br/>"Phàm Ngự, anh điên rồi. Người, tạm thời tôi sẽ trả lại cho anh.” Nói xong, hắn nhìn Giang Lệ Lệ bằng ánh mắt phức tạp, đẩy cô về phía Lạc Trạch.
Giang Lệ Lệ cả người mềm nhũn, Lạc Trạch nhanh tay đỡ lấy cô, trong mắt đều là nhu tình, dịu dàng.
"Vợ à."
Giang Lệ Lệ ôm Lạc Trạch thật chặt, thanh âm nghẹn ngào, nước mắt rốt cuộc không nhịn được nữa mà rớt xuống.
"Trạch, em rất nhớ anh, rất nhớ anh. 9 Em chỉ sợ anh không tới cứu em.” Giang Lệ Lệ ở trong ngực Lạc Trạch lớn tiếng khóc.
Lạc Trạch vuốt ve tóc cô, thanh âm dịu dàng như nước: “Ừ, anh biết rồi. d Hiện tại đã không sao rồi, bảo bảo cũng không sao rồi.”
Phàm Ngự nhìn hai người, sau đó nhìn Reynold, đáy mắt hiện lên nỗi lo lắng.
“Reynold, tốt nhất bay giờ anh nên mau mau về Pháp đi. Tin tức căn cứ của anh bị phá sẽ mau chóng bị truyền ra ngoài. Anh không định vì một người phụ nữ mà hủy diệt tất cả của mình chứ? Trong vòng 3 giờ, anh quay về đó, khôi phục lại, cũng chưa muộn đâu.” Phàm Ngự thản nhiên nói. Mới vừa rồi anh đưa cho Renold xem chính là hệ thống tường lửa (Internet Fire Wall) của hắn đã bị xâm nhập, nhưng cũng chỉ là làm nhiễu loạn điều hành một chút chứ không xuống tay phá hủy tất cả.
Reynold liếc mắt nhìn Phàm Ngự, lại nhìn tới hai người đang ôm nhau kia, hai bàn tay cũng nắm chặt lại. 0 Xem ra hắn thực sự động tâm với Giang Lệ Lệ nhưng lại là sai lầm rồi. (Vào đúng lúc, chọn sai người, ôi bi kịch a. Thương a đệp zai có cái nhà đẹp quá.)
"Tôi sẽ còn “đoạt nhân sở ái”, chúng ta sau này còn gặp lại.” Renold đưa mắt nhìn bóng dáng xinh đẹp của Giang Lệ Lệ, sau đó mới không đành lòng xoay người lên máy bay. 8 Giữa bọn họ sẽ không có huyết chiến, dù gì cũng đã giao dịch làm ăn nhiều năm nay, giao tình cũng không ít. (Muốn vẫy vẫy khăn chào tạm biệt a ý. Si ju ờ gên)
Máy bay từ từ cất cánh, Giang Lệ Lệ nhìn theo, trong lòng cô đang nghĩ, Renold, anh nhất định sẽ gặp được người xứng với anh, nhất định như vậy.
"Trạch, em, em…” Giang Lệ Lệ còn chưa nói hết câu đã té ngã ngất xỉu trong lòng Lạc Trạch.
Lạc Trạch nhìn cô ngất xỉu trong lòng mình, trong lòng như thắt lại, bế ngang cô lên, thanh âm khẩn trương, hốt hoảng, bộ dạng trước nay chưa từng có.
"Lệ Lệ, Lệ Lệ, em làm sao vậy? Mau tỉnh lại.”
Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch cùng Giang Lệ Lệ đang trong ngực anh, hối thúc: “Mau về thôi.”
Lạc Trạch ôm lấy Giang Lệ Lệ chạy về phía xe mình. 79 Trên máy bay, Renold khép đôi mắt xanh lam lại, lần nữa mở ra trong mắt vừa có chút buồn, lại có chút bất lực. Lần đầu tiên động tâm, lại là tan vỡ.
P/S: M đánh vật từ tối qua tới giờ mới post được. 6 Xin lỗi vì bắt các bạn chờ đợi lâu la như vậy.
