ấy tay mềm của nàng xuống, hung hăng nhìn chằm chằm, "Nàng nên biết cuộc đời ta hận nhất chính là lừa gạt? Bởi vì nguyên do mắt ta không nhìn thấy. Cho nên, luôn hi vọng hai chúng ta có thể thẳng thắng với nhau, nàng có rất nhiều cơ hội có thể làm sáng tỏ với ta, vì sao còn muốn giấu diếm ta?"
"Ta, ta cho là đã không còn quan trọng rồi. . . . . ." Nàng ấp úng nói.
"Nàng nghĩ nó không quan trọng, nhưng đối với ta nó rất quan trọng." Hoắc Húc Dương đề cao âm lượng rống.
Bạch Linh Chi cũng tức giận. "Vậy huynh rốt cuộc muốn thế nào?"
"Vậy còn hỏi, ngươi hại tam sư huynh ta thảm như vậy, huynh ấy đương nhiên là quyết định không cần ngươi nữa rồi." Đường Nhụy đúng là mừng rỡ bỏ đá xuống giếng.
"Hoắc đại ca mới không thể nào không quan tâm ta, Hoắc đại ca, ta nói rất đúng phải không?" Nàng cười ngọt ngào một tiếng, tay nhỏ bé nắm lấy cánh tay hắn, nhưng mà lại bị hắn tránh ra, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi ngẩn ngơ, "Huynh, huynh thật sự vì loại chuyện nhỏ này mà không cần ta?" Nàng không nghĩ hắn sẽ hẹp hòi như vậy.
Hắn căm tức nhìn nàng, từng chữ từng chữ nói: "Ta chỉ là hy vọng nàng có thể thẳng thắn với ta."
Đường Nhụy lạnh lùng cười, "Tam sư huynh, đầu óc yêu nữ này luôn luôn tính kế hại người, căn bản không hiểu được ý nghĩa của hai chữ kia (ý nói là hai chữ “thẳng thắng”), may mắn huynh đúng lúc thấy rõ bộ mặt thật của nàng ta, sau này không cần phải lo lắng lại bị nàng ta xoay quanh đùa giỡn."
"Huynh. . . . . . Thật sự không cần ta?" Đôi mắt Bạch Linh Chi đỏ lên, ngang bướng hỏi lần nữa.
Sóng lưng Hoắc Húc Dương thẳng tắp cứng nhắc, vẻ mặt đau thương, "Ta cho là giữa chúng ta không có bí mật, không thể tưởng được nàng lại giấu diếm ta chuyện quan trọng như vậy, sao nàng không nghĩ đến cảm nhận của ta?"
"Nói tới nói lui, trong lòng huynh vẫn là hận ta đã hại huynh trở thành người mù có đúng hay không?" Đôi mắt nàng đầy lệ thu tay nhỏ bé về, từng bước lui về sau, mà hắn vẫn ở trong nỗi khiếp sợ khi bị lừa gạt.
Nàng oán hận trừng hướng Sở Vân Cao. "Ngươi lão già đáng chết thật là bỉ ổi, bất quá chiêu này quả nhiên hữu dụng, hiện tại đã như ngươi mong muốn, Hoắc đại ca thật sự không cần ta."
Vẻ mặt Sở Vân Cao lạnh lùng ra lệnh. "Bắt nàng ta lại!"
"Dạ, sư phụ." Dịch Mục Hành và các sư huynh muội khác lập tức có động tác.
"Hoắc đại ca, huynh không phải đã nói mặc kệ phát sinh chuyện gì, huynh vẫn sẽ không bỏ mặt ta, vì sao?" Bạch Linh Chi vừa khóc vừa quát to, "Huynh gạt người, huynh mới phải là tên lừa gạt!"
Hắn không cần nàng?
Hoắc Húc Dương giật mình tỉnh lại, trong lòng suy nghĩ, hắn khi nào đã nói không cần nàng?
"Còn không mau bắt yêu nữ này!" Sở Vân Cao hét to.
"Sư phụ, người đã đáp ứng đồ nhi không làm khó dễ nàng." Hắn hoảng sợ kêu lên.
