-Lục Kỳ Thần…- cô nhíu mày: -Nếu như anh đã biết rõ trong lòng thì tốt nhất nên biết dừng bước đúng lúc. Đừng nên làm ra những chuyện không có lợi cho cả đôi bên!
-Anh biết!- Lục Kỳ Thần hạ giọng: -Anh chỉ định nhìn con một cái rồi sẽ đi ngay!
Đối mặt với Lục Kỳ Thần lúc này. Nhớ lại những kỉ niệm quá khứ, làm sao cô có thể từ chối yêu cầu này của anh đây?
Hi Hiểu không bao giờ có thể tưởng tượng được tất cả những suy tính của cô và Tử Duệ lại bị phá vỡ chỉ bằng một câu “không giấu nổi” của Lục Kỳ Thần. Cô ngoảnh sang nhìn Lục Kỳ Thần, thấy anh ta đang nhìn Đồng Đồng, khuôn mặt hiện lên vẻ dịu dàng chưa từng có từ trước đến nay: -Đứa bé tên là gì?
-Lí Duyệt Đồng!- Hi Hiểu cộc lốc: -Lục Kỳ Thần, anh nhìn xong rồi thì đi đi!
-Nó rất giống anh!
-Đó chỉ là bởi vì tôi quá đen đủi!- Hi Hiểu lạnh lùng: -Một lần dính ngay, hơn nữa lại không thể phá thai. Lục Kỳ Thần, có phải chính bản thân anh không sao thoát ra được nên mới nguyền rủa tôi phải không?
-Em nói thế là ý gì?
-Giây phút biết được mình có thai, suy nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là phá nó đi. Tôi cũng cần phải có cuộc sống mới của tôi, tôi không thể để cơn ác mộng là anh hủy hoại cả đời tôi như vậy được. Thế nhưng, bác sĩ nói với tôi rằng, vách tử cung của tôi quá mỏng, không thể nạo phá thai được…- cô mơ hồ hồi tưởng lại quá khứ: -Một khi liều mạng phá thai, rất có thể tôi sẽ không thể sinh con được nữa!
-Còn anh…Lục Kỳ Thần…- cô ngoảnh đầu lại nhìn anh: -Nếu chỉ là vì để giấu anh thì đâu có đáng để tôi phải mạo hiểm như thế này?
-Hi Hiểu, em nên nói cho anh biết!- Lục Kỳ Thần nhíu mày: -Kể từ khi Kiều Việt nói rằng em có thai, anh đã cảm thấy trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình. Em là một người bảo thủ, truyền thống như vậy, anh rất hiểu con người em, làm sao có thể cùng người khác…nhanh như thế được?
-Trong con mắt anh tôi là người bảo thủ, truyền thống, nhưng trong mắt người khác thì chưa chắc…- Nhan Hi Hiểu ngắt lời, nói bằng giọng điệu như người xa lạ: -Lục Kỳ Thần, tôi biết đây là chuyện lớn, vốn cũng không định giấu anh. Nhưng tôi hi vọng rằng sau này anh có thể im lặng, cứ coi như đứa bé này chẳng có quan hệ gì với anh hết. Tôi đã có gia đình, Tử Duệ rất yêu thương tôi, tôi cũng rất yêu anh ấy.Còn anh, anh sau này cũng có gia đình của mình.Còn con tôi cũng đang được sống trong một gia đình yên ấm.
-Lí Tử Duệ yêu em sao?- Lục Kỳ Thần cười khẩy, cứ như thể đó là một câu chuyện hết sức nực cười: -Nhan Hi Hiểu, em cảm thấy người đàn ông ấy yêu em thật sao? Đó là tình yêu sao? Yêu em mà lại ôm một người đàn bà khác ngay trong bữa tiệc đầy tháng của con mình sao?
-Rốt cuộc anh có tư cách gì mà chỉ trích chúng tôi?- Hi Hiểu nổi cơn thịnh nộ: -Lục Kỳ Thần, anh lúc đó thì yêu tôi lắm chắc? Yêu đến mức luôn miệng nói có chết cũng không rời tôi lấy nửa bước, thế mà lại đi hẹn ước với một tiểu thư con nhà giàu có?
