thấy đèn sáng choang. Chu Tiêu ngồi trên sofa, cô lập tức nhào vào lòng anh: “Anh đẹp trai, có thời gian không?”
Chu Tiêu vỗ mông cô: “Ai cho phép em hơn nửa đêm ra ngoài ăn đồ nướng?”
Phương Dĩ nói: “Anh đẹp trai, khái niệm thời gian của anh có hơi tiên tiến nha!”
Chu Tiêu cười hôn cô một cái, hỏi: “Đồng Lập Đông đưa em về?”
“Đúng thế, nhưng trên xe còn hai đồng chí cảnh sát, em không ở chung một mình với người đàn ông khác.”
Chu Tiêu hừ một tiếng: “Thách em cũng không dám!”
Phương Dĩ hỏi: “Dạ tiệc thú vị không? Có người đẹp không?”
Chu Tiêu nói: “Không nhìn thấy người đẹp, thứ em muốn ——” Anh lấy ra một tấm danh thiếp, trên danh thiếp là tên và chức vụ của anh, mặt sau danh thiếp là chữ kí của một ngôi sao, Phương Dĩ thét chói tai: “Anh thực sự lấy cho em? Em đã biết anh đẹp trai nhất!” Hưng phấn xong cô lại không cam lòng, “Tại sao ký ở mặt sau danh thiếp của anh. Anh không thể tìm vật có chút giá trị kỉ niệm cho người ta kí tên sao?”
Chu Tiêu cười khẩy: “Tấm danh thiếp này của anh, lấy ra trị giá ít nhất mấy triệu, em nói về giá trị kỉ niệm với anh?”
Phương Dĩ ôm cổ anh cười: “Chu Tiêu, em chính là yêu anh đủ trơ trẽn!”
Chu Tiêu nheo mắt: “Em nói gì?”
Phương Dĩ không có khí thế: “Gần đây em nói chuyện không lưu loát, có lẽ thiếu canxi, em nói là gương mặt xinh đẹp, gương mặt xinh đẹp.”
Chu Tiêu lại nheo mắt: “Mấy chữ trước.”
“Hả?”
“Mấy chữ trước, em vừa nói gì?” Chu Tiêu nhếch miệng, sờ đầu cô, nhìn chằm chằm đôi mắt cô, nói: “Em nói em yêu anh, hửm?”
Phương Dĩ nói: “Có sao?”
“Có, vừa rồi em nói lớn, ‘Chu Tiêu, em chính là yêu anh’!”
Phương Dĩ cười hì hì: “Chu Tiêu, em chính là yêu anh!”
Chu Tiêu ngẩn ra, câu này tràn đầy ma lực, khiến anh bị điểm huyệt, màng nhĩ bị chấn động, toàn thân la ầm lên, trong lòng lại vô cùng mềm mại, giống như có một bàn tay nhỏ đang kéo trái tim anh từng cái một, không đau, nhưng vô cùng nhột, vô cùng không chịu nổi, vô cùng khát khao. Anh cười lớn: “Anh đã nói rất nhiều lần nữ sinh phải rụt rè, em xem như gió thoảng bên tai, vậy anh chỉ có thể phối hợp với em. Phương Dĩ, anh yêu thương em!”
Phương Dĩ la: “Anh chơi xấu!”
“Chơi xấu gì, anh thật lòng thật dạ, vô cùng chân thật. Phương Dĩ, anh đồng ý yêu thương em rồi, ngày mai mua cho em một tá viên canxi!”
Hôm sau Chu Tiêu không mua viên canxi mà mua một đống đồ vặt, cùng Phương Dĩ làm ổ một ngày trong nhà. Buổi sáng nhổ cỏ trong vườn hoa, buổi trưa Chu Tiêu tay cầm tay dạy cô xào món mặn, buổi chiều hai người ngồi dưới sàn phòng khách xem phim, buổi tối Chu Tiêu hỏi cô: “Sau khi từ chức có dự định gì không?”
