Chung quanh tối đen dường như vô biên vô tận, vĩnh viễn không nhìn thấy điểm dừng.
Mà nàng giống như đang chạy trong bóng đêm nóng rực, nhiệt độ từ bốn phía tiến đến nàng, nàng giẫm lên nơi nào cũng đều làm cho lòng bàn chân của nàng bỏng rát, nàng không ngừng… không ngừng ….chạy trốn, nhưng hoàn toàn không có cách nào thoát ra khỏi nhiệt độ cực nóng này, màn đêm cùng với yên lặng bao phủ lấy nàng.
Đột nhiên một tiếng nổ phát ra, lửa cháy phừng phừng, xé rách màn đêm, lửa từ trong mặt đất thoát ra, chẳng mấy chốc mà tất cả mọi thứ chung quanh đều bị bao trùm trong biển lửa.
Trong lòng hoảng loạn, nàng nghe thấy giọng nói của mẹ.
“Ngoan, bảo bối ngoan, không có việc gì, không có việc gì đâu….” Mẹ an ủi nàng, giọng nói dịu dàng kia như vang vọng ở bên tai.
Mỗi đêm, mẹ đều dùng giọng nói dịu dàng dễ nghe này để hát những bài hát dân gian, dỗ nàng đi vào giấc ngủ.
Mỗi một lần như thế nàng đều ngửa đầu nhìn vào khuôn mặt dịu dàng của mẹ ở dưới ánh trăng, cho đến khi chìm vào giấc ngủ. Mà nay, bao quanh khuôn mặt dịu dàng kia không phải ánh trăng, mà là ánh lửa.
Mẹ vươn tay ôm lấy nàng trên giường.
“Mẹ, con nóng quá.”
“Ngoan, mẹ biết. Nhà đang cháy, con đừng sợ, mẹ mang con đi ra ngoài.”
Trong lòng tràn ngập sợ hãi, nhưng bởi vì có sự dỗ dành của mẹ nên đã tiêu tan đi không ít. Nàng tiến sát vào trong lòng của mẹ, vẫn cho rằng nơi này là nơi an toàn nhất trên đời.
Tuy rằng nàng nhìn thấy ngọn lửa hừng hực thiêu cháy hết quần áo, giày dép của nàng, còn tham lam cắn nuốt con búp bê đang nằm bên giường mà tháng trước cha đã mua cho nàng, nhưng mà chỉ cần ở trong lồng ngực của mẹ, nàng sẽ không sợ hãi gì cả.
“Bảo bối ngoan, bảo bối ngoan, mẹ yêu con nhất có biết không?”
Nàng ngửa đầu nhìn vào khuôn mặt của mẹ trong ánh lửa, ngoan ngoãn gật đầu.
“Đến đây, nhắm mắt lại. Nghe mẹ nói này, dù lát nữa có xảy ra chuyện gì, cũng không được mở mắt ra, có biết không?”
Nàng quả thật là một cô bé ngoan, cho nên nghe lời mẹ nhắm chặt hai mắt, tùy ý mẹ dùng tấm vải ẩm ướt bao bọc thân thể của nàng, ôm chặt nàng vào trong ngực.
Sau đó mẹ bắt đầu chạy.
Tuy rằng không nhìn thấy nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được, không khí càng lúc càng trở nên nóng cháy, khó có thể chịu được. Nàng dùng bàn tay nhỏ bé quàng chặt cổ mẹ, nhưng vẫn nhắm chặt hai mắt.
Bùm!
Một tiếng nổ vang lên làm rung chuyển cả căn nhà.
Đột nhiên mẹ bị té ngã, kêu đau ra tiếng, nhưng hai tay vẫn bảo vệ nàng chặt chẽ, không muốn để cho nàng bị tổn thương.
Vì mẹ vấp té nên tấm vải ẩm ướt bao bọc lấy nàng bị mở tung ra, nàng mở to hai mắt, hoảng sợ khi nhìn thấy hai chân của mẹ đã bị cây trụ sập đè lại.
