ng cũng đã chuẩn bị bữa tối xong rồi. Thấy cô đi xuống, bà nói một cách yêu thương: "Tuyết Thần, dậy rồi à, ta mới chuẩn bị bữa tối cho con, ăn đi, ngủ dậy muộn như vậy."
An Tuyết Thần tinh nghịch lè lưỡi một cái, sau đó dắt tiểu Niệm Ngự ngồi vào bàn ăn, húp một chén canh nóng hổi, rau a, nước miếng cũng muốn chảy xuống.
"Con bắt đầu ăn đây, đói chết rồi." Vừa nói vừa cầm đũa gắp thức ăn. Tiểu Niệm Ngự nhìn cô giống như một đứa bé. Không được rồi, mình nhất định phải cố gắng, phải tìm lại được người mẹ chững chạc, khí chất của mình, nhất là muốn mẹ yêu mình nhất.
"Mẹ, ăn từ từ thôi, không ai giành với mẹ đâu." Tiểu Niệm Ngự trở thành một ông cụ non, cầm khăn ăn lau khóe miệng cho cô. Vú Trương ở một bên nhìn, trong lòng cũng thấy ấm áp, rốt cục cái biệt thự vắng lạnh này cũng có không khi gia đình. Bà không khỏi gật đầu. Xem ra hạnh phúc cũng rất đơn giản, chỉ cần nhìn nó một cách đơn giản là được.
Sau khi kết thúc bữa ăn, tiểu Niệm Ngự lôi kéo An Tuyết Thần chạy bộ, sau đó đi đến phòng mình, rồi đặt quyển sách vào tay cô, nhìn cô nói: "Mẹ, quyển sách này rất hay, nhất định mẹ phải chăm chú đọc nó." Đôi mắt cậu đầy hy vọng nhìn cô.
An Tuyết Thần thấy đôi mắt đầy mong đợi của cô, cũng không nhẫn tâm, sau đó gật đầu: "Ừ, mẽ nhất định sẽ xem thật kỹ."
"Vậy bây giờ nằm trên giường con đọc đi, con lên mạng." Cậu chạy đến chỗ máy tính, nhón chân ngồi lên ghế. Cô liếc mắt nhìn cậu, sau đó nhìn tên bìa quyển sách: << Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc buông tha cho tôi đi.>> Cô lật trang thứ nhất xem, lúc lật trang thứ hai, vẻ mặt cô rất chuyên tâm, nhìn rất nghiêm túc. Tiểu Niệm Ngự lén nhìn một cái, sau đó che miệng cười trộm.
Tiểu Niệm Ngự chơi máy tính thì nghe thấy tiếng nức nở phía sau, vừa quay đầu đã nhìn thấy An Tuyết Thần vừa đọc sách vừa khóc. Tiểu Niệm Ngự thấy thế vội vàng chạy tới, khẩn trương nhìn cô nói: "Mẹ, mẹ sao vậy? Sao lại khóc?"
An Tuyết Thần ôm tiểu Niệm Ngự, oa oa một tiếng, nức nở: "Số nữ chính thật khổ, mẹ xem cũng muốn khóc, không nhịn được, nước mắt không nghe lời mà tuôn trào, trong lòng buồn buồn, giống như là mẹ là nhân vật chính vậy, là mẹ đọc say mê quá sao?"
Tiểu Niệm Ngự nghe xong liền thở phào nhẹ nhỏm, sau đó đẩy An Tuyết Thần đang khóc như mèo ra, hỏi: "Mẹ, mẹ cảm thấy những việc này rất quen thuộc đúng không, cảm giác như những mẹ đã từng trải qua những chuyện đó, cảm giác như mình là nữ chính?"
Cô gật đầu một cái, nói: "Câu chuyện rất là bi thương, nữ chính rất đang thương, còn nam chính là một ác ma đáng sợ."
"Vậy, nếu con nói câu chuyện này là câu chuyện có thật thì mẹ có tin không?" Cậu nhìn cô, hỏi.
An Tuyết Thần trợn mắt, nhìn tiểu Niệm Ngự, hỏi: "Chuyện có thật? Trời ạ, vậy thì thật là khủng khiếp, cái đó... thật tội nghiệp."