Sở Vân Cao lại hạ lệnh. "Bắt!"
Mọi người ở đây đồng thời ra tay muốn bắt Bạch Linh Chi, liền có vài bóng trắng mang hơi thở chết chóc bay vào từ bên ngoài, cản trở hành động của bọn họ, bất quá chỉ trong chớp mắt, những nữ tử áo trắng che mặt đã lần lượt đến bên người nàng.
"Tiểu thư, đừng sợ, chúng ta tới rồi." Kết Ngạnh nói.
Phù Linh quan sát sắc mặt trắng bệt của nàng, "Tiểu thư còn chịu đựng được không? Thuốc giải đã được điều chế rồi, phu nhân muốn chúng ta tới đón tiểu thư."
"Linh Chi!" Hoắc Húc Dương dưới tình thế cấp bách tiến lên.
Sắc mặt nàng đau thương, "Không được lại đây! Nếu không cần ta, thì. . . . . . Không cần giả bộ quan tâm ta . . . . . . Nhìn ghê tởm lắm. . . . . . Nhương Hà, ta muốn về nhà."
Nhương Hà nâng đỡ thân thể run rẩy của nàng, "Chúng ta lập tức mang tiểu thư trở về."
Thấy vẻ mặt nàng dứt khoác như thế, Hoắc Húc Dương không khỏi hối hận hành vi ngu xuẩn trong lúc tức giận vừa rồi của mình khiến cho nàng sinh ra hiểu lầm. Dáng lẽ hắn phải nên tìm thời gian khác, một mình khai thông với nàng, mà không phải tại thời điểm mấu chốt này kiên quyết bắt nàng nhận sai.
"Linh Chi nàng chống đỡ không được nữa rồi, trước hết hãy để cho ta giúp nàng vận khí."
"Không cần!" Bạch Linh Chi cố nén cháng váng cùng nôn mửa, "Ta, ta không bao giờ muốn nhìn thấy huynh nữa ──" Lời còn chưa nói hết, ý chí đã tan rã.
Kết Ngạnh ôm lấy thân thể tức giận của nàng, sợ hãi tới mức kêu to, "Tiểu thư!"
"Đi mau!" Mấy bóng trắng không nói lời nào gấp gáp ôm lấy nàng, phút chốc bay ra khỏi phòng.
Trong lòng Hoắc Húc Dương vô cùng lo lắng đuổi tới cửa, lại bị sự khiển trách của sư phụ làm hắn dừng bước.
"Nếu bây giờ con bước ra khỏi Hiệp Khách trang, thì không cần nhận ta là sư phụ của con nữa." Sở Vân Cao lớn tiếng nói.
Hắn bỗng nhiên quay đầu lại, gần như cầu xin nói: "Sư phụ, xin người để cho con đi nhìn nàng một chút, chờ xác nhận nàng không có việc gì, đồ nhi sẽ trở về nhận tội với người."
Sở Vân Cao giận tím mặt, tàn nhẫn quyết tâm nói: "Ngươi đúng là chấp mê bất ngộ. Được, nếu ngươi đã nói như vậy..., thì vĩnh viễn không cần trở lại đây, phái Tung Sơn ta không có loại đồ đệ chẳng ra gì như ngươi."
"Sư phụ!" Mọi người vội vàng biện hộ cho Hoắc Húc Dương.
“Phịch” Hắn quỳ xuống, "Con Hoắc Húc Dương kiếp này là đệ tử phái Tung Sơn, sư phụ vĩnh viễn là sư phụ của con. Nhưng đồ nhi cũng không thể không có nàng, cầu sư phụ thành toàn."
"Phái Tung Sơn và yêu nữ kia ngươi chỉ có thể chọn một." Sở Vân Cao tuyệt tình cự tuyệt yêu cầu của hắn.
