Reynold kéo vợ mình, sau đó trịnh trọng giới thiệu.
"Vợ tôi, Tinh Tinh. Tinh Tinh ngoan, chào hỏi" Trong giọng nói của Reynold tất cả đều là mùi vị cưng chìu.
"Chào mọi người, tôi là vợ Reynold, Tinh Tinh." Tinh Tinh rất rộng rãi chào hỏi, nhưng không khó nhìn ra cô lệ thuộc vào Reynold, cũng không khó thấy Reynold cưng chiều cô.
Bốn người cũng cười gật đầu một cái, Giang Lệ Lệ thấy anh ta thật lợi hại. 8 Còn trâu già gặm cỏ non. af Lạc Trạch cũng ý tứ như thế. Ngược lại Reynold rất là hào phóng tiếp nhận chất vấn của bọn họ. Nhàn nhạt mà cười cười. fd Cưng chìu nhìn cô gái trong ngực, ban đầu cô gái này quấn quít chặt lấy mình, chuyện xưa giữa bọn họ còn là rất khôi hài?
Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự, sau đó rất tao nhã lạnh nhạt đi tới, lạnh lùng nhìn cô gái trong ngực anh, rất rộng rãi rất tự nhiên chào hỏi.
"Tiểu Niệm, lại đổi bạn gái, em trở về nước bốn ngày, anh đổi bốn phụ nữ, đây là em nhìn thấy" Lạc Anh dùng giọng nhạo báng bạn tốt.
Phàm Niệm Ngự lộ ra gương mặt tuấn tú âm mai, tuấn lông mày gạt gạt, nâng khóe miệng. Cái loại cười tà tứ khát máu. Tiểu Niệm? Dĩ nhiên cũng gọi ra như vậy. Nhưng sắc mặt người phụ nữ trong ngực anh không tốt, cô tự nhận, cô là người phụ nữ đi theo bên cạnh Phàm Niệm Ngự lâu nhất.
Lạc Anh khinh miệt liếc mắt nhìn sau đó thanh âm rất nhỏ nói: "Tiểu thư, đi theo người đàn ông lâu nhất cũng là người tình đến lúc đó đều thảm. Tự cô hiểu."
Cô gái vừa định nói, nói Phàm Niệm Ngự rất thương cô, nhưng còn chưa có ra, Lạc Anh cũng rất không khách khí nói.
"Tiểu thư, tôi mặc kệ Tiểu Niệm thương yêu cô như thế nào, nhưng cô còn chưa đủ tư cách nói chút này với tôi, tối thiểu thân phận của tôi, không phải cô có thể xu nịnh, thứ cho tôi không tiếp được." Lạc Anh khinh miệt nhìn hai người xoay người rời đi giống như nữ vương.
Dĩ nhiên bốn gia trưởng cũng nghe nhìn rất rõ ràng, có chút kinh ngạc về Lạc Anh khác thường, Giang Lệ Lệ kinh ngạc nhất, khóe miệng Lạc Trạch lại treo nụ cười yếu ớt nhàn nhạt.
Phàm Niệm Ngự dùng thêm mấy phần sức lực ôm cô gái trong ngực. Chọc cô gái trong ngực bất mãn cùng rên rỉ. 5 Phàm Niệm Ngự đẹp trai, giờ phút này mặt giống như dính một lớp sương. Hung ác nham hiểm. 4 Tản ra tức giận, không biết lúc nào sẽ bộc phát, cô gái bị trong ngực sợ đến không dám nói lời nào, cũng không dám động.
Lạc Anh xoay người, trong nháy mắt khóe miệng nâng lên đường cong cao ngạo, cô là người thừa kế duy nhất của Lạc thị. Di truyền huyết thống cao quý của Lạc Trạch. a3 Làm sao sẽ để cho người ta khi dễ. a Cho rằng cô vẫn là tên tiểu quỷ trước đây sao?
Một chỗ khác, Lãnh Thiên cùng Bạc Dực nhìn cảnh tượng cách đó không xa, hai người thế nhưng ai cũng không dám tiến lên. Sợ người nào xui xẻo đụng chạm Phàm Niệm Ngự Satan. f Vậy coi như xui xẻo.
