Buổi tối Lạc Anh mặc váy màu trắng cầm quà tặng đi vào biệt thự nhà họ Phàm, hít sâu một hơi, tự nói với mình là phải bĩnh tĩnh, bĩnh tĩnh, mày không có sai, chưa bao giờ sai.
Lạc Anh đẩy cửa ra, đã nhìn thấy rất nhiều người, bao gồm Lãnh Thiên cùng Bạc Dực, cô biết cũng chỉ có bọn họ, Lạc Anh không thể đi tìm anh.
"Em gái Tiểu Hân, sinh nhật vui vẻ." Một giọng nữ truyền đến từ cửa.
Người này chính là cô gái tham gia dạ tiệc cùng với Phàm Niệm Ngự, Phàm Dịch Hân liếc mắt nhìn Lạc Anh rồi trợn mắt nhìn cô gái kia và Phàm Niệm Ngự, sau đó kéo Lạc Anh ngồi xuống ghế sa lon, chỉ nói chuyện phiếm với Lạc Anh.
Cô gái có chút không xuống đài được, cho nên tựa vào trong ngực Phàm Niệm Ngự, cong đôi môi.
Lạc Anh nhẹ nhàng nhìn lướt qua, liền nhận ra, minh tinh nóng bỏng nhất gần đây - Lục Tâm. Nhìn Phàm Dịch Hân, biết đang xả giận vì mình, Lạc Anh nắm tay cô, thanh âm tốt hơn nhiều, ngọt ngào nói.
"Dịch Hân, người tới là khách." Lạc Anh cười nói. 6 Thật không biết cô gái này lớn hơn mình, chung quy lại là làm chị hay em đây?
Phàm Niệm Ngự vừa tiến vào liền nhìn Lạc Anh, thấy sắc mặt cô tốt hơn rất nhiều. Cũng không nhìn cô. Chỉ ôm cô gái trong ngực đi tới, ngồi trên ghế sa lon đối diện bọn họ.
Lãnh Thiên và Bạc Dực liếc nhìn nhau, hai người kia không tốt. Bạc Dực nhún vai một cái. 9 Lãnh Thiên giỏi tạo không khí nhất.
"Em gái Tiểu Hân, sinh nhật vui hay không vui?" Lãnh Thiên hỏi một câu vô cùng ngu ngốc.
Phàm Dịch Hân không nhịn được co giật khóe miệng, thưởng một cái mắt lạnh cho Lãnh Thiên. Không chút khách khí nói.
"Anh thật ngu ngốc." Sau khi Phàm Dịch Hân nói xong tất cả mọi người đều nhịn không được bật cười.
Lạc Anh bất đắc dĩ lắc đầu, hai người này thật không có biện pháp. Lạc Anh lấy một hộp quà tặng từ trong túi ra. Đưa cho cô, Lục Tâm cũng đưa dây chuyền một triệu.
"Tiểu Hân, đây là quà sinh nhật chị tặng em, em xem có thích hay không?" Lục Tâm lấy lòng.
Phàm Dịch Hân vốn không muốn nhận lấy, nhưng Lạc Anh lại chọc chọc cô, mọi người cũng đang nhìn, Phàm Dịch Hân chỉ đành chịu, nhận lấy.
"Cám ơn." Căn bản là không nhìn, để sang một bên.
Lục Tâm thù hận nhìn Lạc Anh, Lạc Anh sao có thể không cảm thấy. Nhưng cô lựa chọn coi thường.
"Dịch Hân, xem quà tặng của chị, em nhất định sẽ thích." Lạc Anh cho cô gương mặt bảo đảm.
Gương mặt Phàm Dịch Hân mong đợi mở ra, là một cái chai, tất cả mọi người đều tò mò. Phàm Dịch Hân mở ra. Đặt ở chóp mũi ngửi một cái.
Sau đó nước mắt đang đảo quanh bên trong hốc mắt, rơi xuống. 00 Lạc Anh hơi sững sờ, còn gương mặt Lục Tâm hài lòng. 70 Lại không nghĩ rằng hành động kế tiếp của Phàm Dịch Hân làm cho người ta mở rộng tầm mắt.
"Huhu, chị Lạc Anh, không phải cái này ngừng sản xuất rồi sao? Chị thật giỏi." Phàm Dịch Hân ôm chầm lấy Lạc Anh, khóc lớn nói.
