Làm tiệc đầy tháng cho Đồng Đồng không phải là suy nghĩ nhất thời của Tử Duệ. Thực ra mấy ngày nay anh luôn suy nghĩ đến vấn đề này.
Tối đó đến quán cà phê Cẩn Thương gặp khách hàng, vô tình chạm mặt Lục Kỳ Thần và Kiều Việt, hình như họ cũng hẹn gặp ai đó ở nơi này vì cả hai đều mặc quần áo rất sang trọng. Lí Tử Duệ chủ động đến chào hỏi, mặc dù quan hệ giữa ba người rất rắc rối và khó xử nhưng vì có quan hệ làm ăn với nhau nên anh không thể giả vờ như không thấy được.
Kiều Việt khoác tay Lục Kỳ Thần, giới thiệu với anh ta về Tử Duệ như thế này: – Kỳ Thần, đây là giám đốc Lí của công ty Trụ Dương, cũng là người phụ trách hợp đồng với chúng ta. À phải rồi, anh Lí đây còn là chồng của cô Nhan đấy!
Lục Kỳ Thần hơi nhíu mày, không hề tỏ ra không quen biết với Tử Duệ rồi đưa tay ra bắt tay anh: -Giám đốc Lí, lâu lắm không gặp!
Câu nói của Lục Kỳ Thần cứ như hai người họ vốn đã từng có quan hệ.
Về sau Tử Duệ cứ suy nghĩ mãi về phản ứng của Lục Kỳ Thần hôm đó, tại sao trước mặt Kiều Việt mà anh ta lại tỏ ra như đã quen biết Tử Duệ từ lâu, thậm chí còn thẳng thắn nói đến vấn đề mang thai của Hi Hiểu. Chẳng nhẽ những hành động đó của anh ta chỉ là để giả bộ “cây ngay không sợ chết đứng” trước mặt người nhà họ Kiều thôi sao?
Thấy Lục Kỳ Thần tỏ ra như vậy, Tử Duệ cũng tỏ vẻ cởi mở. Hai người phối hợp ăn ý diễn một vở kịch “gặp gỡ vui vẻ”. Mà đã là đàn ông thì ai chẳng có sự nhạy bén của đàn ông, cho dù Lục Kỳ Thần có cố tỏ vẻ thản nhiên nhưng anh biết trong đôi mắt sâu thẳm kia là một ánh nhìn rất lạ kì.
Mặc dù khi nói về chuyện có thai của Hi Hiểu, anh ta luôn tỏ vẻ quan tâm như một người bạn bình thường, nhưng trong đôi mắt đó lại ẩn chứa sự xót xa và tiếc nuối. Tử Duệ đột nhiên cảm thấy có chút cảm động trước biểu cảm này của Lục Kỳ Thần. Nghĩ đến chuyện vợ của mình từng có tình cảm với người đàn ông này, còn sinh cho anh ta một đứa con, trái tim Tử Duệ lại thắt lại. Khoảnh khắc ấy khiến cho anh buồn tới mức không thể tự chủ được bản thân.
Lại liên tưởng đến những hành động lạ kì của Hi Hiểu mấy hôm nay, thế là sự đố kị như che lấp lí trí trong anh và biến thành sự ham muốn đến tột độ ngày hôm ấy. Nhớ lại tấm thân mềm mại như làn nước của cô nằm dưới cơ thể mình, anh lại không khỏi bật cười.
Hóa ra cô vì sợ anh rời xa cô, hóa ra cô không có niềm tin với cuộc hôn nhân của hai người, thế nên mới có hành động lạ kì như vậy, thế nên mới hoang mang như vậy.
Lí Tử Duệ đã nghĩ rất kĩ, nếu như cố tình không bế đứa bé ra ngoài thì khó tránh khỏi bị người khác nghĩ giấu đầu hở đuôi, càng khơi gợi sự tò mò của người khác, chẳng có ích lợi gì cho tiếng tăm của mình. Hơn nữa, anh đoán chắc rằng cho dù có nhận ra thì Lục Kỳ Thần cũng không dám lớn tiếng khẳng định đó là con anh ta. Quan hệ giữa hai nhà Kiều, Lục đã như vậy rồi, nếu như dám công khai nhận một đứa con riêng e rằng chỉ càng gây thêm phiền phức cho bản thân. Mà Kiều Việt chắc chắn không bỏ qua chuyện này, chẳng có người đàn bà nào lại chấp nhận chuyện như thế này.
