Giang Lệ lệ nhếch khóe miệng, cười một tiếng, sau đó vỗ vỗ vào đầu mình, làm bộ kêu lên một tiếng.
"A, thật là, tôi xem xong liền quăng đi. Sao mà lại quên mất chứ. 4 Hắc hắc, Lạc tổng, thật ngại quá.” Giang Lệ Lệ làm ra vẻ hoàn toàn vô tội.
Lạc Trạch nhìn điệu bộ của cô, đôi ưng mâu cũng híp chặt lại, gắt gao nhìn chằm chằm Giang Lệ Lệ, cho tới khi nụ cười trên mặt cô trở nên gượng gạo, khóe miệng cũng cứng nhắc lại. 5 Giang Lệ Lệ thu lại nụ cười, ngồi co lại trên ghế salon, bộ dạng như sắp liều mạng tới nơi.
"Tôi cố ý đấy, thì làm sao?” Giang Lệ Lệ hướng Lạc Trạch nói, cằm cũng giương lên cao, bộ dạng thấy chết không sờn, đôi mắt đẹp cũng nhìn vào đôi mắt sắc bén của anh. Hai người cứ như vậy chằm chằm nhìn nhau. Đôi ưng mâu cảu Lạc Trạch chỉ hơi nhíu lại, đôi mắt cố sức mở thật to của Giang Lệ Lệ đã có chút không chịu nổi. Thật là, người đàn ông này sao lại bức người vậy chứ, cái dáng vẻ lười biếng, phóng túng kia, định mê hoặc người khác sao? Nhất là đôi mắt đẹp lại sắc bén kia. Cả người đều toát ra khí thế vương giả.
Một phút trôi qua, hai người vẫn chăm chú nhìn nhau như vậy. Gương mặt Lạc Trạch lười biếng, anh coi như đang giả trí vậy, chính là tiết mục “thưởng thức mỹ nữ”.
Giang Lệ lệ không được như anh, một phút này, lòng bàn tay cô đã đầy mồ hôi, sống lưng thẳng tắp, nhưng vô cùng miễn cưỡng. da Căng thẳng quá. Không được rồi, cô cảm giác như mình đang bị uy hiếp bởi đôi mắt như biết nói của anh vậy. Cô bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Giang Lệ lệ thu hồi ánh mắt, trong một khắc kia, thở phào nhẹ nhõm, sau đó vô lực hỏi.
"Được rồi, anh rốt cuộc muốn thế nào. Gọi tôi tới làm gì?” Cô dựa vào ghế salon, nghiêng đầu nhìn Lạc Trạch đang ngồi trên ghế xoay.
Lạc trạch thu lại ánh mắt đang nhìn cô, liếc vào máy tính của mình, hai bàn tay chắp lại, sau đó nhìn cửa chính. a Qủa nhiên, có người đi tới.
"Lạc tổng, những gì ngài dặn đã chuẩn bị xong, xin hỏi, lúc nào thì khởi hành?” Bước vào là một người đàn ông có vẻ rất lịch sự {thực ra thì vô cùng phúc hắc}
Lạc trạch liếc mắt nhìn Giang Lệ lệ một cái, sau đó cầm lên áo khoác, đứng dậy, đi lướt qua bàn làm việc.
"Bây giờ liền đi?"
"Phải"
Giang Lệ lệ nhìn lạc trạch, cũng đứng dậy, chờ người kia đi khỏi mới hỏi anh.
"Anh phải đi ra ngoài? Sao còn gọi tôi tới làm gì?”
Lạc trạch ngăn Giang Lệ lệ lại, cánh tay dài liền kéo cô ôm vào trong ngực, khóe miệng nhàn nhạt, mắt hơi liếc ra ngoài cửa sổ.
Giang Lệ lệ bĩu môi, xoay người lại, liền há hốc miệng kinh ngạc. Ngoài cửa sổ là một đoàn máy bay tư nhân, đang bay trên không trung. Vấn đề là, có thể tùy tiện bay như vậy sao? Cũng không phải là máy bay trực thăng, mà là loại máy bay tư nhân xa hoa kìa.