Lạc Anh cầm một ly rượu lên đặt ở bên môi nhẹ nhàng thưởng thức, mới vừa rồi thật là thoải mái, lúc cô đang hưởng thụ thành quả thì sau lưng vang lên hai thanh âm.
"Lạc tiểu thư. a Lạc tiểu thư." Lãnh Thiên cùng Bạc Dực đồng thời mở miệng.
Lạc Anh xoay người lại, sau đó cũng không kinh ngạc nhìn hai người, bởi vì gặp mặt không phải rất kinh ngạc, có thể làm bạn với Phàm Niệm Ngự, gia thế khẳng định cũng không bình thường.
Lạc Anh nhìn hai người sau đó cười cười.
"Lãnh thiếu gia, Bạc thiếu gia."
Lãnh Thiên nhìn Lạc Anh, trong lúc nhất thời thật đúng là bị câu hồn. Lạc Anh nhìn ánh mắt ngơ ngác của anh, chỉ cười nhạt. Bạc Dực liếc anh em bên cạnh một cái, sau đó đến gần lỗ tai anh nói: "Không muốn chết hãy thu ánh mắt đào hoa của cậu lại."
Lúc này Lãnh Thiên mới lúng túng khôi phục lại, sau đó nhẹ nhàng nói: "Lạc tiểu thư, cô kích thích Niệm như vậy, cuối cùng chúng tôi bảo đảm người gặp nạn chính là cô."
Bạc Dực cũng gật đầu cảnh cáo nói: "Đúng thế, tôi đoán tính khí của Niệm cô cũng biết."
Lạc Anh nhún nhún vai không sao cả, cô không tin Phàm Niệm Ngự sẽ làm ra chuyện tổn thương cô, với quan hệ hai nhà anh cũng sẽ không làm cái gì? Cô dĩ nhiên sẽ không coi thành chuyện gì to tát. Cuối cùng liếc Phàm Niệm Ngự cách đó không xa đang nói chuyện cùng người khác một cái, cuối cùng thản nhiên nói.
"Các người làm anh em đã đạt đến một trình độ nào đó, vậy thì người nào trong hai người mời tôi nhảy một điệu, tôi có thể suy tính lại." Lạc Anh định đánh một trận thật là tinh tế, cô chọn anh em của Phàm Niệm Ngự để xuống tay. Nhưng Bạc Dực làm sao sẽ không biết. Vội vàng đẩy Lãnh Thiên một cái.
Lạc Anh liếc Bạc Dực thông minh một cái, không thể làm gì khác hơn là cầm cái người đàn ông từng xem mắt mình đi khai đao. c Cô đi tới, đưa tay nhỏ bé trắng noãn ra.
Lãnh Thiên chỉ đành chịu, lôi kéo tay nhỏ bé của cô đi tới giữa sàn nhảy, bắt đầu một điệu Tăng-gô. Đều là con nhà phú quý khẳng định đều sẽ biết khiêu vũ. Nhưng hai người hấp dẫn chú ý của mọi người. a4 Tuấn nam mỹ nữ.
"Đó không phải là đại thiếu gia Lãnh gia ư, cùng con gái một Lạc thị. 5 Thật là một đôi trời đất tạo nên."
"Đúng vậy, thật đẹp đôi." Mọi người thảo luận lọt vào trong lỗ tai Lạc Anh, khóe miệng cô khẽ giơ lên, kéo ra độ cong tự tin, mặc dù cô rất ghét loại hoàn cảnh này, nhưng cô phải nhịn.
Lãnh Thiên toát ra mồ hôi lạnh, một lát phải chạy trốn, thật không biết kết quả của mình có thể rất thảm hay không. Cô gái này tâm kế vẫn còn rất nặng. d Lạc Anh nhìn bộ dạng sợ của anh, cố ý gần sát anh, sẽ phải nằm vào trong ngực anh, khẽ nghiêng đầu hướng về phía lỗ tai của anh nhẹ giọng nói ra.
"Sao anh sợ anh ta thế."
Lãnh Thiên cũng sắp muốn chết rồi, cô đang muốn hại chết anh. e Không thể làm gì khác hơn là cảnh cáo: "Không phải, là sợ hãi, cậu ấy rất đáng sợ. Đó là bởi vì cậu ấy chưa phát giận thật với cô."
