cô, bị cô đánh bại rồi, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
"Ngoan, em uống hết canh đi rồi anh đưa em tới chỗ Tuyết Thần.” Lạc Trạch dụ dỗ.
Giang Lệ Lệ gật đầu một cái, khẽ nở nụ cười. Không đợi cô mở miệng, cái miệng nhỏ nhắn đã bị anh chặn lại. Lạc Trạch nhìn cô cười, không kìm chế được liền hôn xuống.
"Ưmh" Giang Lệ Lệ nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mặt, đôi mắt to vô tội chớp chớp. Anh nhìn vẻ mặt cô, một cỗ lửa dục trong người như muốn bốc cháy. Cô gái này, thật là… không biết rằng ánh mắt như vậy càng kích thích đàn ông ** sao?
Lạc Trạch buông cô ra, hít sâu một hơi, nhìn cái miệng nhỏ đã hơi đỏ lên, cố gắng trấn định lại, lại cúi xuống múc một muỗng thổi thổi rồi đưa tới bên miệng cô.
Lần này Giang Lệ Lệ ngoan ngoãn uống, nhìn Lạc Trạch ân cần múc từng muỗng cho mình, trong lòng cô trào dâng cảm giác hạnh phúc cùng ấm áp.
Uống xong, cô khẽ xoa xoa bụng mình, hình như lại lớn thêm một chút. 8 Lạc Trạch nhìn cô, lại không kìm được nâng mặt cô lên, hôn xuống.
Giang Lệ Lệ sửng sốt, đẩy anh ra, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng, ngượng ngùng: “Làm gì vậy? Anh không ngại bẩn sao?”
Lạc Trạch nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, trêu đùa: “Không chê.”
"Ghét." Giang Lệ Lệ đánh nhẹ vào ngực anh, dịu dàng nói.
Lạc Trạch thừa dịp nắm lấy tay cô, đặt bên môi khẽ hôn, đôi mắt thâm tình cũng nhìn chăm chú vào Giang Lệ Lệ đang thẹn thùng, lửa nóng vừa bị áp chế lại như sắp bùng lên.
Đôi mắt thâm tình trở nên u ám, tràn dầy lửa dục, cổ họng khô khốc, thanh âm cũng khàn khàn, như bị ** cắn nuốt.
"Vợ à, em no rồi, có phải là nên giúp anh chút không?” Lạc Trạch khẽ ôm lấy cô, Giang Lệ Lệ nằm trong ngực anh, dĩ nhiên là hiểu ý anh, khuôn mặt đỏ bừng như sắp bốc cháy tới nơi.
"Anh, anh tự vào bếp mà ăn đi, không phải là vẫn còn hay sao?” Giang Lệ Lệ ngượng ngùng, biết rõ ý anh nhưng vẫn cố tình vặn vẹo không hiểu.
Lạc Trạch con ngươi nguy hiểm hơi nhíu lại, nâng cằm cô lên đã thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô. Máu nóng trong người như sôi trào, yết hầu lên xuống, giọng nói khàn khàn đầy mị hoặc vang lên bên tai cô.
"Những thứ kia căn bản là không thỏa mãn được anh, vật nhỏ, em biết anh muốn gì mà.” Nói xong đôi môi mỏng cũng trùm lên môi cô.
"Ưmh" Giang Lệ Lệ buộc phải thừa nhận nụ hôn bá đạo của anh, lại chậm rãi mà cả người như nhũn ra, bắt đầu đáp lại anh, đưa ra đầu lưỡi mềm mại, quấn quanh cái lưỡi ấm áp của anh, nhất thời, vẻ tức giận vừa rồi lại biến thành mập mờ. Hô hấp cũng trở nên nóng rực, Giang Lệ Lệ cảm thấy như mình sắp hỏng mất, cảm giác trống rỗng trong thân thể càng lúc càng mãnh liệt.
"Ưmh, Trạch" Giang Lệ Lệ nhẹ giọng kêu.
Lạc Trạch bị giọng nói mềm mại của cô làm cho muốn phun máu, ôm lấy cô đi tới một gian phòng cho khách ở tầng một, hiện tại không có thời gian lên lầu. e Anh muốn lập tức, đánh nhanh thắng nhanh.
