Hôm sau, Phương Dĩ dựa vào giường gọi điện thoại, tìm một cái cớ trấn an luật sư Phương và Đại Phương. Cúp điện thoại, một bàn tay lớn sờ trán cô, Chu Tiêu nói: “Uống thuốc.”
Phương Dĩ nghiêng đầu đi, Chu Tiêu bóp má cô, ép cô há miệng: “Uống viên thuốc hạ sốt, nếu không thấy đỡ hơn sẽ đi khám bác sĩ.”
Tối qua Phương Dĩ ở bên hồ cả ngày, chưa uống một giọt nước, chưa ăn một hạt gạo, buổi tối lại chịu kích thích lớn, sáng nay Chu Tiêu mới phát hiện nhiệt độ cơ thể cô khác thường.
Cháo để trên tủ đầu giường đã được hâm nóng, Chu Tiêu nếm thử một miếng mới múc một muỗng đút cho Phương Dĩ. Phương Dĩ không hề đói, cũng không có chút khẩu vị, kéo chăn một cái muốn nằm xuống ngủ tiếp. Chu Tiêu dỗ cô: “Ăn không vô cũng ăn vài muỗng đi.”
Phương Dĩ không nói lời nào nhìn anh chằm chằm, cái muỗng liền đưa đến bên môi cô. Cô có thể cảm nhận được mùi cháo nhàn nhạt. Cô nhấp một hớp nhỏ, không có mùi vị gì cả, càng không muốn ăn. Chu Tiêu nửa dỗ nửa ép, rất lâu mới đút cô ăn được gần nửa chén, chỗ còn lại múc đổ hết vào miệng mình. Hai người hiếm khi nói chuyện, không khí ngột ngạt đến cực điểm.
Chờ đến hai giờ trưa, Chu Tiêu đánh thức Phương Dĩ, trùm một chiếc áo khoác dày cho cô, ôm chặt cô ra khỏi nhà. Ngồi vào xe, anh thắt dây an toàn cho Phương Dĩ, lại kéo chặt cổ áo khoác của cô, lúc này mới khởi động xe, không bao lâu đến bệnh viện. Phương Dĩ mê man, chỉ có thể để anh nâng đi.
Bác sĩ vẫn nhận ra hai người họ, nhìn Phương Dĩ, nói: “Lại sốt sao?”
Lần trước Phương Dĩ thật thật giả giả cúm gia cầm nằm viện, bác sĩ khắc sâu ấn tượng với cô, cô gái nhỏ vẻ ngoài xinh đẹp lại tinh quái, bạn trai nói nhiều lại quan tâm, đôi này thường xuyên chọc người khác cười, lúc tâm trạng xấu nhìn hai người họ vài lần, cảm xúc xấu đều có thể quét sạch. Có điều bầu không khí lần này rõ ràng khác thường, chắc hai người họ đã cãi nhau. Bá sĩ cố ý hỏi: “Trước đó có từng tiếp xúc với gia cầm sống không?”
Chu Tiêu cúi đầu liếc mắt nhìn Phương Dĩ, nói: “Không có.”
Bác sĩ nhíu mày: “Không đúng, triệu chứng này của cô ấy…”
Trong lòng Chu Tiêu căng thẳng. Anh không ở cùng Phương Dĩ hai mươi tư giờ mỗi ngày, nếu Phương Dĩ từng tiếp xúc với gia cầm sống lúc anh vắng mặt, anh vốn cũng không biết. Chu Tiêu hỏi: “Anh nói, cô ấy có thể mắc cúm gia cầm?”
Bác sĩ nói không rõ ràng: “Ừm, cái gì cũng có khả năng…”
Phương Dĩ không có sinh khí đột nhiên xác chết vùng dậy: “Anh dọa ai đó, tôi còn không nhớ gà vịt mùi vị gì nữa kìa.”
Chu Tiêu không nhịn được nhếch khóe miệng, nói: “Buổi tối anh nấu canh gà cho em.”
Phương Dĩ cụp mắt, cũng không phản ứng lại.
