bên cạnh anh, anh nên làm thế nào?" Là anh chịu thua khi nhìn vẻ mặt cùng bóng lưng cô kiên quyết. Bởi vì nhìn thấy cô dùng khuôn mặt tươi cười chân thành tha thiết hướng về phía người đàn ông khác, thậm chí khuôn mặt tươi cười nhẹ nhàng đi chọn áo cưới, cảm giác khủng hoảng trong lòng mãnh liệt tập kích anh, anh chưa bao giờ sợ qua cái gì, nhưng cảm giác mất cô khiến anh sợ hãi.
Lạc Anh lần nữa ngây ngô, anh có ý gì, đang thỏa hiệp với mình sao? Không thể nào? Anh người thế nào, anh là Phàm Niệm Ngự sao? Không phải là bị cái gì nhập vào thân chứ. Lạc Anh bắt đầu nhìn anh từ trên xuống dưới, xem xem có thể tìm ra cái gì không đúng hay không.
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh ngây ngô, môi mỏng khẽ giơ lên, sau đó thanh âm trầm thấp khàn khàn truyền vào trong lỗ tai Lạc Anh.
"Anh chính là anh" Anh sẽ không thay đổi bởi vì cái gì, chỉ có cô gái trước mắt này, từ lúc cô sinh ra anh cũng đã dự định tương lai của cô.
Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự sau đó không xác định hỏi một câu.
"Rốt cuộc anh có ý gì?" Lạc Anh không phải rất rõ ràng anh có ý gì, mặc dù nghĩ thế, nhưng không thể đi, phụ nữ của anh quá nhiều, sẽ không bởi vì mình mà buông tha cả rừng hoa đâu.
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh, sau đó mấp máy môi mỏng.
"Lạc Anh, em là của anh, em thực sự chỉ có thể là của anh, anh sẽ không để cho em đính hôn với người khác." Phàm Niệm Ngự nói kiên định có lực, nhưng ít vài phần bá đạo, nhiều chút dịu dàng.
Lạc Anh có chút tức giận, sao cô là của anh? Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự, trịnh trọng nói.
"Tôi không phải là của anh, tôi từng có đàn ông cũng chỉ có anh, nhưng phụ nữ của anh không chỉ có mình tôi, anh thả tôi trở về, tôi muốn đính hôn, anh chớ đem bệnh truyền nhiễm lây cho tôi." Lạc Anh nói xong chán ghét liếc Phàm Niệm Ngự, nhớ tới thời điểm ở Maldives, lời Lục Tâm nói, cô tức giận, một đôi mắt đẹp cũng sắp phun lửa, đẩy Phàm Niệm Ngự ra, sau đó ngồi dậy.
Phàm Niệm Ngự còn không biết cô đang giận cái gì, mắt cũng sắp biến thành hỏa nhãn kim tinh rồi, Phàm Niệm Ngự đứng lên nhìn ánh mắt Lạc Anh phóng lửa.
"Lạc Anh, em làm sao vậy?"
Lạc Anh xoay thân thể lại, nhìn Phàm Niệm Ngự, sau đó duỗi ngón tay ra chỉ vào Phàm Niệm Ngự, dám chỉ tay vào Phàm Niệm Ngự chỉ sợ rằng tay kẻ đó cũng bị chặt xuống cho chó ăn. Thiên hạ cũng chỉ có Lạc Anh dám thôi.
Phàm Niệm Ngự nhìn ngón tay mềm mại trắng noãn của Lạc Anh, đưa đầu lưỡi ấm áp ra liếm, trêu chọc. Lạc Anh tức giận thu tay lại, sau đó nhìn Phàm Niệm Ngự.
"Anh muốn tôi trở lại bên cạnh anh sao?" Lạc Anh hỏi rất đơn giản.
"Ừm" Đôi mắt Phàm Niệm Ngự khóa trên khuôn mặt Lạc Anh nói.
"Vậy thì tốt, về sau không cho tiếp xúc với tình cảm nồng nàn với phụ nữ khác, làm được ư? Giá trị con người Lạc Anh tôi trong sạch, sẽ không suy bại đến mức như đám phụ nữ kia chờ một người đàn ông sủng ái, tôi muốn chân thành tha thiết duy nhất, anh cho được không? Yêu cầu của tôi đấy, anh nhất định làm nổi ư?"
