c nhẫn nại, nếu không với khoảng cách này cằm cô đã sớm gãy.
Lạc Anh bị đau đến chau mày, quay mặt sang nhìn vẻ mặt Phàm Niệm Ngự, trong lòng Lạc Anh cả kinh. Cô biết, anh tức giận, nhưng cũng biết mình đang sợ.
Lạc Anh sợ, mắt trở nên ê ẩm, cô bắt đầu khước từ Phàm Niệm Ngự, thanh âm có chút nghẹn ngào nói.
"Phàm Niệm Ngự, anh buông em ra. Buông em ra, em muốn trở về." Lạc Anh bắt đầu đẩy Phàm Niệm Ngự.
Phàm Niệm Ngự cứ để cho cô đánh, cũng chỉ có cô gái nhỏ này, cô gái khác căn bản cơ hội đến gần anh cũng không có, đừng nói đến chuyện la lối om sòm ở trong lòng anh.
"Lạc Anh, xem ra, anh phải để cho em nhớ lại lời của anh, cũng để cho nó trở thành hiện thực." Phàm Niệm Ngự ôm cô lên, để cho cô ngồi ở trên đùi anh. 30 Sau đó thanh âm trầm thấp nói qua.
Lạc Anh nghe câu nói phía sau, cô sợ, đôi mắt cô trong veo như nước, kinh hoảng nhìn anh, âm thanh run rẩy nói.
"Cái gì biến thành hiên thực, em không muốn nhớ lại, Phàm Niệm Ngự, em nói rồi vĩnh viễn sẽ không giống những người phụ nữ kia, mau thả em xuống xe, nếu không đừng trách em không niệm tình. Thả em xuống xe." Lạc Anh hoàn toàn chọc giận Phàm Niệm Ngự.
Con ngươi Phàm Niệm Ngự trở nên lạnh lẽo, khơi cằm của cô lên, thanh âm vô cùng âm lãnh nói: "Tốt, cho em xuống xe." Nói qua liền ôm Lạc Anh đi vào khách sạn.
Dọc theo đường đi cũng có rất nhiều người nhìn bọn họ, Lạc Anh bị Phàm Niệm Ngự ôm vào trong ngực, Lạc Anh nhìn bọn họ đi vào khách sạn, cô không phải ngu ngốc, huống chi ở nước ngoài thời gian dài như vậy, cô biết ý đồ của Phàm Niệm Ngự. Cô sợ.
"Phàm Niệm Ngự, anh buông em ra, buông em ra, anh mau buông em ra, em muốn tìm ba mẹ, buông em ra. Huhu" Cuối cùng nghẹn ngào khóc ra tiếng.
Gương mặt Phàm Niệm Ngự đen thui ôm Lạc Anh đi vào thang máy, nhìn vệt nước mắt trên mặt cô, trong lòng đau đớn, thanh âm mềm nhũn chút, nhưng giọng nói còn bá đạo như cũ, không cho người khác cự tuyệt.
"Lạc Anh, tối nay anh sẽ khiến em biến thành của anh, chân thật biến thành anh.” Phàm Niệm Ngự nói qua bên trong cất giấu chút hưng phấn, rốt cuộc anh cũng đợi đến khi cô trưởng thành.
"Không cần, người điên này, em mới..., anh buông em ra, buông ra." Lạc Anh bắt đầu quyền đấm cước đá Phàm Niệm Ngự. Nhưng không thể rung chuyển anh, dù chỉ là một chút.
Phàm Niệm Ngự ôm Lạc Anh đi ra khỏi thang máy, chạy thẳng tới \'phòng cho tổng thống\', mở cửa phòng liền ném cô lên giường lớn, Lạc Anh bị ném trên chiếc giường lớn êm ái, thân thể nhảy lên mấy cái, cô nhìn tay Phàm Niệm Ngự đang cởi quần áo, cô sợ, cô nhảy xuống giường liền muốn chạy.
"A" Lạc Anh mới vừa nằm bò bên giường, đã bị Phàm Niệm Ngự kéo lại, thân thể cao lớn đè trên thân thể nhỏ bé của Lạc Anh.
Lạc Anh nhìn ánh mắt Phàm Niệm Ngự cực nóng, cô chưa bao giờ thấy ánh mắt anh như vậy, bởi vì chưa bao giờ gặp qua dáng vẻ anh động tình.