Trong phòng truyền dịch ít người, Phương Dĩ nhắm mắt nghỉ ngơi. Từng giọt dịch quá lạnh, tay Phương cũng lạnh ngắt, không biết có phải ảo giác không, một lát sau, cô lại cảm thấy từng giọt ấm lên, không khỏi mở mắt nhìn thử, mới phát hiện Chu Tiêu luôn ủ ống nhỏ giọt. Trái tim cô đột nhiên mềm lại, nghiêng người, tiếp tục nhắm mắt ngủ một lúc.
Ngủ không bao lâu, cô bị nhiệt độ dưới lòng bàn tay đánh thức, hẳng biết từ lúc nào Chu Tiêu đã để một cái túi sưởi dưới lòng bàn tay cô. Một bà cụ trên ghế dựa đối diện nói: “Cô bé, bạn trai cháu đối với cháu thật là tốt, còn đặc biệt mua túi sưởi cho cháu. Bà thấy vừa rồi cậu ấy kêu người mua gà mái, buổi tối ăn canh gà hả?”
Phương Dĩ nhàn nhạt nở nụ cười. Chu Tiêu từ toilet quay lại, thấy Phương Dĩ đã tỉnh, nhỏ giọng hỏi: “Có muốn ăn chút gì không?”
Phương Dĩ muốn nói chuyện, nhưng lời đến bên miệng cô lại nuốt vào bụng, không biết nên nói gì, nên nói thế nào, sau khi nói xong thì thế nào. Nghĩ đến sự luống cuống mờ mịt và sợ hãi hôm qua, cô chợt hối hận vô cùng, nhưng nếu cho cô thêm một cơ hội thì sao? Cô nghĩ, cô vẫn sẽ tìm hiểu tận gốc rễ vấn đề.
Truyền dịch xong, Phương Dĩ nói: “Tôi muốn về nhà.”
Chu Tiêu đứng bên cửa xe nói: “Vốn là về nhà.”
Phương Dĩ lắc đầu: “Không phải, tối nay tôi bay.”
Chu Tiêu nói: “Quá trễ rồi, không đặt được vé máy bay.”
Phương Dĩ lấy di động ra, mở phần mềm đặt vé máy bay. Chu Tiêu rút lấy di động của cô, ép cô ngồi vào trong xe: “Đi vào!”
Phương Dĩ vịn thân xe bất động: “Không!”
Chu Tiêu ghì hông cô, thoáng nâng cô khỏi mặt đất, mở cửa xe nhét cô vào. Phương Dĩ nói: “Anh sợ tôi báo cảnh sát? Nếu anh không để tôi đi, tốt nhất hãy xóa sạch thứ trong máy tính của anh, nếu không tôi nhất định sẽ chép lại giao cho cảnh sát!”
Chu Tiêu chống mui xe: “Hôm qua lúc em thấy không tiện thể chép lại?” Thấy Phương Dĩ không lên tiếng, anh lại nói: “Em vốn sẽ không báo cảnh sát, nếu không em sẽ không quên chuyện quan trọng như vậy.”
“Nếu tôi ở cùng anh nữa, tôi nhất định sẽ không nhịn được mà báo cảnh sát!”
Chu Tiêu cười khẩy, khom người thắt dây an toàn giúp cô, “Anh chờ!” Lại nhân tiện giúp cô kéo chặt cổ áo khoác.
Buổi tối ăn canh gà, Chu Tiêu tự mình nấu, bỏ thêm rất nhiều nguyên liệu vào nồi gốm sứ, lượt hơn phân nửa dầu mỡ. Phương Dĩ miễn cưỡng động đũa. Đại Phương gọi điện thoại tới hỏi cô có về không, Chu Tiêu trả lời thay Phương Dĩ: “Cô ấy vẫn còn sốt, cứ ở đây nghỉ ngơi, không về nữa.”
Đại Phương nói: “Hai người cũng thật là, chuyện công ty có gấp thế nào đi nữa cũng nên nói trước một tiếng chứ. Tiểu Phương, em chú ý thân thể mình đó!”
