồ ăn Nhật.” Luu Hâm Hoa đáp trả, phong lưu tiêu sái
“Yến Từ à, Lưu tổng của chúng tôi rất tốt, đối với ai cũng tốt, công ty rất nhỏ, nên tuyệt đối sẽ không có chuyện lục đục xảy ra .” Gương mặt đồng nghiệp nam thứ hai hưng phấn, bởi vì công ty lại có thêm một mỹ nữ, không giống mấy cô gái khác, như ngồi trên toà băng sơn, nửa câu cũng không chịu nói
“Tôi biết Lưu tổng là người rất tốt, nếu không sao tôi lại từ “Hữu Lực” đến đây giup đỡ anh ấy chứ.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Yến Từ trở nên ửng đỏ vì rượu, tửu lượng của cô không tốt, kém đến nỗi chưa được mấy chén đã say, cho nên mỗi khi uống rượu, cô chỉ chọn dịp xã giao quan trọng thôi
“Chị Yến Từ, nghe nói tổng giám đốc ở ‘Hữu Lực’ rất đẹp trai phải không ?” Đồng nghiệp nữ hỏi han
“Đúng nha…”
Đỗ Thiệu Ân mắt lạnh dò xét Yến Từ, cô trò chuyện vui vẻ, có hỏi có đáp, hiền hoà đến nỗi làm anh không khỏi hoài nghi, đây là chị em song sinh của cô giả mạo
Nhưng Yến Từ không có sinh đôi !!!
Một cô gái trước kia không như ý thì khóc sướt mướt, thậm chí ngạc nhiên đến thất kinh, một giọt rượt cũng không uống, hôm nay…
Cô cố ý thể hiện như vậy để anh xem sao ? Hay cô thật sự trở nên rộng lượng như vậy ? Nếu như là đang đóng kịch, vậy vai nữ chính xuất sắc nhất Kim Tượng năm nay chắc phải giao cho cô rồi …
“Tôi đi đây !” Đỗ Thiệu Ân đứng lên, anh không muốn nhìn hình ảnh chướng mắt như vậy nữa
“Đúng rồi, ngày mai chuyến đi của cậu 10h bay, về sớm chuẩn bị hành lý đi, uống nhiều rượu quá cũng không tốt, vậy cậu đưa Tâm Khiết trở về đi, ” Lưu Hâm Hoa mặc dù đang nói chuyện với Đỗ Thiệu Ân nhưng ánh mắt thuỷ chung lại chỉ hướng về Yến Từ
Đồng thời, xéo với Yến Từ, cũng chính là cạnh Đỗ Thiệu Ân, một cô bé thanh lệ từ từ đứng lên
Lúc này Yến Từ mới chú ý tới, bởi vì cả tối nay, cô bé này hầu như không nói gì, khí chất này hình như không hợp với không khí vui vẻ ở đây lắm
“Mọi người cứ từ từ hàn huyên, tôi đưa Tâm Khiết về trước.” Đỗ Thiệu Ân tuỳ ý gật đầu một cái, sau đó bỏ qua sự tồn tại của Yến Tử, đi ra khỏi ghế lô
Cô bé tên Tâm Khiết kia cũng gật đầu lễ phép với cô, sau đó cùng Đỗ Thiệu Ân rời khỏi
Đợi đôi tuấn nam mỹ nữ này rời khỏi, Yến Từ mới lơ đãng hỏi: “Người tên Tâm Khiết kia là ?”
“Là nhà thiết kế mà tụi anh bồi dưỡng, anh và Thiệu Quân đang muốn sáng lập nhãn hiệu của riêng mình.” Lưu Hâm Hoa giải thích
“Hình như cô ta còn rất trẻ.” Thân là phụ nữ, đáy lòng Yến Từ bỗng toát lên một cảm giác quái dị
“Tâm Khiết vừa tốt nghiệp đại học, nhưng đã nhận không ít giải thưởng lớn trong nước, là một người mới rất có tiềm năng, Thiệu Quân nói nếu phải tốn cả đống tiền mời một nhà thiết kế nổi tiếng về, chi bằng tự mình bồi dưỡng, còn có thể sáng lập một nhãn hiệu đặc sắc.”
Yến Từ gật đầu.”Ngày mai cô ấy sẽ bay cùng Đỗ phó tổng ?”
“Đúng vậy, em có nhìn thấy không, Thiệu Quân rất thích Tâm Khiết, đây là chuyện cả công ty đều biết, cho nên không có đồng nghiệp nam nào dám đoạt Tâm Khiết lại từ tay Thiện Quân.” Nói đến đây, Lưu Hâm Hoa cười ha ha.