Khóe mắt Lạc Anh cũng khẽ co quắp, rất bất đắc dĩ. Vỗ vỗ bả vai của cô, thanh âm dỗ dành.
"Tự chị làm. 53 Nếm thử xem, có phải giống nhau hay không?"
"Ừ" Nói qua liền uống một hớp nhỏ. 78 Càng khóc dữ dội hơn.
"A huhu uống thật là quá ngon, y chang không khác" Phàm Dịch Hân lau nước mắt nói.
Lạc Anh chỉ cảm thấy trong lòng rất an ủi, sau đó nhẹ giọng nói: "Vậy sao? Chị còn sợ mùi vị không đúng, khi còn bé chúng ta uống không phải cái vị này, xem ra cũng không tệ lắm, về sau sẽ làm cho em. Cho chị uống một hớp." Nói qua liền muốn lấy tới thưởng thức, lại bị Phàm Dịch Hân né tránh.
"Không được, đây là quà sinh nhật của em." Phàm Dịch Hân vội vàng vặn nắp dấu đi.
Lạc Anh bật cười, thật ra thì cô cố ý. "Ha ha, chính là của em."
Lục Tâm tức, cái gì mà cùng nhau lớn lên, cô ta là ai. Trong lòng cực kỳ bất mãn. Sau đó châm chọc nói.
"Phải cầm đồ rẻ tiền như vậy, thật bẩn tay."
Lạc Anh mắt lạnh quan sát cô ta, lại chưa từng nhìn Phàm Niệm Ngự.
"Lục Tâm, ngôi sao lớn, tố chất, thanh xuân ngọc nữ, khác gì người tình?" Lạc Anh vốn không muốn so đo cùng cô ta, nhưng dầu gì là con gái một Lạc thị, làm sao có thể mặc cho mình bị nhục nhã.
Lục Tâm vừa định nổi giận, Phàm Dịch Hân liền mở ti vi lên, truyền vào lỗ tai chính là giọng của Lạc Anh.
"Xin hỏi Lạc tiểu thư, năm nay cô quay phim, có nữ chính đảm nhận chưa? Là Lục Tâm nóng bỏng nhất gần đây sao?" Một ký giả hỏi.
Lúc này tất cả mọi người nhìn ti vi, Lạc Anh ngồi ở trên ghế, tiếp nhận câu hỏi của ký giả.
"Lục Tâm?" Hiển nhiên lúc ấy cô còn không biết.
"Lục Tâm chính là bạn gái xì căng đan lửa nóng gần đây với Phàm tổng -Phàm Niệm Ngự - bạn tốt của cô."
"Vậy sao, vậy thì để cô ấy tới diễn, chỉ cần mang lại lợi ích cho Lạc thị, tôi mặc kệ nhân phẩm hay xì căng đan gì đó." Lạc Anh không chút do dự tuyên bố kế hoạch kế tiếp, chuẩn bị tìm Lục Tâm làm nữ chính.
Phàm Dịch Hân tắt ti vi, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lục Tâm. Lục Tâm kinh ngạc nhìn cô gái trước mắt, không nghĩ tới là người nối nghiệp Lạc thị, xế chiều hôm nay sẽ ký quay phim với cô.
"Tôi, cô, tôi nhận phim của cô?" Lục Tâm không thể tưởng tượng nổi nhìn Lạc Anh nói. 3.5
Lạc Anh khẽ cau mày, đôi tay ôm ngực, nhìn gương mặt hơi bối rối của Lục Tâm, nhàn nhạt hỏi: "Cô không biết công ty nào tìm cô ký hợp đồng sao? Cũng không biết tôi tìm cô ký hợp đồng, xem ra Lục tiểu thư không muốn. f Vậy thì tốt, tôi có thể nuốt lời, hơn nữa sẽ không bồi thường tiền cho cô, nhưng mà trong vòng một tháng tôi sẽ tạo ra một nữ minh tinh ngồi ngang hàng với cô, nhưng, là một thanh xuân ngọc nữ chân chính." Lạc Anh châm chọc, khinh thường.
Lục Tâm tức lắm, nhưng lại không dám nổi giận, cô ta không chọc nổi, nhưng mình cũng không phải là dễ chọc. 45 Cô điều chỉnh lại cảm xúc sau đó rất kiêu ngạo nói.
