ời ở, nhưng trong phòng không có dấu hiệu của bụi và ẩm mốc, rõ ràng tất cả người hầu đều rất cố gắng đem chỗ này giữ gìn rất khá, giống như chủ nhân của căn phòng này vẫn còn ở đây, chỉ là ban ngày ra khỏi cửa, ban đêm lại trở về.
Tầm mắt của Mẫu Đơn trở lại trên bức tranh trong phòng khách nhỏ kia.
Nét bút tinh tế của hoạ sĩ giữ lại được dung nhan xinh đẹp cùng khí chất cao nhã của phu nhân, trong mắt bà còn mỉm cười chân thành. Đương nhiên, nét bút tinh xảo kia, cũng họa thành công người đứng bên cạnh, xem ra cũng đến bảy, tám tuổi, nhưng hai mắt đứa trẻ này đặc biệt lạnh như băng.
Đó là Hắc Trọng Minh.
Cho nên, người phụ nữ này, là mẹ hắn sao?
Người phụ nữ xinh đẹp trong bức tranh, có đường nét hao hao giống Hắc Trọng Minh, chỉ có ánh mắt dịu dàng là khác hẳn hắn.
Nghe đồn mẹ của Hắc Trọng Minh, ở Thượng Hải có thể nói là mọi người đều biết. Cung Thanh Hà từng là cô gái xinh đẹp nhất trong giới xã giao Thượng Hải, nàng xuất thân cao quý, trong gia phả còn có người từng làm quan lớn của tiền triều, khi còn trẻ từng đi du học, sau khi về nước gả cho cha Hắc Trọng Minh, nhưng vài năm sau, đột nhiên ẩn cư không tiếp xúc bên ngoài.
Theo thuật lại, bà bị bệnh nặng, sau khi nằm liệt trên giường bệnh nhiều năm, bị bệnh tật tra tấn giày vò đến chết.
Bé trai trong bức tranh, vẻ mặt lãnh khốc (lạnh lùng hà khắc), nhưng nắm chặt tay mẹ mình. Mẫu Đơn nhìn chăm chú vào bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay mẹ kia, đột nhiên trong lòng thắt lại.
Hắc Trọng Minh không có tâm.
Trong đầu nàng hiện lên những lời này, nhưng tầm mắt không cách nào dời khỏi bàn tay đứa bé trong bức họa. Nàng bắt đầu cảm thấy bất an, biết mình hoàn toàn không nên bước vào căn phòng này.
Nơi này rất sạch sẽ, rất ấm áp, rất…… riêng tư…… Hắc Trọng Minh cho người giữ gìn nguyên trạng phòng này nhiều năm, giống như là mẹ hắn vẫn còn sống. Nhưng Mẫu Đơn biết, mẹ hắn, đã qua đời năm hắn mười ba tuổi.
Trong nhà này, có một căn phòng mà trăm ngàn lần ngươi cũng đừng bước vào.
Lời cảnh cáo của Bạch Diễm Dung đột nhiên vang lên, Mẫu Đơn xoay người, vội vàng muốn lui ra ngoài, lại đụng phải bút máy hồng phấn trên bàn học, leng keng vài tiếng, bút máy lăn mấy vòng trên mặt đất, lăn vào dưới gầm bàn.
Nàng vội vàng ngồi xổm xuống, đưa tay nhặt bút máy lên, đang chuẩn bị đứng dậy để vào chỗ cũ, lại phát hiện dưới cái bàn, lại có một ngăn kéo, bởi vì nàng vừa mới va chạm, cho nên nó bị mở ra.
Bên trong ngăn kéo có đặt một quyển sách, bên ngoài rất tinh xảo, bìa quyển sách màu mật ong, in hai chữ Thanh Hà.
Mẫu Đơn hơi sửng sốt, vốn muốn đưa tay đóng ngăn kéo lại, nhưng đột nhiên ngừng lại một chút.