-Hi Hiểu
-Tôi nói cho anh biết, Lục Kỳ Thần…- hơi thở của cô trở nên gấp gáp, cô không tự chủ được lùi lại sau mấy bước: -Hôm nay tôi cho anh gặp Đồng Đồng là bởi vì những kỉ niệm tốt đẹp trong quá khứ của chúng ta, sau này chúng ta chẳng còn quan hệ gì hết. Vì vậy, mời anh đi ngay cho!
Cô tức tối đưa tay ra mở toang cửa, ra ý mời Lục Kỳ Thần đi ra.
Ánh mắt sắc sảo của Lục Kỳ Thần ban nãy nay bỗng trở nên bối rối và bất lực. Anh xoay người lại nhìn Đồng Đồng, vẻ như lưu luyến không muốn bỏ đi, miệng mấp máy định nói gì đó nhưng lại thôi: -Hi Hiểu….
Trong con mắt của Hi Hiểu, bộ dạng Lục Kỳ Thần lúc này chẳng khác nào giả tạo. Cô lấy sức kéo thật mạnh, nóng nảy đẩy anh ta ra khỏi cửa: -Lục Kỳ Thần, anh đi đi!
-Hi Hiểu…..
-Lục Kỳ Thần, anh hi sinh nhiều như vậy là vì cái gì? Chẳng phải là để dựa vào thế lực nhà họ Kiều cứu lấy Đường Đô hay sao? Dù gì cũng đã chấp nhận mất đi nhiều thứ như vậy rồi, chi bằng dứt khoát buông tay cho xong!- Hi Hiểu nhìn chằm chằm vào anh: -Anh yên tâm, Đồng Đồng sẽ ở với tôi, sẽ không gây trở ngại cho chuyện lớn của anh đâu!
Lục Kỳ Thần lặng nhìn Hi Hiểu hồi lâu rồi buồn bã quay người bỏ đi.
Nghe thấy tiếng cửa đóng sầm lại, Hi Hiểu như người vừa bị rút hết sức lực, cô kiệt sức ngồi phịch xuống ghế. Bao nhiêu suy tính để giấu diếm thế mà lại bị người đàn ông ấy dễ dàng phát hiện ra. Con đường sau này sẽ còn đầy chông gai, sống chết ra sao còn chưa biết được.
Ngồi ngây như phỗng trên ghế sô pha, trong đầu Hi Hiểu lại hiện lên hình ảnh Tử Duệ bảo cô gọi xe cấp cứu lúc đó. Vẻ mặt lo lắng và hốt hoảng của anh lúc ấy gần như hiện rõ hết lên trên mặt, chẳng chút che đậy. Cứ nhớ đến vẻ mặt Tử Duệ lúc ấy lại khiến cho trái tim Hi Hiểu đau nhói.
Ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ, đã là 5 giờ 40 phút, cách bữa tiệc đã hơn ba tiếng đồng hồ, thế mà Tử Duệ vẫn chưa quay lại.
8 giờ 20 phút, trời đã tối đen, vẫn không thấy bóng dáng của Tử Duệ quay về.
Chiếc đồng hồ tích tắc treo trên tường giờ chẳng khác gì một dụng cụ giày vò Hi Hiểu. Mỗi một giây qua đi đều khiến cho trái tim cô đau đớn như bị ai bóp nghẹt. Dặn dò dì Cố bế con vào phòng nghỉ ngơi xong, cô liền thu mình trên ghế sô pha, cô độc chờ đợi Lí Tử Duệ quay trở về.
Không biết trong khi chờ đợi cô đã tỉnh lại bao nhiêu lần. Không biết đã bao nhiêu lần cô chìm đắm trong sự lo lắng và đau khổ. Bên tai cô cứ vang vọng tiếng bước chân của Tử Duệ, cứ như là ảo giác bủa vây con người cô.
Hi Hiểu không biết rằng cô cứ chờ đợi như vậy suốt cả một đêm dài. Đến khi được giải thoát thì đã là 10 giờ 26 phút sáng.