"Tiểu Niệm, huhu, không, không nên đối với em như vậy, không cần." Nước mắt Lạc Anh tựa như vòi nước đóng không chặt. Nước mắt nhỏ xuống giường lớn trắng noãn.
Phàm Niệm Ngự cau mày, mềm lòng mấy phần, nhưng nhớ tới cô sẽ có khả năng thuộc về người đàn ông khác, phần thương tiếc đáy lòng đã bị tham muốn giữ lấy cắn nuốt hầu như không còn.
Anh nhẹ giọng dụ dỗ Lạc Anh: "Lạc Anh, đem mình cho anh, anh nói rồi, em chỉ có thể thuộc về anh, biết không? Anh muốn em chỉ thuộc về anh." Phàm Niệm Ngự nhìn xương quai xanh trắng noãn của Lạc Anh. 8 Cổ họng căng, máu toàn thân đều phun trào. Đều đang kêu gào muốn cô. Nơi đó đã sớm lửa nóng kiên đĩnh.
Đôi mắt Lạc Anh đẫm lệ nhìn Phàm Niệm Ngự vuốt ve** làm cho hôn mê đầu, tại sao cô chỉ là của anh, cô không cam lòng, nam nữ ngang hàng, Lạc Anh cô sẽ không kém so với Phàm thị. Cô nhớ đến cảnh tượng mình bắt gặp hôm vừa trở về, cô cũng rất tức giận, cô có loại cảm giác trả thù.
Lạc Anh nhìn con ngươi Phàm Niệm Ngự động dục, nhưng câu nói đầu tiên của Lạc Anh giống như là một cái chìa khóa, đem ác ma trong cơ thể Phàm Niệm Ngự kêu tỉnh.
"Phàm Niệm Ngự, em cho anh biết, em ở nước ngoài đã đem mình cho người khác, nước ngoài rất cởi mở, không phải anh không biết." Khóe miệng Lạc Anh cười nhạt vì hả giận, khiêu khích Phàm Niệm Ngự.
Trong nháy mắt, hơi thở mập mờ chung quanh thay đổi lạnh lẽo khôn cùng, gương mặt tuấn tú của Phàm Niệm Ngự vốn là hưng phấn trong nháy mắt trở nên u ám, tàn nhẫn, dùng ngôn ngữ cũng không thể hình dung ra giận dữ. Gân xanh trên trán cũng sắp muốn bùng nổ. Một đôi con ngươi ** biến thành bén nhọn, khát máu.
Anh túm cổ Lạc Anh, không thể suy tư như thường, anh không có tư thái ưu nhã, tựa như một con sư tử tức giận. Anh lớn tiếng giận dữ.
"Em nói cái gì? Lạc Anh, em nói cái gì? Em dám can đảm lặp lại một lần." Tay Phàm Niệm Ngự hung hăng dùng sức bóp cổ Lạc Anh, giống như muốn bóp chết cô.
Giờ khắc này Lạc Anh cảm thấy tư vị cái chết, cảm thấy hít thở không thông, cô không thể hít thở. 46 Một khuôn mặt nhỏ trở nên trắng bệch, cô chỉ nhìn thấy gương mặt Phàm Niệm Ngự giận dữ xanh mét. Thanh âm khàn khàn vô lực nói.
"Tiểu Niệm"
Một giọt lệ nóng của Lạc Anh đã nhỏ trên mu bàn tay Phàm Niệm Ngự, Phàm Niệm Ngự bị nước mắt nóng rực kéo suy nghĩ về, nhìn cô gái sắp chết trong tay mình, vội vàng buông cô ra, nhưng tức giận trong mắt một chút cũng không có giảm bớt.
Lạc Anh há miệng hô hấp, chỗ cổ họng đau rát, giờ khắc này cô hối hận về lời nói vừa rồi, cô chỉ muốn chạy trốn, cô chưa từng thấy anh giận dữ như bây giờ. Cô đẩy anh ra, mới vừa đụng tay cầm cái cửa liền bị người kéo lại, hung hăng áp trên cửa. 0 Sau lưng đau nhói làm cô kêu thành tiếng, chân mày chau chặt.