Lạc Trạch đặt cô nằm trên giường lớn, đôi môi mỏng rời khỏi môi cô, ánh nhìn dịu dàng. 8 Anh hổn hển nhìn cô gái đã nhũn ra dưới thân mình, anh biết cô cũng muốn nhưng vẫn hỏi.
"Lệ Lệ, có thể không?” giọng nói cũng vì bị ** hành hạ nên nghe ra vô cùng khổ sở, ẩn nhẫn.
Giang Lệ Lệ cảm giác như mình cũng sắp bốc cháy rồi. Một thời gian dài không hoan ái, giờ phút này cô cũng thấy trống rỗng rất khó chịu, cô mở đôi mắt tràn ngập sương mù, giọng nói cũng hổn hển.
"Ừ, Trạch, chỉ cần anh nhẹ nhàng một chút là được rồi.” Giang Lệ Lệ cũng sắp điên rồi, hiện tại cô chỉ muốn được anh lấp đầy.
Lạc Trạch nghe cô nói, cũng không thể bình tĩnh nổi nữa, dịu dàng cởi quần áo của cô, nâng hai chân cô lên, dịu dàng tiến vào.
"Ừ"
"A" Giây phút hai người kết hợp, cả hai đều phát ra âm thanh thỏa mãn.
Cảm giác hư không trống rỗng trong Giang Lệ Lệ lập tức được lấp đầy.
Đã bao lâu không tiến vào nơi tốt đẹp kia, cảm giác khít khao ôm chặt lấy suýt chút nữa khiến Lạc Trạch phun máu. Thật thoải mái, bên trong thật chặt, bao bọc lấy anh, khiến anh như sôi trào.
"Lili, hình như em chặt lại một chút rồi, khiến anh có chút khó khăn.” Lạc Trạch chôn đầu bên vai cô. e thanh âm nhẫn nại, hô hấp cũng có chút gấp gáp.
Giang Lệ Lệ bị to lớn của anh lấp đầy, không nhịn được mà “ưm” một tiếng.
"Trạch, anh động được không? Em khó chịu.” Cô nói bên tai anh.
Lạc Trạch từ trong cổ cô ngẩng lên ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã phiếm hồng. 20 Không chỉ có một mình cô khó nhịn, chính anh cũng đang vô cùng khó chịu, có trời mới biết anh chỉ muốn ở trong cô mà chạy băng băng, hung hăng mà “yêu” cô.
"Bảo bối, ngoan, chờ một chút, chờ em thích ứng được đã." Lạc Trạch hôn lên khắp mặt cô. Anh giờ cũng như cung đã giương lên rồi, chỉ là cố kị cô đang mang thai đành phải ẩn nhẫn.
Sau đó Lạc Trạch mới chậm rãi, từ từ kéo ra đưa vào, cả quá trình luôn dịu dàng, nhẹ nhàng hết mức chờ cô thích ứng. Anh vừa dịu dàng, lại vừa bá đạo mà yêu cô, mỗi cái đều là tới nơi sâu nhất nhưng cũng là dịu dàng nhất.
"Trạch, em yêu anh.” Giang Lệ Lệ ở bên tai anh thì thầm, nói ra nỗi lòng cô giấu trong mấy năm qua.
Lạc Trạch thân thể hơi sững sờ, nhìn cô gái mình yêu say đắm đang ẩn nhẫn chịu đựng phía dưới mình, hai mắt khép chặt, gò má ửng hồng. Anh không nhịn nổi hưng phấn trong lòng. Rốt cuộc sau một hồi cũng đưa hai người tới**.
"Ừ a ừ" Giang Lệ Lệ rên rỉ.
"A" Lạc Trạch ở trong cô mà phóng ra chính mình, đầu chôn nơi xương quai xanh của cô, thở hổn hển.
Hai người đều thỏa mãn, Lạc Trạch rút ra, nhìn Giang Lệ Lệ đã mệt mỏi, khóe miệng giương lên nụ cười hạnh phúc.
"Bảo bối, anh đưa em đi tắm.”
Giang Lệ Lệ mặc cho anh ôm đi, cô vẫn còn đang chìm trong niềm vui sướng kia, thân thể đã chẳng còn chút hơi sức nào. Không thể không nói, Lạc Trạch rất biết làm thế nào để khiến cô **.
