“Cha xấu! Cha xấu! Không cần cha nữa, cha xấu!” Tiểu Quất Tử đấm thùm thụp tay trái vào người anh.
Tiểu Quất Tử của anh chỉ những lúc đó mới gọi anh là cha xấu, mới nói không cần anh nữa.
“Ngoan nào! Lát nữa, cha sẽ mua kẹo mút cho con nha.” Anh xoa xoa chiếc đầu nhỏ của con gái, dỗ dành nó.
Nếu có thể, những đau đớn này anh rất muốn rất muốn chịu thay con gái.
“Đáng ghét…con ghét cha…” Tiểu Quất Tử khóc rưng rức, bị sóng điện từ làm toàn thân mềm nhũn, nằm bẹp trong lòng anh.
Anh không còn cách nào khác, mà cũng chẳng có bất cứ cách nào.
Chỉ còn có thể dựa vào phương pháp này để kích thích dây thần kinh tái sinh.
Để Tiểu Quất Tử không bị các bạn nhỏ khác chê cười, bắt nạt, vì chuyện có cho Tiểu Quất Tử đi nhà trẻ hay không, anh và Chức Tâm đã tranh luận rất nhiều lần.
Chức Tâm cũng rất thương con gái nhưng cảm thấy đây là chuyện con gái bắt buộc phải dũng cảm đối mặt.
Nhưng, anh không nghĩ như vậy, bác sĩ có lòng tin đối với biện pháp phục hồi chức năng bằng điện liệu này, có thể giúp Tiểu Quất Tử hồi phục trước năm bảy tuổi, cho nên trước đó, vì sao phải để con gái ra ngoài cho người ta bắt nạt?! Vì sao phải để tâm hồn con gái phải chịu tổn thương?!
Anh chuẩn bị đến bảy tuổi sẽ đưa con gái đi học, bây giờ vấn đề giáo dục con gái anh có thể đảm đương được, anh sẽ tự mình dạy dỗ con.
Về vấn đề này anh cố chấp vô cùng, Chức Tâm cũng hết cách với anh.
Cuối cùng, nửa tiếng điện liệu cũng kết thúc, anh lau nước mắt trên mặt con gái, nhưng Tiểu Quất Tử giận dỗi, hất tay anh ra.
Chỉ là, nó nhất thời không đi được nên đành phải để cha bế nó.
“Bác sĩ, chiều thứ sáu tuần này, tôi lại đưa con gái đến.” Anh hẹn trước thời gian trị liệu lần sau với bác sĩ.
Tiểu Quất Tử giận dữ đấm vào vai anh, húc đầu vào cằm anh, “Cha xấu, cha xấu!”
“Đừng giận dỗi nữa, đầu sẽ đau đấy.” Anh giữ con gái, không cho nó tiếp tục cự nự nữa.
Đến siêu thị tiện lợi mua kẹo mút, suốt dọc đường anh đều bế con gái trên tay, đến khi đặt nó ngồi vào xe, cẩn thận thắt dây an toàn cho nó.
“Phần thưởng cho Tiểu Quất Tử vì đã rất dũng cảm!” Anh đưa cây kẹo mút mùi dâu cho con bé.
Con gái uể oải ngước mắt lên nhìn anh, quay mặt sang hướng khác, không thèm để ý đến anh.
Thái độ này, giống hệt như bốn năm trước, lúc Chức Tâm đòi chia tay với anh.
Anh sững sờ. Thì ra, có những cảm xúc chôn giấu trong ký ức, lúc “trào” lên, vẫn đau nhói.
Tiểu Quất Tử rất giống Chức Tâm, đặc biệt là ánh mắt, cử chỉ, giống nhau như tạc.
Thấy cha không ừ hử gì, Tiểu Quất Tử quay mặt lại, mặt vẫn xị xuống, nhưng tay thì giựt cây kẹo trên tay cha, sau đó, dùng mũi, dùng miệng, nhăn nhó, méo mó rất sinh động, “Hứ, cha xấu!”
Tuy giận nhưng con bé lại bắt đầu mút kẹo.
Bình thường cha mẹ không cho nó ăn kẹo vì sợ sâu răng, cũng chỉ có lúc này, cha mới mua kẹo mút cho nó.
Nhìn con gái mút kẹo rất chăm chú, cảm giác đau nhói khi nhớ về quá khứ bỗng tan biến hết.
Mắt anh dịu lại.
Bảo anh đổi cái gì để có được giây phút này anh cũng đổi.
Cảm ơn, trên đời này, còn có kỳ tích.
Cảm ơn, cho dù không còn yêu nữa, cô vẫn sinh cho anh cô con gái này.
Nhìn cha cười, Tiểu Quất Tử không phục, há miệng cắn phập vào cánh tay anh.
Cha xấu cha xấu cha xấu!
Anh không kêu đau, ngược lại còn xoa đầu con gái, “Bảo bối ngoan, nghỉ ngơi nhé, chịu không?” Điện liệu tổn hao rất nhiều sức lực của con gái, muốn đánh muốn mắng thì đợi hồi phục lại đã, có được không con yêu?!
Cha xấu cha xấu cha xấu!