"A"
Phàm Niệm Ngự đè cô ở trên cửa, nâng cằm của cô lên, một đôi mắt sắc bén khát máu, thanh âm âm chí nói: "Ai cho em đi, anh cho em biết, hôm nay anh nhất định muốn em, còn có người đàn ông lấy đi lần đầu tiên của em, anh nhất định sẽ khiến kẻ đó tan xương nát thịt làm mồi cho cá mập." Nói rồi bàn tay xé toang váy của Lạc Anh, da thịt lộ ra, đường cong hoàn mỹ.
Bây giờ Lạc Anh đã không thể suy tư như thường, trong đầu đều là lời hai người bạn của anh trong bữa tiệc. Cô hoàn toàn tin, Phàm Niệm Ngự giận lên thật đáng sợ.
Phàm Niệm Ngự nhìn thân thể cô trắng như tuyết, nóng bỏng dưới bụng như sóng lớn tràn vào máu của anh. Bàn tay tháo ra quần lót của cô, nâng hai chân của cô lên, nhanh chóng móc cự long của mình ra, đột nhiên đâm vào.
"A" Tiếng la tê tâm liệt phế của Lạc Anh vang vọng trong phòng. 76 Móng tay hung hăng bấm vào bả vai Phàm Niệm Ngự. Hạ thể cô tràn ra máu tươi.
Phàm Niệm Ngự ngây ngẩn cả người trong tiếng thét chói tai của cô, lúc anh hung hăng đâm vào, rõ ràng cảm thấy một thành trở ngại thật mỏng. 49 Anh ngẩn người, nhìn mặt trang điểm của Lạc Anh đầy nước mắt vì khóc mà lem hết. e Nhìn máu tươi ở trên sàn nhà, trong lòng vui sướng.
Phàm Niệm Ngự quan sát dáng vẻ của cô, trong lòng tự trách, vừa định vươn tay đụng chạm khuôn mặt của cô, đã bị Lạc Anh hung hăng gạt ra.
"Đừng đụng tôi, tôi chê anh bẩn." Đôi mắt Lạc Anh căm tức nhìn Phàm Niệm Ngự.
Phàm Niệm Ngự sửng sốt một phen, nhìn ghét bỏ cùng chán ghét dưới đáy mắt cô, ánh mắt lạnh băng. Xoay khuôn mặt cô, thanh âm âm chí nói.
"Nhớ, em chỉ có thể là của anh." Nói qua liền bắt đầu lao vụt ở trong cơ thể cô, không chút băn khoăn đây là lần đầu tiên của cô, không chút băn khoăn khi cô mới biết mùi đời. Tựa như mãnh thú thoát khỏi giam cầm đụng chạm thân thể non nớt của cô, mỗi một cái đều sâu vô cùng.
Lạc Anh chỉ cảm giác hạ thể đau đớn như bị xé rách. 3 Cô cắn chặt cánh môi không để cho mình kêu thành tiếng. 1Cô có khí phách, cao ngạo trong cơ thể cô.
Từ trên cửa đến trên giường, không biết Phàm Niệm Ngự muốn cô bao nhiêu lần, cho đến khi Lạc Anh bất tỉnh thì Phàm Niệm Ngự cũng không buông tha cho cô, mỗi lần đều không biết thoả mãn đòi hỏi cô. Căn bản cũng không bận tâm thân thể non nớt của cô có thể tiếp nhận vật to lớn dũng mãnh cùng chạy nước rút của anh hay không.
Cả đêm đòi lấy rốt cuộc đến khi trời hừng sáng thì dừng lại, một phòng tràn đầy hoan ái. Mới vừa sáng nên sắc trời rất trong.
Phàm Niệm Ngự thoả mãn nằm trên người cô, nhìn thấy mặt Lạc Anh trắng bệch thì anh hoảng hốt, nhìn xuống dưới, phía dưới đã là một mảnh máu tươi. Mới bắt đầu cho là máu trinh, nhưng hình như không phải, quá nhiều, thấm ướt ga giường, anh có chút luống cuống, nhìn sắc mặt Lạc Anh trắng bệch, vội vàng mặc quần áo vây cô ôm đi ra ngoài.
*
Bệnh viện, Lạc Anh nằm ở trên giường bệnh. Ngoài cửa, mấy y tá thảo luận.
