Sau khi dùng xong bữa tối, Hắc Trọng Minh đến phòng trẻ con. Hắn không hề giấu diếm sự quan tâm của mình đối với con trai, cho dù là bận nhiều việc thế nào, đi làm về trễ thế nào, chỉ cần về đến nhà thì hắn nhất định cũng đi nhìn xem đứa nhỏ ra sao.
Lúc trước Mẫu Đơn cũng ở đây, nhìn hắn ôm con, khi thì khe khẽ dỗ dành, khi thì nhẹ nhàng vỗ về, có khi hắn thậm chí kiên trì ở lại, đứng ở một bên nhìn nàng cho con bú.
Nhưng mà đêm nay, nàng lại tránh né rất xa, nàng không dám lại gần để nhìn bộ dáng của Hắc Trọng Minh khi ở chung với đứa nhỏ, chỉ sợ cảnh tượng trước mắt này, sẽ làm suy yếu lòng quyết tâm mang theo thống khổ mà nàng đã quyết định, nàng đã sớm leo lên nằm trên chiếc giường mềm mại.
Mãi đến lúc nửa đêm, nàng mới nghe được âm thanh Hắc Trọng Minh vào cửa.
Hắn vẫn như ngày thường, cởi quần áo, sau khi tắm rửa, rửa mặt chải đầu xong, mới từ trong bóng đêm đi đến phía chiếc giường nàng đang nằm.
Nàng không để ý đến hắn, mà hắn cũng duy trì sự im lặng, không có truy hỏi, không có thăm dò, cũng không có bắt buộc nàng mở miệng. Ở trong bóng đêm, hai người đưa lưng về phía nhau, ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu vào trên thân thể hai người.
Hơi thở của Hắc Trọng Minh nhanh chóng rơi vào tình trạng ổn định.
Mà Mẫu Đơn nằm ở một bên, từ đầu đến cuối không hề chớp mắt, nàng có thể cả nhận được hơi nóng ấm áp tản ra từ thân hình cường tráng của người đàn ông đang nằm bên cạnh, còn có con dao nhỏ sắc lạnh ở dưới cái gối nằm của nàng.
Một giờ trôi qua, rồi hai giờ trôi qua.
Nàng tính toán hô hấp của hắn, cảm giác được hắn đã thả lỏng, nhịp tim đập cũng đều hơn.
Đêm………..Rất sâu.
Bên trong u ám, ngoại trừ hô hấp của bọn họ, thì không có âm thanh dư thừa nào khác.
Mẫu Đơn im hơi lặng tiếng chậm rãi luồn tay vào dưới cái gối mềm, nắm lấy con dao nhỏ cứng rắn kia. Nàng trở mình, từ từ ngồi dậy, ngồi xổm ở bên người hắn.
Người đàn ông trên giường đang ngủ say, không có bất kỳ động tĩnh gì, hắn vẫn duy trì hơi thở sâu và đều đặn như trước. Ánh sáng nhàn nhạt từ mặt trăng , hơi hơi chiếu sáng khuôn mặt tuấn tú của hắn.
Tim của nàng đập một cách dữ dội. Tiếng tim đập kịch liệt như thế, va chạm vào lồng ngực của nàng, mãi cho đến khi cả vùng ngực của nàng đều đau thắt.
Giết hắn.
Giọng nói đau khổ cầu xin của phu nhân vẫn còn vang vọng bên tai nàng.
Thanh Phong, tôi cầu xin cô.
Nàng phải giết người đàn ông này, nếu không hắn nhất định sẽ hủy hoại Kim gia.
Chủ tử bị hủy thì tất cả cũng bị hủy. Nàng làm như vậy không có sai, hắn là một tên ác ma vô tình tàn khốc, trên tay hắn dính đầy máu tươi, hoàn toàn không thua gì Tiêu Luyện Mặc.
Chỉ cần đâm một dao xuống, cắt đứt động mạch cổ của hắn.
Nó sẽ làm cho hắn mất rất nhiều máu, sẽ nhanh chóng chết đi. Hắn sẽ không thống khổ thật lâu.