Lạc trạch nhìn bộ dạng Giang Lệ Lệ, sau đó ôm lấy cô, ra khỏi phòng làm việc. Trên sân thượng, Giang Lệ Lệ nhìn chiếc máy bay, ở bên Lạc Trạch đã lâu, cô cũng hiểu khả năng của anh, nhưng có thể đi máy bay kiểu này, vẫn không thể tưởng tượng nổi.
Chính mình làm thế nào lên được máy bay, cô cũng không rõ, đợi tới lúc hồi phục tinh thần thì đã đang ở trong một gian phòng trên máy bay rồi. f Giang Lệ Lệ nhìn Lạc Trạch, một thân trang phục nhàn nhã, nói.
"Lạc trạch, sao anh có thể bay tùy tiện như vậy? Sẽ không có người bắn hạ anh sao?” (quả nhiên, hỏi một vấn đề ngu ngốc)
Lạc trạch nhìn cô xem thường, sau đó mới giải thích.
"Anh và Ngự, tại trung quốc có một đường bay riêng.”
Oa, oa, Giang Lệ Lệ thật muốn lớn tiếng hét hai tiếng này nhưng nghĩ kĩ một chút thì cũng không quá kinh hãi, hai người kia tư chất không khác nhau là mấy. 30 Người có tiền thật đúng là **. Đây là lần thứ hai cô ngồi máy bay tư nhân của anh, lần đầu là đáp xuống sân bay nên không có gì kinh ngạc, chỉ là lần này, lại còn cất cánh từ trên sân thượng nữa chứ. Không thể tin được. c Nhưng mà, ngộ nhỡ kỹ thuật không cao, chẳng phải là dễ dàng bỏ mạng sao?
"Chúng ta đi đâu vậy?" Giang Lệ lệ lúc này mới nhớ tới việc bọn họ đang ở trên máy bay. Như vậy thì, khẳng định là đi xa?
Lạc trạch rót một ly rượu đỏ, ngồi trên ghế salon, dáng vẻ nhàn nhã, lười biếng như một con sư tử đang mơ màng. eb Nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ, thanh âm khàn khàn vang lên.
"Hongkong, Macao."
Giang Lệ lệ gật đầu một cái, sau đó bắt đầu nhìn quanh căn phòng trên máy bay này, thật đúng là quá xa hoa. Cuối cùng cô ngồi trên giường, nhìn về phía Lạc Trạch ngồi trên ghế salon cũng đang nhìn chằm chằm cô. Ánh mắt kia, có chút mập mờ. Giang Lệ Lệ nhớ tới tối qua, khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ bừng. 6 Cần cổ trắng như tuyết cũng ửng đỏ. Lạc Trạch nhìn cô đang thẹn thùng, yết hầu khẽ động, ngửa cổ uống cạn ly rượu.
"Lại đây ngồi."
Giang Lệ lệ không để ý tới anh, chỉ lắc đầu một cái, muốn nói cô không qua.
Lạc trạch thấy thế, một đôi Ưng Mâu sắc bén híp một cái, tản ra tín hiệu nguy hiểm.
“Anh nói, tới đây."
Giang Lệ lệ cảm thấy mình sống lưng lạnh ngắt, không dám chần chừ thêm, đứng dậy đi qua. Một giây đồng hồ này, bước thật là khó khăn. c Lạc Trạch cũng chỉ ngồi yên nhìn cô, không vội vã, thưởng thức dáng vẻ của cô.
Giang Lệ lệ đi tới, không kịp có thêm động tác nào khác đã bị anh ôm lấy đặt cô ngồi trên đùi anh.
" Này, anh…"
Lạc trạch nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, nhịn không được lại muốn trêu chọc, nhìn tới cần cổ cũng đỏ ửng lên, môi mỏng từ từ tiến sát lại. c Cảm giác lành lạnh khiến cả người Giang Lệ Lệ thẳng đờ ra.
"Anh như thế nào?" Thanh âm u ám, trầm khàn của Lạc Trạch vang lên bên tai cô. 69 Từng đợt ngứa ngáy cùng cảm giác lạnh lẽo, Giang Lệ Lệ khẽ động đậy, rồi vội cứng đờ người, khóe miệng co quắp lại.