"Haizz, người đàn ông ôm cô ấy tới không phải là tổng giám đốc Phàm thị - Phàm Niệm Ngự sao? Tôi vừa nghe y tá trưởng nói, là bởi vì ** xé rách nghiêm trọng, lần đầu tiên mà bị đối đãi quá mạnh như thế. Không biết thương hoa tiếc ngọc." Một y tá nữ nói.
"Đúng vậy, tôi cũng biết rồi, cô ấy bị làm quá nên ngất đi, cộng thêm mất máu quá nhiều, tổng giám đốc Phàm quá mạnh, cô gái kia thật là đáng thương, có phải tình nhân không? Xem ra tuổi còn rất nhỏ mà đã bị phá hủy." Một y tá khác nói.
Một cơn gió lạnh đột nhiên cuộn trào mà đến, hai y tá vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Phàm Niệm Ngự ăn mặc chỉnh tề, gương mặt xanh mét đứng đó.
Y tá vội vàng rời khỏi phòng bệnh, anh mới vừa thay quần áo trở lại, mặc dù đã biết tình hình, nhưng bị người ta nói như vậy, trong lòng rất tức giận.
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh nằm trên giường, lông mày khẽ nhíu, cuối cùng đẩy cửa phòng ra, đi tới, nhìn khuông mặt Lạc Anh tái nhợt, nhớ lại đêm qua mình điên cuồng yêu cầu, trong lòng rất đau.
Anh ngồi xuống, cầm tay nhỏ bé của cô. 9b Lạc Anh chậm rãi mở mắt, nhìn trần nhà.
Phàm Niệm Ngự thấy cô tỉnh, vội vàng nói: "Lạc Anh, em đã tỉnh."
Lạc Anh trống rỗng nhìn trần nhà, không nói lời nào, trong đầu đều là cảnh tượng ‘làm’, nó đã tạo thành ám ảnh trong cô. Lạc Anh chậm rãi rút tay về, âm thanh khàn khàn.
"Tiểu Niệm, anh đã nói, cho dù lúc nào cũng sẽ không tổn thương em, nhưng từ mấy ngày em trở về đến bây giờ anh đều tổn thương em. Tại sao khiến em nhớ em là của anh, mà anh lại không nhớ anh đã từng cam kết?" Lạc Anh nhìn trần nhà, lạnh lùng nói. 99 Cuối cùng cũng đem lời muốn nói mấy ngày nay nói ra, thật ra thì đó là mấy câu nói rất đơn giản.
Thân thể Phàm Niệm Ngự khẽ run lên, không biết nói gì? Anh đúng là hung hăng làm thương tổn cô. 24 Vừa định nói gì đó, Lạc Anh lạnh nhạt nói tiếp.
"Tiểu Niệm, anh muốn đã có được rồi, hãy thả em đi, từ đầu đến cuối em đều muốn một tình yêu hoàn mỹ, bây giờ anh không cho nổi. Cho nên thả em đi." Lạc Anh nhìn trần nhà khổ sở nhắm mắt lại, thanh âm lạnh nhạt. Cô không muốn nhìn thấy vẻ mặt Phàm Niệm Ngự giờ phút này là dạng gì.
Gương mặt Phàm Niệm Ngự âm u, anh đứng lên, nhìn Lạc Anh, thanh âm lạnh lùng: "Em quyết định."
Lạc Anh khẽ gật đầu, cô đã bị thương tổn rồi.
Đôi tay Phàm Niệm Ngự nắm quyền, gân xanh trên trán trồi lên. c "Nhớ, hôm nay là em đẩy anh ra." Nói xong cũng không quay đầu lại, rời khỏi phòng bệnh.
Nghe thanh âm đóng cửa, Lạc Anh cũng không nhịn được khóc rống thành tiếng.
"A Huhu" Tại sao đối xử với cô như vậy, tại sao chứ. Cô đã làm sai điều gì? Không có làm sai. 8 Tại sao đối xử với cô như vậy?
*
Lạc Anh xuất viện đã là một tuần sau, hôm nay là sinh nhật Phàm Dịch Hân, bọn họ đã không gặp mặt suốt một tuần rồi, tại sao sau khi trưởng thành chuyện sẽ phức tạp như vậy. Hôm nay là sinh nhật Phàm Dịch Hân, bọn họ nhất định