Vì vậy cứ theo đà mà tiến hành. Đứa trẻ vẫn còn nhỏ, có lẽ cũng không đến nỗi quá giống Lục Kỳ Thần như hai người vẫn tưởng. Thêm nữa, tiệc đầy tháng chẳng qua chỉ là một cái cớ, đâu nhất thiết phải đưa đứa bé đến buổi tiệc. Có thể là do cả hai người quá nhạy cảm nên mới tự chuốc lấy phiền phức cho bản thân.
Sau khi đã quyết định xong, Tử Duệ đã đến đặt bàn ở nhà hàng Đào Nguyên rồi lấy lí do là khoảng thời gian trước, sức khỏe Hi Hiểu chưa hồi phục hẳn nên giờ mới tổ chức bù tiệc đầy tháng cho con.
Tiệc đầy tháng vốn chỉ là một bữa cơm thân mật giữa người trong gia đình, nhưng để thể hiện sự quan trọng của đứa trẻ, Tử Duệ còn đặc biệt mời rất nhiều đồng nghiệp, bạn làm ăn đến tham dự. Đương nhiên, bữa tiệc không thể thiếu đối tác làm ăn lớn nhất của Trụ Dương là Gia Thái.
Hi Hiểu cứ nghĩ bốn người chạm mặt nhau sẽ là một chuyện hết sức khó xử. Thế nhưng khi e ấp đứng bên cạnh Tử Duệ, mặc dù trong lòng vẫn còn thoáng qua một nỗi buồn xa xăm nhưng cảm giác khi đứng trước người xưa của cô đã không còn xót xa và cay đắng như trước nữa.
Tình yêu không phải là không có thuốc chữa. Dưới sự nhào nặn của hiện thực, thời gian còn là một liều thuốc còn mạnh hơn cả tình cảm.
Cô mỉm cười bình thản đối mặt với ánh mắt của họ, bận rộn chào hỏi những vị khách mời, thậm chí còn chẳng chút nhớ nhung đến những gì đã qua.Trong suốt bữa tiệc, Tử Duệ luôn nắm chặt tay Hi Hiểu, dáng vẻ như đang che chở cho cô khiến cho tất cả những người đến dự tiệc ai nấy đều ngưỡng mộ tình cảm của hai người.
Nhưng thật không ngờ, đúng vào lúc bữa tiệc chuẩn bị kết thúc trong viên mãn thì đột nhiên có ai đó ở phía sau vỗ vào lưng Tử Duệ. Hai người ngạc nhiên ngoảnh đầu lại, hóa ra là Nhiễm Nhược San.
Có thể là do vừa mới sinh không lâu nên khuôn mặt trắng bóc của Nhiễm Nhược San vẫn phảng phất sự mệt mỏi, yếu ớt: -Anh Tử Duệ!- Nhiễm Nhược San vẫy tay ra ý bảo người phục vụ mang rượu đến. Tay cầm li rượu hướng về phía Tử Duệ, miệng nở nụ cười: -Dù gì chúng ta cũng từng có quan hệ thân mật đến như vậy, thế mà có chuyện vui thế này anh lại không thông báo với tôi một tiếng sao?
Mặc dù xung quanh vô cùng ồn ào nhưng giọng nói nhẹ nhàng xác lập quan hệ thân thiết giữa hai người lại gây sự chú ý cho không ít người trong hội trường.
Hi Hiểu cố ý lùi lại sau một bước, nhưng vừa khẽ cử động thì đã bị người đàn ông đứng bên cạnh đoán được ra ý nên đã kéo tay cô lại: -Cô Nhiễm, chúng ta hiện giờ đã không còn quan hệ thân mật ấy nữa rồi…- nói rồi anh chạm ly với Nhiễm Nhược San: -Quan hệ làm ăn với Thiên Trì chẳng phải cũng chấm dứt rồi sao?