Tiểu Quất Tử nhả ra.
Anh vòng ra phía ghế sau lấy tấm đắp, đắp lên người con gái, sau đó, khởi động xe.
Bế Tiểu Quất Tử về nhà, anh pha nước nóng, chườm tay phải cho con bé.
“Về rồi à?” Chức Tâm có chìa khóa nhà anh, vừa nghe nhà đối diện có động tĩnh, cũng vội vàng chạy sang.
“Ừm.” Anh gật đầu, vẫn tiếp tục việc đang làm dở.
Thấy anh đang vắt khăn nóng.
“Để em, anh mệt rồi.” Chức Tâm cầm lấy chiếc khăn nóng trong tay anh, tiếp tục chườm nóng sau đó mát xa tay cho con gái.
Những việc này Tiểu Quất Tử đều không hiểu, vì nó đang ngủ rất say.
“Hôm nay con khóc dữ lắm không?” Chức Tâm vừa mát xa cho con vừa hỏi anh.
Sợ mẹ con cô bị cảm lạnh, anh mở máy sưởi, rồi cởi áo khoác ngoài ra.
“Không khóc, chắc là quen rồi, rất kiên cường.” Anh lừa cô.
Chức Tâm thở phào.
Anh tắm xong đi ra thấy cô vẫn còn nắn tay cho con bé, thế là anh bảo cô ngừng lại.
“Đừng nắn nữa, sẽ làm nó tỉnh đó.” Anh nhíu mày.
Không thấy mỏi tay sao?!
Nghe anh nói vậy, cô vội vàng dừng tay lại.
Anh bước tới, bế con gái vào phòng.
Còn cô, rất tự nhiên lấy chiếc áo khoác anh vừa vứt ở sô pha treo lên giúp anh.
…….
Tiểu Quất Tử tỉnh dậy.
Căn phòng ngăn nắp, đầy cá tính, là phòng của cha.
Trong nhà, mùi thức ăn thơm phức.
Mẹ cũng ở trong nhà cha?
Đây không phải là chuyện lạ gì, Tiểu Quất Tử không hề kinh ngạc.
Có thời gian, cha ra ngoài tiếp khách uống rất nhiều, mẹ phải ở lại đây chăm sóc cha, còn anh Phi Phàm sang chơi với nó.
“Mẹ, ăn gì vậy?” Nó chạy ra khỏi phòng, bắt đầu hoạt náo.
Quả nhiên, mẹ đang ở trong bếp, còn cha đang ngồi trên sô pha đọc báo.
Nó thích như thế!
Mỗi lần mẹ sang, cha không còn ở lì mãi trong phòng làm việc nữa.
“Rửa tay đi con rồi ăn cơm.” Mẹ bê đĩa rau từ trong bếp ra.
Mẹ mặc tạp đề trông xinh đẹp vô cùng.
Cha bước tới, không nói tiếng nào bắt đầu bày bát đũa.
Mỗi lần mẹ sang, nó phát hiện, cha rất khác.
Rửa tay xong, Tiểu Quất Tử trèo lên ghế.
Nhưng nhìn trên bàn toàn những thức ăn chẳng đẹp chút nào, nó trề môi.
Anh Phi Phàm nói, mẹ trước đây không biết nấu cơm, nhưng vì nó, mẹ đã mất rất nhiều tâm sức để học nấu ăn.
Cho nên, anh trai nói, nó không được chê bai, không được không thích.
Nhưng…thức ăn mẹ nấu, ít dầu ít muối, tốt cho sức khỏe lại bảo vệ môi trường nhưng vị thì thật là thật là chẳng ra sao!
Nhà bốn người cùng ăn cơm với nhau.
Cha không nói tiếng nào, ăn nhiều nhất, anh Phi Phàm đứng thứ hai, nó kén chọn ăn ít nhất.
……..
Ăn no, Tiểu Quất Tử đã lấy lại tinh thần.
Mẹ đang dọn chén bát, cha đứng giúp một bên.
“Cha, con muốn nghe Công chúa Bạch Tuyết!” Nó đeo dính lấy chân cha, quên sạch chuyện buổi chiều luôn miệng hét cha xấu, không chơi với cha nữa.
Nó rất thích bám cha, tuy cha lúc nào cũng tỏ ra nghiêm khắc.
“Đợi mẹ làm xong, sẽ kể cho con nghe!” Cha nó vẫn tiếp tục việc đang làm dở.
Không chịu không chịu không chịu!
Giọng mẹ rất rất hay, nhưng nó thích thỉnh thoảng cha kể chuyện cho nó nghe.
Hơn nữa, nó phát hiện, mẹ cũng rất thích nghe.
“Không chịu không chịu đâu, mẹ dọn dẹp còn cha kể chuyện cho con nghe cơ.” Nhưng Tiểu Quất Tử lại thích bám cha.
“Nghe lời!” Anh trợn mắt nghiêm khắc.
Nhưng nó không sợ.
Lập tức, khóe mắt bắt đầu ầng ậc nước.
“Cha xấu, lúc chiều còn hứa với Tiểu Quất Tử tối sẽ được nghe Công chúa Bạch Tuyết.”