Tuy rằng được giấu ở trong ngăn kéo, nhưng trên quyển sách này, vẫn dính một chút bụi. Từng cái góc trong phòng, được quét tước sạch sẽ, chỉ duy nhất nơi này còn có bụi, chứng tỏ những năm gần đây, chưa từng có người phát hiện ra quyển sách này.
Nàng chần chờ trong chốc lát, cuối cùng vẫn là vươn tay, cấm lấy quyển sách kia, phủi đi lớp bụi dính trên đó, nàng thật cẩn thận mở ra, rất nhanh liền phát hiện, đây không phải là một quyển sách, mà là một quyển nhật kí.
Một quyển nhật kí do Cung Thanh Hà tự tay viết.
Nàng nên đặt cuốn nhật kí xuống, dù sao đây cũng là bí mật của người phụ nữ khác. Nhưng người phụ nữ đó lại là mẹ của Hắc Trọng Minh, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, nàng cần biết,tất cả những chuyện có liên quan tới hắn.
Cho nên, Mẫu Đơn vẫn tiến hành lật xem quyển nhật kí kia.
Chữ viết rất đẹp, viết lên hỉ nộ ái ố(vui mừng tức giận yêu thương buồn bực) trong nhiều năm, tất cả mọi thứ đều liên quan tới Hắc Trọng Minh. Trong đó một đoạn, lại hấp dẫn hoàn toàn sự chú ý của nàng.
“Hắn là cầm thú.”
Trên nhật kí đã viết như vậy.
Ta chưa bao giờ nghĩ tới, hắn cũng có thể kết hôn sinh con, làm ra những hành vi tàn nhẫn như vậy …… Con chó kia, trước đây hắn đã nuôi dưỡng nó giống như con mình.
Đôi mắt đen vô tội, khung xương khỏe mạnh, bộ lông ngăm đen, điểm khác nhau giữa nó và con chó trước mắt hắn là con chó này đang lưu lạc đầu đường xó chợ, gầy đến nỗi xương sườn đều lộ cả ra ngoài.
Xe lăn bánh trên đường, ngồi ở trên xe Hắc Trọng Minh đưa mắt nhìn nó.
Liếc mắt một cái, không biết vì sao lại làm cho hắn nhớ tới chuyện vốn dĩ đã quên từ lâu, chuyện về con chó đã chết nhiều năm trước. Vẻ mặt của hắn không hề thay đổi, dời đi tầm mắt, xe tiếp tục chạy về phía trước, con chó lang thang ở góc tường kia, rất nhanh bị bỏ lại phía sau xe.
Chỉ là, con chó kia gợi lên, hồi ức của hắn.
Hắc Trọng Minh nhếch mi lên, bình tĩnh lại, dường như hồi ức chôn vùi đã lâu, lại đột nhiên bị mở ra. Hắn kiềm chế, ngăn cản suy nghĩ của chính mình, khắc nghiệt trấn định bản thân, cố gắng đóng lại hồi ức ở trong lòng vừa mới được mở ra.
Hắn không muốn nhớ lại, không muốn bị cảm xúc này ảnh hưởng một lần nữa, bình tĩnh nhắm hai mắt lại, quyết định ở trong xe, bổ sung giấc ngủ hắn đã giảm bớt do ban đêm bị quấy nhiễu.
Hắn nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Nhưng mà, khi hắn tỉnh táo, có thể ngăn cản hồi ức muốn lãng quên trong trí nhớ, nhưng khi hắn chìm vào giấc ngủ, lặng lẽ đi vào trong giấc mộng của chính mình…… Đây là quà sinh nhật của con.
Khi hắn bảy tuổi, cha tặng cho hắn một con chó nhỏ.
Con chó nhỏ rất bé, rất đáng yêu, vừa mới đầy tháng không lâu, có bộ lông xù, một đôi mắt to vô tội, còn có cái đuôi không ngừng đong đưa.
Hắn vô cùng vui vẻ, bởi vì con chó nhỏ thật sự rất đáng yêu, và là do cha đã tặng cho hắn làm quà sinh nhật.
