em như vậy căn bản là muốn mạng anh." Phàm Niệm Ngự dùng thanh âm ẩn nhẫn, hô hấp vô cùng dồn dập.
Lạc Anh nghe Phàm Niệm Ngự dụ dỗ vẫn không có buông lỏng, kẹp chặt cây gậy, Lạc Anh lắc đầu một cái, khuôn mặt nhỏ mồ hôi lâm ly từ lâu rồi.
Phàm Niệm Ngự thở dài một tiếng, ghé vào bên tai Lạc Anh dụ dỗ: "Lạc Anh, nghe lời, ngoan, buông lỏng một chút. Buông lỏng." Nếu như không dỗ cô được thì chỉ sợ mình cũng muốn chết ở chỗ khít khao của cô, mới vừa đưa vào một nửa liền bị cô gắt gao cắn.
Lời nói của Phàm Niệm Ngự tựa như ma chú tràn đầy thần kỳ mị hoặc, Lạc Anh từ từ buông lỏng thân thể của mình, không có mút chặt Phàm Niệm Ngự.
Phàm Niệm Ngự cảm thấy cô buông lỏng thì thở phào nhẹ nhõm, nếu như tiếp tục cắn anh không thả, anh tin tưởng anh tuyệt đối sẽ xuất tinh sớm. Phàm Niệm Ngự cho cô buông lỏng một phút, chờ cô thích ứng, thế nhưng một phút thời gian anh thấy như một năm.
Lạc Anh nhìn gương mặt Phàm Niệm Ngự nhẫn nại biến thành dữ tợn, sau đó đỏ mặt nói: "Tiểu Niệm, em, em có thể rồi."
Phàm Niệm Ngự nghe Lạc Anh nói giống như hết hạn tù được thả ra, eo ếch chợt tiến vào nhị hoa nở rộ.
Hai người cũng phát ra tiếng thỏa mãn cực lớn.
"Ừ"
"A" chỉ anh lên tới.
Bóng đêm sao dài thế? Hai người giờ mới bắt đầu mập mờ, ánh trăng sáng tỏ chứng kiến lời thề của hai người. Bên trong phòng một cô gái xinh đẹp rên rỉ, đàn ông thở gấp, bóng dáng triền miên. Ở trên giường lớn nghiêng trời lệch đất.
Rốt cuộc khi Phàm Niệm Ngự gầm nhẹ một tiếng phóng ra, mầm mống lửa nóng vùi sâu thật sâu vào trong cơ thể Lạc Anh. Phàm Niệm Ngự từ trên người Lạc Anh xuống, Lạc Anh đã vô tri vô giác nằm ngủ. Phàm Niệm Ngự hôn xuống cái trán mang theo mồ hôi, ôm cô đi vào phòng tắm.
*
Ngày hôm sau, sáng sớm, từng ánh mặt trời xuyên qua khe hở rèm cửa sổ, tất cả tỉnh lại từ trong ánh trăng mờ, ánh mặt trời ấm áp, chói mắt, xuyên thấu qua tầng tầng mây, chiếu sáng cả vùng đất, cũng chiếu sáng gian phòng. Xuyên thấu qua cửa sổ sát đất khúc xạ vào trên giường lớn màu đen mềm mại, một cô gái nhỏ ngủ ngọt ngào. Tối hôm qua thật đúng là mệt chết cô. Tỉnh dậy chính là xế chiều.
Lạc Anh vươn lưng mỏi mở ánh mắt mông lung ra, bị ánh mặt trời chiếu thành ánh vàng chói mắt, đưa tay nhỏ bé ra che hai mắt của mình, hoảng hốt hồi lâu. Khẽ nghiêng đầu, liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức nhỏ trên cái tủ đầu giường.
Lạc Anh lập tức xoay thân thể, trong nháy mắt nhe răng trợn mắt. Đã sớm đem tổ tông Phàm Niệm Ngự mắng 13000 lần.
"Á, đau quá!"
Toàn thân Lạc Anh đều quá đau, đau chết được, nghĩ tới cảnh tượng kịch liệt tối hôm qua, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, sau đó liếc mắt nhìn chung quanh, thế nhưng mình không mặc y phục, cô chịu đựng đùi mềm đi tới tủ treo quần áo, mở ra nhìn tất cả đều là y phục của Phàm Niệm Ngự, Lạc Anh cầm một cái áo sơ mi màu xanh dương đậm lớn mặc vào. Vừa đúng che kín cái mông cô.