Mẫu Đơn hít một hơi thật sâu, giơ dao lên.
Nhưng mà, tay của nàng lại run rẩy. Từng hình ảnh trong khoảng thời gian ngắn ở chung với Hắc Trọng Minh, cứ lần lượt như ánh chớp xẹt qua trong óc của nàng.
Hắn cười nhạo nàng, hắn khiêu vũ cùng nàng ở phòng nhảy, cùng nhau đối kháng, xoay tròn. Hắn ôm lấy nàng đang trúng đạn, chạy xuyên qua cả khu vực nội thành. Hắn ở trong đêm đen, nâng nàng đang té xỉu trên mặt đất, ôm trở về giường, bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng bao phủ lên trái tim của nàng. Lúc nàng bị thương, hắn đã tắm rửa cho nàng, làm nước dính ẩm ướt ống tay áo của hắn, hắn còn cố ý hấp dẫn nàng. Hắn ở trong bệnh viện, ôm nàng rống giận, ép nàng không được buông xuôi………….Hắn cao ngạo, hắn dã man, hắn cuồng vọng, tất cả đều được cất chứa cẩn thận trong lòng của nàng. Mà hắn dịu dàng, hắn thống khổ, hắn phẫn nộ cũng lại lưu giữ không ít.
Em hận anh như vậy sao? Hận anh như vậy sao?
Anh không phải ông ta, em cũng không phải mẹ của anh…….Anh vĩnh viễn , vĩnh viễn, cũng sẽ không giống ông ta…….Em là người nhát gan! Con mẹ nó, tỉnh lại cho anh! Tỉnh lại đối mặt với anh, em cố gắng chống đỡ một chút, có nghe hay không? Đừng buông xuôi, em không được bỏ cuộc!
Mẫu Đơn……..
Hắn gọi nàng, tiếng khàn khàn êm dịu, quanh quẩn khẽ vang lên trong đầu nàng.
Tim, đau quá, đau quá, đau đến mức nàng không thể thở được.
Không thể mềm lòng, không thể mềm lòng, không thể mềm lòng, không thể mềm lòng, không thể mềm lòng!
Nàng không thể mềm lòng với hắn!
Cuối cùng, nàng cắn chặt răng hạ quyết tâm, ở dưới ánh trăng, vung con dao lên!
Nhưng trong nháy mắt, khi lưỡi dao sắc bén kia chỉ còn cách cổ của hắn không đến nửa tấc thì nàng lại vẫn dừng tay lại. Trong đêm tối, lưỡi dao dưới ánh trăng phản chiếu ra tia sáng.
Nước mắt nóng bỏng chảy xuống hai gò má mịm màng của nàng.
Mẫu Đơn nhìn Hắc Trọng Minh đang nằm trên giường, tay phải gắt gao siết chặt con dao, hít thở từng ngụm từng ngụm, nhưng không có cách nào ngăn lệ nóng tràn mi, rơi xuống hai gò má.
Tay nàng run rẩy, thân thể của nàng run rẩy, lòng của nàng cũng tương tự, đang run rẩy.
Khuôn mặt tuấn mỹ kia, dần dần trở nên mơ hồ ở trước mắt của nàng.
Thanh Phong, tôi cầu xin cô……….Chỉ cần một dao!
Một dao thôi!
Vì sao nàng làm không được?
Nàng phải giết hắn, nàng nhất định phải giết hắn. Nhưng nước mắt lại không nghe lời nàng, từng giọt từng giọt cứ không ngừng rơi xuống.
Đau đớn xoắn lấy trái tim và phế quản của nàng, lấp đầy miệng của nàng, cảm giác quá mức chua sót làm cho nàng suýt chút nữa sẽ bật ra tiếng khóc nức nở.Trong lúc hai mắt đẫm lệ mơ hồ, nàng dùng tay bụm chặt môi, tuy rằng làm vậy có thể ngăn chặn được tiếng nấc nghẹn ngào, nhưng lại không giảm được cảm giác đau lòng.
