ở đây tặng cô một con gà và một con vịt, ở đây bị Bong Bóng nhổ lông chân hơn mấy ngày.
Xa nhau thực sự là một chuyện thương cảm, đặc biệt là họ không bỏ được, lại miễn cưỡng muốn làm ra vẻ đã bỏ được, không phải có nguyên nhân to lớn không thể vãn hồi, nhưng chính là có nguyên nhân thế này thế kia, khiến họ không thể vãn hồi.
Phương Dĩ vỗ tay một cái, lại bóp xương tay, “rắc rắc” hai tiếng tiếp thêm động lực cho mình, bỏ tay xuống, cô mở cửa phòng, gọi xuống lầu dưới: “Tên Lửa, anh có đó không? Lên đây chuyển hành lý xuống giúp tôi!”
“Hừ, tự chuyển đi!”
Ngoài miệng nói vậy, người lại đi lên, Tên Lửa bắt đầu làm cu-li.
Lúc Chu Tiêu về, Phương Dĩ đã đi rồi. Anh nhặt được một đoạn băng giấy nhỏ mà chuyển phát nhanh dùng để đóng thùng trên đất trống ở ngoài nhà, không biết Phương Dĩ đóng gói thứ gì. Chìa khóa lầu hai anh đã trả, Chu Tiêu chỉ có thể làm lại nghiệp cũ làm trộm leo tường. Leo tới ban công lầu hai, anh nhìn quét phòng ngủ, trống trơn, ngay cả một mẩu giấy vụn cũng không còn. Máy điều hòa và máy nước nóng không mang đi, Phương Dĩ quy thành tiền bán cho chủ nhà, bàn ghế trong phòng khách cũng để lại, kệ hàng dựa vào tường cũng chưa gỡ.
Lúc này, anh thực sự phải một mình rồi.
Chủ nhật, Chu Tiêu ăn một bữa cơm cùng Uông Lâm, sau khi về mang tới một món đồ. Vẫn trên chiếc xe tải đó, ba người bày tài liệu của Uông Lâm ra, nói: “Tuổi của Âu Hải Bình và Uông Lâm xấp xỉ nhau, từng là bạn học trung học. Âu Hải Bình thi đậu đại học, Uông Lâm tốt nghiệp trung học liền tham gia nghiệp vụ. Ban đầu Tưởng Quốc Dân làm ở ngân hàng, sau đó từ chức, giúp Âu Hải Bình làm việc. Đồng nghiệp bên kia chuyển tài liệu tới, lúc Tưởng Quốc Dân ở ngân hàng xét duyệt cho vay tiền rất có vấn đề, trên danh nghĩa là bản thân chủ động từ chức, thực tế là ông ta bị người ta xử. Còn Âu Hải Bình và Uông Lâm sở dĩ làm căng, là do một vụ làm ăn trước đây, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, sau khi làm ăn kết thúc mỗi người bọn họ phát triển, mấy năm nay qua lại rất ít. Nhưng có một số công trình rất lạ, ba người họ từng có rất nhiều tiếp xúc gián tiếp, vốn lưu động trong đó đặc biệt lớn, sau khi xoay một vòng, chia ra chảy vào túi từng người.”
Một người khác nói: “Nhưng chúng ta không có chứng cứ thực chất nhất.”
Chu Tiêu cúi đầu, chống lên bàn, suy nghĩ một chút, anh xoay người, nói: “Dựa vào sự tiếp xúc mấy ngày qua của tôi với họ, quan hệ của hai người Âu, Tưởng căng thẳng, cái này không phải giả, mà quan hệ của hai người Âu, Uông không tốt cũng không phải giả, nhưng họ vẫn có qua lại. Âu, Tưởng qua lại ngoài sáng, Âu, Uông qua lại trong tối, Tưởng và Uông cũng có qua lại trong việc làm ăn, cái này có phải có thể suy đoán không, ba người họ là đối tác, quan hệ đối tác căng thẳng, chỉ cần khơi lên một ngọn lửa, lúc nào cũng có thể làm nổ quan hệ của họ. Họ đều cần phải có vốn tự vệ của mình, cho nên ——”
Chu Tiêu ném một cái túi da lên bàn, “Vốn tự vệ chính là chứng cứ, chỉ về phía chứng cứ của đối phương.” Anh chỉ cái túi da, “Đây là tài liệu hội viên của sân golf.”