Lạc Anh qua quýt một phen, đói bụng chết rồi, Lạc Anh tùy ý cào cào mái tóc dài của mình, sau đó xoay người đi xuống lầu. Không nhìn thấy người nào đó?
Lạc Anh đi tới phòng bếp đã nhìn thấy một người phụ nữ đang chuẩn bị bữa ăn tối, phải nói là bữa ăn tối cho Lạc Anh, sau đó âm thanh khàn khàn nói.
"Thím à, có thể ăn hay không? Tôi thật đói." Bởi vì tối hôm qua kêu lợi hại cho nên thanh âm có chút khàn khàn.
Người phụ nữ nghe thế, vội vàng buông công việc trong tay nhìn Lạc Anh sau đó cười nói.
"Lạc tiểu thư, cô đã tỉnh, tôi làm cho cô ăn, xin cô chờ một chút." Người phụ nữ nói rất khách khí.
Lạc Anh gật đầu một cái, nhàn rỗi nhàm chán, sau đó đi tới ghế sa lon ngồi xuống, bật ti vi, nhàm chán chuyển kênh, mình thật bị nhốt ở biệt thự của anh rồi à? Cô đi tới cửa chính, đẩy một cái, cuối cùng bất đắc dĩ xoay người, vừa khéo đụng phải cái mâm bưng ra ngoài.
Người phụ nữ nhìn Lạc Anh sau đó nói rất hiền hoà: "Lạc tiểu thư, thiếu gia nói, để cho cô hết hi vọng, năm giờ chiều cậu ấy sẽ trở lại."
Lạc Anh nghe xong, khuôn mặt nhỏ hơi đỏ, trong lòng có thăm hỏi Phàm Niệm Ngự một lần. Cuối cùng đi tới ghế sa lon, nhìn bữa ăn sáng phong phú đơn giản, cũng không biết là bữa ăn gì, trước ăn rồi nói.
Lạc Anh ăn no, sau đó nhìn bóng dáng bận rộn trong phòng bếp, mình thật nhàm chán, cầm điện thoại lên, thế nhưng gọi không được. Lạc Anh tức giận, dựa vào chi, thế nhưng cắt đứt liên lạc của cô với bên ngoài, không cần tuyệt như vậy chứ.
Lạc Anh ngẩn ra ở biệt thự suốt buổi trưa, thật sự là rất nhàm chán, mặc áo sơ mi ngồi ở trên ghế sa lon, ôm gối, nhàm chán ngủ, té ở trên sô pha, khò khò ngủ say.
*
Lúc Phàm Niệm Ngự trở lại trời đã tối, đi vào biệt thự đã nhìn thấy người phụ nữ đang cẩn thận bưng bữa ăn tối lên trên bàn ăn, Phàm Niệm Ngự nhìn bảo mẫu để ý như vậy. Sau đó liếc về hướng Lạc Anh ngủ thiếp đi, tư thế ngủ thật sự là không ra hồn, nếu có đàn ông sớm đều mất hết, cái miệng anh đào nhỏ nhắn khẽ mở, lông mi dày hữu ý vô ý run rẩy.
Phàm Niệm Ngự để áo khoác xuống, ngồi xổm người xuống nhìn khuôn mặt Lạc Anh ngủ say, da của cô thật đẹp, mềm mại mềm mịn, vừa đụng giống như nước, tựa như quả đào mật.
Phàm Niệm Ngự duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng quệt qua gương mặt cô, cuối cùng dừng ở trên lông mi run rẩy, Lạc Anh huơ tay ra lung tung, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lên, giống như rất tức giận đối với kẻ quấy nhiễu. Lung tung vung mấy lần, sau đó ngủ tiếp.
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh đáng yêu, khóe miệng khẽ giơ lên, sau đó đưa ngón tay cực kỳ thô ra vuốt ve trên môi đỏ hồng của cô.
Lạc Anh nổi giận, mở cái miệng nhỏ hung hăng cắn cái thứ quấy rầy mình ngủ, cảm giác sau khi cắn, đôi mày thanh tú nhíu chặt buông lỏng, mang theo chút ít hài lòng, ngậm trong miệng cắn cắn cảm giác có cái gì không đúng, lúc này mới lười biếng mở một con mắt ra, chỉ tạo ra khe hẹp.