"Đừng nhúc nhích, nếu không sẽ…” Hai tay Lạc Trạch đặt trên bộ ngực đầy đặn đang phập phồng của cô, cánh môi hạ xuống hôn lên gáy cô, thỉnh thoảng lại vươn đầu lưỡi liếm nhẹ cổ cô, khiến Giang Lệ Lệ toàn thân run rẩy.
Giang Lệ lệ nuốt nước miếng, bởi cô rõ ràng cảm thấy dưới mông mình đã đội lên một cái ô nhỏ, đã chuẩn bị sẵn sàng rồi. 4 Người đàn ông này tại sao lại tùy thời mà động dục như vậy chứ. Giang Lệ Lệ toát cả mồ hôi lạnh.
"Lạc trạch, anh buông ra."Thanh âm mềm mại phát ra từ miệng Giang Lệ lệ, nghe thế nào cũng có điểm như đang làm nũng.
Lạc trạch nghe càng thêm ngứa ngáy trong lòng, xoay người cô lại, để cô giang rộng hai chân ngồi trên đùi anh. b Mặt Giang Lệ Lệ lại đỏ bừng, tư thế này… thật là quá xấu hổ đi. c Cô cắn cắn môi, đầu cũng cúi thấp, chẳng dám nhìn lung tung đâu cả.
Lạc trạch nhìn cô, thật giống như điệu bộ của cô gái nhỏ, nhưng cô đã sắp 30 rồi, lại khiến anh yêu thích không muốn buông tay. Bao nhiêu cô gái trẻ trung thuần khiết khác cũng không thể bằng cô được. 5 Có lúc anh thật sự cảm thấy như mình bị bỏ bùa rồi, cô gái này phải chăng là cổ độc? (“Cổ” giống như là bùa ngải vậy. Theo truyền thuyết thì người Miêu có nuôi sâu độc, bỏ vào đồ ăn thức uống, ai ăn, uống phải (gọi là trúng cổ) sẽ bị bệnh, điên dại...)
"Tiểu yêu tinh, em thực sự muốn để anh chết trên người em, em mới cam tâm sao?” Nói xong anh cắn cắn lỗ tai cô, chọc cho thân thể cô run rẩy. Anh biết rõ đó là nơi vô cùng nhạy cảm của cô.
"Làm thế nào mà em vẫn nhạy cảm như vậy? Hả?” Thanh âm trầm thấp, khàn khàn, tràn đầy từ tính, như xuyên thấu, hấp dẫn, mị hoặc, có sức hút chết người.
Giang Lệ lệ cảm thấy cả người nóng như lửa. Nóng quá, dưới sự trêu chọc của anh, cô như sắp nhũn ra vậy. 4 Gần đây sao chỉ muốn tìm một chỗ nào để chui vào vậy. (xấu hổ liên tục muốn kiếm cái lỗ nẻ để chui đó mà)
Giang Lệ lệ đẩy lồng ngực nóng bỏng cứng rắn của Lạc Trạch ra nhưng anh không nhúc nhích. bb Trong mắt Lạc Trạch hành động này của cô lại như muốn nắm bắt lấy anh, khơi lên hứng thú của anh.
"Anh muốn em, để cho anh yêu em, ngoan.” Trong lời Lạc Trạch vừa giống như ra lệnh lại hàm chứa mấy phần cưng chiều cùng thương yêu. 8 Nói dứt lời thì cũng liền hành động. aa Hai tay không thành thật đã bắt đầu cởi quần áo cô.
Giang Lệ lệ mê mang, mặc cho anh tùy tiện, không kiêng kị gì mà ở trên người cô chạy loạn. Đột nhiên thấy bên hông chợt lạnh, khiến Giang Lệ Lệ tỉnh táo lại đôi chút.
Giang Lệ lệ mở cặp mắt tràn đầy sương mù, cùng mê mang, thanh âm nhỏ vô lực.
"Không cần, không, đây là trên máy bay." Giang Lệ lệ vô lực chống đối. Thật ra hiện tại cô cũng rất khó chịu. Lạc Trạch thật sự là một cao thủ, anh biết rõ những điểm mẫn cảm trên người cô, trong cơ thể cô, lửa dục đã bắt đầu thiêu đốt, nhưng một chút lý trí còn sót lại khiến cô lên tiếng cự tuyệt, mặc dù cự tuyệt cũng chẳng có tác dụng gì.