“Bảo bối, chạy mau, có nghe hay không, chạy mau.”
Mồ hôi cùng nước mắt làm ướt đẫm khuôn mặt lem luốc và ửng hồng vì lửa nóng, mà sợi tóc xinh đẹp kia cứ từ từ, từ từ bị ngọn lửa thiêu rụi thành than, chỉ cần chạm vào một cái liền nát vụn.
“Không, không được, con không chạy….” Nàng kêu khóc, ôm chặt mẹ không rời, còn dùng bàn tay nhỏ bé lôi kéo bàn tay to của mẹ.
“Mẹ, chúng ta cùng chạy, cùng chạy đi….”
“Không còn kịp rồi, con mau chạy đi, nhanh lên….”
Mẹ rơi lệ đầy mặt, thúc giục nàng.
“Mau chạy ra cửa, ngoài đó chính là đường phố, con mau chạy ra đi….” Không, nàng không muốn, nàng không muốn buông mẹ ra để chạy một mình.
Nàng liên tục thử đi thử lại, nhưng cây trụ bị sụp xuống kia vẫn không mảy may lay động, càng kéo thì cây trụ đè trên chân mẹ càng không nhúc nhích.
“Bảo bối ngoan, con đừng khóc.”
Thấy nàng vẫn không chịu đi, mẹ dùng tay lau đi nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, dịu dàng nói lại.
“Bảo bối ngoan, cây trụ này con chuyển không được. Con chạy ra ngoài tìm người, gọi người đến giúp đỡ, được không?”
Nghe mẹ nói vậy, nàng ngoan ngoãn gật đầu, nhưng nước mắt vẫn rơi không ngừng.
“Được, con đi tìm người, gọi người đến giúp mẹ….” Đôi mắt mẹ hàm chứa nước mắt, nhưng khóe miệng lại nở nụ cười.
“Ừ, con đi đi, nhanh lên, mẹ ở đây chờ con.”
Bên trong ánh lửa, mẹ nhẹ giọng nói.
“Bảo bối, hãy nhớ kỹ, mẹ yêu con nhất, biết không?”
Nàng có chút lo lắng, nhưng vẫn gật gật đầu, nhìn thấy nụ cười khích lệ của mẹ, nàng xoay người chạy nhanh ra cửa, muốn đi tìm người cầu cứu.
Nhưng nàng vừa mới chạy ra đến cửa chính, chợt nghe thấy một tiếng nổ khác từ phía sau truyền đến.
Nàng hoảng sợ quay đầu lại chỉ nhìn thấy một ngọn lửa lớn cao đến tận trời, căn nhà bị ngọn lửa cắn nuốt, cuối cùng căn nhà gỗ chống đỡ không nổi, toàn bộ đều sụp đổ.
Đó là nhà của nàng, mẹ của nàng vẫn còn ở bên trong, còn bị đè ở phía dưới cây trụ.
“Mẹ….” Nàng xoay người muốn chạy vào trong, trên đường lại bị người ta giữ chặt lại.
Khói bụi mịt mờ, “Không, mẹ ơi, mẹ ơi….” Nàng không ngừng giãy dụa nhưng vẫn không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngọn lửa bao trùm hết tất cả mọi thứ.
Bóng tối.
Giấc mộng vừa rồi làm cho trái tim nàng đau nhói, khiến nàng đột nhiên tỉnh lại.
Trên mặt của nàng còn có nước mắt, mà nhiệt độ tăng cao trong thân thể nàng cũng không vì nàng tỉnh lại mà theo cơn ác mộng tan biến đi, ngược lại nó vẫn cứ tra tấn nàng.
Nàng có ý muốn ngồi dậy nhưng bả vai đau đớn lại làm cho nàng hít thở không thông, lại ngã về phía giường.
Chết tiệt! Đau quá!
Sao lại như vậy?