Mỗi ngày trôi qua, hắn đều chạy tới xem nó, cho dù có người hầu chăm sóc, hắn vẫn kiên trì muốn tự lo cho con chó nhỏ kia. Hắn đặt cho con chó nhỏ này một cái tên, là “Harry”.
Harry, vô cùng đáng yêu lại trung thành. Qua mấy tháng, nó vừa cao lên lại vừa thêm khỏe mạnh, mỗi ngày ở bên chân hắn, vui vẻ ở trước mặt và ở sau lưng hắn.
Khi hắn đi đâu, nó sẽ theo ở phía sau, khi hắn ăn cơm, nó cũng sẽ ngồi ở bên chân hắn, nếu có người muốn bắt nạt hắn, Harry nhất định sẽ là người đầu tiên nhảy ra, che ở phía trước hắn.
Từng có vài lần, có người âm mưu bắt cóc hắn, nhưng đều bị Harry phát hiện trước, sủa gâu gâu đối với những người đó, còn dũng cảm quên mình xông lên trước, cắn người muốn bắt cóc hắn, mới tránh cho hắn không bị bắt đi.
Đôi khi, có lúc hắn không đạt được sự kỳ vọng của cha, bị ông nghiêm khắc trách móc, nửa đêm, hắn sẽ vụng trộm xuống giường, chạy tới ổ Harry, ôm nó cùng nhau ngủ.
Bộ lông xù, thân hình ấm áp kia, lại thân mật cọ sát nó, thay nó liếm nước mắt trên mặt.
Harry chưa bao giờ tức giận đối với nó, Harry luôn không oán không hối hận, dành hết sự bảo vệ cho nó, luôn dành cho nó sự ấm áp và an ủi. Trong khoảng thời gian đó, Trọng Minh luôn vui sướng chạy tới nói cho ta biết, đủ mọi chuyện về Harry .
“Nó là người bạn đầu tiên của con.” Nó nói cho ta biết như vậy, con chó kia cũng là người bạn duy nhất của nó, ta còn cảm thấy, người đàn ông kia đã làm tốt nghĩa vụ của mình, mang lại cuộc sống sung túc cho con của hắn, đây là chuyện tốt nhất. Ở trong mắt Trọng Minh, Harry là con chó thông minh nhất, vĩ đại nhất thế giới này.
Xem ra Trọng Minh rất vui vẻ, nó vô cùng coi trọng và yêu thích con chó kia , dường như ngay cả người mẹ như ta, cũng nhịn không được mà cảm thấy ghen tị, nhưng không thể phủ nhận, Harry làm cho nó vui vẻ, đó là chuyện gần đây ta không làm được.
Thế nhưng, đêm qua, sau khi nó bị trách mắng, ôm Harry cùng đi vào giấc ngủ, không cẩn thận ngủ ở ổ chó cho đến khi trời sáng.
Sau khi người đàn ông kia phát hiện, hắn nổi trận lôi đình, đến nay ta vẫn còn cảm thấy được, quanh quẩn bên trong căn phòng yên tĩnh là tiếng rít gào của hắn.
Ta thật sự không thể tin được, người đàn ông kia, lại có thể yêu cầu Trọng Minh……
Ánh nắng buổi chiều mùa đông, rơi ở trên người Mẫu Đơn, nhưng nàng đọc những dòng chữ này, lại làm cho nàng cảm thấy, toàn thân càng lúc càng lạnh như băng.
Ngực của nàng, giống bị thúc vào dữ dội, mơ hồ cảm thấy đau. Nàng ôm ngực, sau đó hít vào một hơi thật sâu.
Sau đó, tay nàng lại lần nữa, gấp gáp mở ra trang tiếp theo.
“Ngủ ở ổ chó sao? Mày là chó sao?” Một bàn tay tát thật mạnh trên gương mặt nó, vừa to lại vừa cứng, nó bị cái tát mạnh mẽ kia hung hăng đánh ngã trên mặt đất, nhưng vẫn nhanh chóng đứng dậy.
Harry bị dây xích sắt trói lại, thấy nó bị đánh, thì lớn tiếng sủa ầm lên.