“Đỗ phó tổng rất thích vị muội muội này ?” Yến Từ chỉ chưa nói câu trâu già gặm cỏ non thôi, dù sao Đỗ Thiệu Quân cũng sắp 32 tuổi, lớn hơn người kia tới 10 tuổi
Huống chi, cô vẫn nhớ rõ lời thề son sắt khi ấy của Đỗ Thiệu Quân – không yêu đương trong cùng công ty, sao bây giờ lại trở nên táo bạo như vậy ?
Chẳng lẽ Tâm Khiết kia tốt đến nỗi làm Đỗ Thiệu Ân liều lĩnh ?
“Phải nói, những người có tính cách xa lánh mọi người như Tâm Khiết rất hợp với Thiệu Quân, cô ấy kỳ thật là một băng sơn mỹ nhân.”
“Nam nhân …” Yến Từ cười khổ một cái.
Lưu Hâm Hoa nhíu mày .”Cái gì ?”
“A.” Yến Từ cười, gật đầu.
“Nhưng lần này Thiệu Quân quả là đá trúng thiết bản rồi, nghe nói trước kia cậu ấy có thể hô phong hoán vũ trước mặt nữ nhân, nhưng Tâm Khiết nhà anh rất cá tính, vứt cũng không vứt Thiệu Ân, cho nên em đừng nói chuyện Tâm Khiết trước mặt Thiệu Quân, kẻo cậu ấy lại tức giận”
Lưu Hâm Hoa không nói gì nữa, Yến Từ cũng không chú ý nghe, chỉ chuyên chú uống rượu, cảm thấy cổ họng mình nong nóng
Thầm mến hai năm, ở chung một năm, những cô gái chủ động tỏ tình như cô, coi như là cấp lại cho anh ta, cho nên mới không có đáng tiền, cũng không được anh ta ngó đến sao ?
Cô cười khổ, đã qua 2 năm, lòng của cô đã sớm bỏ xuống, nhưng vì sao khi nghe thấy anh ta đã có người thích, lòng cô vẫn khẽ đau nhói chứ ?
Lần tiếp theo Yến Từ nhìn thấy Đỗ Thiệu Quân chính là mười ngày sau, ở sân bay quốc tế
Phi trường người đến người đi, vô cùng náo nhiệt, Yến Từ nín thở đợi chờ, trải qua mười ngày, dưới sư cố gắng không ngừng, cô đã có thể tâm bình khí hoà, đối mặt với người yêu cũ này
Khi Đỗ Thiệu Quân nhìn thấy cô, hai hàng lông mày nhíu lại, như đang nghi ngờ điều gì đó
Yến Từ nở nụ cười khách khí : “Đỗ phó tổng, Dương tiểu thư, Lưu Tổng không rảnh đến đón nên nhờ tôi đến.”
“Trong công ty không còn đồng nghiệp nam nào sao ?”
“Tất cả mọi người đều đang vội.” Yến Từ nhàn nhạt giải thích.
“Cô biết lái xe?” Đỗ Thiệu Ân dùng giọng điệu rất nghi ngờ
“Dĩ nhiên.” Yến Từ đi về phía trước.”Xe dừng ở bãi đỗ xe phía trước.” Hai năm trước, cô không biết lái xe, mọi chuyện đều phụ thuộc vào người khác ; nhưng cô bây giờ đã khác rồi
Đỗ Thiệu Ân một tay kéo hành lý của mình, một tay thể thiếp giúp Dương Tâm Khiết kéo hành lý, đi theo Yến Từ
Yến Từ đi bên cạnh Dương Tâm Khiết.”Dương tiểu thư, có mệt không ? Về nhà trước hay là …”
Dương Tâm Khiết có tóc ngắn xinh đẹp, màu tóc nhuộm đỏ, dưới ánh mặt trời phản chiếu lại màu vàng oánh a óng ánh, mang trên người đủ loại trang sức khéo léo, trên cổ còn có dây chuyền tự chế, trang phục là áo sơ mi bó sát cùng quần jeans .
Thanh xuân, khốc lực, cá tính, băng sơn, những điều này chính là cảm nhận khi Yến Từ cẩn thận nhìn ngắm Dương Tâm Khiết kết luận được, thì ra Đỗ Thiệu Ân thích những cô gái như thế này
“Gọi Tâm Khiết là được rồi.” Dương Tâm Khiết cho Yến Từ một nụ cười mỏng đến nỗi không thể mỏng hơn “Làm phiền cô, xin đưa tôi trở về trước .”
Dương Tâm Khiết không có dư thân thiện, chỉ có khoảng cách giá lạnh .