Khuôn mặt Nhiễm Nhược San chợt sa sầm, rõ ràng là cô ta không ngờ Tử Duệ lại trả lời như vậy. Đang định mở miệng nói điều gì thì khóe môi Tử Duệ đã nhếch lên: -Hơn nữa với tình hình sức khỏe của cô Nhiễm hiện nay, dường như vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Nếu như cứ yêu cầu cô đến tham gia bữa tiệc đầy tháng của con chúng tôi e rằng sẽ gây ảnh hưởng đến sức khỏe của cô mất!
Hi Hiểu thở phào nhẹ nhõm, câu trả lời của Tử Duệ không quá lỗ mãng nhưng cũng chẳng hề mềm mỏng, rất phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.
Cô ngẩng đầu quan sát phản ứng của mọi người xung quanh, nhưng không ngờ vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp đôi mắt long lanh dịu dàng đang nhìn cô. Đó đã từng là đôi mắt mà cô yêu nhất trên đời, trong suốt tựa làn nước, có thể nhìn thấu mọi tâm sự của cô.
Thế nhưng hiện giờ, tất cả chỉ còn là một trang nhật kí đã ố vàng.
Hàn huyên thêm vài câu với Nhiễm Nhược San, Lí Tử Duệ liền kéo tay Hi Hiểu, định lên bục nói vài câu cám ơn mọi người. Nhưng vừa đi lướt qua vai Nhiễm Nhược San liền nghe thấy một tiếng “Á”, hai người giật mình ngoảnh đầu lại nhìn, thấy Nhiễm Nhược San ban nãy còn cười nói nay bỗng nhiên ngã lăn ra đất, cốc rượu vang trên tay rơi xuống đất vỡ tan, rượu vang đỏ đổ đầy lên chiếc váy màu xanh nhạt của cô.
Tất cả những chuyện này xảy ra quá đột ngột. Hi Hiểu còn chưa kịp phản ứng gì thì người đàn ông đứng bên cạnh cô đã lao đến nhanh như một mũi tên: -Nhược San, Nhược San!- anh không ngừng gọi tên cô: -Nhược San, cô sao thế?
Hi Hiểu cảm thấy không thể tin được vào cảnh tượng trước mắt, giống hệt như một cảnh tượng sướt mướt nào đó trong một bộ phim tình cảm ủy mị trên ti vi. Hi Hiểu đứng ngây người nhìn người được gọi là chồng mình đang ôm chặt bờ vai của người tình cũ. Khoảnh khắc ấy, đầu óc cô mơ hồ, ngay cả hơi thở dường như cũng bị kẻ khác cướp mất.
Rất nhiều người đứng vây xung quanh, Lí Tử Duệ vỗ vỗ vào má Nhiễm Nhược San nhưng vẫn chẳng có chút phản ứng gì. Rồi đột nhiên, Tử Duệ hét lên với Hi Hiểu lúc đó đang đứng ngây dại ở một bên: -Hi Hiểu, mau gọi cấp cứu!
Đôi mắt lo lắng cùng với tiếng hét lớn của Tử Duệ như một gáo nước lạnh dội vào khiến cho Hi Hiểu bừng tỉnh.Cô cúi xuống móc cái điện thoại trong túi ra, luống cuống gọi xe cấp cứu. Sau khi gọi xong, cô liền đến bên cạnh Tử Duệ thông báo: -Xe cấp cứu đến ngay bây giờ đấy!
Giọng nói của cô rất trầm, không biết là nói cho người đang nằm mê man trên nền đất kia nghe hay là nói cho người đang hoảng loạn đến mất lí trí kia nghe nữa.
Trước khi anh đi theo xe cấp cứu còn quay lại dặn dò Hi Hiểu: -Hi Hiểu, em lo chuyện ở đây đi nhé, anh đưa Nhiễm Nhược San tới bệnh viện, xem có vấn đề gì không?
