Lúc sáng sớm, trong thư phòng còn quanh quẩn mùi hương cà phê nhàn nhạt.
Trên bàn làm việc còn đặt vài tờ báo, trước khi đưa đến đây đã được kiểm tra qua nên có dấu tay.
Khi cà phê trong tách chỉ còn một ít, thì truyền đến tiếng gõ nhẹ ngoài cửa.
“Vào đi.” Hắc Trọng Minh nhẹ giọng nói, vẫn chăm chú đọc báo, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.
Quản gia mở cửa bước vào, cung kính cúi đầu:
“Tiên sinh.”
“Chuyện gì?”
“Nguyễn Lão Thất đã trở lại, đang chờ ở bên ngoài.”
Con ngươi đen u ám cuối cùng cũng rời khỏi tờ báo. Hắc Trọng Minh ngẩng đầu lên, hơi nheo mắt lại, thuận tay đem tờ báo mới đọc được một nửa đặt lên bàn làm việc. Có rất ít người có thể làm gián đoạn thói quen đọc sách vào buổi sáng của hắn, nhưng Nguyễn Lão Thất lại là một trong số ít những người đó.
Huống chi trên người Nguyễn Lão Thất nhất định đã có được những thông tin tình báo mà hắn khẩn trương muốn biết.
“Để cho ông ta vào.”
“Vâng.” Quản gia lui ra ngoài, một lát sau liền dẫn theo một người đàn ông trung niên trở lại thư phòng.
Người đàn ông trung niên hai má hóp lại, thân hình gầy như cây sậy, cho dù mặc quần áo dày cộm nhưng cả người vẫn gầy, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ ngã. Tuy rằng đã bước vào phòng nhưng bả vai ông vẫn thẳng đứng, hai tay vẫn đút sâu trong túi quần có vẻ như cực kỳ lạnh.
Khủy tay của Hắc Trọng Minh gác ở hai bên tay vịn của ghế, mười ngón tay giao nhau, nhìn người đàn ông đứng trước bàn:
“Mọi chuyện làm đến đâu rồi?” Hắn đi thẳng vào vấn đề.
Tay súng bắn lén Mẫu Đơn lúc trước đã nhanh bị tìm thấy, nhưng khi tìm được tay súng kia thì hắn đã thành một xác chết lạnh như băng rồi.
Sau khi nghiệm chứng, thì phát hiện thời gian tử vong của tay súng đó cách thời gian Mẫu Đơn bị bắn không đến nửa giờ.
Có người ở trong khoảng thời gian ngắn ngủi này đã kịp ra tay giết người diệt khẩu. Điều tra dựa vào thân phận và hình dáng của tay súng chỉ biết được người đàn ông này mới vừa từ Quảng Châu đến Thượng Hải không được bao lâu, trước đây từng có quen biết, qua lại với Tiêu Luyện Mặc.
Dựa theo những chứng cứ đã thu thập được, tất cả đều ám chỉ kẻ chủ mưu đứng phía sau chuyện này là Tiêu Luyện Mặc.
Thế nhưng Hắc Trọng Minh lại cảm thấy mọi chuyện đều không đơn giản như vậy.
Cho nên hắn phái Nguyễn Lão Thất tiếp tục điều tra, lần theo dấu vết để tìm ra chân tướng của tên bắn lén, ngoài ra còn có một sự việc nấn ná trong lòng hắn, dần dần trở thành một nỗi nghi ngờ quan trọng.
Nguyễn Lão Thất là một trong số những thủ hạ của hắn, đồng thời cũng là thám tử xuất sắc nhất của hắn, bất kể là tin tức tình báo gì, hoặc là những người đã bị lãng quên, những chuyện xưa cũ bị chôn vùi vào quá khứ, chỉ cần Nguyễn Lão Thất ra tay thì đều có thể điều tra ra manh mối.
“Tất cả đã điều tra rõ ràng.” Giọng nói của Nguyễn Lão Thất ngày càng khàn, vừa nói chuyện vừa phát ra vài tiếng ho khan. Có một ít vết máu nhuộm đỏ khóe miệng của ông, sau đó bị ông dùng mu bàn tay lau đi.
Hắc Trọng Minh vẫn im lặng không lên tiếng mãi cho đến khi cơn ho khan kia chấm dứt, sau đó hắn mới hỏi:
“Có gặp phiền phức gì không?”
“Có người không hy vọng việc này được làm sáng tỏ cho nên những người biết rõ nội tình dường như đều đã bị diệt khẩu.” Nguyễn Lão Thất báo cáo tình hình một cách qua loa sơ sài, đây cũng chính là thói quen của ông mỗi khi đi điều tra tình báo gặp phải chuyện nguy hiểm, ông cho tay vào trong lòng ngực lấy ra một tập tài liệu giấu trong người đặt ở trên bàn làm việc.
“Vất vả rồi.” Hắc Trọng Minh tiếp nhận tập tài liệu, ánh mắt đen lợi hại đảo qua từng câu chữ trong tài liệu, phơi bày ra những bí mật đã bị người ta cố ý che đậy thật sâu.