Giang Lệ Lệ nằm ở trên giường lớn, chung quanh là một loạt bác sỹ. 4Lạc Trạch đứng một bên, khẩn trương nhìn chằm chằm vào cô. Lông mày nhíu chặt, anh đưa mắt nhìn đám bác sỹ kia, tức giận.
"Các người rốt cuộc là kiểm tra xong chưa vậy?" Lạc Trạch tức giận hướng đám bác sỹ hét nhỏ.
Các bác sỹ đồng loạt sợ run, cúi đầu, một bác sỹ nữ lấy hết can đảm nhìn Lạc Trạch, trên trán đầy mồ hôi lạnh.
"Lạc tổng, phu nhân chỉ là mệt mỏi quá độ, đã ngủ rồi, cứ để cô ấy ngủ tới tỉnh là được rồi.” Bác sỹ nữ run rẩy nói.
Lạc Trạch đau lòng liếc mắt nhìn Giang Lệ Lệ nằm trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi trắng bệch, sau đó nhìn tới mấy vị bác sỹ kia.
"Mệt mỏi quá độ? Vậy lúc nào cô ấy mới tỉnh?”
"Cái này… Phu nhân mang thai, khó tránh khỏi việc thân thể sẽ thấy mệt mỏi. Cho nên chỉ cần ngủ một giấc thật ngon là được. c Về phần lúc nào tỉnh, chúng tôi cũng không dám nói, cái này là tùy thuộc vào phu nhân.” Bác sỹ nữ vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ. Người ta ngủ tới lúc nào tỉnh làm sao mà cô biết được. Xem ra mấy cái “truyền thuyết” đồn đại ngoài kia là thật.
Người ta đều bảo, hai thiếu gia phong vân một cõi Phàm thiếu, Lạc thiếu đều đã trở thành người vô cùng yêu thương vợ mình, lần này thực sự là được tận mắt thấy rồi.
"Mọi người cũng ra ngoài đi, nhớ dùng thuốc Đông y cho cô ấy.” Lạc Trạch nói xong cũng bước tới bên giường ngồi xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ của Giang Lệ Lệ.
"À, vâng, vậy chúng tôi xin phép. f Tôi sẽ chăm sóc tốt cho sức khỏe của phu nhân.” Bác sỹ mau chóng lui ra ngoài. Lúc này làm bác sỹ cũng thật khó khăn, sơ ý một chút không khéo cái mạng nhỏ này cũng mất.
Lạc Trạch nhìn Giang Lệ Lệ đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi trắng bệch ra. 9 Thật khiến anh đau lòng, khẽ đưa bàn tay ấm áp vuốt ve khuôn mặt cô, gạt nhẹ những sợi tóc trước trán sang một bên, im lặng ngắm nhìn cô, không nhịn được lại chậm rãi cúi xuống, hôn lên cái trán trơn bóng.
Lạc Trạch vẻ mặt dịu dàng nhìn Giang Lệ Lệ, nhẹ giọng nói: "Lệ Lệ, anh nhất định sẽ cho em một hôn lễ hoàn hảo.”
Trong giấc mộng Giang Lệ Lệ giống như nghe thấy những lời anh nói, khóe miệng khẽ giơ lên, lộ ra nụ cười hạnh phúc.
Về phần Phàm Ngự, vừa trở về liền nhận được điện thoại từ bệnh viện nói, An Tuyết Thần sắp sinh rồi.
Phàm Ngự nắm chặt tay An Tuyết Thần, nhìn trên trán cô đầy mồ hôi, đau đớn khổ sở kêu, khiến tim anh cũng như thắt lại. Anh chưa từng nghĩ việc phụ nữ sinh con lại khổ sở như vậy.
An Tuyết Thần nằm trên bàn sinh, bàn tay nhỏ bé được Phàm Ngự nắm chặt.
"A.." An Tuyết Thần khổ sở kêu lên.
Mấy vị bác sỹ nhìn cô: “Phàm phu nhân, dùng sức, phải dùng sức.”
An Tuyết Thần cắn môi, hơi ngửa đầu ra sau, dùng hết sức lực.
"A…."
Phàm Ngự ở một bên nhìn trên trán cũng đã đầy mồ hôi, nhìn vợ mình đau đớn, sao anh còn thấy mình đau hơn. Thật muốn trở lại khi Tiểu Niệm Ngự được sinh ra, anh không ở bên cô, làm thế nào mà cô vượt qua được đây?