Lạc Anh không nói gì, chỉ đem khoảng cách của hai người kéo đến gần hơn. Phàm Niệm Ngự đứng ở một bên, trong tay cầm ly rượu, trong nháy mắt tạo thành mảnh vụn, quan sát cô cười, động tác thân mật, cùng kỹ thuật nhảy đẹp mắt.
Bạc Dực đi tới nhìn ly rượu bị Phàm Niệm Ngự bóp vỡ, sau đó thở dài nói.
"Không thể trách Thiên, là vị hôn thê của cậu." Lời nói của Bạc Dực không phải là thêm dầu vào lửa ư.
Bốn gia trưởng ở giữa quan sát nét mặt hai người, cuối cùng chỉ đành thở dài. ab Hai người kia, chơi gì vậy?
Đôi mắt Phàm Niệm Ngự âm chí sắc bén nhìn chằm chằm Lạc Anh đang được mọi người chú ý, khóe mắt co quắp, gân xanh trên trán rõ ràng có thể thấy được. 3 Gương mặt tuấn tú đã sớm xanh mét. Tóc rơi trên trán chặn lại một đôi con ngươi thâm thúy đỏ lên.
Kết thúc một khúc, khẽ múa xong, hai người khẽ chào cảm ơn, Lãnh Thiên đã sớm cảm thấy ánh mắt âm lãnh kia, cho nên nhảy xong liền lựa chọn bảo vệ tính mạng, 36 kế, chuồn là thượng sách.
Lạc Anh liếc sắc mặt Phàm Niệm Ngự cực kỳ khó coi, biết mục đích của mình đã đạt được, cho nên cũng muốn rời đi. Ở đây thật không thích hợp với cô, hiện tại thành tích cũng không kém lắm. 5 Cô thản nhiên đi tới bên cạnh cha mẹ sau đó nói.
"Ba mẹ, hai người từ từ chơi, con mệt mỏi, đi về trước. 8 Chú, thím, Lạc Anh về trước ạ."
Bốn người gật đầu một cái, Lạc Anh liền nâng váy đi ra khỏi bữa tiệc. a Ra khỏi khách sạn, cô hít một hơi, liền đi đến bãi đậu xe. Nhưng chưa đi được mấy bước, chỉ nghe thấy một hồi tiếng thắng xe chói tai, tiếp đó là thân thể của mình bị một cỗ sức mạnh lôi kéo. 0 Đợi cô phản ứng kịp thì đã ngồi trong một chiếc xe xa hoa.
Lạc Anh ngồi ở bên trong xe, nhìn Phàm Niệm Ngự đối diện mặt lười biếng nhưng lại tản ra hơi thở âm trầm. Trái tim nhỏ hơi run, nhưng ngay sau đó liền mỉm cười nói.
"Tiểu Niệm à, sao thế? Chú thím bảo anh đưa em về à, không cần đâu, em lái xe. a Cám ơn." Không biết vì sao? Bây giờ Lạc Anh lại nhớ tới câu nói kia của Lãnh Thiên và Bạc Dực, hiện tại cô có chút kiêng kỵ.
Nói qua liền mở cửa xe ra, nhưng kéo mấy cái, không mở được, bị khóa lại. Cuối cùng Lạc Anh buông tha, nhìn Phàm Niệm Ngự đang uống rượu đỏ. Thanh âm lạnh nhạt nói.
"Niệm Ngự, anh muốn làm cái gì?" Lạc Anh căn bản là sợ anh, bởi vì cô tuyệt đối không tin tưởng bởi vì cô náo mà anh sẽ làm gì với mình. Coi như tình cảm giữa bọn họ xuất hiện vấn đề, cô vẫn cho rằng Phàm Niệm Ngự tuyệt đối sẽ không tổn thương cô.
Phàm Niệm Ngự để rượu đỏ cầm trong tay xuống, sau đó lười biếng tựa vào ghế ngồi, nhẹ nhàng gạt tóc rơi trên trán mình, đem con ngươi khát máu lộ ra. Lần này anh thật nổi cơn thịnh nộ rồi.
Lạc Anh nhìn đôi mắt âm chí hung ác lệ của anh, thân thể khẽ run lên, anh nổi giận thật, khuôn mặt nhỏ của cô được trang điểm tinh xảo, làm bộ như không sợ sệt nhìn con ngươi thâm thúy có ma lực hấp dẫn người của anh.