Bình tĩnh! Tỉnh táo lại!
Nàng run run nhắm hai mắt lại, với ý định trấn tĩnh bản thân, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi như vỡ đê, hoàn toàn không thể ngừng lại.
“Nếu muốn giết người, động tác của em, nhất định phải nhanh hơn một chút.” Mẫu Đơn kinh ngạc không thôi, vội vàng mở mắt ra, mới phát hiện không biết từ khi nào thì Hắc Trọng Minh đã tỉnh lại. Cặp mắt đen u tối kia đang nhìn chăm chú vào nàng.
Có lẽ, hắn hoàn toàn không ngủ.
Người đàn ông này, đã sớm biết rõ tất cả.
Mẫu Đơn đột nhiên tỉnh ngộ ra.
Hắn đã sớm biết phu nhân đến tìm nàng là muốn cầu xin nàng làm chuyện gì.
Thế nhưng, hắn vẫn trở lại, thậm chí đi vào phòng và cùng nàng ngủ chung trên một chiếc giường, lẳng lặng chờ nàng ra tay.
Lúc nàng bối rối nhìn chăm chú xuống phía dưới thì Hắc Trọng Minh ngồi dậy.
“Không được cử động!” Nàng có ý định ngăn cản hắn, nhưng sự yếu đuối, nghẹn ngào cùng với làn nước mắt rơi như mưa đã làm cho lời cảnh cáo của nàng hoàn toàn không có một chút tác dụng nào.
Nàng chỉ có thể bối rối, rơi lệ đầy mặt, nhìn Hắc Trọng Minh đứng dậy. Con dao trong tay nàng, vẫn đang dán trên cổ hắn, nhưng nàng lại không thể xuống tay, thậm chí khi hắn đứng dậy, nàng lo sợ sẽ cắt trúng hắn, ngược lại thuận thế nương tay theo hắn, để cho hắn tùy ý ngồi dậy.
“Em muốn giết người, thì phải ra tay nhanh chóng, chính xác và tàn nhẫn.” Hắn ở trong bóng đêm, bình tĩnh nhìn nàng, giọng nói khàn khàn:
“Nhưng nếu, người em muốn giết là anh, em chỉ cần mở miệng, là được.”Hắn nâng tay lên.
“Dừng tay!” Hắn không có dừng tay. Có điều, hắn vươn tay, không phải để cầm lấy con dao đang nằm trong bàn tay run rẩy của nàng, mà ngược lại là lướt qua vũ khí trí mạng đó, dịu dàng dùng ngón cái lau đi nước mắt ẩm ướt trên gương mặt nàng.
“Mẫu Đơn. Anh……..” Ngón tay ấm áp mà dịu dàng, cùng với tiếng nói khàn khàn kia, ờ trong bóng tối vây quanh nàng, quấn lấy nàng.
Tiếng gọi to của người này, làm cho lòng của nàng nhẹ nhàng run lên.
Nàng run rẩy, một bên có ý định đẩy bàn tay to kia ra, một bên run giọng cãi lại.
“Tôi không phải Mẫu Đơn, tôi là Thanh Phong!”
“Không, em không phải. Em đã không còn là Thanh Phong, vĩnh viễn cũng không thể nào trở về làm Thanh Phong.” Hắc Trọng Minh không chịu buông tay, xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm lệ của nàng, khàn giọng tuyên bố:
“Em là Mẫu Đơn, Mẫu Đơn của anh.”
“Tôi không phải!” Nàng phẫn nộ kêu khóc, kích động phủ nhận.