"Mẹ, mẹ chỉ mới xem có một nửa, mẹ xem tiếp đi, xem thử có chỗ nào khiến cho mẹ kích động không." Tiểu Niệm Ngự có ý bảo cô xem tiếp. Cô gật đầu rồi tiếp tục xe. Tiểu Niệm Ngự ở bên cạnh nhìn cô, nhìn được một lát rồi nhắm mắt lại, cái này gọi là một phút mặc niệm.
Qua một giờ, An Tuyết Thần lại khóc, tiểu Niệm Ngự lập tức ngồi bật dậy: "Có phải mẹ nhớ được điều gì rồi không?"
An Tuyết Thần lắc đầu, thanh âm khàn khàn nói, đôi mắt đỏ hồng, nhìn là biết cô đã khóc rất lâu. Mẹ không biết, xem đến đây, trong lòng rất khó chịu nên bật khóc."
Cậu thở dài, ít ra thì cũng có phản ứng. Lúc đầu, nghe vú Trương kể, cậu còn tưởng là bọn họ đang viết tiểu thuyết nữa chứ, không ngờ là có thật, thật là ép người quá đáng.
Tiểu Niệm Ngự quay đầu, sau đó kéo An Tuyết Thần ra ngoài. Cô bị cậu kéo đi: "Tiểu Niệm Ngự, con dẫn mẹ đi đâu vậy?"
"Đi đến một nơi." Vừa nói vừa kéo cô đến căn phòng ngày trước của cô. Hai người đứng trước cửa phòng, đưa mắt nhìn nhau. An Tuyết Thần mở miệng: "Con... con dẫn mẹ tới đây à? Trong phòng có gì?"
"Mẹ vào rồi thì biết, vào trong sẽ có thê nhớ lại được." Tiểu Niệm Ngự vừa nói vừa xoay tay nắm cửa, nhưng cũng không mở ra, cậu để tự mình cô mở cửa ra.
An Tuyết Thần đẩy cửa ra, nhìn tất cả mọi thứ trong phòng, trong lòng có chút rung động. Cô đi vào phòng, nhìn xung quanh, tất cả đều rất quen mắt, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu, cảm giác rất quen thuộc.
"Mẹ cảm thấy, tất cả mọi thứ ở đây rất quen thuộc." Cô lẩm bẩm. Tiểu Niệm Ngự vừa nhe thấy thế, liền kéo tay cô. nói: "Mẹ, mẹ hãy ráng nghĩ thêm chút nữa đi, vậy mẹ nhớ con không? Mẹ hãy nghĩ đến quyển sách mẹ vừa xem, rồi nhìn lại căn phòng này đi."
An Tuyết Thần cẩn thận nhớ lại, rất khớp với nhưng gì trong sách viết, những mảnh ký ức rải rác về hai người, hình như có cô, cô thống khổ ôm đầu: "Đau đầu quá, a." Cô ôm đầu ngồi trên giường.
Tiểu Niệm Ngự thấy vậy liền sốt ruột, vỗ lưng cô nói: "Mẹ, mẹ cẩn thận nhớ lại một chút, nhớ lại một chút."
Trong đầu cô đều là hình ảnh của cô và Phàm Ngự, đầu cô như muốn vỡ tung, sau đó nhìn tiểu Niệm Ngự, nhẹ giọng nói: "Bảo bối."
Tiểu Niệm Ngự rơm rớm nước mắt, sau đó ôm cô nói: "Mẹ!"
--------------------------
Phàm Ngự đang cắm cúi trong phòng làm việc, bên ngoài truyền tai nhau: Tổng giám đốc bị sao vậy, sao lại yêu cầu nhiều như vậy, làm cho hết sao? Hôm nay làm gấp mấy lần ngày thừơng, thật dọa người, họ đều cho là Phàm Ngự bị cái gì kích thích, chắc chắn là bị kích thích, bị An Tuyết Thần cổ vũ khích lệ.
Lạc Trạch đẩy cửa ra nhìn văn kiện chất thành núi trên bàn làm việc của Phàm Ngự, cười ra tiếng: "Phụt, ha ha, mình nói nè Ngự, cậu thật đúng là liều cái mạng già của cậu thât, đừng có chôn mình vào mồ, ha ha." Lạc Trạch quở trách một trận.