“Nói đi! Con của Hắc Liệt Phong tao, lại là chó sao?” Cha nổi giận gào rít lên.
Nó cảm giác được máu từ trong lỗ mũi chảy ra, nó vươn tay, lau đi chất lỏng ẩm ướt nóng ấm kia, bình tĩnh trả lời:
” Không phải.”
“Không phải chó? Vậy sao mày coi nó là bạn? Có giường không ngủ, mày còn cố tình muốn ngủ ổ chó? Mày có biết thanh danh sẽ bị hủy hết không?” Tiếng rít gào một lần nữa lại vang lên, giống như sấm sét, cha nó tức giận tới nỗi mặt nổi đầy gân xanh, cố gắng giải thích cho nó hiểu.
“Con chỉ là không cẩn thận ngủ quên.” Một cái tát kia, nhanh như chớp giáng xuống, nó im lặng chịu đựng, đau đến nỗi nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống, hai tai bởi vì bị bàn tay kia tát, làm cho ong ong, lại vẫn nghe được tiếng Harry tức giận sủa, cha phẫn nộ quở trách:
“Mày còn dám nói sạo! Hắc Liệt Phong tao, không có đứa con trai là chó, ngủ cùng với chó!”
“Con không phải chó!” Nó tức giận trừng mắt nhìn cha, lớn tiếng phản bác.
“Tốt lắm,” Từ bên thắt lưng cha nó lấy ra một con dao nhỏ, đưa qua cho nó, lạnh giọng hạ lệnh.
“Vậy mày giết nó cho tao.” Nó kinh ngạc không thôi, vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu
“Giết nó.” Cha lặp lại, lãnh khốc trừng mắt nó, chỉ vào Harry.
“Đem cẩu tạp chủng này làm thịt đi! Không nghe lời tao cho người đánh chết nó. Xem mày muốn cho nó một cái chết nhẹ nhàng, hay là muốn thấy nó bị người khác đánh chết.” Nó khiếp sợ không thôi, nắm chặt tay, ngẩng đầu nhìn người cha tàn nhẫn, không chịu nận lấy con dao nhỏ kia.
“Không được, Harry là bạn tốt của con!”
“Bạn tốt ư?” Cha cười lạnh.
“Bạn tốt nặng bao nhiêu, đáng giá bao nhiêu? Đã làm người thì không thể mềm lòng, tình cảm chỉ là thứ vô ích, mày càng sớm học được chuyện này, đối với mày càng có lợi!”
“Cha không thể yêu cầu con làm chuyện này!” Sắc mặt nó tái nhợt, rống lên:
“Mày không thể?” Cha nó nhíu mày một chút, hừ lạnh một tiếng, bàn tay to giương lên, hướng thuộc hạ ở một bên nói:
“Chu Ngũ! Đánh cho ta, từ từ mà đánh!” Chu Ngũ lấy ra một trường côn rắn chắc, điên cuồng đánh liên tiếp vào Harry.
“Dừng tay! Không được đánh! Dừng tay” Harry đã trúng côn thứ nhất, đau kêu ra tiếng, nó xông lên phía trước muốn ngăn cản, lại bị người bên cạnh bắt lấy.
“Dừng tay! Ông buông!” Nó giãy dụa, lại tránh không ra khỏi bàn tay to kiềm chế, chỉ có thể hướng người đàn ông nhẫn tâm ra sức đánh Harry kia, khàn cả giọng hô:
“Chu Ngũ, dừng tay! Dừng tay! Harry, Harry……” Một côn khác lại giáng xuống, Harry mạnh mẽ biến thành tiếng kêu rên nó có ý né tránh, nhưng dây xích sắt lại hạn chế hành động của nó, mỗi côn Chu Ngũ hạ xuống, đều cứng rắn mạnh mẽ, giáng tới tấp trên người nó.
Harry bị đánh không phải rất nặng, nhưng không nhẹ, rất nhanh, Harry gãy chân, nứt xương. Harry kêu, khóe miệng chảy ra máu nhưng vẫn chật vật ra sức giãy