Khi mùa thu tới, thai nhi trong bụng Mẫu Đơn đã gần đủ tháng, thân thể nàng vốn gầy, tuy rằng không có đẫy đà hơn bao nhiêu, nhưng bụng vốn bằng phẳng nay đã phồng to như quả bóng cao su.
Bọn người hầu chăm sóc nàng vô cùng cẩn thận, khi được bốn, năm tháng đầu, tình trạng nôn nghén của nàng cũng đã được cải thiện, sau đó tuy có lúc thân thể thỉnh thoảng sẽ không khoẻ, còn lại hầu hết thời gian, đều không có gì khác thường.
Đôi khi, nàng không tự chủ, dùng hai tay trắng nõn vỗ về chiếc bụng căng tròn. Nhưng thai nhi dường như là đáp lại, khi hai tay nàng khẽ vuốt thì nó lại nhẹ nhàng đá bụng nàng một cái, làm nàng cảm thấy giống như chạm phải lửa, nhanh chóng dời tay đi.
Vào một ngày mùa thu, nàng ở trong phòng buồn bực, dứt khoác đứng dậy đi ra khỏi phòng, tản bộ trong sân của tòa nhà. Trong sân đã nhuốm sắc thu, lá cây đại thụ đã chuyển từ xanh sang vàng óng, lá rụng theo từng trận gió nhẹ, bay xuống ở trên cỏ.
Mẫu Đơn đi theo đường mòn vào nhà, nghe thấy phía trước cách đó không xa, truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
Ở chỗ sâu nhất trong sân trước, có một hồ phun nước nho nhỏ theo phong cách phương Tây, mặc dù có chút cũ kĩ, nhưng vẫn đẹp động lòng người, hơn nữa chỗ này tương đối bí mật, ít nhìn thấy chó săn hay bảo vệ, cho nên mỗi lần nàng đi tản bộ, hầu như đều đi đến nơi này.
Đương nhiên, nàng không phải đi một mình, lúc nào cũng có người hầu đi theo sát ở bên người nàng.
Khi nàng đi đến bể phun nước, ánh nắng trời chiều, xuyên thấu khe hở của lá cây, chiếu vào bọt nước trong hồ làm nó càng trở nên trong suốt đáng yêu. Nàng vươn tay xuống mặt nước lạnh lẽo, tạo ra từng trận gợn sóng.
Trong khoảng thời gian này, phu nhân thỉnh thoảng mang đến tin tức. Nàng đã nhìn ra, người truyền tin của phu nhân khoảng chừng bốn mươi tuổi, là một người đàn bà giúp việc ở phòng bếp, được bí mật đưa đến Hắc gia, nhưng nàng không nói chuyện với đối phương, chỉ hết lần này đến lần khác, đột nhiên xuất hiện một tờ giấy, trên đó chỉ ghi đơn giản
Ở lại, đừng nóng vội.
Trên tờ giấy là chữ viết xinh đẹp do chính tay phu nhân viết.
Đừng làm mình bị thương, yên tâm đợi sinh.
Trừ bỏ những từ như vậy, phu nhân cũng không có nói thêm gì, mà nàng cũng không cách nào biết được tin về chuyện bên ngoài. Tuy sự uy hiếp của Tiêu Luyện Mặc chắc chắn vẫn còn tồn tại như cũ, nhưng nàng tin tưởng Sở Lãng cùng Liễu Vũ, biết năng lực của bọn họ, đủ để chống đỡ Tiêu Luyện Mặc, tạm thời chắc tình thế cũng không có gì thay đổi.
Ngược lại, không có tin tức của Lãng Thần khiến cho nàng lo lắng.
Đối với Lãng Thần, trong lòng nàng rất xin lỗi. Nàng không thể đáp lại tình cảm của hắn, là bởi vì đêm đó nàng chần chờ, làm hại hắn bị Hắc Trọng Minh phát hiện, từ nay về sau lâm vào cảnh nguy hiểm.