Phàm Ngự hơi ngẩng đầu, ném cho Lạc Trạch một cái nhìn sắc bén, Lạc Trạch nhún vai, au đó ngồi lên ghế salon, nhìn Phàm Ngự, lo lắng hỏi: "Cậu bị sao vậy? Sao đột nhiên chăm chỉ vậy?""
Phàm Ngự liếc Lạc Trạch một cái, sau đó ném tài liệu qua một bên, cầm tách cafe lên uống, thanh âm trầm thấp: "Muốn kết hôn, nên cũng phải chuẩn bị một chút."
Lạc Trạch đang uống cafe cũng phun hết cả ra ngoài \'\'Phụt---\'\'
Phàm Ngự nhìn biểu tình của anh, khóe môi nhếch lên, sau đó nói: \'\'Đúng vậy, con trai mình cũng 4 tuổi rồi, không giống như người nào đó.\'\'
Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự một cái, sau đó nói: \'\'Mình cũng không muốn kết hôn, một khi kết hôn thì mọi thứ cũng chấm dứt. Mình là không muốn kết hôn, nếu kết hôn thì sẽ rất phiền phức."
\'\'Đúng vậy, có điều, tìm một người con gái mình yêu nhất, mà cô ấy cũng yêu mình là điều không dễ dàng gì. Trên đời đâu có cái gì gọi là tình yêu thuần khiết. Không phải họ chú trọng vẻ đẹp trai, tiền và quyền của cậu sao?!" Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch nói.
Ngược lại, bộ dạng của Lạc Trạch chẳng sao cả. Phàm Ngự mím môi, nheo mắt, cuối cùng mở miệng nói. \'\'Buông tha cho cô ấy đi, nếu là chị em tốt với vợ mình, mình cũng muốn tìm cho cô ấy một người đàn ông tốt. Dù sao cô ấy cũng giúp đỡ Tuyết Thần 5 năm, lại còn bị chiếm đoạt 5 năm, 5 năm, Trạch, chẳng lẽ cậu chơi chưa chán sao, đây là cậu vượt quá giới hạn, không phải cậu một tuần đổi một cô sao?!"
Quả nhiên dáng vẻ bất cần đời của Lạc Trạch biến mất, nhìn Phàm Ngự: "Ngự, cậu lo cho tốt chuyện của mình đi, lo cho cô vợ mới cưới của cậu đi, mình biết mình đang làm gì."
Phàm Ngự trừng mắt, nói: \'\'Đừng hành hạ cô ấy quá, vợ mình định để cô ấy làm phù dâu đấy.\'\'
Nói xong hai người đàn ông đều đăm chiêu, trầm mặc chuyện của mình. Lạc Trạch nheo mắt, chơi đùa chiếc nhẫn trên ngón út. Anh đang nghĩ, mình sẽ buông tha cho cô gái kia sao? Nhưng mình còn chưa chơi chán đâu. Anh quyến luyến thân thể cô. Trước khi anh chán, anh tuyệt đối sẽ không để cho cô nằm dưới người kẻ khác mà hầu hạ. Vừa nghĩ đến việc cô hầu hạ dưới thân kẻ khác, anh liền muốn giết cô, nhưng anh cũng không biết loại cảm giác này từ đâu mà có.
Phàm Ngự chỉ nhìn Lạc Trạch, nhìn một cái liền biết anh đang nghĩ gì, Phàm Ngự lắc đầu, người anh em này tỉnh ngộ còn chậm hơn cả mình, chỉ mong rằng cậu ấy sẽ hiểu ra sớm.
Một ngày bận rộn cũng trôi qua, nhìn đồng hồ đã 8 giờ, Phàm Ngự dọn dẹp một chút chuẩn bị về nhà, vừa nghĩ đến cô vợ xinh đẹp ở nhà kia, mệt nhọc trong người cũng không còn.
Biệt thư. An Tuyết Thần ôm tiểu Niệm Ngự, không biết hai người đang rầm rì cái gì mà nhìn nhau cười gian, nụ cười thật là gian a.
"Mẹ, mẹ thật là tàn nhẫn nha, có điều con nhất định ủng hộ mẹ.""
""Ừ, được, chúng ta phải tiếp tục diễn trò."