Hai người ở trong phòng tắm lại diễn thêm một màn nóng bỏng nữa. Tới lúc ra ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn đã sớm đỏ bừng bừng, chính là đã bị ăn sạch sẽ.
Lạc Trạch ôm cô ngồi vào trong xe, chuẩn bị lên đường tới bệnh viện thăm An Tuyết Thần. Giang Lệ Lệ mở ti vi trong xe lên, xem tình huống lúc này tại bệnh viện. Qủa nhiên.
Khuôn mặt lo lắng của Phàm Ngự liền xuất hiện tại trên màn hình: “Cảm ơn mọi người đã quan tâm tới gia đình Phàm Ngự tôi như vậy. ee Nhưng các người cũng nên có chừng mực, hiện tại mời về cho. Cứ như vậy, tôi sẽ khiến các người mất luôn cả chén cơm đó. d Mau mau cút cho tôi.”
Giang Lệ Lệ co quắp khóe miệng."Thật đúng là tác phong của Phàm Ngự.”
Lạc Trạch liếc mắt một cái, đây đã là chậm rãi, bình tĩnh lắm rồi. Nếu là trước kia, nào có chuyện cảnh cáo, cậu ta đã ra tay luôn rồi.
Lạc Trạch nhìn sang cô gái đang ngồi bên cạnh, khóe miệng giương lên, vừa được ăn no, tâm tình anh vô cùng tốt.
Hai người tới bệnh viện, chỉ sau mấy phút đồng hồ mà ở cửa bệnh viện đã không còn một bóng người, có thể thấy lời nói của Phàm Ngự có trọng lượng thế nào, hiệu lực tức thì. Lạc Trạch ôm lấy Giang Lệ Lệ sải bước vào trong bệnh viện. Xung quanh tứ phía đều là thủ hạ của Phàm Ngự đang bảo vệ, một mình Lạc Trạch nghênh ngang tiêu sái đi vào.
Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ đi vào phòng bệnh, liền thấy Phàm Ngự đang ngồi cạnh giường, chăm chú gọt hoa quả cho vợ. Bác sỹ đã nói, phụ nữ sau khi sinh nên ăn nhiều táo, anh chỉ liếc mắt nhìn qua hai người vừa vào cửa.
"Ngồi."
Giang Lệ Lệ khóe mắt co quắp, cũng muốn trợn trắng cả mắt lên, nhưng cũng nhận ra dù chỉ một chữ ngắn ngủi cũng đã để lộ niềm vui sướng của Phàm Ngự. Lạc Trạch liếc nhìn anh sau đó ôm Giang Lệ Lệ đi tới sofa.
Lạc Trạch hai chân bắt chéo, trong ngực vẫn đang ôm Giang Lệ Lệ, có thể thấy rõ người đàn ông này bá đạo thế nào. 0 Giang Lệ Lệ nhìn một đôi huynh đệ này, đức hạnh sao lại giống nhau như vậy chứ. Cô bất mãn nhìn Lạc Trạch.
"Trạch, anh buông em ra đi, em đi xem Tuyết Thần một chút.”
Lạc Trạch nhìn Giang Lệ Lệ, khóe miệng hơi động đậy, chính là nhắm ngay xuống cái miệng nhỏ nhắn của cô, hung hăng hôn xuống.
A
Giang Lệ Lệ khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức liền đỏ bừng lên, căm tức nhìn Lạc Trạch, nhìn anh đang hả hê vui vẻ, thật là đáng giận. 60 Còn có người khác sao anh lại cứ tùy tiện như vậy chứ.
"Ghét. Buông ra." Giang Lệ Lệ nói xong cũng gỡ bàn tay anh đang đặt trên vai cô ra, đi tới bên giường Tuyết Thần.
Giang Lệ Lệ đi tới, ngồi xuống đối diện Phàm Ngự. ae Cô chậm rãi nắm lấy bàn tay nhỏ của An Tuyết Thần, nắm thật chặt, lại đưa tay kia khẽ gạt những sợi tóc trên trán Tuyết Thần.
"Tuyết Thần, mình tới thăm cậu.”