Phàm Niệm Ngự nhìn khuôn mặt Lạc Anh, cho tới bây giờ phụ nữ đều là phát tiết **, nếu như mình muốn bên cô, những phụ nữ kia đương nhiên có thể không cần tồn tại. Anh mở môi mỏng, sau đó thanh âm trầm khàn nói.
"Được, anh làm được, sau này sẽ không xảy ra quan hệ với phụ nữ khác, chỉ cần em ở bên cạnh anh, hủy bỏ đính hôn." Phàm Niệm Ngự thỏa hiệp, anh vốn muốn bẻ cánh bướm giam ầm, có điều sau khi nghe cô nói xong, anh buông tha kế hoạch ban đầu, anh vốn không muốn tổn thương cô.
Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự rất là tò mò vì sao trong lúc bất chợt liền thay đổi? Cô nhìn Phàm Niệm Ngự, đáy mắt tất cả đều là không thể tin. Vô cùng không xác định hỏi một câu.
"Anh, anh nói thật, buông tha một vườn hoa?"
Phàm Niệm Ngự biết tại sao cô hỏi như thế, dù sao trước kia mình thật sự có chút ngu xuẩn đối với tình cảm, nhưng lần này là nghiêm túc thật, Lạc Anh ở bên mình, vật của anh có mãnh liệt ** đối với thân thể của cô, vừa đụng chạm cô, mới có thể kêu gào.
Đôi tay Phàm Niệm Ngự đỡ ở Lạc Anh bả vai sau đó một đôi lãnh mị con ngươi giờ phút này chở đầy lấy vô số dịu dàng, Nhu Tình sắp đem Lạc Anh cho hòa tan.
"Lạc Anh, anh nói thật, anh sẽ chứng minh cho em xem, nhưng trong khoảng thời gian này, em phải sống bên cạnh anh, mãi cho đến khi thời gian đính hôn trôi qua mới thôi."
Lạc Anh sửng sốt, cô lập tức phản kháng: "Anh muốn giam giữ tôi? Tôi không muốn, công ty tôi làm thế nào?"
Phàm Niệm Ngự nhìn cô: "Không phải nhốt, còn có mấy ngày, chờ qua ngày đính hôn, anh sẽ thả em ra ngoài, công ty em anh sẽ xử lý, em không phải muốn cho anh thời gian chứng minh ư? Anh sẽ chứng minh."
Lạc Anh nhìn dáng vẻ anh nghiêm túc, trong lòng đấu tranh, làm thế nào? Trong lúc Lạc Anh nghĩ biện pháp, thanh âm trầm thấp chứa cảnh cáo của Phàm Niệm Ngự truyền vào trong lỗ tai Lạc Anh.
"Em không thể rời bỏ nơi này, anh chỉ báo cho em biết mà thôi." Phàm Niệm Ngự nhìn vẻ mặt Lạc Anh rối rắm, dứt khoát chặt đứt đường lui của cô, tiết kiệm cô có ý nghĩ chạy trốn.
Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự, cuối cùng thở dài bất đắc dĩ, hai người cứ như vậy hòa hảo rồi hả? Không phải cùng tốt, cô tự cho anh cơ hội chứng minh mình, không được, mình sẽ rời đi.
"Được rồi, có điều anh phải chứng minh như thế nào cho em xem." Lạc Anh rất là tò mò điểm này.
Phàm Niệm Ngự vuốt ve gương mặt Lạc An, sau đó nhếch môi mỏng, một đôi mắt mị hoặc tản ra ánh sáng u tối, Lạc Anh nhìn con mắt Phàm Niệm Ngự, từ từ luân hãm vào trong. Mãi cho đến khi mình nằm ở trên giường, thân thể bị anh ngăn chặn, lúc này mới ý thức được chuyện sắp xảy ra.
Lạc Anh mở trừng hai mắt, môi anh đào khẽ động, nhìn cử động như vô tình nhưng nhìn vào mắt Phàm Niệm Ngự thì còn lửa nóng quyến rũ hơn xuân dược. Phàm Niệm Ngự khơi cằm cô lên, lộ ra cái cổ trắng mịn. Một đôi mắt tối tăm tập trung vào cổ cô.