Trước con mắt của biết bao nhiêu người, cô chỉ có thể nhếch môi giả bộ cao thượng: -Anh đi đi, cứ lo chăm sóc cho cô Nhiễm là được rồi! Không cần phải lo chuyện bên này đâu!
Một bữa tiệc đầy tháng vui vẻ cuối cùng lại kết thúc bằng một vụ ồn ào. Lí Tử Duệ đi theo xe cấp cứu đưa Nhiễm Nhược San vào bệnh viện, để lại một mình Hi Hiểu ở lại thanh toán và giải quyết nốt mọi vấn đề.
Thế nhưng, ai mà biết được, khi chỉ còn lại một mình đối mặt với sự tĩnh mịch đến gai người ở hội trường, nhớ lại ánh mắt hoang mang của anh trước khi đi, tâm trạng cô sẽ như thế nào?
Cô thu dọn qua loa vài thứ, đeo ba lô lên vai rồi đi ra ngoài, định bắt một chiếc taxi về nhà. Vừa ngẩng đầu lên thì một chiếc xe hơi chờ tới, đỗ xịch ngay trước mặt cô.
Cánh cửa kính ô tô từ từ hạ xuống, là Lục Kỳ Thần.
Anh hơi nhíu mày, gật đầu với cô ra ý: -Lên xe đi!
Vẫn là giọng nói như ra lệnh ấy…khoảnh khắc ấy….cô cảm thấy mọi thứ như trở lại trước đây. Hi Hiểu khẽ mỉm cười, cố tỏ ra vui vẻ:- Không cần đâu, tôi đi taxi cũng được!
Nói rồi cô quay người bỏ đi.
Nhưng mới đi được vài bước lại nghe thấy tiếng còi ở phía sau, một tiếng, hai tiếng…khó chịu và cố chấp. Tất cả những ánh mắt xung quanh đều đổ về phía cô. Hi Hiểu cảm thấy thật khó xử, đang định đi thẳng đến ngã rẽ trước mặt thì đột nhiên xe của Lục Kỳ Thần đã chờ đến trước mặt cô: -Nhan Hi Hiểu, lên xe đi!
Lại từ chối nữa e sẽ khiến cho Lục Kỳ Thần sinh nghi, Hi Hiểu ngây người suy nghĩ một lát rồi chậm rãi ngồi vào xe.
Tiếng sập cửa xe dường như đã nhốt chặt không khí ở trong xe lại. Ở trong bầu không khí ấy, Hi Hiểu chỉ cảm thấy ngột ngạt. Lục Kỳ Thần vẫn giữ thói quen chuyên tâm lái xe mà không nói chuyện như trước đây. Suốt cả quãng đường, hai người chỉ im lặng không nói nửa lời, sự yên tĩnh lên đến đỉnh điểm.
Nhưng như thế cũng tốt, càng tránh khỏi động chạm đến những vấn đề gây khó xử cho cả hai.
Hi Hiểu cứ mải đắm chìm trong những suy nghĩ ấy, bất giác bờ môi khẽ nhếch lên chua xót. Nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô cứ tưởng rằng sau khi đưa cô về đến nhà, anh ta sẽ tự động rời đi, nào ngờ cô vừa xuống xe, anh ta đã xuống theo.
-Lục Kỳ Thần, cám ơn anh!- Nhan Hi Hiểu vội vã dừng bước: -Đến nhà tôi rồi, anh hãy về đi!
Lục Kỳ Thần nhướn mày, cao giọng nói: -Không mời anh vào nhà sao?
-Không cần đâu, trong nhà có trẻ con nên bừa bộn lắm, lần sau mời anh ghé thăm sau!- Hi Hiểu cố gượng cười: -Kiều tiểu thư chắc là đang nóng ruột đợi anh đấy, anh mau quay về thì tốt hơn!
Lục Kỳ Thần nghe vậy nhưng chẳng hề có ý bỏ đi, ngược lại trong ánh mắt còn ánh lên cái nhìn sắc nhọn, giống như nhìn xuyên thấu trái tim cô: -Nhan Hi Hiểu, em không giấu nổi anh đâu!