An Tuyết Thần mệt mỏi mở mắt nhìn Giang Lệ Lệ, cười nhẹ, yếu ớt nói: “Lệ Lệ, cậu tới rồi. 70 Cậu không sao chứ?”
Giang Lệ Lệ hốc mắt liền đỏ lên, Tuyết Thần luôn như vậy, luôn lo lắng cho cô. Cô hít hít mũi, lắc lắc đầu: “Không có việc gì. Mình tới thăm cậu. Thật xin lỗi. b Mình tới chậm mất rồi. Lúc cậu sinh không thể ở bên cậu được.”
An Tuyết Thần cầm lấy bàn tay cô, cười: “Không sao, có Tiểu Ngự ở cạnh mình rồi. Lệ Lệ, cậu không có việc gì là tốt rồi. Không phải là giờ cậu đã tới thăm mình rồi đó sao?”
Giang Lệ Lệ gật đầu, đỏ mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của bạn tốt trắng bệch, yếu ớt, cô thực sự đau lòng.
Phàm Ngự nhìn hai người, thở dài một tiếng, sao phụ nữ lại thích khóc như vậy chứ? Anh vuốt ve trán An Tuyết Thần, giọng nói tràn đầy yêu thương.
"Vợ à, ngoan, thân thể em bây giờ còn yếu. c Đừng nói nhiều, nghỉ ngơi một chút đi đã.”
Giang Lệ Lệ vội vàng gật đầu: "Ừ. 0 Đúng vậy. Tuyết Thần, cậu ngủ đi, mình ở đây nhìn cậu một chút thôi, mau ngủ đi.”
An Tuyết Thần quả thật là rất mệt mỏi, vô lực gật đầu, nhắm mắt lại liền ngủ luôn. b Cô thật sự là mệt mỏi.
Giang Lệ Lệ nhìn Phàm Ngự, sau đó mới nhớ tới một chuyện.
"Ngự, bảo bảo đâu? Ở đâu rồi? Tôi muốn nhìn con bé một chút.”
Cô vừa nhắc Phàm Ngự mới nhớ tới con gái anh.
"Hình như bác sỹ bế đi rồi.”
Giang Lệ Lệ trợn trắng cả mắt, "Không phải là anh ngay cả con gái cũng quên mất đấy chứ?”
Phàm Ngự lấy điện thoại gọi hỏi thăm một chút, liền nói: “Ở phòng trẻ sơ sinh, có chăm sóc đặc biệt rồi. Hai người đi xem đi, tôi không đi được.”
Giang Lệ Lệ liếc mắt nhìn Lạc Trạch sau đó ra lệnh: "Đưa em đi. Em không tìm được. be Đừng có chậm trễ nữa.”
Lạc Trạch đứng lên, liếc qua Phàm Ngự: “Ngự, mình đưa cô ấy đi nhìn đứa nhỏ một chút.” Nói xong liền ôm cô ra khỏi phòng. Hiện giờ chỉ cần cô ở bên cạnh, anh sẽ bá đạo mà ôm chặt lấy. Anh sợ sẽ lại có người ái mộ Giang Lệ Lệ dù anh luôn cho rằng ở X thị này người dám cùng anh tranh giành phụ nữ còn chưa có ra đời. (nhưng vẫn muốn “tuyên bố chủ quyền”)
Phàm Ngự gật đầu một cái. Anh hiện tại chỉ muốn hưởng thụ từng giây phút ở bên người phụ nữ này. Lúc trước bị bao cô gái vây quanh, nhưng người phụ nữ này lại chính là đã ăn sâu vào tim anh. 6 Anh nhớ tới những ngày cô một mình ở Thượng Hải, thật sự cảm thấy mình đáng chết. 26 Anh sẽ dùng thời gian sau này bù đắp cho mẹ con cô.
Giang Lệ Lệ bị Lạc Trạch ôm đi, tức giận nhìn chằm chằm anh. Nhưng thật lòng cô cũng không bài xích hành động của anh, còn thực sự cảm thấy vô cùng hạnh phúc nữa.
"Anh buông em ra, để em tự đi. Bao nhiêu người đang nhìn kìa.” Cô bất mãn, lầm bầm kháng nghị.
Lạc Trạch nghe cô nói, lông mày hơi nhướng lên, ôm cô c