Lạc Anh nhìn ánh sáng trong mắt Phàm Niệm Ngự, không khỏi khẩn trương, giống như là Vampire. Lạc Anh nuốt nước miếng một cái.
"Tiểu Niệm, anh muốn làm gì?"
Phàm Niệm Ngự nhìn cô có chút khẩn trương, đưa đầu lưỡi ấm áp ra liếm cổ Lạc Anh. Thân thể Lạc Anh cũng căng thẳng, không phải anh muốn cắn cổ mình chứ, sẽ không cẩu huyết như vậy chứ. Tóc gáy trên người dựng ngược, không có lỗ chân lông đều trướng.
Cánh môi lạnh lẽo của Phàm Niệm Ngự phủ xuống xương quai xanh của Lạc Anh giống như mãnh thú đang chậm rãi thưởng thức con mồi của mình.
"Tiểu, Tiểu Niệm, anh, không phải anh sẽ, muốn, muốn ép em chứ?" Lạc Anh nuốt nước miếng, chống cự Phàm Niệm Ngự tản ra mị hoặc vô tận. Cảm giác thân thể mình cũng nhanh bị thân thể cực nóng của Phàm Niệm Ngự thiêu đốt.
Cánh môi Phàm Niệm Ngự đi tới bên tai Lạc Anh, thỉnh thoảng liếm cắn. Thanh âm trầm thấp khàn khàn mang theo mị hoặc, thanh tuyến khàn khàn cực kỳ hấp dẫn.
"Lạc Anh, anh không muốn làm khó em, nhưng mà anh thật khó chịu, nó đang quơ múa vì em." Dứt lời liền nắm tay cô đưa về phía thiết bổng đã sớm cứng rắn ở giữa háng của anh.
Vừa mới chạm vào đã làm khuôn mặt Lạc Anh lập tức đỏ ngược lên trời, liền muốn rút tay của mình về, hơi sức của cô ở trong bàn tay Phàm Niệm Ngự căn bản là không đáng kể. Lạc Anh đỏ mặt lại tức giận lại thẹn thùng.
"Anh, anh, anh buông tay" Khuôn mặt Lạc Anh quả thực là đỏ rực, nói chuyện cũng không hoàn chỉnh.
Phàm Niệm Ngự nhìn gương mặt Lạc Anh hồng thấu, như một quả táo thu hút anh nhanh chóng thưởng thức. Phàm Niệm Ngự nuốt nước miếng, chỗ cổ họng cổn động, trên thế giới cũng chỉ có Lạc Anh có thể khiến anh kích động như vậy, ngay cả huyết mạch đều đảo ngược.
Phàm Niệm Ngự hô hấp thô khàn vang lên bên tai Lạc Anh, còn có tiếng thở ẩn nhẫn của Phàm Niệm Ngự.
"Lạc Anh, cảm thấy sao? Anh đang kêu gào, anh muốn em." Giọng Phàm Niệm Ngự trầm thấp mang theo vô tận dẫn dụ, thở hổn hển, khiến màng nhĩ Lạc Anh run lên.
Gương mặt Lạc Anh cũng đã rất nóng, đối mặt với lời nói của Phàm Niệm Ngự thì càng làm cô ngượng ngùng. Tay nhỏ bé của cô bị anh ép buộc nắm lấy cây gậy cực nóng, đả thương tay nhỏ bé của mình, cô có thể cảm thấy vật cứng rắn trong bàn tay mình càng ngày càng to lớn. Ánh mắt Lạc Anh trong nháy mắt mở thật to, vì sao còn có thể lớn thế. Nét mặt Lạc Anh không thể tin nhìn Phàm Niệm Ngự, đây đối với đàn ông chẳng lẽ là một loại khích lệ.
Phàm Niệm Ngự nhìn nét mặt kinh ngạc của Lạc Anh, một đôi con ngươi nguyên bản là trầm thấp bỗng trở nên tối hơn, mồ hôi trên trán nhỏ xuống gò má của Lạc Anh, gương mặt nóng rực của cô lạnh đi rất nhiều. Lạc Anh nháy mắt nhìn mồ hôi trên trán Phàm Niệm Ngự, biết anh rất khó chịu. Lạc Anh nhìn dáng vẻ hết sức ẩn nhẫn của anh, biết anh đang chờ đợi đáp án của mình.
