n đang định đẩy Tần Dịch ra trước chắn đạn thì đột nhiên nghe anh ta thốt lên một câu:
“Em…” Anh nhíu mày, nhận ra cô đang cự tuyệt mình, “Không muốn hợp tác với tôi.”
Giỏi lắm! Cuối cùng thì anh cũng nhận ra à. Kỷ Hàn trong lòng thầm hò hét, nhưng cũng không dám biểu hiện ra ngoài. Nếu nói về hành động, thì mấy năm nay kinh nghiệm cuộc sống cũng đủ để cô trở thành nữ diễn viên chính có thể sánh ngang với những nữ diễn viên từng đoạt giải thưởng kia. Chỉ thấy cô nhíu mày, lại cắn môi rồi cúi gằm mặt xuống đất, vừa do dự lại chần chờ, chậm chạp mở miệng nói: “Tuy rằng mọi chuyện đã qua… nhưng tốt nhất là chúng ta vẫn nên không có quan hệ thì hơn.” Tốt nhất là đừng liên lạc nữa, đã bảy năm không liên lạc gì với nhau, cô đã cố gắng rất nhiều, hiện giờ cuộc sống của cô cũng rất tốt, đừng có làm đảo lộn cuộc sống của cô nữa.
Nổi giận.
Một cảm giác hờn dỗi đang quay cuồng trong bụng anh, trào lên cổ họng làm anh nghẹn lai có chút khó chịu. Hạ Vũ nhìn chằm chằm vào gáy cô.
Không liên quan gì, cô… thật sự không muốn gặp lại anh sao? Không muốn có liên quan gì đến anh sao?
“Em yên tâm đi, tôi không phải là người không biết phân biết việc công và việc tư.” Cơn tức giận cứ như vậy trào ra, “Tôi sẽ không vượt quá giới hạn, ở chỗ này chúng ta là đồng nghiệp. Hy vọng cảnh sát Kỷ cũng có thể giải quyết việc chung, hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, đừng giống năm đó nữa…” Vừa nói xong, nhìn thấy cô gái nhỏ ngẩng đầu trợn mắt nhìn mình, anh mới ý thức được mình vừa nói cái gì.
Con người này thật là. Kỷ Hàn một lần nữa phỉ nhổ bản thân mình năm đó ngây thơ, ngu dốt mới đi si mê tên đàn ông này.
Kỷ Hàn ngoài cười nhưng trong không cười nhìn anh ta: “Cảnh sát Hạ yên tâm, rồi anh sẽ thấy, tôi lại càng không muốn bất kỳ ai biết chuyện năm đó hơn anh đấy.” Nếu không phải nể mặt Duệ ca, nể mặt anh ta cho cô một con tinh trùng không tệ thì cô đã trực tiếp tặng một đá vào “trứng” của anh ta, xả đi mối hận năm đó. Cô họ Kỷ tên Hàn, tên chữ là tiểu nhân, biệt hiệu là lưu manh, sở trường là ghi hận.
Hạ Vũ nếu biết trong đầu cô đang nghĩ gì, chỉ sợ sớm lui về sau ba bước, bảo vệ cho căn cơ của mình rồi.
“Thật vui vì chúng ta có chung nhận thức.” Kỷ Hàn thu hồi bộ dáng nhe nanh giơ vuốt vừa rồi của mình, ung dung, tao nhã mỉm cười vươn tay ra: “Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ, nước sông không phạm nước giếng, cảnh sát Hạ.” Đúng là quá tốt mà.
Hạ Vũ chết nghẹn, nhưng ngại vì chính mình đã lỡ lời trước, đành phải nắm lấy tay cô: “Hợp tác vui vẻ, cảnh sát Kỷ.”
Lúc hai bàn tay chạm vào nhau, Hạ Vũ cảm nhận được bàn tay thô ráp không giống bàn tay phụ nữ bình thường kia, ngực anh không khỏi nhói lên. Trong trí nhớ của anh, đôi tay kia không phải như vậy, giống như đêm hôm đó, mềm mại, tinh tế chạm vào người anh.
Chết tiệt!
Hạ Vũ chỉ cảm thấy đầu mình nóng lên, xa cách bảy năm nhưng thân thể anh vẫn chưa từng quên cảm giác đêm hôm đó.
Bàn tay anh không tự chủ mà bóp mạnh hơn, Kỷ Hàn nhíu mày rồi rút tay về: “Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi ra ngoài trước!” Đi được vài bước, cô quyết định quay lại, đâm cho tên đàn ông chết tiệt kia thêm một dao nữa.
“À, đúng rồi, mấy năm nay tôi có một câu vẫn luôn muốn nói với anh.”
“Câu gì?” Anh nhìn thắt lưng gầy gò mảnh khảnh của cô, bộ cảnh phục làm cô có nét gì đó thật quyến rũ.
“So với những người khác thì kỹ thuật của anh… cũng không được tốt cho lắm nhỉ.” Nói xong thoải mái quay đi, bỏ của chạy lấy người.
So với những người khác thì kỹ thuật của anh cũng không được tốt cho lắm nhỉ…
So với người khác, kỹ thuật không được tốt cho lắm…
Kỹ thuật không được tốt cho lắm sao…
Không được tốt cho lắm…
So với? So với ai? Kỹ thuật, là kỹ thuật gì?
Ba giây sau, Hạ Vũ ý thức được Kỷ Hàn đang ám chỉ cái gì, trong đầu ầm một tiếng, dục vọng vừa dâng lên trong nháy mắt bị hủy diệt sạch sẽ.
“Kỷ Hàn, em nói cái gì…”
Lạch cạch!
Cô thuận tay khóa cửa, nhốt luôn tên đàn ông đang phẫn nộ rít gào bên trong.
Giao chiến thắng lợi!
Kỷ Hàn thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn hài lòng với biểu hiện của bản thân mình.