Lạc Anh mở khe hẹp ra nhìn người trước mắt, sau đó trong nháy mắt mở lớn, một đôi mắt to kinh ngạc, sau đó lông mi vụt nháy.
Phàm Niệm Ngự nhìn cô, trên mặt có vô tận dịu dàng. Giọng nói trầm thấp khêu gợi.
"Thế nào, ăn ngon không?"
Lạc Anh mở trừng hai mắt, ăn? Sau đó chép chép miệng mới phát hiện trong miệng có đồ, sau đó tròng mắt khẽ rủ, ngón tay, nhìn ngón tay lại nhìn Phàm Niệm Ngự, sau đó theo ngón tay từ từ nhìn lại.
Lạc Anh giống như là bị kinh sợ liền tranh thủ buông ngón tay của anh ra, sau đó mặt quẫn vội vã nhìn Phàm Niệm Ngự. Phàm Niệm Ngự lấy ngón tay mình có chứa chất lỏng màu trắng ra, sau đó đặt ở môi của mình liếm liếm.
Lạc Anh bị một màn này cho kinh hãi, anh làm cái gì đấy? Thật tởm. Lạc Anh mở to hai mắt nhìn Phàm Niệm Ngự.
"Anh, anh, anh anh làm gì đấy? Bẩn lắm đó?"
Phàm Niệm Ngự đứng dậy sau đó ngồi ở bên người cô, kéo thân thể cô qua để cho cô ngồi ở trên người mình, đôi con ngươi bắt đầu thế công dịu dàng. Lạc Anh ghét đôi con ngươi kia, quá sâu, ngắm vào con người sẽ bị hấp dẫn linh hồn, cô khẽ tránh né con mắt Phàm Niệm Ngự. Khuôn mặt nhỏ hồng hồng, tự nhiên nhớ lại từng màn tối hôm qua, lần lượt từng tiếng **.
Phàm Niệm Ngự nhìn gương mặt cô hồng thấu, cùng cổ, biết cô đang suy nghĩ gì? Không nhịn được trêu chọc cô, môi mỏng đến gần bên tai cô, thanh âm khàn khàn đầu độc.
"Thế nào? Muốn?" Nói xong ấn cái mông của cô để cho cô cảm thụ anh em của anh đã ngẩng cao lên. Chỉ cần Phàm Niệm Ngự vừa đụng chạm Lạc Anh, anh em của anh cũng thức tỉnh rất nhanh.
Lạc Anh lập tức cả kinh, cảm thấy cái mông mình bị thứ gì chọc vào, cô giãy dụa thân thể, muốn đứng dậy từ người anh. Đôi mắt Phàm Niệm Ngự tối sầm lại, giọng nói tối tăm hơn rất nhiều.
"Đừng động, cẩn thận cướp cò, còn động anh lập tức xử tử em tại chỗ." Phàm Niệm Ngự ôm eo thon nhỏ của Lạc Anh, đem đầu bỏ vào trong cổ cô, hấp thụ lấy mùi trên người cô.
Lạc Anh nghe xong liền không dám động, thân thể buộc thẳng tắp, hung khí phía dưới đang chọc vào cái mông nhỏ của mình, cô sợ.
Lạc Anh cảm giác cổ phun ra khí nóng, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
"Muốn anh hay không?" Phàm Niệm Ngự chôn ở cổ Lạc Anh trong cánh môi phát ra thanh âm trầm thấp.
"Không có." Lạc Anh đáp trả rất nhanh, nào chỉ suy nghĩ, đem tổ tông anh cũng toàn thể suy nghĩ một lần. Hơn nữa còn thăm hỏi rất lễ phép.
Cánh môi Phàm Niệm Ngự cong cong, lè lưỡi du tẩu trên vai thơm của cô, bàn tay vuốt ve bắp đùi trắng mịn của Lạc Anh. Mặc áo sơ mi của anh, có sao mấy phần quyến rũ, vừa đúng dễ dàng cho anh xuống tay.
Lạc Anh run lên trong lòng, sau đó vội vàng đổi lời: "Muốn, muốn, suy nghĩ, suy nghĩ"
Lúc này Phàm Niệm Ngự mới hài lòng thu hồi chiếc lưỡi ấm áp từ trên vai thơm của cô, sau đó nhìn chằm chằm khuôn mặt cô đỏ bừng, vỗ cái mông của cô.