Lạc Anh nhìn con ngươi thâm tình của Phàm Niệm Ngự, trái tim hơi rung động. Cô nhìn bộ dáng của anh, trong lòng rất phân vân, nhớ tới anh đã từng như thế với phụ nữ khác thì lòng cô cứng rắn giống như hòn đá.
Phàm Niệm Ngự nhìn dịu dàng nơi đáy mắt Lạc Anh từ từ trở nên cứng rắn, cũng biết cô đang suy nghĩ gì, vội vàng thở hổn hển nói: "Lạc Anh, anh từng làm với vô số phụ nữ, chưa từng có một phụ nữ có thể làm cho nó phách lối như vậy, những phụ nữ trước kia chẳng qua là công cụ phát tiết ** mà thôi."
Lạc Anh mở trừng hai mắt nhìn Phàm Niệm Ngự, hình như đang phân biệt lời anh là thật hay giả.
"Thật?" Hỏi xong Lạc Anh thấy thật hối hận.
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh, buông tay cô ra, để cho tay cô nắm chặt, khó nhịn là anh, mặc dù cách đồ, tay của cô càng nó thêm phách lối, huyết mạch căng phồng.
"Thật, Lạc Anh, anh đau quá, em cho anh vào đi, được không?" Thanh âm của Phàm Niệm Ngự đã biến thành trầm khàn, thanh âm mang theo vài phần van xin, bởi vì lần này anh không muốn ép buộc cô, anh muốn cô tiếp nhận anh.
Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự đang ẩn nhẫn, cắn cánh môi của bản thân, sau hồi lâu nói ra một câu.
"Nhớ, lần này anh đụng vào thân thể em, về sau không thể đụng phụ nữ khác, anh có thể làm được chứ?" Lạc Anh nâng môi anh đào của mình nói.
Phàm Niệm Ngự vui mừng, sau đó gật đầu: "Anh có thể làm được, em ở bên cạnh anh, anh sẽ không làm loạn với phụ nữ khác. Vậy bây giờ có phải là anh có thể tiến vào rồi không, anh không nhịn được, muốn nổ tung." Tóc rơi trên trán Phàm Niệm Ngự đã bị mồ hôi thấm ướt.
Lạc Anh liếc qua, gật đầu một cái, giờ phút này cô đã thẹn thùng không thôi, không dám nhìn con ngươi cực nóng của Phàm Niệm Ngự, cô thật sợ sẽ tan thành nước sông.
Sau khi Phàm Niệm Ngự được Lạc Anh đồng ý, nhanh chóng cởi quần lót Lạc Anh xuống, Phàm Niệm Ngự nhìn nhị hoa mềm mại kia, đôi con ngươi tối hơn rất nhiều, cổ họng nhanh chóng căng.
Lạc Anh nghiêng khuôn mặt nhỏ, khuôn mặt hồng thấu, biết một tầm mắt cực nóng đang ngó chừng chỗ tư mật của cô, bây giờ Lạc Anh vừa xấu hổ vừa cáu.
"Tiểu Niệm"
Một tiếng Tiểu Niệm này khiến Phàm Niệm Ngự cuối cùng cũng cởi tuyến phòng ngự đột phá dải đất, anh tháo quần lót của mình, nhắm ngay nhị hoa kia đâm vào.
"Ừ" Lạc Anh đột nhiên được lấp đầy khiến cô rên rỉ ra tiếng, một đôi tay nhỏ bé giữ chặt bả vai Phàm Niệm Ngự.
Phàm Niệm Ngự mới vừa đẩy mạnh một chút xíu đã bị cô khít khao kẹp chặt, cái trán Phàm Niệm Ngự đã mồ hôi đầm đìa rồi, anh khom người nhìn Lạc Anh có vẻ mặt khổ sở, tiến lùi đều không phải được, vào, sợ cô thương, lui, mình nhất định sẽ khó chịu đến chết. Anh khẽ nguyền rủa một tiếng: "Đáng chết"
Phàm Niệm Ngự dụ dụ dỗ nói: "Lạc Anh, em thả lỏng một chút, buông lỏng,