"Tôi được Niệm đưa lên, hơn nữa, trong thời gian tháng, cô đùa giỡn à?"
Lạc Anh cười khinh miệt, ôm chầm lấy Phàm Dịch Hân sau đó hớn hở hỏi cô ấy.
"Dịch Hân, chị sẽ để cho giấc mơ minh tinh của em trở thành sự thật, như thế nào? Nhị tiểu thư Phàm thị trở thành vầng sáng, sẽ thay đổi tất cả, hơn nữa em thật sự là một Băng thanh ngọc nữ. b Thấy sao?"
"Tốt, em đương nhiên có thể, em nằm mộng cũng muốn trở thành nữ minh tinh, em tin tưởng em sẽ vượt qua người chỉ biết dựa vào kẻ khác." Phàm Dịch Hân nhẫn tâm châm chọc.
Lạc Anh chỉ cười nhạt, không có nhìn Lục Tâm, bởi vì biết sắc mặt cô ta tuyệt đối không tốt, nếu như cô ta không mang người khác ra làm bia đỡ đạn, cô còn có thể lưu tình.
Lục Tâm bị tức không nhẹ, không thể làm gì khác hơn là nghẹn ngào kêu, Phàm Niệm Ngự chưa nói qua một câu.
"Niệm, anh xem."
Lạc Anh khẽ cau mày, da gà cũng rớt đầy đất, chẳng lẽ cô ta thật cho là Phàm Niệm Ngự giúp được cô ta.
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh, sau đó nâng mặt cô gái của mình lên hôn, thanh âm rất cưng chìu.
"Yên tâm, không ai có thể rung chuyển địa vị của em." Phàm Niệm Ngự nhẹ giọng dụ dỗ. Lục Tâm vui vẻ rúc vào trong ngực Phàm Niệm Ngự, sau đó khiêu khích nhìn Lạc Anh.
Phàm Dịch Hân hung tợn nhìn Lục Tâm, thật muốn bẻ gãy mặt hồ ly của cô ta. Lạc Anh chỉ cười lạnh, cuối cùng đứng lên, từ trên cao nhìn xuống hai người, ánh mắt lạnh lẽo.
"Lục tiểu thư, xem ra kim chủ rất thương cô." Lạc Anh châm chọc.
Lục Tâm kiêu ngạo nói: "Đương nhiên"
Lạc Anh đi tới, khẽ cúi người, nâng cằm Lục Tâm lên quan sát, sau đó nói: "Không tệ, chính là mỹ nhân, khó trách Tiểu Niệm sẽ quỳ gối dưới váy cô." Lạc Anh mặc sức nâng cô ta. Tất cả mọi người tò mò nhìn hành động của Lạc Anh.
Lục Tâm đang kiêu ngạo, thanh âm lạnh lùng của Lạc Anh lại truyền đến lần nữa.
"Ngày mai tôi sẽ phong sát cô triệt để, cô có thể đi cầu xin Tiểu Niệm, tôi ngược lại muốn nhìn. 9 Phàm thị, cùng Lạc thị, thắng lợi cuối cùng sẽ thuộc về ai." Lạc Anh nói chuyện khiến mọi người hít vào một hơi.
Lục Tâm ngạc nhiên nhìn Lạc Anh, thanh âm run rẩy: "Cái... aa cái gì?"
Lạc Anh khẽ cong khóe miệng, buông cằm cô ta ra, sau đó lại nói tiếp.
"Tôi nhớ rõ, có một vị tiểu thư Kim Thiện cũng là người tình lâu nhất của Tiểu Niệm, cũng rất nổi danh, sau đó cô ta phải dùng sức đổi thân. Xem cô lợi hại, hay vị Kim tiểu thư kia lợi hại, Lạc Anh tôi tuyệt đối giữ lời. Tiện thể nói cho cô biết. b Mặc dù Tiểu Niệm làm chủ Phàm thị, nhưng Dịch Hân cũng có cổ phần."
Mọi người đều bị Lạc Anh làm kinh sợ. Sắc mặt Phàm Niệm Ngự tối đen, môi mỏng mím chặt nhìn Lạc Anh.
Lạc Anh nhàn nhạt nhìn Phàm Niệm Ngự, kéo ra nụ cười.