"Vợ à, anh ở bên cạnh em, ngoan, thả lỏng một chút. 8 Anh sẽ ở bên cạnh em.” Phàm Ngự nắm chặt tay An Tuyết Thần, ở bên cô tiếp thêm sức lực.
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, tóc trên trán cũng đa bết dính cả lại vì mồ hôi.
An Tuyết Thần dùng sức "A"
"Ra rồi, ra rồi. Chúc mừng hai người, là một bé gái.” Các bác sỹ vô cùng hưng phấn, ôm lấy đứa nhỏ mới sinh.
"Oa oa" Tiếng khóc vang vang trong phòng sinh, nhà họ Phàm lại có thêm một cô bé xinh xắn nữa.
An Tuyết Thần híp mắt ngắm nhìn cô bé nằm trong ngực bác sỹ, nở nụ cười hạnh phúc rồi ngủ mê man vì quá mệt mỏi.
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần mê man, trong lòng chợt khẩn trương, vội hô lên.
"Bác sỹ, vợ tôi hôn mê rồi.”
Bác sỹ ôm bé gái, nhìn về phía anh, mỉm cười nói: “Không có việc gì đâu, phu nhân là quá mệt mỏi thôi. f Sinh con thật sự rất mất sức, các cô (y tá) trước tiên cứ đẩy phu nhân ra ngoài đã.”
An Tuyết Thần được đẩy qua phòng bệnh cao cấp. Phàm Ngự nhìn đứa trẻ trong ngực bác sỹ, khuôn mặt nhăn nheo, cả người cũng đều là máu. 99 Đây là con gái anh sao? Sao lại…xấu như vậy, nghĩ tới đây, lông mày Phàm Ngự đã nhíu chặt lại.
"Sao đứa nhỏ lại xấu như vậy?” Phàm Ngự nhìn bác sỹ.
Khóe miệng bác sỹ giật giật, không phải anh ta còn có một đứa con nữa sao? Chẳng lẽ không biết trẻ con mới sinh da đứa nào cũng nhăn nheo như vậy sao?”
"Phàm tổng, lúc mới sinh ra, đứa bé nào da cũng nhăn như vậy hết. Qua một tuần là sẽ ổn thôi. Tôi đi lau rửa cho tiểu thư trước đã.” Nói xong, bác sỹ liền ôm đứa nhỏ ra ngoài.
Phàm Ngự lúc này mới hiểu ra, cởi áo choàng vô khuẩn, sải bước ra khỏi phòng mổ, đi tới phòng bệnh cao cấp. Hiện tại việc quan trọng nhất của anh là chăm sóc cho người phụ nữ đã sinh con cho anh.
Buổi tối, Giang Lệ Lệ từ từ tỉnh lại, mơ màng mở mắt, nhìn xung quanh, cô mới phát hiện mình đã về nhà, cô hơi nâng người lên, liếc nhìn xung quanh, hóa ra là phòng của cô và Lạc Trạch.
Giang Lệ Lệ ngồi dậy, đi dép vào rồi đi xuống lầu, liền nhìn thấy Lạc Trạch đang lúi húi trong phong bếp không biết đang làm gì. 5 Cô chậm rãi đi xuống cầu thang, đứng ở cửa phòng bếp, nhìn rõ Lạc Trạch đang đeo tạp dề. Anh làm gì không biết nữa.
"Anh đang làm gì vậy?” Giang Lệ lệ tò mò ngó vào.
Lạc Trạch nghe tiếng cô, vội bỏ cái muôi trong tay xuống, xoay lại nhìn cô, dịu dàng cười một tiếng rồi lại vội vàng bước về phía cô, ôm lấy cô, khẽ hít hương thơm trên người cô.
"Vợ à, em đã dậy rồi. Anh đang đun canh cho em, lát nữa là dùng được.” Giọng Lạc Trạch hết sức dịu dàng, ẩn trong đó là cưng chiều cùng yêu thương. 3 Anh thực sự là yêu cô gái này chết mất.
Giang Lệ Lệ hít hà mùi thơm trên người anh, nước mắt không nhịn được lại trào ra. 49 Thật là không tốt, từ đâu mà lại nhiều nước mắt như vậy chứ, trước kia cô cũng đâu phải một “con ma” khóc nhè.