Người đàn ông hỏi: “Sao lấy ra được vậy?”
“Động tác mấy người chậm, tôi không muốn lãng phí thời gian nữa, chuyện có thể dùng tiền giải quyết tôi chỉ dùng tiền giải quyết.”
Ba người kia nhìn nhau một cái, không đón lời anh, hỏi: “Tài liệu hội viên có vấn đề gì?”
“Có một người, lúc câu lạc bộ này vừa khai trương đã là hội viên, một năm sau rút khỏi hội ra nước ngoài, nhưng chìa khóa tủ cất đồ của bà ấy vẫn chưa trả lại cho câu lạc bộ, ngăn tủ đó thành vật trang trí, nhân viên cũng đã không sợ khi thấy chuyện kì lạ.”
“Người nào?”
Chu Tiêu nhìn ba người họ, nói: “Vợ trước của Âu Hải Bình.”
Vợ trước của Âu Hải Bình đã sớm di dân, mấy năm nay chưa bao giờ về nước, tủ cất đồ lấy danh nghĩa của bà ấy niêm phong. Tuy tất cả người của câu lạc bộ là của Uông Lâm, nhưng đồ trong tủ cất đồ không hề chắc chắn là của Uông Lâm. Bất kể là của ai, trong đây nhất định có một phần chứng cứ quan trọng, có thể chỉ ngay một người trong họ, mà khơi mào một ngọn lửa, quan hệ của ba người sẽ nổ. Bây giờ, Chu Tiêu sẽ đi khơi ngọn lửa này!
Thứ Hai, Chu Tiêu lại hẹn Cao Đại Thiếu đi đánh golf. Trước tủ cất đồ luôn có một người đi tới, các góc đều cài đặt máy giám sát. Anh quan sát hoàn cảnh xong, cúi đầu nhìn chìa khóa tủ cất đồ của mình, lại nhìn về phía chìa khóa trong tay Cao Đại Thiếu. Cao Đại Thiếu hỏi: “Làm gì đó?”
Chu Tiêu cười nói: “Đi, hôm nay so tiếp!”
Thứ Ba, Chu Tiêu lại chiếu cố câu lạc bộ, đang định đi tới tủ cất đồ, Uông Lâm ở xa xa chào hỏi anh, đi cùng anh: “Gần đây Giám đốc Chu rất có hứng thú đánh golf sao? Tháng sau có một cuộc thi đấu nghiệp dư nho nhỏ, không biết Giám đốc Chu có hứng thú giam gia không?”
Đến khi Chu Tiêu đi tới sân bóng, Uông Lâm luôn đi cùng, nói chuyện làm ăn nói chuyện cuộc thi đấu nghiệp dư, nhân tiện hỏi vòng vo đời sống tình cảm của anh, cuối cùng nói: “Âu Hải Bình chính là một con cái già, con trai lão Tưởng thông minh, chọn ai cũng không thể chọn bố vợ như vậy, anh nói có đúng không?”
Đến thứ Tư, trước khi Chu Tiêu xuất phát gọi một cú điện thoại cho Phương Dĩ, hỏi: “Chuyến bay mấy giờ?”
“Ba giờ chiều.”
Chu Tiêu nói: “Bây giờ mới chín giờ, còn kịp.”
“Còn kịp cái gì?”
Chu Tiêu tăng tốc, cười nói: “Tóm lại còn kịp, em đừng cầm quá nhiều hành lý.”
Phương Dĩ nói: “Món lớn đều gửi chuyển phát nhanh, còn một số gửi vận chuyển.”
“Em còn sót rất nhiều đồ, bàn, máy điều hòa, máy nước nóng, còn có kệ hàng, đều không cần nữa sao?”
Phương Dĩ bỗng nói: “Công ty anh đóng cửa?”
Chu Tiêu ngẩn người, chậm tốc độ xe lại: “Em về sao?”