Rõ ràng là Lí Tử Duệ đã phải trải qua một đêm thức trắng, hai mắt thâm quầng, bộ dạng lo lắng và mệt mỏi. Nhìn thấy Hi Hiểu đang ngồi trên ghế sô pha đợi anh, đôi mắt buồn bã khẽ chớp chớp: -Bác sĩ nói Nhiễm Nhược San bị thiếu dinh dưỡng nên mới ngất đi như vậy. Cô ta một thân một mình, không có ai chăm sóc cho nên anh mới….
-Thế nên anh mới cả đêm không về?- Hi Hiểu ngắt lời anh, chậm rãi nheo mắt lại: -Tử Duệ, anh đã vất vả rồi!
-Hi Hiểu, anh định gọi điện cho em, nhưng mà anh không mang theo điện thoại…- Tử Duệ giải thích: -Nhược San lại không thể không có người chăm sóc, thế nên anh mới không thể về để nói với em được!
Anh vừa giải thích vừa tiến lại gần cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô vừa như an ủi, vừa như dỗ dành: -Anh biết vợ anh đã mất ngủ cả đêm phải không? Lần sau có thế nào đi nữa anh cũng sẽ về nhà nói với em một câu, không để em phải lo lắng như vậy nữa, có được không?
Hi Hiểu chẳng phải là một cô bé mới yêu, gặp phải những tình cảnh này phải cố gắng truy hỏi cho ra, khiến cho đôi bên đều khó xử. Dù sao anh cũng đã biết sai, nên biết dừng lại đúng lúc, thế mới là phong thái của một người vợ hiền. Nghĩ vậy cô liền chuyển chủ đề: -Lục Kỳ Thần đã biết chuyện rồi!
-Biết cái gì?- hình như anh chưa kịp phản ứng lại với những gì cô nói, lông mày vẫn nhăn tít lại, nhưng chỉ một giây sau, anh giật mình nhìn cô: -Em nói là, hắn ta….
-Đúng, anh ta biết được thân phận của Đồng Đồng rồi…- Hi Hiểu cười như mếu: -Lúc anh không có nhà, anh ta đã đến thăm Đồng Đồng.
Cô điềm đạm kể lại cho anh nghe toàn bộ quá trình Lục Kỳ Thần đến nhà mình như thế nào. Sắc mặt của Tử Duệ từ xanh chuyển sang trắng, cuối cùng trở lại với vẻ màu xám xịt mệt mỏi như ban đầu, sau đó khẽ thở dài: -Có thể….đây là một chuyện tốt!
-Anh ta chẳng phải là kẻ ngốc, biết rằng chuyện này nói ra sẽ chẳng có lợi gì cho chúng ta…- Lí Tử Duệ nhíu mày: Nhà họ Kiều luôn theo dõi sát sao anh ta, làm sao anh dám làm càn chứ?
Hi Hiểu gật đầu, đứng dậy định đi vào phòng ngủ liền bị Tử Duệ kéo tay lại: -Em đi đâu thế?
Cô lườm anh chẳng chút thiện cảm: -Đi ngủ! Nằm trên ghế sô pha cả đêm, xương cốt rệu rạo hết cả rồi!
Lí Tử Duệ cười giả lả rồi theo cô vào phòng ngủ. Hai người còn nói chuyện thêm một lúc nữa rồi mới chìm vào giấc ngủ.
Nói thật lòng thực ra Hi Hiểu cũng rất để bụng chuyện Tử Duệ cả đêm không về vì chăm sóc cho một người phụ nữ khác. Thậm chí cô còn suy đoán này nọ, nghĩ rằng Nhiễm Nhược San hôm đó ngất đi không biết là thật hay chỉ là giả vờ?
Sao mà ngất đúng lúc thế? Hi Hiểu nghĩ đi nghĩ lại, đúng vào lúc mọi người chuẩn bị ra về thì lại xảy ra chuyện đáng mỉa mai này. Xét về tổng thể thì mô típ này giống hệt như các tình tiết trong phim tình cảm vớ vẩn mà cô vẫn thường xem.