Nàng thở hổn hển, đau đớn đến nỗi toàn thân phát run, sau đó đầu óc choáng váng mới dần dần nhớ lại rõ ràng mọi việc.
Đúng rồi, nàng thay người đàn ông kia đỡ một viên đạn.
Dùng bàn tay phải không bị thương lau đi nước mắt, nàng lại một lần nữa di chuyển thân mình. Lần này tuy rằng miệng vết thương trên vai trái vẫn còn làm cho nàng đau đến phát run, đổ đầy mồ hôi, nhưng nàng vẫn vùng vẫy ngồi dậy.
Thế nhưng động tác đơn giản này cũng đã làm hao tổn hết phần lớn khí lực của nàng, làm lúc nàng ngồi xuống thì toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, không ngừng run rẩy, mệt mỏi, liên tiếp thở dốc.
Mẫu Đơn nhìn bốn phía, cảm thấy kinh ngạc, nơi này đúng là phòng ngủ của Hắc Trọng Minh, nơi mà nàng nằm, chính là giường của hắn.
Nàng không hiểu tại sao Hắc Trọng Minh không có để cho người ta mang nàng qua chỗ khác. Nàng đã bị thương, với hắn mà nói là không có giá trị để triển lãm, thậm chí ngay cả giúp hắn làm ấm giường cũng không được.
Vết thương khiến cho nàng bị sốt cao, làm cho miệng lưỡi nàng khô khốc, từng đợt mồ hôi lạnh thấm ướt chiếc áo ngủ của nàng.
Ngoài cửa sổ ánh trăng đã bị mây che phủ, ánh trăng theo cửa sổ tiến vào bên trong phòng làm cho tất cả mọi vật đều tỏa sáng nhàn nhạt.
Thật vất vả lắm nàng mới tìm thấy trên bàn có một bình nước.
Mặc dù mệt mỏi nàng cũng không thể kiềm chế được cơn khát, cuối cùng vận dụng hết sức lực để di chuyển hai chân bước xuống giường.
Nhưng vừa mới đứng dậy thì hai chân của nàng liền run rẩy như chiếc lá trong gió. Nàng muốn trở lại giường ngồi, gọi người đến giúp đỡ, tuy nhiên tính cách quật cường của nàng không cho phép nàng để người ta nhìn thấy bộ dáng yếu đuối của mình, lại càng không nguyện ý mở miệng cầu xin người khác.
Đáng ghét, chỉ vài bước thôi mà, nàng đương nhiên vượt qua được.
Mẫu Đơn vịn lấy vết thương đang đau đớn ở vai, đi về phía bình nước, nhưng mới bước được ba bước nàng đã chống đỡ không được, vụng về ngã xuống đất.
Cú ngã này làm cho vai của nàng đau đến choáng váng đầu, hoa mắt gần như muốn rơi nước mắt một lần nữa.
Nàng cố gắng dùng tay phải để tự nâng mình dậy nhưng lại vô tình đẩy tấm thảm trải sàn ở phía dưới người ra. Trải qua một hồi cố gắng, cuối cùng nàng vẫn té ngã trên mặt đất, hơi thở suy yếu.
Không còn tấm thảm, đá hoa cương ở phía dưới người nàng lạnh giống như một khối băng.
Nàng chạm vào thì thấy chúng thật cứng rắn và lạnh lẽo, mang đi một ít nhiệt độ trên người nàng.
Nàng nằm trên mặt đất, ở dưới ánh trăng, giãy dụa và thở dốc, nàng cảm thấy bản thân giống như một người tàn phế, chỉ đi đến bên cạnh bàn để lấy nước uống, chuyện đơn giản như vậy mà cũng làm không được.
Nàng thật sự rất muốn uống nước.
Nhưng mà, sàn nhà thật lạnh làm nàng cảm thấy thật thoải mái, hơn nữa nàng quá mệt mỏi, không thể đi được nữa.