“Tôi tới lấy ít đồ.”
“Lấy cái gì?”
Phương Dĩ đi lên lầu, vào trong nhà, để chìa khóa lên bàn, sờ kệ hàng, nói: “Kệ hàng.”
Chu Tiêu cười, nói: “Em đừng đi, chờ anh, không bao lâu nữa là anh về rồi, đến lúc đó đưa em đến sân bay.”
Phương Dĩ cảm thấy anh đang cười, anh lại cười nói đưa cô đến sân bay. Cô kéo cái ghế qua ngồi xuống, nhìn chằm chằm kệ hàng, cúp điện thoại. Lúc ra ngoài Tưởng Dư Phi nhìn cô giống như nhìn người ngoài hành tinh: “Một cái kệ hàng…”
Phương Dĩ nói năng hùng hồn: “Kệ hàng cũng rất đắt!”
Lúc trước mua kệ hàng cũng mất hơn một trăm đồng, để lại đây chịu thiệt nhiều. Lần trước do dự, chưa kịp gỡ, lần này dư thời gian, cô có thể gỡ từ từ.
Bên kia, Âu Duy Diệu hẹn Thẩm Lệ Anh uống trà sáng, thời gian không sớm không muộn, trà và món điểm tâm mới vừa ra lò. Âu Duy Diệu gọi một lồng sủi cảo tôm cho Thẩm Lệ Anh, cười nói: “Cháu nhớ dì Thẩm thích ăn cái này. Dì Thẩm có thói quen uống trà sáng không?”
Thẩm Lệ Anh nói: “Sao dì có thể có thói quen này được.”
“Cũng đúng, người Hải Châu mới thích uống trà sáng. Cháu từng tới đây mấy lần, điểm tâm ở đây có mùi vị rất ngon.”
Thẩm Lệ Anh nhìn cô ta một cái, nếm thử một miếng sủi cảo tôm, khen: “Ăn rất ngon.”
Âu Duy Diệu nói: “Ngon thì dì ăn nhiều một chút. Lúc cháu ra ngoài muốn gọi bố đi cùng, nhưng dì biết thân thể bố rồi đấy, vừa gặp phải ngày không trăng thì cả người khó chịu. Chân bố có bệnh gout, không được ăn rất nhiều thứ. Suy cho cùng là lớn tuổi cả.”
Thẩm Lệ Anh cười nói: “Nếu bố cháu biết cháu nói ông ấy lớn tuổi, ông ấy nhất định không đồng ý.”
“Không đồng ý thì không đồng ý, cháu còn không đồng ý bố cứ kéo dài với dì đây. Hai người khi nào có thể ra hoa kết quả?”
“Cháu nói mò gì thế!”
Âu Duy Diệu cười cười: “Thực ra cháu luôn khó hiểu, dì Thẩm xinh đẹp, cũng trông trẻ tuổi, sao vẫn chưa từng kết hôn? Có phải đã lén lút kết hôn, sinh con, giấu không chịu nói không?”
Thẩm Lệ Anh để đũa xuống, rút một tờ giấy lau miệng, cụp mắt nói: “Con đó, sao hôm nay cứ nói bậy vậy.”
Âu Duy Diệu nhíu mày, nhìn đồng hồ đeo tay một cái, nói: “Đợi một chút.” Cô ta lấy di động ra, gọi một cú điện thoại, “Ở số 338 đường Bảo Hưng? Không có người khác? Vậy đi lên đi.”
Thẩm Lệ Anh giật mình. Âu Duy Diệu cúp điện thoại, nhìn về phía bà, cười nhạt nói: “Phương Dĩ, dì Thẩm còn nhớ cô ta không? Con nghĩ tới, trước đây sở dĩ Chu Tiêu không thích con là do Phương Dĩ luôn lượn lờ trước mặt anh ấy, không có người này, Chu Tiêu còn có thể nghĩ tới cô ta cả ngày không?”
Thẩm Lệ Anh hỏi: “Con đây là ý gì?”
Âu Duy Diệu nói: “Con cũng không biết, trói trước rồi nói.”