Trong loa đột nhiên truyền tới âm thanh khàn cả giọng của Bong Bóng: “Tiểu Phương, cháu bị táo bón rồi. Ừm —— bị táo bón rồi ——”
Đại Phương nói: “Chị đang ở cửa toilet, không nói với hai người nữa, nhớ chú ý thân thể nha!” Lại truyền tới một tiếng sói tru: “Gào —— Chú Chu Tiêu cháu bị táo bón rồi ——”
Chu Tiêu cười một tiếng, xé cánh gà bỏ vào chén Phương Dĩ, hỏi: “Còn ăn cơm được không?”
Phương Dĩ vốn đang cười, nghe thấy anh mở miệng, nụ cười của cô thu lại một chút, lại lấp bao tử thêm một lúc, cô muốn lên lầu, đi tới cửa mở cửa, lại phát hiện cửa chính đã khóa trái. Chu Tiêu vừa dọn chén đũa, vừa nói: “Bị ốm đừng chạy lung tung, xem tivi một lát, ngủ sớm một chút.”
Phương Dĩ xoay người nhìn về phía anh: “Anh vẫn sợ tôi báo cảnh sát.”
“Anh nói rồi, anh chờ!”
Phương Dĩ im lặng nhìn anh chằm chằm, một lát sau, cô lấy di động, nhấn “110”, cuối cùng ngón tay dừng trên phím màu xanh, Chu Tiêu ném chén “rầm” xuống bàn, nhìn cô hỏi: “Rốt cuộc em muốn thế nào!”
“Lời này nên là tôi hỏi anh!”
“Anh muốn em ở đàng hoàng, qua hết năm thì từ chức!”
“Chu Tiêu!” Phương Dĩ nói lớn tiếng, “Không ai có thể trải qua chuyện tối qua rồi sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ anh nghĩ chúng ta còn có thể giống như trước đây? Tôi không làm được, tôi nghĩ bản thân anh cũng không làm được. Tôi có thể từ chức, sau khi từ chức tôi muốn về nhà, anh sẽ để tôi đi chứ?”
“Vậy tôi hỏi anh một lần nữa, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Hai người họ đã đi vào ngõ cụt, phía trước không còn đường để đi, tiếp tục tranh chấp không có ý nghĩa, miễn cưỡng ở cùng không có ngày mai, nhiều nhất được ngày nào hay ngày đó hấp hối giãy giụa một chút, nhưng không thể nào có vĩnh viễn nữa.
Phương Dĩ nghĩ, trước đây cô có từng nghĩ tới muốn vĩnh viễn ở cùng Chu Tiêu không? Hình như cô chưa bao giờ nghĩ tới, bởi vì sống quá vui, cho nên sẽ không lo lắng khả năng xa cách, nếu không lo sẽ xa cách thì sao có thể vô duyên vô cớ nghĩ tới “vĩnh viễn”.
Chu Tiêu bưng chén dĩa, trầm giọng nói: “Hãy cho anh thêm một chút thời gian. Nửa năm… Không, ba tháng, hãy cho anh thêm ba tháng, anh có thể đóng cửa công ty.”
Phương Dĩ cười: “Ba tháng anh có thể kiếm được bao nhiêu?”
Chu Tiêu cảm thấy mệt mỏi: “Phương Dĩ…”
Chu Tiêu hút thuốc ở ngoài phòng ngủ, phòng khách không bật đèn, trong bóng tối, chỉ có đầu lọc hiện lên ánh sáng nhỏ nhặt. Anh hút điếu này tới điếu khác, tàn thuốc cũng rẩy không ngừng, rơi đầy đất. Đến khi hút xong nửa gói thuốc lá, anh mới đứng dậy, đi vào toilet rửa tay, rón rén quay lại phòng ngủ, thấy Phương Dĩ mở mắt nhìn trần nhà, anh cũng không lên tiếng, sờ trán cô, hơi yên tâm, vuốt tóc cô nói: “Ngủ…” Chạm tay vào ẩm ướt, khóe mắt có nước mắt.
Phương Dĩ quanh năm suốt tháng mới khóc vài lần, h ngày nay cô sắp chảy khô nước mắt. Chu Tiêu kề mặt cô, nói cho hết lời: “Ngủ đi.”
Hôm sau, tinh thần Phương Dĩ tốt hơn nhiều, buổi trưa tiếp tục đến bệnh viện truyền dịch, lúc di động rung, cô nhìn Chu Tiêu một cái, nói: “Tôi muốn ăn bánh ngọt.”