Anh hứa là Chức Tâm sẽ kể cho con bé nghe cơ!
“Tiểu Quất Tử muốn đóng công chúa Bạch Tuyết.”
Anh không để ý đến con gái.
Đùi anh, ướt một mảng, không biết là nước mũi hay nước mắt.
“Anh Phi Phàm rất thích đóng vai hoàng tử.”
Đang học bài tiếng anh, bị gọi tên lôi vào cuộc, Phi Phàm đằng hắng một tiếng.
“Nếu cha không thích kể chuyện thì cha đóng vai bảy chú lùn nhé.” Nó nói tỉnh bơ.
Anh mém chút té xỉu.
Chức Tâm cúi đầu dọn dẹp nhanh bát đĩa, ai cũng đều nhìn thấy, cô đang cố nhịn để không bật cười thành tiếng.
“Còn không cha dạy Tiểu Quất Tử khiêu vũ nhé? Lần trước con nhìn thấy cha dạy mẹ khiêu vũ!” Tiểu Quất Tử ngước đôi mắt ngây thơ nhìn cha, “Mẹ mặc rất đẹp ra ngoài, cha còn hút thuốc nữa…Sau đó…”
Chức Tâm khựng lại, ngượng ngùng đến nỗi mặt đỏ lên.
Mất mặt quá, lần trước vì tòa soạn của cô có lễ mừng một năm thành lập, mọi người trong tòa soạn đều khiêu vũ, cô không thể nói là không biết.
Thế là, thế là…
“Đủ rồi, cha kể!” Anh vội vàng ngăn không cho con gái nói tiếp.
Phi Phàm nghe lời dẹp sách vở sang một bên, ngồi đợi lệnh.
Chức Tâm đã vội vàng đi vào trong bếp, nhưng không nén được, dỏng tai lên nghe.
“Ở một vương quốc rất xa, có một ông vua và hoàng hậu, họ rất mong có một đứa con, thế là thành tâm cầu xin Thượng đế…” Anh đọc không chút cảm xúc.
Thật ra, giọng anh rất hay, chỉ là thiếu cảm xúc mà thôi.
Chức Tâm tay rửa bát, miệng cười mím chi.
“Quốc vương và hoàng hậu không phải rất giống cha mẹ sao, rất mong có Tiểu Quất Tử?” Con gái hỏi quá nhiều.
“Nghe kể chuyện thì nghe kể chuyện, còn muốn biểu diễn thì ra biểu diễn, đừng lộn xộn.” Anh mắng con gái.
Bị cha mắng, Tiểu Quất Tử trề môi.
“Hoàng hậu quả nhiên sinh được một công chúa nhỏ rất đáng yêu, da công chúa trắng như tuyết…Nhưng, hạnh phúc chưa được bao lâu, mẹ công chúa Bạch Tuyết sinh bệnh qua đời…” Tới bốn chữ “sinh bệnh qua đời”, anh đọc lướt thật nhanh.
Anh gấp sách lại, không vui, “Sao mẹ lại đến đây?”
Năm đầu tiên anh rời khỏi nhà họ Hứa, mẹ giận dỗi không thèm đến tìm anh, sau khi Tiểu Quất Tử ra đời, lại chăm chạy tới chạy lui, thật không chịu được!
“Tiểu Quất Tử hôm nay đi tập chức năng, mẹ đến thăm nó mà!” Tống Tiêu Phong trên tay xách một đống đồ bổ.
Vốn tưởng rằng con mình cả đời này không thể có con cái được nữa, không ngờ, lại có một bước ngoặt thế này.
Tuy khi sinh ra không phải là con trai khiến bà rất thất vọng, nhưng, Tiểu Quất Tử cứ suốt ngày gọi “bà nội, bà nội”, nỗi thất vọng từ từ cũng tan biến mất.
Dù sao con trai cũng không kế thừa gia nghiệp, ông Hứa năm ngoái cũng qua đời, Hứa gia đều rơi vào tay bà lớn.
Kết cục đã như vậy, chẳng còn hy vọng gì, càng chẳng có gì để phải tranh giành.
Dù sao Tiểu Quất Tử đến được thế giới này đã rất khó khăn, bà cũng không thể hy vọng Tiểu Quất Tử đi tranh giành, đấu đá với người ta được.
Anh cầm lấy đồ trong tay mẹ, “Đồ đã nhận rồi, mẹ có thể về.”
“Để mẹ chơi với Tiểu Quất Tử một lát đã.” Bà cười lấy lòng.
“Không được!” Anh cự tuyệt.
Bình thường thì còn được nhưng hôm nay thì không, Chức Tâm đang ở đây.
“Thâm, mẹ mua rất nhiều đồ chơi cho Tiểu Quất Tử…” Bà làm mặt dày, len vào nhà.
Hai năm trước, Tâm Ngữ cũng lấy chồng, được gả vào nhà quyền quý, lại sinh được một đứa con trai. Nhưng mỗi lần bà đến thăm Tâm Ngữ, thăm cháu ngoại, nhà chồng Tâm Ngữ đều không được vui vẻ cho lắm.