"Ngoan, còn có một giờ, chúng ta rèn luyện một chút." Vừa nói anh vừa đẩy quần lót của cô xuống, cũng nhanh chóng kéo khóa kéo của mình xuống. Hông nhấn mạnh một cái liền chìm vào trong thân thể cô, khiến anh điên cuồng, một khi tiến vào liền không thể kìm chế được nữa.
"A"
"Ừ"
Giang Lệ lệ hoàn toàn tê liệt ở trên đùi anh, cả người mềm nhũn, vô lực dựa và ngực anh. 6 Hạ thể trống không đã được lấp đầy. 6 Hai người cùng phát ra âm thanh thỏa mãn.
Lạc trạch cảm thấy Giang Lệ lệ đã mềm nhũn, anh nâng mông cô lên, lại đâm mạnh một cái, tới nơi sâu nhất, sau đó ôm lấy cô, đi về phía giường lớn.
Cứ như vậy, hành trình bay tới Hongkong Macao anh đều ở trên máy bay mà hung hăng muốn cô. dd Chỉ cần anh muốn liền không phân biệt thời gian hay địa điểm gì hết. Chỉ cần anh phát tình, cô sẽ phải phối hợp với anh.
Một giờ sau, Hongkong Macao ——
Lúc máy bay hạ cánh, khuôn mặt Giang Lệ lệ vừa trải qua hoan ái trở nên đỏ ửng, cả người không còn chút khí lực nép trong ngực Lạc Trạch. 99 Ngược lại, Lạc Trạch, khóe môi nhếch lên thành một đường cong đầy thỏa mãn. 7 Giang Lệ Lệ trong lòng thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà anh. Nếu không phải bay một giờ đã tới nơi, chỉ sợ anh còn chưa chịu kết thúc. Lạc Trạch thu tầm mắt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang oán trách vẫn còn đỏ ửng vì hoan ái, nhìn cô điệu bộ như một cô gái nhỏ vậy, trong lòng liền thấy thỏa mãn.
Giang Lệ lệ liếc nhìn, từng hàng từng hàng đều là những người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, là vệ sĩ sao?
"Lạc Thiếu". f Bọn họ đồng thanh kêu lên. 3Giang Lệ Lệ cơ thể mềm nhũn, thiếu điều ngã xuống, cũng may là đang dựa vào người Lạc Trạch. Lạc Trạch khẽ nhíu mày, nhìn Giang Lệ Lệ còn đang giật mình. b Thế này là sao? Xã hội đen ư? Nói cho đúng, chính là xã hội đen.
"Cô gái, đừng làm anh mất thể diện có được không? Nói gì đi nữa, em cũng ở bên anh năm năm rồi, chẳng lẽ còn không biết?” Lạc Trạch kề sát tai Giang Lệ Lệ nói nhỏ.
Giang Lệ lệ ngẩng đầu, căm tức nhìn Lạc Trạch, con mẹ nó. Cái gì gọi là cô làm anh mất thể diện, hơn nữa năm năm qua, cô cũng không nhìn thấy mặt phúc hắc này của anh, cũng chưa từng tham dự vào chuyện của anh.
Lạc trạch ôm eo Giang Lệ lệ, một đám áo đen lạnh lùng tránh sang hai bên để lối cho anh đi tới. Giang Lệ Lệ hít sâu một hơi, vẻ mặt không đổi, có thể nói trải qua năm năm cô đã luyện được làm thế nào để giữ tỉnh táo, không lộ cảm xúc ra ngoài.
Lạc trạch nhìn cô gái trong ngực, khóe miệng tự nhiên cong lên, dưới sự bảo vệ của thuộc hạ, hai người tới khách sạn của Lạc Trạch ở Hongkong, Macao.
Giang Lệ lệ nhìn khách sạn trước mặt, tuyệt đối không kém gì ở X thị. Tự nhiên cô nhớ tới một câu An Tuyết Thần từng nói.