Chu Tiêu thụ sủng nhược kinh: “Chờ hết sốt sẽ mua bánh ngọt cho em, đổi món khác nhé?”
Phương Dĩ suy nghĩ một chút, nói: “Tôi muốn ăn chút gì đó, trong miệng không có mùi vị.”
Chu Tiêu nói: “Được, bây giờ anh đi mua cho em, có chuyện gì nhớ gọi y tá.”
Chu Tiêu đi, Phương Dĩ mới nghe điện thoại, giọng cô hơi khàn, Thẩm Lệ Anh ở đầu bên kia hỏi: “Có phải con bị cảm không?”
Phương Dĩ hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Thẩm Lệ Anh nói: “Ngày đầu năm đó, nhà họ Âu và nhà họ Tưởng cùng nhau ăn cơm, Tưởng Dư Dĩ không hề xuất hiện, có phải cậu ta ở cùng con không?”
Phương Dĩ cười một tiếng: “Xem ra bà rất quan tâm tôi, ngay cả chuyện này cũng biết.”
“Âu Duy Diệu cãi nhau với cậu ta, điều tra nhật kí cuộc gọi của cậu ta.”
Phương Dĩ trầm mặc. Thẩm Lệ Anh nói: “Mẹ biết trước đó con về nhà đón Tết, hôm đó con vô duyên vô cớ quay lại, có phải…”
Phương Dĩ nói: “Bà còn chuyện gì không, không còn thì tôi cúp máy.”
“Tiểu Dĩ!” Thẩm Lệ Anh hơi gấp, “Nếu mẹ đoán không sai, con nhất định đã điều tra Chu Tiêu, có đúng không? Mẹ không gạt con, Chu Tiêu thực sự có vấn đề! Bây giờ con ở đâu?”
Phương Dĩ nói: “Sao, giờ là ban ngày, bà muốn tới tìm tôi?”
Thẩm Lệ Anh nói: “Mẹ biết con trách mẹ, nhưng con có thể giúp mẹ lần này không? Chu Tiêu không phải người tốt, con không thể ở cùng cậu ta nữa. Những thứ trong tay cậu ta chính là bằng chứng tốt nhất. Sự cố gắng bao năm nay của mẹ, chính là vì cái này!”
Phương Dĩ cúi đầu không lên tiếng, Thẩm Lệ Anh nói: “Trên tay họ không chỉ có một mạng người, con có thể tưởng tượng tâm trạng của người nhà những người chết đó không? Họ kiếm tiền thông qua con đường phi pháp, giết người phóng hỏa, họ sớm nên chịu sự trừng phạt của pháp luật!”
Họ sớm nên chịu sự trừng phạt của pháp luật…
Phương Dĩ thất thần, bà cụ đối diện gọi liền hai lần, cô mới hốt hoảng ngẩng đầu lên. Bà cụ cười nói: “Có thể cho bà mượn cái túi sưởi đó của cháu ủ một chút không? Bà hơi lạnh.”
Phương Dĩ đưa túi sưởi đặt bên cạnh cho bà cụ, bà cụ cảm ơn một tiếng, nói: “Bạn trai cháu đối với cháu thật là tốt.”
Phương Dĩ nói lấy lệ: “Bà ơi, hôm qua bà nói rồi ạ.”
Bà cụ nói: “Vậy cũng không giống. Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay. Hôm qua cậu ấy chịu truyền dịch cùng cháu cả buổi trưa, không có nghĩa hôm nay cũng sẵn sàng. Cậu ấy đã thử một lần, còn có thể có sự nhẫn nại đó, nói dễ dàng, có bao nhiêu người có thể làm được? Bạn già của bà lúc còn sống, ông ấy vẫn có thể làm được, nhưng tiếc là ông ấy đi trước, bà không còn cơ hội đó nữa…”
Mạch suy nghĩ của Phương Dĩ rất rối loạn, cô lại rơi vào một vòng luẩn quẩn. Thời gian hai ngày này ngang bằng hai mươi năm, cô cảm thấy cũng không có cách nào c