“Ừ, vậy cô nói cho tôi biết, nhà cô ở đâu.” Yến Từ không nói nhiều hơn nữa, vì có vẻ hai người họ đã mệt chết rồi
Đi tới trước xe, Yến Từ mở thùng xe ra, để Đỗ Thiệu Quân bỏ hành lý vào
Sau đó, Yến Từ ngồi lên ghế lái, khi Đỗ Thiệu Quân ngồi vào ghế trước, cô mở miệng, “Đỗ phó tổng, không cần khách sáo, anh cứ ngồi ghế sau cùng Tâm Khiết”
Theo tính lễ phép, đáng lẽ Yến Từ làm tài xế, không thể ngồi trước một mình ; nhưng Yến Từ lơ đễnh, dù sao cô cũng biết, Đỗ Thiệu Quân đang theo đuổi Dương Tâm Khiết, không biết trong mười ngày này, Đỗ Thiệu Quân có thành công được phần nào chưa ?
“Không cần, tôi ngồi ghế trước là được rồi.” Đỗ Thiệu Ân không hiểu ý tốt của Yến Từ, ngồi vào ghế trước
Yến Từ nhìn Đỗ Thiệu Ân một cái, không nói thêm gì nữa, chiếc xe thuận lợi chạy ra khỏi bãi đậu xe
Trong lòng Yến Từ thầm suy đoán, người này vì tán tỉnh thất bại hay là vì cô trêu chọc anh ta mà anh ta trở nên tức giận như vậy ? Vì anh ta ngồi cứng nhắc như pu – khơ
Đỗ Thiệu Ân vốn không nói nhiều, Dương Tâm Khiết lại càng cao ngạo như chim công, Yến Từ dĩ nhiên không đòi vui đùa gì, cho đến khi vào Đài Bắc, Yến Từ mới đánh vỡ không khí trầm mặc quỷ dị của ba người
“Tâm Khiết, nhà cô ở đâu ?” Yến Từ hỏi
Dương Tâm Khiết nói tên đường, mặc dù rất mệt nhưng cô ta vẫn giữ vững lễ phép căn bản, không có ngủ ngáy gì
Đưa Dương Tâm Khiết đến trước nhà, Yến Từ ra sau mở thùng xe, Đỗ Thiệu Quân cũng xuống xe giúp cô ta lấy hành lý
Ở phương diện khác mà nói, Đỗ Thiệu Ân là nam nhân rất thể thiếp, bởi vì Yến Từ từng hưởng thụ nhu tình của anh ta, cho nên dù chia tay, cô vẫn “hảo tụ hảo tán” với anh ta, không có bất kỳ câu oán hận nào
Nhưng tại sao chỉ lấy có mỗi hành lý của Tâm Khiết ? “Đỗ phó tổng, anh không xuống xe cùng Tâm Khiết sao ?” Yến Từ cẩn thận hỏi thăm.
Ánh mắt của anh ta híp lại, hiển nhiên là do cô nói sai, cho nên cô nhanh chóng nói: “Đỗ phó tổng, vậy anh muốn tôi đưa anh đi đâu?”
“Tôi phải về nhà, làm phiền cô một chút.” Đỗ Thiệu Ân nói xong, lập tức xoay người nhìn Dương Tâm Khiết.
“Không cần đưa em đi đâu.” Dương Tâm Khiết cầm lấy hành lý của mình
“Để anh đưa em đi.” Đỗ Thiệu Ân kiên trì không buông tay ra
“Mới năm giờ, không có sắc lang.” Dương Tâm Khiết rõ ràng cự tuyệt, sau đó cố ý cầm lấy hành lý của mình đi vào nhà trọ
Yến Từ đứng một bên nhìn, thì ra cũng có việc Đỗ Thiệu Quân không làm được , vậy mười ngày kia không phải đã uổng phí rồi sao ? Không biết vì sao, trong lòng cô lại có chút hả hê
Đối với Dương Tâm Khiết lãnh đạm, nét mặt của Đỗ Thiệu Ân vẫn không thay đổi, cho đến khi Dương Tâm Khiết đi vào nhà trọ, Đỗ Thiệu Ân mới trở về xe
Yến Từ không chút do dự, đi theo lên xe, hôm nay cô là tài xế, dĩ nhiên phải sắm cho tròn vai, cho nên lại lần nữa biểu diễn kỹ thuật lái xe gọn gàng trong dòng xe
“Đỗ phó tổng, xin hỏi nhà anh ở đâu ?” Dừng đèn đỏ, Yến Từ nghiêng mặt hỏi anh
“Không còn người ngoài nữa, cô có cần làm bộ không ?” Đỗ Thiệu Ân cũng nghiêng mặt qua, lấy ánh mắt thâm u nhìn cô.
“Làm bộ? !” Yến Từ hừ lạnh một tiếng, bàn tay nắm lấy tay lái thật chặt.