Một lát sau, sàn nhà lạnh như băng bắt đầu làm cho nàng cảm thấy lạnh, bên trong căn phòng khép kín này cũng không thể làm cho nhiệt độ của toàn bộ sàn nhà ấm lên.
Nàng cắn chặt môi, nhưng thân thể vẫn không ngừng run rẩy, cố gắng cắn chặt hàm. Hiện tại nàng rất suy yếu, toàn thân run lên bởi vì nàng cảm thấy rất lạnh.
Lúc cơn lạnh làm cho nàng run rẩy, trong nháy mắt nàng đột nhiên nghĩ đến, có lẽ đến sáng ngày hôm sau mới có người phát hiện ra nàng, lúc đó nàng đã chết cóng ở chỗ này.
Hắc Trọng Minh nhất định tức chết.
Hắn nhất định tức giận, nàng dám cả gan làm dơ phòng của hắn, lại còn chết trong phòng hắn nữa.
Ý nghĩ này làm cho Mẫu Đơn cảm thấy dễ chịu rất nhiều, tuy rằng vẫn đang run run nhưng dường như khóe miệng lại lộ ra một nụ cười. Ít nhất nàng còn có thể làm dơ phòng của hắn.
Đúng lúc này thì có người đi đến.
Nàng không thể nhúc nhích, nhưng vẫn có thể cảm giác được có người đang mở cửa.
Sau đó, người này cất bước tiến về phía nàng.
Nàng muốn trợn to mắt nhưng sức lực lại suy yếu đến mức thở không ra hơi.
Người này phát hiện nàng té trên mặt đất nhưng không có kêu to, cũng không có chạy đi gọi người tới, chỉ là vươn tay kéo tóc của nàng qua hai bên, sau đó đo lường mạch đập của nàng, tiếp theo dễ dàng bế nàng đứng lên, đem nàng đặt trên giường.
Hắc Trọng Minh?
Nàng băn khoăn tự hỏi, lại có chút không xác định, bởi vì Hắc Trọng Minh hoàn toàn không phải là người có tâm tính thiện lương, chứ đừng nói đến việc hắn chủ động chăm sóc bệnh nhân, quả thật là kỳ tích, còn không thì đây là điềm báo trước của ngày tận thế.
Mà người này, sau khi ôm nàng đặt trên giường, thậm chí còn đi rót một ly nước, ngồi xuống ở bên giường, để cho nàng dựa vào trong lòng hắn, đem ly nước đưa đến bên miệng nàng, kiên nhẫn chậm rãi đút nàng uống nước.
Nước mát từ từ chạy xuống cổ họng, đánh tan cơn khát.
Không, không phải hắn.
Người đàn ông tàn nhẫn kia không có tính nhẫn nại như vậy, lại càng không dịu dàng như thế này.
Nàng suy nghĩ.
Là ai?
Người hầu sao? Hay là lão Trương quản gia?
Ở phía sau có một mùi hương quen thuộc xông vào chóp mũi nàng, nàng hơi hơi cứng đờ, kinh sợ khi phát hiện đó là mùi xì gà quen thuộc mà Hắc Trọng Minh vẫn thường hút.
Không, không thể nào, không thể nào là hắn.
Thật kỳ lạ, kinh hoảng chợt nảy lên trong lòng nàng.
Người đàn ông kia sau khi đút nàng uống xong ly nước thì để ly nước xuống, cầm lấy khăn mặt, giúp nàng lau đi mồ hôi trên người, khăn mặt ẩm ướt lạnh lẽo lướt qua da thịt của nàng làm cho nàng không tự chủ được mà run rẩy.
Hắn ung dung chà lau thân thể yếu ớt của nàng, dường như đã sớm quen thuộc với mỗi cm đường cong trên cơ thể nàng.
Ngượng ngùng và xấu hổ cùng nhau tập kích trong lòng nàng, nhưng nàng vẫn không thể nhúc nhích, chỉ có thể để mặc hắn muốn làm gì thì làm, thậm c