Sau khi bàn giao tài liệu Nguyễn Lão Thất vẫn đứng im tại chỗ không hề nhúc nhích.
“Tiên sinh, tiền của tôi đâu?” Ông vươn cánh tay gầy gò ra, ánh mắt sáng dị thường, cơ thể bởi vì dùng quá nhiều thuốc mà run lên nhè nhẹ.
Hắc Trọng Minh ngẩng đầu lên, cất giọng nói.
“Lão Trương.”
Lão quản gia cúi đầu, từng bước tiến về phía trước:
“Dạ.”
“Mang Nguyễn Lão Thất đi lĩnh thưởng.”
“Dạ.” Lão quản gia còn chưa có di chuyển thì Nguyễn Lão Thất lại mở miệng:
“Tôi bị thương.” Ông liếm đôi môi khô nứt:
“Cho nên, lần này tôi muốn tiền thưởng gấp đôi.” Hắc Trọng Minh buông văn kiện trong tay xuống, đáp ứng điều kiện của ông một cách vô cùng sảng khoái.
“Được.” Có được phần văn kiện này thì bỏ ra bao nhiêu tiền cũng xứng đáng.
Sau khi nhận được sự cho phép của chủ nhân, lão quản gia mới dẫn Nguyễn Lão Thất rời khỏi thư phòng.
Bước chân của lão quản gia thì từ từ, chầm chậm trong khi bước chân của Nguyễn Lão Thất thì cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng tiếng bước chân của hai người bọn họ đều bị tấm thảm dưới chân hấp thu hết.
Khi cánh cửa thư phòng bị đóng lại lần thứ hai thì sự chú ý của Hắc Trọng Minh lại trở về với tập văn kiện, trong con ngươi đen u ám lóe lên ánh sáng bí ẩn.
Trong văn kiện có ghi chép lại, Kim gia có bốn người hộ vệ được dồn hết tâm sức, chọn lựa kỹ càng, được huấn luyện trong nhiều năm để trở thành trợ thủ đắc lực của Giang Thành. Sau khi Giang Thành bị bệnh nặng thì bọn họ đi theo giúp đỡ Kim Ngọc Tú để ổn định giang sơn của Kim gia. Lai lịch và thân thế của bọn họ đều được ghi chép cẩn thận, bên trong tập văn kiện, không hề bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Lãng Thần, hai mươi chín tuổi, là hộ vệ bên cạnh Giang Thành, có hắn bảo hộ chẳng khác gì tường đồng thiết vách, không ai có thể làm bị thương chủ nhân Kim gia của hắn dù chỉ là một sợi tóc.
Sở Lãng, hai mươi tám tuổi, nắm trong tay tất cả sổ sách ghi chép của Kim gia, vô số sản nghiệp và công việc buôn bán làm ăn của Kim gia đều do hắn ra mặt giải quyết, nhưng ở nội thành Thượng Hải tiếng tăm phóng đãng của hắn so với đầu óc khôn khéo càng làm cho người ta có ấn tượng sâu sắc hơn.
Liễu Vũ, không rõ tuổi, vẻ mặt anh tuấn nhưng tái nhợt, xem ra giống như là một người thanh niên trẻ tuổi, hắn cũng là chuyên gia tình báo của Kim gia. Từng có người sau khi uống say mở miệng trêu chọc, dùng tay cợt nhã đụng chạm hắn, hắn ngay lập tức bẻ gãy hai tay.
Thanh Phong, không rõ tuổi, là người duy nhất che mặt trong bốn người bọn họ, trách nhiệm bảo vệ Kim Ngọc Tú là do Thanh Phong phụ trách, trong bốn người hộ vệ chỉ có Thanh Phong mới có tư cách ra vào và ở lại phòng ngủ của Kim Ngọc Tú.
Bốn người này, đều là sau khi trở thành cô nhi, mới được mang tới gia nhập Kim gia, bọn họ không có gì vướng bận, cho nên được huấn luyện chỉ trung thành với chủ nhân Kim gia, chấp nhận hy sinh tất cả, kể cả tính mạng cũng không tiếc.
Đã từng cùng Kim gia tranh chấp nhiều lần, Hắc Trọng Minh tự nhiên cũng từng giao thủ qua với bốn người này.
Bốn người võ nghệ không hề tầm thường, còn từng lẻn vào Hắc gia, âm mưu trộm đồ trong két sắt, muốn lấy hiệp định bí mật mà Hắc Trọng Minh kí với người nước ngoài, dự định phá hỏng giao dịch kia, để Kim gia trở thành ngư ông đắc lợi.
Đúng vào lần hành động đó, lại bị Hắc Trọng Minh phát hiện, trong khi hắn bị bốn người bao vây, hắn không những không thua, không chỉ uy hiếp bốn người, còn thuận tay rút dao nhỏ, mạnh mẽ đâm vào ngực một người trong bọn họ.
Nhớ lại chuyện xảy ra hơn một năm trước, trận ác chiến ban đêm kia, hắn từ từ mở bàn tay ra.