Lạc Trạch cảm thấy cô gái nhỏ trong ngực như đang nức nở. Anh bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nâng cằm cô lên, nhìn hốc mắt đã hồng hồng, hai hàng nước mắt đang chảy dài trên mặt.
"Sao vậy, lại khóc nữa rồi? Em bao nhiêu tuổi rồi, sao lại thích khóc như vậy chứ?” Lạc Trạch duỗi ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt cô, giọng nói tràn ngập cưng chiều.
Giang Lệ Lệ kìm nén tiếng khóc, hít hít mũi, sau đó nũng nịu nói: “Người ta cảm động không được sao? Mấy khi Lạc thiếu tự mình xuống bếp chứ.”
Lời này nghe vào tai, thế nào lại có chút mùi vị như đang châm chọc. Lạc Trạch ôm lấy cô, đi về hướng ghế salon, nhẹ nhàng đặt cô ngồi xuống, cầm tấm thảm mỏng đắp cho cô, vuốt ve đầu cô: “Ngoan, chờ một chút, anh đi lấy canh cho em uống. Nhé?”
Giang Lệ Lệ nhìn theo bóng lưng cao lớn của Lạc Trạch, phía trước lại còn đang đeo tạp dề, nhìn thật là…quái dị. Cô không nhịn nổi mà cười ra tiếng, cảm giác vô cùng hạnh phúc. Nhìn người đàn ông mạnh mẽ không ai sánh được này, lúc này lại đang đeo tạp dề, ở trong bếp nấu canh cho cô. 4f Thật là không thể tưởng tưởng nổi.
Giang Lệ Lệ nhàm chán mở ti vi, tất cả tin tức đều đang đưa tin Phàm Ngự mới có thêm một cô con gái. 3Giang Lệ Lệ mở to hai mắt, nghe tin tức trong ti vi.
"Tin tức mới nhất, phu nhân tổng giám đốc Phàm Ngự của tập đoàn Phàm Thị vừa hạ sinh một bé gái.”
Giang Lệ Lệ nhìn đám phóng viên vây kín ngoài bệnh viện, nhưng có vẻ Phàm Ngự đã phái bảo vệ rất tốt nên không lọt vào trong được.
"Trạch, Trạch." Giang Lệ Lệ gọi Lạc Trạch.
Lạc Trạch bưng một chén canh đi tới, đặt lên khay trà, liếc mắt nhìn ti vi, lại nhìn tới vẻ kích động của Giang lệ lệ, trên mặt cũng hiện đầy vạch đen. Đây cũng chẳng phải cô sinh con, khẩn trương cái nỗi gì chứ?
"Ngoan, em uống canh đi đã.” Lạc trạch múc một muỗng canh đặt bên miệng thổi thổi cho nguội bớt rồi đưa đến bên miệng cô.
"Há mồm."
Giang Lệ Lệ căn bản cũng chẳng để ý tới Lạc Trạch đang đưa cái muỗng tới bên miệng cô, vẫn chăm chú nhìn tivi: “Chúng ta mau mau tới bệnh viện đi. Tuyết Thần sinh con, sao anh lại chẳng nói cho em biết vậy?” Giang Lệ Lệ “oán giận”.
Giang Lệ Lệ cũng chưa có phát hiện ra mặt Lạc Trạch đã đen cả lại: “Há mồm.” Lạc Trạch lặp lại một lần nữa, thanh âm cũng đã lạnh đi mấy phần. Đây là canh anh tự tay nấu cho cô, vậy mà cô chẳng để ý gì sao?
Giang Lệ Lệ cảm giác bên cạnh tản ra một luồng khí lạnh, vừa quay mặt lại đã thấy cái mặt than của Lạc Trạch, cũng mới phát hiện ra cái muỗng đang được đưa tới miệng mình, khóe miệng lập tức co quắp. Biết anh đã giận, một đôi mắt to, trong veo như nước lập tức chớp chớp, thanh âm mềm mại.
"Trạch."
Một tiếng này, cũng đủ khiến bao tức giận trong anh tan thành mây khói. 64 Anh rốt cuộc vẫn là để ý tới