\'\'Dạ, cố lên, cố lên.\'\'
{Ặc, sao có cảm giác sắp có chuyện không hay xảy ra ta, Phàm Ngự, cậu hãy cẩn thận đấy.}
Phàm Ngự vừa vào biệt thực đã thấy một lớn một nhỏ đang ngồi trên bàn ăn, hình như đang đợi mình. Anh thỏa mãn cười một tiếng, cởi áo khoác đưa cho người làm rồi đi tới chỗ của An Tuyết Thần, ôm eo cô, tựa đầu vào cổ cô, hít từng hơi từng hơi. Một ngày không nghe thấy hơi thở cô, anh sẽ nhớ vô cùng."
"Bảo bối, anh rất nhớ em, rất nhớ mùi hương của em.\'\' Anh vùi vào bả vai cô, không chịu ra.
Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ lên, sau đó nói: \'\'Đừng lộn xộn, mau ăn cơm.\'\' Cô thúc giục.
Phàm Ngự cuối cùng cũng dùng đầu lưỡi xẹt qua vai cô, liếm hết mùi trên cổ cô mới chịu chui ra, dáng vẻ lưu luyến. Mặt cô dàng đỏ hơn, nghĩ lại những chuyện xảy ra trong thời gian gần đây mình bị mất trí nhớ, mau chóng bị anh ăn sạch, hơn nữa còn cố gắng phối hợp với anh nữa chứ.
Phàm Ngự hôn môi cô một cái, sau đó ngồi canh cô, nhìn một bàn toàn món ngon cũng thấy hơi đói. Thời gian gia đình hòa thuận vui vẻ như vậy, tương lai còn dài. Nghĩ tới đây, lòng anh ngập tràn hạnh phúc.
An Tuyết Thần gắp một đống đồ ăn ngon cho anh, "Nào, ăn cái này đi, món này cũng ngon, món này cũng không tồi, hôm nay anh cũng bận bịu quá rồi, làm xong việc rồi sao?""
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần bận bịu gắp thức ăn cho mình, khóe miệng càng nhếch cao hơn: \'\'Sốt ruốt muốn gả cho anh như vậy à?"
Cô vừa định nổi giận, tiểu Niệm Ngự liền ho khan "Khụ khụ, cái này hơi cay.\'\'
\'\'Đúng vậy, chính là muốn gả cho anh sớm một chút, người đàn ông tốt như anh, em sợ bị anh vứt bỏ, tốt hơn hết là nhanh chóng quấn lấy anh.\'\' An Tuyết Thần dùng giọng điệu như khi còn mất trí nhớ nói.
"Tốt lắm, ngày mai chúng ta kết hôn, anh sẽ làm cho nó trở thành một sự kiện lớn nhất, tự anh sẽ lo liệu hết.\'\' Phàm Ngự thâm tình nhìn cô, nói.
An Tuyết Thần cũng không đỡ được câu nói của anh, vẫn chỉ cười rất vui vẻ: "Ừm, được, ngày mai chúng ta đi xem áo cưới.\'\' Nói xong liền gắp một miếng thịt kho cho vào miệng, trước kia mình như vậy sao? Đâu còn hình tượng thục nữ nữa a, bực mình.
Kết thúc bữa cơm, An Tuyết Thần trở về phòng, Phàm Ngự cũng tắm xong đi ra từ phòng tắm, tại sao mình lại hồi hộp như vậy? Hai người cũng làm nhiều lần như vậy. Cô đột nhiên nghĩ đến.
"À, phù dâu của em, không được, em phải gọi điện cho cô ấy.\'\' Vừa nói vừa tới mép giường cầm lấy điện thoại, sau đó nghĩ, số điện thoại mình cũng không biết a, sau đó xoay đầu nhìn Phàm Ngự đang chỉ quấn một chiếc khăn tắm, nói: "Cái đó, bạn của anh có biết số điện thoại của Lệ Lệ không?"
Phàm Ngự gật đầu một cái, sau đó tới mép giường, lấy điện thoại di động của mình ra, "Trạch, để cho cô gái của cậu nghe máy.\'\'
Phàm Ngự đưa máy cho An Tuyết Thần, cô nhận lấy điện thoại, "Alo, Lệ Lệ à? Mình sắp kết hôn, khi đó cậu phải làm phù dâu của mình đấy,