Tay Hoắc Húc Dương đặt bên đùi nắm chặt thành quyên, nội tâm đau triệt để gầm nhẹ, "Vì sao phải bắt con chọn lựa? Sư phụ, giáo chủ Ngũ Độc giáo hại chết sư tổ là sự thật không sai, nhưng những thứ này hoàn toàn không liên quan đến Linh Chi, nàng không có lỗi, vì sao lại đem tất cả cừu hận đổ lên đầu nàng?"
"Vì nàng ta, ngươi cư nhiên dám dùng loại khẩu khí này chất vấn ta? Ngươi khiến vi sư thật thất vọng." Ông trầm mặt nói: "Mục Hành, nhốt nó vào phòng tự ăn năn hối cãi, nếu nó một ngày không nghĩ thông suốt, thì một ngày không thả nó ra ngoài."
Dịch Mục Hành và Tưởng Kỳ nhìn nhau liếc mắt một cái, chỉ có làm theo. "Tam sư đệ, uất ức cho đệ rồi."
"Sư phụ. . . . . ." Trước mắt với võ công của hắn, muốn rời đi tuyệt đối không thành vấn đề, nhưng lại không muốn giữa thầy trò thật sự trở mặt nhau, đẩy tình trạng đến mức không thể vãn hồi, chỉ có thể đi theo hai vị sư huynh.
*****
Một tháng sau
"Nó nghĩ thông suốt chưa? Sở Vân Cao mỗi ngày đều hỏi vấn đề giống như vậy.
Tưởng Kỳ xụ mặt, "Bây giờ con mới biết được tính tình tam sư đệ rất bướng bỉnh, mặc cho mọi người khuyên thế nào cũng không nghe, hơn nữa hiện tại ngay cả nước cũng không uống, tính tuyệt thực kháng nghị."
“Phanh” Sở Vân Cao đập bàn đứng dậy, "Thật là nực cười!" Đường Nhụy tựa hồ ngại lửa cháy không đủ lớn, còn ở bên cạnh quạt thêm gió, "Con thấy tám phần là yêu nữ kia đã hạ cổ ở trên người tam sư huynh, nếu không lấy tình tam sư huynh xưa nay luôn nhất mực nghe theo lời của sư phụ..., cũng sẽ không như bây giờ làm thành ra như vậy."
"Sư muội, không được nói nữa!" Dịch Mục Hành chỉ trích liếc nàng một cái.
Lúc này, Chung Nghiên Thư từ bên ngoài tiến vào, "Khởi bẩm sư phụ, có người tới cửa cầu kiến."
Sở Vân Cao vân vê chòm râu, "Đối phương là ai?"
"Đồ nhi có hỏi, thì hắn nói chờ sư phụ thấy sẽ biết." Hắn cung kính bẩm báo.
"Mời hắn vào đi!"
Chung Nghiên Thư lập tức xoay người đi ra ngoài, lát sau dẫn một người vào cửa. "Vị này chính là gia sư, chưởng môn đương nhiệm phái Tung Sơn, cũng là đương kim Minh Chủ Ngũ Nhạc."
Liếc thấy người tới nét mặt như đã trải qua rất nhiều tang thương, Sở Vân Cao kinh ngạc từ trên ghế thái sư đứng lên. "Sư đệ!"
"Sở chưởng môn, nhiều năm không gặp, người vẫn khỏe chứ." Vẫn là vải thô Bạch Chính Cương cười nói.
Hắn giật mình một cái, "Đệ gọi ta gì?"
Bạch Chính Cương cười đến thản nhiên, "Ta đã không phải là đệ tử phái Tung Sơn, đương nhiên phải gọi người là Sở chưởng môn."
"Năm đó ta không có trục xuất đệ khỏi sư môn, trước sau chờ đệ trở về, không thể tưởng được xa cách gần hai mươi năm, đệ cuối cùng cũng chịu xuất hiện, về sau nếu có sư đệ, chắc chắn phái Tung Sơn sẽ lần nữa dương oai võ lâm."
"Hiện tại ta đã không còn hứng thú với ân oán trên giang hồ. Bạch Chính Cương cười nhạt, "Hôm nay ta tới đây là vì chuyện giữa đồ đệ của Sở chưởng môn và nữ nhi của ta, hi vọng Sở chưởng môn có thể giơ cao đánh khẽ, thành toàn cho bọn họ."