Nàng từng hỏi Hắc Trọng Minh, Lãng Thần có bình yên vô sự hay không, hắn chỉ lẳng lặng nhìn nàng chăm chú nửa ngày, mới nói cho nàng, Lãng Thần còn sống, nhưng không ở trong tay hắn.
Hắc Trọng Minh sẽ không nói dối nàng. Nếu vậy, Lãng Thần đang ở đâu?
Nghe giọng điệu của Hắc Trọng Minh, dường như là biết Lãng Thần nằm trong tay ai. Hành vi chạy trốn của Lãng Thần, hẳn là đã truyền đến tai phu nhân, hắn không thể tiếp tục ở lại Kim gia. Nhưng Sở Lãng và Liễu Vũ, hẳn là sẽ vì tình nghĩa nhiều năm, mà lén cung cấp thông tin và âm thầm trợ giúp Lãng Thần chạy trốn.
Chẳng lẽ, Hắc Trọng Minh biết, Lãng Thần có sự bảo vệ của Sở Lãng cùng Liễu Vũ, nên không có hành động gì? Vì sao hắn lại bỏ qua cho Lãng Thần?
Trong lòng Mẫu Đơn , có rất nhiều nghi vấn, nhưng không cách nào giải đáp nổi.
Đang lúc nàng suy tư, trên mặt nước, đột nhiên xuất hiện bóng dáng một người. Người này để râu nhìn chằm chằm nàng, trong nháy mắt nàng đề phòng.
Người hầu chưa bao giờ dám đến gần nàng như vậy, vậy người đó là ai?
Mẫu Đơn nhanh chóng quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy, phía sau không biết khi nào xuất hiện một người mặc đồ đen xa lạ. Người hầu bảo vệ nàng đã sớm nằm trên mặt đất, trên cổ bị dao đâm vẫn đang chảy máu tươi.
Người mặc đồ đen cầm con dao vẫn còn dính máu trong tay, khi thấy nàng quay đầu lại, trên mặt còn ra hiện ra vẻ kinh ngạc, dường như không thể tin được, hành động của mình lại bị nàng phát hiện.
“Anh là ai?” Mẫu Đơn nhìn chằm chằm đối phương, thong thả đứng dậy, ý đồ kéo xa khoảng cách của hai người.
Phòng vệ của Hắc gia tuy vô cùng nghiêm mật, nhưng cho dù chặt chẽ đến đâu cũng có khe hở, hơn nữa người thống hận Hắc Trọng Minh còn nhiều hơn cả nước sông Hoàng Phổ, trong con mắt của người bên ngoài, nàng là người đàn bà mà Hắc Trọng Minh yêu nhất, thậm chí còn mang đứa nhỏ của hắn, sẽ có người xâm nhập, ý đồ gây bất lợi với nàng, nàng đã sớm đoán được.
Nếu là trước đây, có lẽ nàng đã ra tay, trước khi đối phương ra tay, như vậy, đào thoát hoặc công kích phần thắng sẽ lớn hơn. Nhưng bây giờ, nàng là người mang thai, động tác đã không còn linh hoạt như xưa, đừng nói là công kích, chỉ sợ ngay cả chạy trốn cũng là chuyện khó khăn.
Người mặc áo đen nhún vai.
“Tao là ai cũng không quan trọng.” Vừa nói chuyện, hắn vừa vươn tay ra.
“Đi theo tao.” Hắn tiến lên từng bước, muốn rút ngắn khoảng cách.
Mẫu Đơn phát hiện ra, lùi lại tới góc bể nước. Nàng vội vàng tìm đường nhỏ bỏ chạy, đối với người đàn ông khỏe mạnh này, ưu thế duy nhất nàng có chính là sân nhà quen thuộc.
Trên mặt người đàn ông xuất hiện vẻ tức giận. Hắn nhíu mày, đi nhanh tới gần, bàn tay to lần thứ hai chộp tới.
Lần này, Mẫu Đơn nhanh chóng vung tay, giáng một đòn mạnh mẽ vào cổ tay đối phương.