-Tử Duệ…- nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên giường đã mở mắt ra, Hi Hiểu liền véo cánh tay anh, nghiêm nghị hỏi: -Anh nói đi, giữa em và Nhiễm Nhược San, ai là kẻ thứ ba, ai là người bị bỏ rơi?
Lí Tử Duệ cau mày: -Em hỏi vớ vẩn gì thế?
-Em đang nói, giữa ba chúng ta…- Hi Hiểu ngồi dậy: -Anh nghĩ xem, lúc đó chúng ta kết hôn, rõ ràng lúc đó anh vẫn còn vương vấn với Nhiễm Nhược San, thực ra kết hôn với em một phần là vì lợi ích, phần khác là vì tức tối với cô ta. Anh muốn lấy một cuộc sống êm ấm để trả thù sự bạc bẽo của cô ta phải không?
-Nhan Hi Hiểu, có phải em nhàn cư vi bất thiện không hả?- rõ ràng là không muốn nhắc lại chuyện cũ nên khi Hi Hiểu nói đến chuyện này, Lí Tử Duệ cau mày tỏ vẻ không vui: -Đang yên đang lành lại đi nói đến chuyện này!
-Em chỉ nói một cách khách quan thôi…- cô gạt tay anh ra, cố ý nói tiếp: -Anh còn nhớ lần đầu tiên anh và Nhiễm Nhược San gặp nhau ở nhà mình không? Lúc đó em mới từ bệnh viện về, nhìn thấy hai người đột nhiên cảm thấy muốn bật khóc. Lúc bác sĩ nói em không thể phá thai em còn không khóc, thế mà nhìn thấy bộ dạng lưu luyến không rời của hai người, tự nhiên trong lòng lại cảm thấy ấm ức.
-Ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thản nhiên như không có gì, thực ra trong lòng lại không đừng được nghĩ rằng: Nhan Hi Hiểu, mày là cái thá gì chứ?
-Nhiễm Nhược San người ta mặc dù đã chia tay với Lí Tử Duệ nhưng đôi bên vẫn còn tình cảm với nhau. Còn mày tự dưng không biết ở đâu chen chân vào, thế chẳng phải là kẻ thứ ba như người ta thường nói thì là gì?
-Về sau nghĩ lại thấy mình cũng chẳng thể làm kẻ thứ ba…- cô cười như mếu:- Kẻ thứ ba chen chân vào trên danh nghĩa là có tình cảm, nhưng em là cái thá gì chứ? Chẳng qua chỉ là một kẻ bị bỏ rơi mà thôi!
-Lí Tử Duệ, tối qua lúc anh không về nhà, em đột nhiên nhớ lại những chuyện cũ, cảm thấy mình đã trưởng thành hơn nhiều…- cô nhìn sang anh, nhướn cao lông mày, miệng nở nụ cười quen thuộc: -Với tình cảm của chúng ta hiện giờ, liệu em có thể được coi là đã chuyển từ vị trí kẻ thứ ba lên một cấp độ khác không? Cái cấp độ mà có thể coi là một kẻ thứ ba thành công đã trở thành một vai chính trong một cuộc hôn nhân ấy?
Nhìn đôi mắt long lanh của Hi Hiểu, Tử Duệ hiểu rõ cô đang ám chỉ điều gì. Anh mím môi rồi bật cười, siết chặt tay cô giữa hai lòng bàn tay: -Anh hiểu ý của em, nhưng chẳng phải anh cũng giống như em, là một kẻ li gián tình cảm thành công giữa em và Lục Kỳ Thần sao?
-Anh không chỉ cướp đi người yêu của anh ta mà còn cướp mất đứa con của anh ta…- anh cười nhạt:- Vụ kinh doanh này anh làm ăn cũng khá đấy chứ? Hi Hiểu, liệu có phải rồi sẽ có một ngày em chán ghét anh, thế nên mới cho anh một cái tội danh “kẻ bị bỏ rơi” không?
Hi Hiểu sững người: -Không đâu!
-Đáp án của anh cũng là hai chữ ấy!- Lí Tử Duệ thở dài: -Nếu như những gì mà anh đã làm tối qua khiến cho em không yên tâm, vậy thì anh có thể khẳng định chắc c