Phàm Niệm Ngự thấy thân thể cô khẽ run lên, khóe miệng kéo ra nụ cười càn rỡ tà mị. Độ cong phác hoạ tư vị khát máu.
Lạc Anh nuốt nước miếng, sau đó thanh âm hơi run rẩy.
tks bạn
mong chương mới
Thanks bạn đã edit
Mình cảm thấy cách đáp trả lại của những nữ 9 trong bộ này thật nhàm chán, từ ANT, GLL, zờ đến Lạc Anh,....còn những nam9 thì xây dựng quá mức ko thật....
Mong chương mới.
Quacauphale đã viết:
Công nhận, đây có lẽ là truyện đầu tiên của bà tg hay sao ấy, có mấy bộ khác đều về tổng giám đốc, k biết có khác k.
"Phàm Niệm Ngự, anh, tốt nhất anh nên thả em xuống xe, bằng không, em sẽ nói với chú thím." Lạc Anh thật sự bị hơi thở tản ra từ trên người anh làm cho kinh sợ, không thể làm gì khác hơn là lôi cứu binh ra.
Phàm Niệm Ngự chỉ cong khóe miệng, duỗi bàn tay ra liền kéo Lạc Anh ôm vào trong ngực anh. Lạc Anh không có phòng bị ngã nhào vào trong ngực anh. 3 Một đôi mắt có chút kinh hoảng nhìn anh. Nhưng lại không dám nói lời nào.
Phàm Niệm Ngự nheo tròng mắt, tóc tán lạc rơi xuống, đôi bàn tay anh vuốt ve khuôn mặt nhỏ mềm mại của Lạc Anh. 8Cuối cùng dừng lại ở cái cằm thanh mảnh. 50 Khẽ dùng sức. Thanh âm lười biếng.
"Lạc Anh, là ai cho em dũng khí, để cho em làm càn khiêu khích anh, hả?" Phàm Niệm Ngự lạnh lùng nói.
Lạc Anh hoàn toàn bị sức lực của anh dọa sợ, một đôi mắt to kinh hoảng nhìn Phàm Niệm Ngự. Cô có chút sợ. Thanh âm có chút run rẩy.
"Khiêu, khiêu khích? Lúc nào thì em, hôm nay em cũng không chọc anh, hơn nữa, anh sẽ không bởi vì phụ nữ của anh mà đối xử với em như vậy chứ, chẳng lẽ cô ta thật sự có tư cách đó?" Lạc Anh vô cùng thông minh nói sang chuyện khác. 4f Nhưng nói lắp cùng thanh âm run rẩy hoàn toàn bán đứng cô, giờ phút này thật sợ hãi.
Phàm Niệm Ngự cong môi mỏng hoàn mỹ, ngón tay đùa bỡn ở trên môi đỏ của cô. Thanh âm trầm thấp khàn khàn, tràn đầy mị hoặc.
"Dạ, cô ta không có đủ tư cách. 5 Lạc Anh, anh nói rồi, vừa sinh ra em đã là vật sở hữu của Phàm Niệm Ngự, chẳng lẽ em quên rồi sao? Đời này em chỉ có thể là của anh đấy?" Một ngón tay Phàm Niệm Ngự xẹt qua xương quai xanh hoàn mỹ của cô, nói.
Lạc Anh cảm thấy cổ mình truyền tới trận trận run rẩy, khuôn mặt nhỏ dời đi không dám nhìn vào mắt Phàm Niệm Ngự, cô sợ nhìn một hồi cô sẽ hãm sâu vào trong đôi mắt thâm thúy hút lấy linh hồn người.
"Em, em, em, em quên mất." Lạc Anh dĩ nhiên nhớ, nhưng tại sao cô chỉ có thể thuộc về anh, mà anh sẽ phải thuộc về tất cả phụ nữ, đây thật không công bằng. Bởi vì cô chột dạ tránh né tròng mắt của anh, không biết cô vừa nói ra câu cô quên mất, con ngươi Phàm Niệm Ngự u ám tàn bạo cỡ nào.
Phàm Niệm Ngự dùng sức nắm cằm Lạc Anh, nhưng anh đang hết s