i một bên giận dỗi. Anh khẽ phác hoạ khóe miệng. Cánh tay dài duỗi ra liền đem cô mang tới, nâng eo của cô, để cho cô ngồi ở trên đùi của anh.
Giang Lệ Lệ cả kinh. b "Này, làm gì vậy?" Cô tức giận, khuôn mặt nhỏ nhìn chằm chằm Lạc Trạch mặt vừa lòng. e Thật muốn bẻ gãy gương mặt này.
Giang Lệ Lệ nhìn cửa sổ phía sau xe, căn bản là lựa chọn bỏ rơi anh. Ánh mắt tự nhiên. Nhưng vẫn không giấu diếm được tức giận nơi đáy mắt.
Giang Lệ Lệ biết lá bài tẩy căn bản là Thuận Tử, lúc nào thì bị anh đổi. Còn có ánh mắt của người đàn ông kia nhìn mình, nếu như là dĩ vãng, Lạc Trạch đã sớm bắt người nuốt sống rồi. 4Cô không phải người ngu, cô dĩ nhiên biết anh là đang lợi dụng vẻ đẹp của cô. 9 Thật là làm cho người ta bất ngờ, anh đến tột cùng thì lúc nào thu mua cô gái chia bài. Trời ạ, lại dưới mí mắt cô xảy ra loại chuyện như vậy, cô hoàn toàn không biết, thậm chí còn là cuối cùng tự mình nghĩ ra. Rõ là. 7 Im lặng, giờ phút này cô thật không biết nói gì? Mới vừa rồi giống như nhìn thấy cô gái kia lên phía sau xe. Rốt cuộc là biết từ trước, hay mới vừa rồi mới biết. 6 Nếu như là mới vừa rồi, Giang Lệ Lệ thật không thể không bội phục Lạc Trạch, choáng nha, lúc cô còn trẻ tuổi, làm sao lại lựa chọn chọc cô, khi đó thật đúng là nhiệt huyết trẻ tuổi, nếu nói nghĩa khí bạn bè. c Suy nghĩ một chút cô hối hận đến nỗi ruột trong bụng xanh lè rồi. 3c Hiện tại gương mặt cô hối hận. Thật là hối hận không kịp, Tuyết Thần, hiện tại mới khắc sâu cảm thấy, cậu hại chết tớ rồi.
{Tuyết Thần: sẽ không, về sau cậu sẽ cảm tạ tớ đấy. Hì hì}
Lạc Trạch nhìn trên mặt cô biến đổi muôn màu muôn vẻ, nhưng không có vẻ mặt hài lòng. aAnh không vui cau mày. 3Anh nắm cằm của cô, cúi xuống, ép buộc cô nhìn chăm chú anh. 3e Giang Lệ Lệ dùng một đôi mắt đẹp quật cường nhìn Lạc Trạch. Người cả gan khiêu khích.
Lạc Trạch nhìn bộ dạng lạnh nhạt của cô, lông mày vô cùng không vui nhíu lên, anh nắm cằm cô, dùng sức mấy phần. Thanh âm đè nén hỏi.
"Em đang nghĩ cái gì? Hử?"
Giang Lệ Lệ nhìn anh, đáy mắt một mảnh lạnh lùng quen thuộc, không có tâm tình gì, duy nhất nhìn ra chính là cô bất mãn vô cùng. 4e Cực kỳ bất mãn.
"Không nghĩ cái gì? Lạc thiếu suy nghĩ nhiều." Giang Lệ Lệ dùng thanh âm lạnh nhạt. Nói chuyện đều có chứa bài xích, điều này làm cho Lạc Trạch vô cùng khó chịu, anh nhìn xương quai xanh của Giang Lệ Lệ, một đường xuống phía dưới, đáy mắt một mảnh u ám. 25 Cô gái này tùy thời tùy chỗ đều có thể quyến rũ đàn ông, thật đáng chết.
Khóe miệng Lạc Trạch mị hoặc cong lên, bàn tay nắm cằm cô, theo xương quai xanh của cô một đường xuống phía dưới. Giang Lệ Lệ cả kinh, tay nhỏ bé của cô vội vàng bắt được bàn tay đang tác quái của Lạc Trạch. Gương mặt Giang Lệ Lệ tức giận.