Phương Dĩ dựa trong lòng anh nói: “Gần đây em đang gửi lý lịch, khoảng thời gian này chắc sẽ có trả lời.”
“Không định về nhà tìm việc?”
Phương Dĩ ngửa đầu nhìn anh: “Anh muốn em về nhà?”
Chu Tiêu muốn nói anh không muốn, lời đến khóe miệng, đổi thành: “Thành phố Nam Giang nhân tài đông đúc, anh sợ em đấu không lại người ta.”
Phương Dĩ mỉm cười, xoay cả người, nằm nghiêng trong lòng Chu Tiêu, tai kề sát trái tim anh, “Chu Tiêu, anh làm chuyện của anh, cứ yên tâm, em sẽ không gây phiền phức cho anh, chỉ cần anh làm chuyện đúng đắn.”
“Cái gì là chuyện đúng đắn?”
“Không gạt em, không bắt nạt em, tuân theo pháp luật.”
Phương Dĩ ngủ thiếp đi, Chu Tiêu lại chậm chạp không nhắm mắt. Anh chống người, nhờ ánh trăng nhìn Phương Dĩ. Phương Dĩ mặt nhỏ, lúc ngủ rất ngoan, cô mới hai mươi hai tuổi, vẫn chưa qua sinh nhật hai mươi ba tuổi, cô chỉ muốn tìm mẹ mà thôi, nhưng lại vạch trần từng việc xưa người khác không thể trông thấy. Chu Tiêu hơi hối hận, nếu anh biết sớm, có thể ngăn chặn hay không? Nhưng nếu làm lại một lần nữa, anh vẫn sẽ mặc cho Phương Dĩ đi tìm sự thật, bởi vì sự thật này, chính anh cũng muốn biết.
Chu Tiêu châm thuốc, đi ra sân gọi điện thoại, đầu bên kia điện thoại nói: “Mẹ đang chuẩn bị bữa tối, con vẫn chưa ngủ sao?”
Chu Tiêu nói: “Sắp ngủ rồi ạ. Mẹ, thân thể ông bà ngoại thế nào?”
“Ông bà không sao, lớn tuổi rồi thì cũng chỉ như vậy. Hoàn cảnh trong bãi chăn nuôi tốt, bình thường còn có khách du lịch tới chơi, rất náo nhiệt, ông bà ở rất vui.” Dừng một chút, mẹ Chu nói, “Qua hai tháng nữa là ngày giỗ của bố con.”
“Con nhớ ạ.”
“Bố con mất cũng đã mười một năm, vụ tai nạn giao thông đó, bây giờ nghĩ tới còn giống như nằm mơ vậy.”
Đầu lọc cháy, Chu Tiêu dập nó vào đất, lại châm hai điếu thuốc, làn khói thoảng đưa như có như không, anh ngẩn ra nhìn rất lâu, cho đến lúc thuốc cháy hết, anh mới vào nhà.
Thứ Hai, lại đến lúc bận rộn, Thẩm Lệ Anh đứng trước cửa sổ phòng làm việc nhìn xuống dưới lầu, thấy Phương Dĩ cắn bữa sáng, chạy tới từ hướng trạm xe buýt, tay chân luống cuống nhưng vô cùng rực rỡ. Bà nhớ tới lời Âu Hải Bình nói với bà trong dạ tiệc từ thiện: “Nó nhất định phải kết hôn với Dư Phi, cho dù cuối cùng chia tay, anh cũng phải để người khác biết lỗi là ở Dư Phi, chứ không phải Diệu Diệu. Chuyện này giao cho em xử lý”.
Câu này hai tầng ý, tầng thứ nhất, Âu Duy Diệu phải kết hôn với Tưởng Dư Phi, bà cần phải bóp chết những khả năng khác từ trong trứng nước; tầng thứ hai, Âu Duy Diệu có thể hủy hôn, nhưng oan ức chỉ có thể do Tưởng Dư Phi gánh.
Nhưng bà muốn làm ngược lại, Thẩm Lệ Anh nhếch miệng cười, xoay người rời khỏi