"Tiểu Niệm, chúng ta tranh tài đi, anh có thể đem hết toàn lực duy trì cô gái của anh, tôi sẽ dùng Lạc thị hủy diệt cô ta. Anh thấy thế nào?"
Tất cả mọi người đều rất kinh ngạc, cũng biết Lục Tâm chỉ là con cờ, chân chính chiến đấu là Lạc Anh cùng Phàm Niệm Ngự.
Phàm Niệm Ngự vươn tay nắm cằm Lạc Anh, thanh âm lạnh nhạt: "Lạc Anh, em muốn sao? Nếu em muốn anh có thể hủy diệt cô ta."
Phàm Niệm Ngự vừa nói xong, Lạc Anh cũng không kinh ngạc, nhưng Lục Tâm rất kinh ngạc, hoàn toàn không tin tưởng lỗ tai mình, vội vàng nói: "Không cần, Niệm, anh đang đùa giỡn thôi."
Lục Tâm nhìn Lạc Anh, rốt cuộc biết giữa hai người có cái gì không đúng, nhưng vì tiền đồ không thể làm gì khác hơn là hạ thấp mặt mũi.
"Lạc tiểu thư, cầu xin cô đừng phong sát tôi."
Lạc Anh né tránh bàn tay của Phàm Niệm Ngự, sau đó ngồi trở lại chỗ đối diện, cuối cùng thản nhiên cười.
"Lục tiểu thư, chỉ đùa một chút, không nên tưởng thật. e Ngày mai đến tổ diễn trình diện." Lạc Anh hời hợt vui đùa một câu.
Lục Tâm càng thêm kinh ngạc, nói giỡn, cô nghi hoặc nhìn Lạc Anh dường như là muốn nhìn được cái gì?
Lạc Anh nhìn Lục Tâm mở miệng nói: "Chẳng lẽ Lục tiểu thư không muốn làm nghệ sĩ dưới chân Lạc thị?"
"Không có, không có." Lục Tâm vội vàng nói.
Lạc Anh chỉ cười cười, thật ra thì lời nói của Phàm Niệm Ngự làm cô có chút ứng phó không kịp, nhưng cô sẽ không thua, cô nhất định sẽ không thua.
Lạc Anh liếc Bạc Dực giống như nhớ đến chuyện gì, nói một câu khiến tất cả mọi người đều ngừng thở, bao gồm bản thân anh ta.
"Bạc thiếu gia, tôi nghe nói anh cũng nằm trong phạm vi đối tượng xem mắt của tôi, như thế nào, có muốn chúng ta lui tới hay không."
"Phốc" Phàm Dịch Hân mới vừa uống liền phun.
Lông mày Phàm Niệm Ngự khẽ nhướng. 3 Bạc Dực không kém điểm ngã nhào, thật ra thì ngày hôm qua anh mới biết.
"Lạc tiểu thư, tôi nghĩ chúng ta không thích hợp." Đầu Bạc Dực đầy mồ hôi lạnh, thỉnh thoảng còn liếc người đàn ông bên kia. d Chỉ sợ sẽ xông qua chặt mình làm trăm mảnh.
Lạc Anh chỉ cười nhạt: "Bạc thiếu gia, cự tuyệt tôi, anh không nghĩ rằng chỉ cần tôi tung tin tức anh thầm mến tôi ra, chỉ sợ đời này anh cũng khó trốn thoát, cha anh tuyệt đối sẽ bắt anh ở rể nhà chúng tôi." Lạc Anh càng nói càng kinh người, chẳng lẽ là bị người kích thích trầm trọng.
Lãnh Thiên mở to hai mắt nhìn Lạc Anh, gương mặt không thể tin. a Thật hay giả?
Phàm Dịch Hân càng thêm kinh ngạc, không nghĩ tới Lạc Anh kín kẽ sẽ rộng rãi nói ra, mà còn là sự thật.
Bạc Dực nhìn Lạc Anh rồi nuốt nước miếng.
"Lạc tiểu thư, cô tha cho tôi đi."
Lạc Anh nghe vậy cười ra tiếng. "Thế nào? Tôi không tốt sao? Sẽ ăn anh sao? Hả? Ha ha" Lạc Anh nhìn bộ dáng kia, thật cảm thấy rất buồn cười.
Bạc Dực gặp trở ngại, làm thế nào? Hai bên đều không thể thoát.