Ở góc độ như vậy, có thể dễ dàng khiến đối phương đau đến không thể nhúc nhích.
“Mẹ nó!” Tiếng mắng đau đớn vang lên.
Mẫu Đơn nhìn thấy cơ hội tới, rất nhanh chạy về hướng một đường mòn khác qua bể nước. Đường mòn kia thông với cửa lớn, mà trước cửa có rất nhiều bảo vệ, cho dù người đàn ông này có đuổi kịp thì nhóm bảo vệ cũng có thể giải quyết hắn.
Nàng thoát được rất nhanh, nhưng không đoán trước được, trên đường mòn lại có một người người đàn ông đang chờ ở nơi đó. Đáng chết!
Hai chữ này mới vừa hiện lên trong đầu, người đàn ông kia đã ra tay, mạnh mẽ bắt được nàng, tốc độ khiến nàng không kịp phản kháng. Dùng một lực rất lớn giữ chặt bả vai của nàng, dường như muốn bóp nát xương vai của nàng.
Người áo đen không ngừng mắng chửi, cũng đi đến đường mòn, trong hai con mắt bé tí, bắn ra tia tức giận.
Người đàn ông bắt được Mẫu Đơn hơi hơi nhếch mi.
“Thế nào? Mày rõ ràng đã không thành công?” Chẳng qua chỉ là một người phụ nữ có thai.
Người áo đen bĩu môi, vẫy vẫy cổ tay bị đánh đau.
“Con đàn bà này phiền toái hơn so với tưởng tượng.” Nói xong, hắn nắm tay, hướng bụng Mẫu Đơn đánh xuống thật mạnh.
Một quyền mạnh mẽ kia, khiến nàng đau đến toàn thân co rút, trước mắt biến thành màu đen, dường như muốn ngất đi.
Người áo đen lấy ra một bao tải màu đen, chụp xuống trên đầu nàng, đem thân thể đang đau đến run rẩy của nàng trùm vào trong bao tải.
“Đi mau .” Người đàn ông thúc giục .
“Được.” Nhanh chóng buộc bao tải lại. Người áo đen đứng dậy, đem bao tải to vác qua bả vai.
Mẫu Đơn chỉ cảm thấy một trận trời xoay đất chuyển, nàng ở bên trong bao tải, dùng hai tay ôm chặt bụng, đau đến run rẩy không thôi, mặc dù biết bản thân bị trói, không thể giãy dụa chút nào.
Đau đớn đến đáng sợ, như là muốn xé rách bụng của nàng, đau đến nỗi nàng thấp giọng rên rỉ.
“Im lặng một chút!”
“Không bằng đánh thêm cho nó mấy phát, để nó hôn mê, đỡ phiền toái.”
“Cũng tốt.” Hai gã đàn ông nói chuyện với nhau, xâm nhập vào trong ý thức đang dần mất đi vì cảm giác đau đớn của nàng
Nàng càng ôm chặt thân thể, bảo vệ đứa nhỏ trong bụng, bất lực chờ đợi nắm đấm mạnh mẽ kia giáng một đòn thật mạnh lên thân thể mình, nàng nhắm chặt hai mắt, run rẩy một chút, qua vài giây mới phát hiện, nắm đấm cũng không hề giáng xuống thân thể của nàng.
“Buông cô ấy ra.” Đang chìm trong lớp sương mù đau đớn, dường như nàng nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Hắc Trọng Minh.
Lại thêm một âm thanh không rõ ràng vang lên, người đàn ông khiêng nàng, vô lực ngã xuống, sau khi phát ra tiếng rên, lại ngã xuống mặt đất thật mạnh, mà cái bao tải trùm lấy nàng cũng bị rơi trong bụi cỏ ở trên đường mòn.