"Anh làm gì đấy? Đàng hoàng một chút, đừng đụng tôi." Giang Lệ Lệ phát hỏa khí.
Lạc Trạch chau mày lại, thanh âm có chút lạnh lẽo quét qua đường phố.
"Em đang ra lệnh cho tôi sao?"
Giang Lệ Lệ cũng không biết lấy sức lực ở đâu ra, ngẩng cái cằm lên.
"Dạ, chính là nói chuyện với ngài đấy? Ngài không có nghễnh ngãng."
Lạc Trạch hiểu rõ, gương mặt tuấn tú từ từ trở nên sương mù, không biết đang nháo khó chịu cái gì. f Vốn là tâm tình rất tốt, bị cô nhiễu loạn hoàn toàn.
Bàn tay anh bình thản vuốt bụng Giang Lệ Lệ, một cái tay khác nắm bả vai của cô. Một đôi mắt chim ưng nguy hiểm nửa hí.
"Rốt cuộc em đang náo khó chịu cái gì với tôi." Thanh âm của Lạc Trạch có chút lạnh, nhưng cất giấu chút bất đắc dĩ.
Giang Lệ Lệ nhìn gương mặt tuấn tú từ từ trở nên sương mù, cô không nói. Một bộ dáng vẻ bình thản, còn có, cô thế nhưng không nói lời nào. Điều này làm cho Lạc Trạch vô cùng tức giận.
Cả người anh tản ra hơi thở lạnh lẽo.
"Nói chuyện."
Giang Lệ Lệ ngược lại càng lúc càng lớn mật, một đôi mắt đẹp mở thật to. b Rõ ràng chính là đang gây hấn với anh. Cằm hất thật cao.
Lạc Trạch nhìn cô hoàn toàn không thấy cảnh cáo của anh, khóe miệng của anh hơi giơ lên, khẽ động ra nụ cười tà tứ.
"Không nói sao? Rất tốt."
Giang Lệ Lệ nhìn khóe miệng Lạc Trạch là nụ cười tà tứ không chút kiêng k, trong lòng cô không nhịn được rùng mình ớn lạnh. 43 Người đàn ông này lại đang nghĩ cái gì? Khóe miệng cười, thật sự là lộ rõ rồi. Giang Lệ Lệ lập tức muốn thoát khỏi trên đùi của anh, làm gì mà mình vừa bắt đầu nảy sinh, liền bị người đàn ông này bóp chết rồi.
"Mở tường gỗ cách âm ra" Lạc Trạch ra lệnh. Đã nhìn thấy Giang Lệ Lệ sau lưng từ từ tuột xuống. Giang Lệ Lệ thầm nói không tốt.
Giang Lệ Lệ nhìn Lạc Trạch, thanh âm có chút run rẩy nói.
"Anh, anh đừng làm loạn."
Lạc Trạch nhìn vẻ mặt từ ban đầu trấn định lạnh lùng thay đổi thành có chút ứng phó không kịp, anh rất thưởng thức quá trình này. 99 Bàn tay Lạc Trạch theo phía sau lưng của cô từ từ tuột xuống. Bởi vì thiết kế này của quần áo, để cho anh rất dễ dàng xuống tay. e Y phục này cũng không phải là không có chỗ tốt.
Giang Lệ Lệ cảm thấy sau lưng mình có một bàn tay ấm áp vuốt ve qua lại. 6 Lần đầu tiên cô hận thấu bộ y phục này. Còn không bằng không mặc rồi.
"Lạc Trạch, anh, anh đừng làm loạn, tôi cho anh biết, này, đây chính là trong xe." Giang Lệ Lệ bởi vì sợ hãi đều có chút thất kinh rồi, một ngày đã muốn cô hai lần, cô thật không còn hơi sức để làm rồi. Nhưng nhìn tình huống như thế, cô cảm thấy rất nguy hiểm, bởi vì cô đã cảm thấy cây gậy sắt nhỏ đang kêu ồn ào rồi. cc Cô, khóc không ra nước mắt.
Khóe miệng Lạc Trạch tà tứ khẽ giơ lên, trong lời nói tất cả đều là **.
"Tôi không muốn làm loạn, còn không bằng, nếu em đã bảo tôi làm loạn, cũng có thể."