“Không phải, không phải, không phải, không phải……” Quá nhiều đau khổ thúc ép nàng. Nàng giãy dụa la khóc, tức giận dùng tay trái điên cuồng đánh loạn xạ trên người hắn, hắn cũng không chịu thối lui, chỉ dùng hai tay nâng mặt của nàng lên, vô cùng dịu dàng nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Vậy động thủ đi.” Hắn lau đi nước mắt đang rơi như đê vỡ trên khuôn mặt run run của nàng, cúi đầu hôn lên môi của nàng, dán tại môi nàng, nhẹ giọng nói:
“Giang sơn của anh không thể cho em, nhưng mạng của anh thì có thể.”Bởi vì hắn đột nhiên di động khiến con dao sắc bén cắt vào cổ hắn, làm xuất hiện một vết máu nhợt nhạt. Nhưng hắn không hề quan tâm, vẫn đang nâng mặt của nàng, khàn giọng mở miệng.
“Em muốn, cứ lấy.”
Nhìn vào hai tròng mắt đen láy sáng ngời kia, Mẫu Đơn đau lòng không thôi.
Nàng biết, hắn nói nghiêm túc. Nếu nàng muốn, hắn sẽ giao tính mạng hắn cho nàng, bởi vì khi nãy hắn hoàn toàn không có ngủ, nhưng lại vẫn nằm ở nơi đó, mặc cho nàng vung dao lên gần cổ hắn.
“Ngăn cản tôi đi!” Nàng hổn hển, cuồng loạn gào thét: “Anh là một tên điên đáng giận, tại sao không ngăn cản tôi? Tôi muốn giết anh đó! Anh không hiểu sao?”
Hắc Trọng Minh nhìn nàng, binh tĩnh nói lại lần nữa: “Anh nói, nếu em muốn mạng của anh, lúc nào anh cũng có thể cho em.”
“Anh điên rồi, điên rồi……..” Hai mắt nàng đẫm lệ mờ mịt, bi thương liên tục mắng, ngước nhìn hắn, tức giận lặp lại:
“Tôi sẽ giết anh, tôi sẽ………..Tôi sẽ………..” Nhưng bất luận là nàng có nói nhiều đến thế nào, thì con dao trong tay vẫn không cắt xuống được.
Trời ạ!
Mẫu Đơn run run.
Nàng biết, bản thân vẫn có thể giết hắn. Chỉ cần nàng dùng sức, dùng con dao cắt vào động mạch cổ của hắn, thì hắn sẽ nhanh chóng tắt thở.
Hắn cũng biết điểm này, nhưng hắn hoàn toàn không ngăn cản nàng, chỉ kiên định nhìn nàng, tràn ngập yêu thương giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.
Nhiều đau đớn như vậy, nhiều dịu dàng như vậy, nhiều yêu hận tình cừu như vậy, đều thay phiên quấy nhiễu, cuộn xoắn lấy lòng Mẫu Đơn.
“Tại sao?” Đôi môi hồng của nàng run run, vừa hoang mang vừa đau khổ.
“Tại sao? Tại sao anh không ngăn cản tôi?”
Hắc Trọng Minh chăm chú nhìn nàng, ở dưới ánh trăng vuốt ve nước mắt không ngừng rơi của nàng, vuốt ve mi nàng, môi nàng, nhỏ giọng mở miệng:
“Em còn không biết tại sao ư?”
Lòng của nàng bỗng dưng run lên.
Cảm xúc trong mắt hắn, làm cho Mẫu Đơn đặc biệt sợ hãi. Nàng hoảng hốt phát hiện, nàng không muốn biết đáp án. Nàng không dám biết. nàng không thể biết!
Nhưng, Hắc Trọng Minh đã muốn mở miệng.
“Bởi vì em đủ dũng cảm, bởi vì em đủ kiên cường, bởi vì anh cần em ——-”
“Không!” Sợ hãi không muốn nghe đáp án cuối cùng, nàng hoảng hốt thối lui, vội vã nghĩ muốn nhảy xuống giường, trước khi nghe thấy đáp án, nàng phải mau mau thoát đi. Thậm chí nàng không quan tâm đến vũ khí trong tay.
Trong lúc hỗn loạn, con dao rơi xuống thảm. Hắc Trọng Minh dường như đã sớm đoán được nàng nhất định sẽ lùi bước, cho nên trước khi nàng kịp hành động đã nhanh như chớp vươn bàn tay ra, nắm lấy cổ tay nàng.