"Lúc này mới ngoan, sau này còn nói láo, xem anh thu thập em thế nào."
Khuôn mặt Lạc Anh càng thêm đỏ, còn có người ở đây.
"Thiếu gia, nên dùng bữa ăn." Thanh âm bảo mẫu truyền đến.
Lạc Anh cảm giác phóng thích, nhìn ý cười đầy mặt Phàm Niệm Ngự, thanh âm nhỏ nhẹ: "Tiểu Niệm, ăn cơm, chúng ta đi qua đó."
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh như xấu hổ, tâm tình thật tốt, sau đó ôm lấy cô đi về phía bàn ăn. Lạc Anh thật sợ hết hồn, kinh ngạc nhìn Phàm Niệm Ngự.
"Anh làm gì đấy, tự em có thể đi?"
Phàm Niệm Ngự chỉ nhếch cánh môi, sau đó ôm cô ngồi vào trên bàn ăn, Lạc Anh vẫn như cũ ngồi ở trên đùi Phàm Niệm Ngự, điều này làm cho cô làm sao mà chịu nổi. Lạc Anh lập tức đỏ bừng mặt, cô thấy bảo mẫu cười, mình càng thêm ngượng ngùng. Một đôi mắt đẹp căm tức nhìn Phàm Niệm Ngự.
Phàm Niệm Ngự trực tiếp bỏ quên con ngươi tức giận của Lạc Anh, cắt tốt một khối thịt bò sau đó đặt ở bờ môi cô. Lạc Anh không há mồm tựa như giận dỗi, cằm cao ngạo giương lên.
Phàm Niệm Ngự ngắm cử động của cô, cảm thấy rất buồn cười. Thanh âm trầm thấp khàn khàn truyền vào trong lỗ tai Lạc Anh.
"Ngoan ngoãn ăn cơm, một lát dẫn em ra ngoài."
Quả nhiên, Lạc Anh rất không có tiền đồ lập tức ngậm thịt bò bên môi, đôi con ngươi tức giận nhìn Phàm Niệm Ngự, cái miệng nhỏ nhai két két, giống như bên trong là anh.
Phàm Niệm Ngự nhìn nét mặt Lạc Anh, môi mỏng nhàn nhạt cong, mình cũng ăn, tiểu nha đầu, anh chính là có biện pháp làm em ngoan ngoãn nghe lời, Tiểu Bạch Thỏ vĩnh viễn không đấu lại sói xám lớn.
Một bữa cơm dưới Phàm Niệm Ngự uy hiếp đã ăn xong rồi, cô thật sợ sẽ tiêu hóa không tốt. Lạc Anh ăn cơm xong, liếc mắt nhìn dây trên bàn, là y phục ư, sau đó nhảy xuống từ trên đùi Phàm Niệm Ngự, mở ra, là một cái váy màu đen bó sát, khóe miệng Lạc Anh khẽ co quắp. Lạc Anh nhìn về phía Phàm Niệm Ngự có tướng ăn rất tao nhã, sau đó mở miệng.
"Lát nữa anh muốn em mặc cái này ư?" Lạc Anh phất phất cái váy ngắn đến thương cảm trong tay, còn là kiểu chữ v.
"Ừ" Ngôn ngữ đơn giản. Cổ họng Phàm Niệm Ngự chỉ phát ra một chữ ừ. Lạc Anh trợn mắt. Nhiều lời hơn một chữ sẽ chết à.
"Vậy em đi lên thay quần áo, thuận tiện sửa sang một chút." Nói qua cầm y phục lên trên, Phàm Niệm Ngự nhìn bóng dáng trên lầu, cầm khăn ăn lên rất tao nhã lau chùi khóe miệng của mình. Liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay. Khóe miệng từ từ giơ lên.
Lạc Anh nhìn mình cực kỳ hấp dẫn quyến rũ trong kính, sấy tóc ướt nhanh khô, vì phối hợp, dứt khoát đem tóc quăn buông xõa, nhìn giày cao gót màu đen, một thân đen, hấp dẫn thế này, anh muốn mang mình đi đâu? Có chút tò mò, nhưng có thể đi ra ngoài thì thật là tốt.