Giang Lệ Lệ muốn hộc máu, lời nói không biết xấu hổ như vậy, anh cũng có thể nói ra miệng được. Khuôn mặt Giang Lệ Lệ bị anh chọc tức, từng trận ửng đỏ. Kìm nén.
Giang Lệ Lệ căm tức nhìn anh, cảm giác trên người đột nhiên có một hồi lạnh lẽo, tròng mắt vừa nhìn, không biết khi nào Lạc Trạch đã đem lễ phục trên người cô cởi xuống, trên người ** hoàn toàn triển lộ ra. Cô thật rất hận bộ y phục này, bởi vì thiết kế quần áo, không có mặc áo lót, dán chặt thân thể. ec Cũng làm cho Lạc Trạch có cơ hội.
"A Lạc Trạch, anh" Đôi tay Giang Lệ Lệ ôm ngực, chống đỡ trên người mình **, hoàn toàn là phản ứng tự nhiên. Nhưng da thịt lộ ra ngoài, nhìn qua lại càng làm cho người ta muốn tới ăn cô.
Giang Lệ Lệ đỏ mặt, một đôi mắt đẹp gắt gao nhìn chằm chằm Lạc Trạch, Lạc Trạch nhìn cô da thịt bởi vì chống đỡ mà trắng noãn, tròng mắt đen anh trở nên tối tăm không ánh sáng. 6 Cổ họng không tự chủ cổn động một phen.
"Cô gái, em đang đùa với lửa." Lạc Trạch nhìn một mảnh da thịt trắng như tuyết kia, thanh âm trầm thấp khàn khàn mang theo lực khêu gợi.
Giang Lệ Lệ cắn môi múi, cô đang đùa với lửa? Phải nói là anh đang **.
"Lạc Trạch, cảnh cáo anh, chớ làm loạn." Thanh âm của Giang Lệ Lệ là cắn răng nghiến lợi.
Lạc Trạch nhìn khuôn mặt cô đỏ bừng, sắp cầm giữ không được rồi. Ấn đầu của cô, chính xác bắt đôi môi đỏ mọng lảm nhảm của cô.
"Lạc ưmh"
Cánh môi của Giang Lệ Lệ bị Lạc Trạch hoàn toàn ăn vào trong bụng, ngay cả uy hiếp cũng không kịp, cũng bị anh che kín. Đôi tay nhỏ bé dùng sức đánh. Nhưng là chút hơi sức này, còn không bằng nói là xoa bóp cho Lạc Trạch.
Lạc Trạch hôn Giang Lệ Lệ thật sâu, bàn tay cũng không đàng hoàng vuốt ve trên dưới. Giang Lệ Lệ từ từ đắm chìm ở trong động tác hôn bá đạo, tay đang đánh anh bắt đầu từ từ trở nên vô lực, đôi tay bắt đầu vòng trên cổ Lạc Trạch, từ từ đáp lại anh. Không thể không nói, công phu ** của Lạc Trạch là tuyệt thế thần công.
Lạc Trạch nửa hí mắt nhìn khuôn mặt Giang Lệ Lệ đỏ bừng, bắt đầu từ từ nghênh hợp mình, động tác của anh càng thêm càn rỡ. Cho đến khi lôi cự bá của mình ra, nhắm ngay u cốc của cô. Đột nhiên tiến vào.
"Ưmh ừ" Giang Lệ Lệ rên rỉ lại bị Lạc Trạch ngăn ở trong miệng.
Giang Lệ Lệ mở choàng mắt, thân thể bị lấp đầy, thân thể lập tức liền mềm nhũn, đem trọn người nằm trong ngực Lạc Trạch.
Lạc Trạch lật người đem cô áp ở trên ghế. 6 Sau đó bắt đầu động đậy thân thể của mình. Vài sợi tóc rủ trên trán theo động tác của anh nhảy múa, đung đưa. f Bỏ thêm vào mấy phần tà khí.
Giang Lệ Lệ cắn múi môi, tận lực không để cho mình phát ra âm thanh, bởi vì cô có thể cảm thấy xe đang hơi rung chuyển, điều này làm cho cô làm sao mà chịu nổi.
Lạc Trạch nhìn dáng vẻ cô hết sức ẩn nhẫn, trong lòng khẽ đau, anh ghé vào lỗ tai của cô, thanh âm đầu độc nói.