Đến nay hắn còn nhớ rõ, cảm xúc khi đâm một dao, người bị hắn đâm vào, cặp mắt ở ngoài khăn che mặt, hai mắt trong suốt hoảng loạn và phẫn nộ . Thanh Phong bị đao đâm vào ngực, cũng không đau kêu ra tiếng, mà là oán hận trừng mắt hắn, còn không quên ra tay phản kích.
Sau đêm hôm đó, Thanh Phong dường như biến mất hoàn toàn, không bao giờ hiện thân nữa, cho dù là nơi Kim Ngọc Tú đi giao thiệp công khai, hộ vệ bên người, cũng là Lãng Thần, mà không phải là Thanh Phong.
Ở trong lòng hắn, lặp đi lặp lại hai chữ này, lúc này mới nhớ tới, cặp mắt quật cường kia kỳ thật giống như đã từng quen biết.
Mà vết sẹo do dao hắn để lại, cũng xác thực suy đoán của hắn, bằng chứng này đã nói hết toàn bộ chân tướng, đúng là một sắp xếp công phu.
Nhưng mà sắp xếp công phu này, vẫn không lừa gạt được trực giác hơn người của hắn.
Hắc Trọng Minh đặt văn kiện xuống, chỉ lấy ra văn kiện của một người. Bên trong văn kiện, có ảnh cũ của Thanh Phong, có khăn che mặt, trước khi khom người lên xe, bị người ta lén lút chụp, ánh mắt kia sáng như đèn đường, lại giống như sao sớm.
Hắn đi đến phía trước cửa sổ, nhìn ánh sáng rực rỡ lúc sớm mai, nhìn kỹ người trong ảnh kia, khóe miệng lại nhếch lên một lần nữa, hiếm thấy khóe miệng hắn lại rộng như thế.
“Thanh Phong.” Âm thanh thấp trầm, giọng điệu du dương thân thiết, từ từ nói ra tên này.
Hơi nước mù mịt, ấm áp, cũng kèm theo một tầng hơi mỏng ướt át. mùi hoa thanh nhã bay tản ra trong không khí, dường như mang theo hương vị của cơn mưa tháng ba.
Mẫu Đơn ở trong bồn tắm, thân thể khoan khoái, để nước ấm tùy ý chảy, làm ấm chân tay cứng ngắc lạnh như băng sau khi bị thương, tuy rằng nàng được chăm sóc tốt, nhưng mùa đông giá lạnh, miệng vết thương mặc dù đã khỏi hẳn nhưng mất máu quá nhiều, vẫn ảnh hưởng chút ít đến sức khỏe của nàng.
Hơn nữa, ngày trước nàng chẳng phân biệt được xuân hạ thu đông, ngày ngày luyện quyền, chưa từng chậm trễ. Mà sau khi đến Hắc gia, vì phải dè chừng, luyện tập của nàng hoàn toàn xao nhãng.
Vòi nước hoa sen, không ngừng phun ra nước ấm, chảy vào bồn tắm lớn.
Bồn tắm này rất lớn và thoải mái, đường uốn lượn tinh xảo, bốn góc phía dưới, là bàn tay của các con thú được đúc bằng đồng thau, nghe nói là Hắc Trọng Minh phái riêng người mua từ Pháp về, mức độ xa xỉ, quả thực làm người ta líu lưỡi.
Người đàn ông này, thật sự rất biết cách hưởng thụ.
Cuộc sống an nhàn xa xỉ, thực sự dễ dàng làm cho người ta sa đọa, nàng càng lúc càng quen, như thế này giống như đã được nuông chiều từ bé. Nếu nàng là người phụ nữ bình thường, có lẽ đã sớm phục tùng hoàn toàn, chìm đắm trong cuộc sống này.
Mẫu Đơn nhìn chăm chú vào nơi nước ấm tiếp tục phun ra, lại chảy vào trong bồn tắm lớn. Nước ấm tràn ra, tràn đầy vào bồn tắm lớn, theo rìa trơn nhẵn chảy ra.
Nhưng nàng khác với những người phụ nữ khác, nàng đi vào nơi này, là có mục đích khác. Về điểm này, nàng hoàn toàn không dám quên.
Cho đến khi thân mình rét run, được nước ấm thấm vào đã nóng lên, nàng mới di chuyển thân thể, chống vào cạnh bồn tắm lớn, chuẩn bị đứng dậy, rời khỏi bồn nước ấm này.
“Đừng đứng lên.” Tiếng nói khàn đặc của đàn ông từ ngoài truyền đến.
Mẫu Đơn đột nhiên cả kinh, thân mình hồng hào vì được ngâm nước nóng, rầm một tiếng, lại lại lần nữa chui vào trong nước. Nàng kinh ngạc quay đầu, thấy không biết khi nào Hắc Trọng Minh đã đi tới cửa phòng tắm.
Thân hình cao lớn của hắn, dường như là được đúc ra từ khuôn, khuôn mặt tuấn tú trên đó nở nụ cười mang theo một tia đam mê. Hắn dựa vào khung cửa, dáng vẻ thoải mái, con ngươi đen xuyên thấu mặt nư