Ngay sau đó, là liên tiếp những âm thanh hỗn loạn, tiếng xương cốt gãy, tiếng đàn ông đau kêu, lúc đánh nhau, tiếng nắm đấm xoẹt qua quần áo, cuối cùng tràn ngập bên tai, là tiếng kêu rên cầu xin tha thứ, tiếp đó vang lên, chính là hai tiếng gãy xương gọn gàng sắc nét.
Sau đó, miệng bao tải thô ráp được cẩn thận mở ra. Nhìn xuyên thấu qua đôi hàng mi ướt đẫm mồ hôi, Mẫu Đơn ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt Hắc Trọng Minh. Sắc mặt hắn lúc này đặc biệt xanh mét.
Nàng muốn mở miệng nói chuyện, nhưng ra khỏi miệng trước lại là tiếng rên đau đớn.
Toàn thân Hắc Trọng Minh căng thẳng. Khi hắn về nhà, nghe được người báo cáo, nàng đang tản bộ trong sân nhỏ, hắn biết nàng rất thích nơi yên tĩnh này, hắn lại bước ra khỏi nhà lần nữa, đi vào bên trong sân nhỏ, không ngờ phát hiện, có hai người đàn ông lẻn vào, đang chuẩn bị bắt nàng đi.
Hắn phẫn nộ tới cực điểm, trong thời gian ngắn nhất, liền giải quyết hai tên kia.
Đáng chết!
Nếu hắn tới không đúng lúc thì sẽ ra sao? Trong lòng hắn thầm nguyền rủa, hai tay lại nhẹ nhàng ôm Mẫu Đơn ra khỏi bao tải.
Vừa khẽ động như vậy đã khiến một chất lỏng ấm áp nào đó chảy ra từ giữa hai chân nàng, thấm ướt váy của nàng, cũng thấm ướt quần áo hắn. Nàng cúi đầu, choáng váng khi nhìn đóa hoa đỏ tươi nở rộ ở trên váy của nàng.
Bỗng dưng, Hắc Trọng Minh ôm lấy nàng, nhanh chóng chạy về phía đầu đường mòn.
Tiếng gọi lo lắng, bao gồm cả tức giận, cùng với sợ hãi ở trên đầu nàng.
Sợ hãi?
Có thể sao?
Hắc Trọng Minh thế mà cũng có cảm xúc sợ hãi sao? Nhưng là chuyện gì, đủ để làm cho người đàn ông lạnh lùng, quả quyết, kiêu ngạo nhất Thượng Hại phải có cảm giác sợ hãi.
Trong lúc hôn mê sâu, nàng cảm giác hắn ôm nàng lên xe, nghe thấy hắn rống giận với lái xe.
“Mau, đến bệnh viện đi.”
Đau quá.
Mẫu Đơn ở trong lòng Hắc Trọng Minh, thở hổn hển đứt quãng, vì đau đớn mà đổ mồ hôi ròng ròng.
Cơn co thắt đau bụng sinh hết lần này đến lần khác ập đến, giống như sấm sét, từ trong bụng đánh tới toàn thân, dường như muốn đoạt đi tất cả ý thức của nàng.
Xe mới dừng lại phía trước bệnh viện, Hắc Trọng Minh liền ôm nàng, chạy vội xông vào phòng cấp cứu bệnh viện, thậm chí không chờ người mang xe đẩy tới.
“Bác sĩ!” Hắn rít gào thật lớn, vang vọng trong hành lang bệnh viện.
“Bác sĩ!” Tiếng thở hổn hển cùng tiếng bước chân truyền đến, Mẫu Đơn đau đến mức không thể mở mắt ra, chỉ có thể nghe truyền đến tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực hắn, nặng nề nhảy lên, dọc đường đi không có ai xoa dịu nàng. Nàng cố gắng khiến bản thân chuyên chú vào nhịp tiết tấu lên xuống đó, dời sự chú ý đi.
“Chuyện gì xảy ra?” Một người đàn ông nghe thấy tiếng gọi,vội chạy tới.
Theo sát phía sau là y tá, thấy váy Mẫu Đơn ướt đẫm một góc liền vội vàng mở miệng nhắc nhở.