"Ngoan, kêu ra, buông thả mình, tôi thích nghe."
Thanh âm khàn khàn tràn đầy hấp dẫn mị hoặc của Lạc Trạch vang lên bên tai Lệ Lệ, cộng thêm Lạc Trạch chợt động thân, Giang Lệ Lệ cuối cùng cũng kêu thành tiếng.
"A" Giang Lệ Lệ không chịu nổi thanh âm đầu độc lòng người của Lạc Trạch, tăng thêm ra ngoài, đồng thời chính mình cũng thật rất thoải mái.
"Ngoan, thật là dễ nghe." Lạc Trạch hài lòng cười một tiếng, phẩn thưởng là hôn đôi môi bị cắn đỏ bừng của cô.
Cứ như vậy, ở trên đường về khách sạn, một vòng xe ven cứ như vậy xảy ra. Phía sau xe, theo sát, biết xe rung chuyển. 6 Cũng biết chuyện gì xảy ra bên trong. Cho nên như chuyện đương nhiên giữ vững khoảng cách nhất định.
Trở lại khách sạn, cả người Giang Lệ Lệ đều co quắp, Lạc Trạch cởi tây trang của mình xuống, bao lấy nửa người trên của Giang Lệ Lệ. e Hạ thân còn có lễ phục, cô bị Lạc Trạch ôm đi vào khách sạn. Một khuôn mặt nhỏ đỏ hồng, thở từng ngụm từng ngụm, người sáng suốt nhìn một cái cũng biết chuyện gì xảy ra. 3 Sau lưng còn có cô gái ở song bài theo sát, ánh mắt đầy đố kỵ.
Lạc Trạch dùng vẻ mặt cưng chìu nhìn cô gái tựa vào ngực mình, khóe miệng khẽ giơ lên, đi vào thang máy, chạy thẳng tới phòng. Cô gái thấy thế liền muốn theo sau, lại bị thủ hạ một bên ngăn lại.
"Tiểu thư, chúng tôi dẫn cô trở về phòng, một hồi Lạc thiếu sẽ tự mình gặp cô." Một người đàn ông nói rất lạnh nhạt.
Cô gái nhìn thang máy khép chặt, gương mặt không cam lòng, nhưng cũng đi theo bọn họ trở lại phòng khách. Chờ đợi Lạc Trạch gọi.
Giang Lệ Lệ nằm trong ngực Lạc Trạch, cọ xát đầu, thanh âm khàn khàn nói: "Tôi muốn tắm." Thật khó chịu, tất cả đều là mồ hôi.
"Tốt, tôi dẫn em đi tắm."
Lạc Trạch ôm cô vào phòng tắm, xả một bồn nước, thử nước ấm, sau đó kéo sạch sẽ bỏ cô vào trong, mỗi một động tác cũng có thể nhìn ra được anh rất cẩn thận, rất sợ đụng hư cô gái này. 0 Động tác êm ái vô cùng.
Giang Lệ Lệ nằm vào trong bồn tắm, cô thoải mái ưm một tiếng. Sau đó mặc cho Lạc Trạch vì cô lau chùi thân thể. c Giang Lệ Lệ mở mắt, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, sau đó nói.
"Tôi muốn tháo trang sức, trên mặt trang điểm đậm thật khó chịu."
Lạc Trạch nhìn trên mặt cô trang điểm đậm, cũng nhíu nhíu mày, sau đó vuốt ve mái tóc dài của cô nói: "Ừ, được, tôi đi cho em làm." Nói qua liền rời khỏi phòng tắm.
Giang Lệ Lệ nằm ở trong bồn tắm, thật là thoải mái, gian phòng này là chuyên dụng, chưa từng có người dùng qua. Dĩ nhiên dùng qua cũng là Lạc Trạch sử dụng. 7 Cảm giác đột nhiên buồn nôn, che miệng kiền ọe mấy tiếng.
Giang Lệ Lệ tắm xong, vây quanh khăn tắm, hơi sức cũng khôi phục không ít, cô cầm tinh dầu Molly lên thoa trên người mình. 4e Đây chính là loại cô thích nhất. Có thể làm cho da mình như da em bé. Hì hì.
Giang Lệ Lệ cầm máy sấy tóc, sấy khô tóc của mình. Ngâm nga ca khúc.