“Diệu Diệu!”
“Dì Thẩm, dì khẩn trương vậy làm gì? Cháu nhớ dì cũng rất ghét Phương Dĩ mà, dì sẽ không nói cho bố biết phải không?”
Thẩm Lệ Anh nhíu mày: “Diệu Diệu!”
Âu Duy Diệu nhàn nhã ăn một miếng sủi cảo tôm: “Có lẽ nói, cô ta là con gái bà, cho nên bà rất khẩn trương?”
Chu Tiêu đến câu lạc bộ, trong túi chứa dụng cụ mở khóa. Anh vui mừng vì mấy cái khóa này đều là khóa cũ, mấy năm nay cũng không thay mới. Anh đã nghiên cứu cẩn thận, chỉ cần cho anh chút thời gian, anh nhất định có thể mở khóa.
Thời gian còn sớm, xung quanh tủ cất đồ không có ai, máy giám sát còn mở. Anh liếc máy giám sát một cái, đi tới trước tủ cất đồ làm vật trang trí kia, lấy dụng cụ ra bắt đầu mở khóa. Thời gian eo hẹp, bất cứ lúc nào bảo vệ cũng có thể phát hiện hành động của anh trong máy giám sát, người khác cũng có thể đi tới đây bất cứ lúc nào, anh nhất định phải nắm chắc từng phút từng giây. Dụng cụ xoay trong lỗ, anh cẩn thận mò tới trước,biết đã qua mấy phút, trên tay chợt có cảm giác, ngay sau đó anh nghe thấy “rắc” một tiếng, Chu Tiêu ổn định hô hấp, giây tiếp theo, lập tức mở tủ cất đồ ra.
Tủ cất đồ trống trơn, chỉ có một cái thẻ nhớ.
Chu Tiêu cầm lấy thẻ nhớ, đóng cửa tủ cất đồ lại. Cửa đã không có cách nào đóng chặt, anh nhanh chóng đi tới cửa câu lạc bộ, người phục vụ đã nhận ra anh, chào hỏi anh: “Ngài Chu.”
Chu Tiêu gật đầu một cái, bước nhanh hơn. Anh vừa đi, lập tức có nhân viên phát hiện tủ cất đồ làm vật trang trí quanh năm mở rộng cửa, lập tức báo cấp trên.
Lúc Âu Hải Bình ở trong nhà nhận được điện thoại, bệnh gout hành hạ, chân vô cùng đau đớn, người giúp việc đưa điện thoại cho ông ta. Uông Lâm ở đầu bên kia cuống cuồng nói: “Cái tủ cất đồ kia của vợ ông bị người ta nạy rồi!”
Âu Hải Bình ngồi bật dậy: “Cái gì? Lập tức điều tra máy theo dõi, rồi lập tức phái người!”
“Máy theo dõi tra rồi, là Chu Tiêu!”
Lúc này Chu Tiêu đang chạy rất nhanh trên con đường tới Sở công an, hành trình tổng cộng bốn mươi phút. Anh gọi một cú điện thoại báo cho người khác biết mọi chuyện thuận lợi. Cúp điện thoại, anh lại gọi di động của Phương Dĩ, hỏi: “Còn ở đó chứ?”
Phương Dĩ nói: “Chuẩn bị đi rồi.”
Chu Tiêu xem giờ một cái: “Đợi thêm chút nữa, đợi ở đó đừng đi.”
Phương Dĩ nói: “Tôi phải đến sân bay.”
“Chuyến bay vào buổi chiều! Em ở đó chờ anh, anh về ngay lập tức.”
Phương Dĩ đang định nói gì đó, đột nhiên nghe thấy cửa truyền đến tiếng động, cô cầm di động đi tới mở cửa. Cửa vừa mở, lại thấy bốn người đàn ông cao thấp không đều đứng đó, không nói hai lời liền tới bắt cô. Phương Dĩ giật nảy mình, lập tức thét lên, la vào điện thoại: “Chu Tiêu!”
Chu Tiêu chỉ nghe thấy Phương Dĩ la to một tiếng, ngay sau đó vang lên tiếng đàn ông xa lạ.