Sở Vân Cao ngẩn người, "Đệ cũng biết?"
"Qua nhiều năm như vậy, ta từ đầu đến cuối vẫn không biết đến sự tồn tại của nó, không làm tròn trách nhiệm của một người cha, ta thật sự là hổ thẹn. Năm đó ta nên ở lại đối mặt sự thật, mà không phải là trốn tránh, thì sẽ không tạo thành chuyện ăn hận như hôm nay. Cho nên, ta phải vì nó làm chút gì đó để đền bù."
Sắc mặt Sở Vân Cao lạnh lùng, "Muốn ta thành toàn bọn họ ── không thể nào!"
Bạch Chính Cương dường như đã đoán trước kết quả này.
"Ta biết huynh không thể quên được chuyện sư phụ chết ở trên tay giáo chủ Ngũ Độc giáo, tiếp theo cũng không cách nào tha thứ Ma Cơ mẹ con các nàng, nhưng huynh có từng nghĩ tới hay không, gieo nhân nào thì gặp quả ấy, chẳng lẽ sư phụ đã không từng vì quyền thế mà tàn sát người vô tội?"
Hiện trường bỗng chốc vang lên một tiếng hút không khí lớn nhỏ.
Sở Vân Cao rống giận, "Bạch Chính Cương, ngươi không được vũ nhục sư phụ!"
"Huynh hiểu rõ những gì ta nói đều là thật sự, sư phụ vì để giành được vị trí đứng đầu Ngũ Nhạc, đã từng lén lút làm ra chuyện gì. Lúc ấy chúng ta cũng là một trong những đồng lõa của người, nhân quả tuần hoàn, sư phụ sẽ chết trong tay giáo chủ Ngũ Độc giáo, tựa hồ sớm đã định rồi."
"Câm mồm! Ngươi câm mồm cho ta!" Sở Vân Cao phẫn nộ gào thét.
Bạch Chính Cương ưu thương nhìn sắc mặt không thể khống chế của hắn, "Huynh chẳng qua là không muốn thừa nhận, thật ra thì những thứ mà chúng ta tự cho mình là nhân sĩ chính đạo thanh cao, cùng những thứ mà tà ma ngoại đạo đã làm có gì khác biệt nhau? Vì danh lợi, chuyện gì cũng làm được, chỉ là chúng ta biết cách che dấu thôi."
"Ta kêu ngươi không được nói nữa!" Hắn một chưởng đánh về phía đối phương, Bạch Chính Cương không có năng lực chống đỡ liền hộc máu, “Có tin ta đánh ngươi thêm một chưởng nữa không?”
"Từ khi ta biết Ma Cơ sinh cho ta một nữ nhi, một khắc kia hận không thể giết mình, nhưng ta lại quá vô dụng, ngay cả dũng khí tự sát cũng không có." Bạch Chính Cương vừa tự chán ghét mình vừa cười vừa khóc nói, "Nếu như có thể chết trên tay đại sư huynh, ta không hề oán hận nửa câu, huynh động thủ đi!"
Hắn cắn chặt răng căn, giơ đao lên, "Ngươi ──"
"Đại sư huynh, cuộc sống có rất nhiều sự việc rất khó chọn lựa. Hơn nữa vẫn không cách nào lựa chọn được. Nếu thời gian có thể quay trở lại, ta hy vọng có thể nghĩ ra phương thức giải quyết tốt nhất, mà không phải rơi vào kết cục cả đời ân hận." Bạch Chính Cương không sợ chết nhìn chằm chằm hắn.
"Sư phụ đã định trước sẽ chết, cho dù chúng ta có ngăn cản thế nào, nó vẫn sẽ phát sinh, cuối cùng dã tâm giáo chủ Ngũ Độc giáo cũng không thành công, bởi vì phát điên mà kết thúc sinh mạng, như vậy còn chưa đủ sao? Có phải muốn tạo thêm một bi kịch nữa huynh mới cam tâm hay không? Không bằng để cho những ân oán này biế