-Cháu đi đi!- nhìn thấy Lí Tử Duệ đích thân tới chào tạm biệt, mợ Hi Hiểu nở nụ cười tươi rói rồi vui vẻ tiễn Tử Duệ ra tận cửa. Cho đến khi bóng dáng của Lí Tử Duệ đã khuất ở trong thang máy, mợ của Hi Hiểu vẫn không ngớt lời khen ngợi: -Hi Hiểu, cháu thật là có mắt nhìn người. Mợ cứ nghĩ những người có tiền thường xấu xí như ma, nào ngờ chồng cháu lại đẹp trai chẳng khác gì mấy anh diễn viên trên ti vi….
Mặc dù từ trước đến giờ hai người không phải là quan hệ vợ chồng thực sự nhưng khi nghe thấy mợ mình hết lời khen ngợi Tử Duệ, trong lòng Hi Hiểu cũng cảm thấy vô cùng tự hào và vui sướng. Cô vừa thái thức ăn vừa nói chuyện với mợ: -Mợ cứ nói quá, anh ấy cũng bình thường như bao người khác thôi mà!
Suốt cả bữa cơm, mợ của Hi Hiểu luôn miệng khen ngợi Lí Tử Duệ cứ như thể đã bị trúng bùa mê thuốc lú của anh vậy, nào là: thấu tình đạt lí, nào là phong độ hơn người, nào là thông minh xuất chúng…Gần như tất cả những lời khen ngợi êm tai đều được mợ Hi Hiểu dùng để miêu tả người đàn ông này. Đúng vào lúc sự vui sướng của Hi Hiểu đang lên đến đỉnh điểm thì mợ của cô bất ngờ ném một “quả lựu đạn” vào mặt cô: – Hiểu Hiểu, nhà của cháu nhiều phòng nhỉ….Mợ thấy hình như có đến tận hai phòng ngủ, thế thì phòng nào là dành cho khách thế?
-Phòng cho khách ạ?
-Đúng vậy, mợ không có ý chiếm chỗ của các cháu đâu!- mợ Hi Hiểu đột nhiên đứng dậy, ngó nghiêng khắp nhà. Lúc đến trước cửa phòng của Lí Tử Duệ, Hi Hiểu tưởng rằng cửa phòng anh đã khóa, nào ngợ mợ cô chỉ đẩy nhẹ cánh cửa đã mở ra. Mợ Hi Hiểu thò đầu nhìn vào bên trong rồi thốt lên: -Đây chắc là phòng ngủ chính nhỉ?
-Vâng, là phòng ngủ chính đấy ạ!-Hi Hiểu cảm thấy có điều chẳng lành, thấy bà mợ định đi sang phòng của mình, cô định đứng dậy ngăn lại nhưng không kịp. Mợ của Hi Hiểu thản nhiên mở cửa phòng của cô ra, chẳng chút khách sáo của người ngoài rồi thốt lên: -Ở đây cũng có người ở à?
Trên tường có treo một bức ảnh rất to của Hi Hiểu, chỉ nhìn sơ qua cũng biết đây là phòng của cô. Quả nhiên, mợ Hi Hiểu đi vào bên trong, mắt mở to kinh ngạc: -Cháu ở phòng này à?
-Mợ…cháu….
Câu tiếp theo của mợ càng khiến cho Hi Hiểu trào máu: -Cháu không ngủ chung với Tử Duệ à?
Mặc dù đã trải qua những hoạt động của người trưởng thành, thế nhưng cứ nghe đến từ “ngủ chung” là mặt của Hi Hiểu lại đỏ bừng lên: -Mợ à, nói thế nào nhỉ, đương nhiên…đương nhiên là ngủ chung một giường rồi….
Câu nói ngập ngừng cùng với khuôn mặt đỏ bừng của Hi Hiểu càng khiến cho mợ cô tò mò, đôi mắt vốn chẳng được to cho lắm của bà ta như sáng lấp lánh, mắt chẳng chớp lấy một cái, nhìn chằm chằm vào cô cháu gái: -Thế sao mợ lại cảm thấy hình như là cháu ở phòng này?
Hi Hiểu vô cùng bối rối, nghĩ cả nửa ngày mà không thể nói ra sự thực. Nếu chuyện này mà truyền đến tai ông ngoại, đừng nói là đánh chửi, có khi ông còn không cho cô được quay về nhà ấy chứ. Cô nghệt mặt ra cười ngốc nghếch, đột nhiên trong đầu vụt lên một ý: -Mợ à, mợ không biết là bây giờ có trào lưu ngủ riêng à?
-Thế hệ 8x bọn cháu bây giờ, để tránh gặp phải tình trạng “chán nhau”, những người có điều kiện thường lựa chọn phương thức sống như thế này để duy trì sự mới mẻ trong tình yêu.
-Cứ ngủ riêng như thế này mà tốt sao?- mợ Hi Hiểu nhìn cô đầy khó hiểu: -Thế chẳng phải lớn chuyện rồi hay sao?
-Cũng không phải là lúc nào cũng ngủ riêng!- Hi Hiểu nghiêng đầu, cố gắng nhanh chóng kết thúc vấn đề này: -Nhiều khi chúng cháu cũng ngủ chung với nhau, chỉ là để cho đối phương có không gian riêng thôi mà!
Mợ Hi Hiểu lẩm bẩm bình luận cách sống của thanh niên hiện nay. Hi Hiểu nhanh chân đi về phía trước, đột nhiên nhớ lại câu hỏi “ở đâu?” của mợ lúc nãy, cô vội vàng quay lại hỏi: -Mợ à, mợ định ở lại đây à?
-Hài, cái con ranh này, cháu không muốn cho mợ ở đây chứ gì?- nghe cô nói như vậy, bà mợ liền nhíu mày: -Thành phố C cách đây xa như vậy, chỉ ngồi xe cũng mất ngần ấy thời gian rồi, mợ phải ở lại đây vài hôm rồi mới về!
-Không phải đâu mợ, cháu không có ý đó!-thấy mợ mình hiểu nhầm, Hi Hiểu vội vàng lắc đầu biện minh: -Cháu mong mợ đến còn chẳng được nữa là, làm sao có thể không mong mợ ở lại? Chỉ có điều….
-Chỉ có điều sao?
-Chỉ có điều một mình cậu ở nhà liệu có sốt ruột không?
-Ông ấy thì sốt ruột gì chứ? Lần này mợ ra ngoài, người vui sướng nhất chính là ông ấy!- mợ Hi Hiểu ngồi xuống ghế sô pha, lông mày khẽ nhướn lên: – Mợ đoán ông ấy chắc đang hí hửng lắm, đảm bảo bây giờ tụ tập, đàn đúm với một đám bạn bè ở nhà.
Nếu còn nói nữa e rằng sẽ dẫn đến chuyện lớn. Hi Hiểu trong lòng vô cùng rối bời nhưng ngoài mặt vẫn phải cố gắng tỏ ra quan tâm: -Vậy thì tốt….cháu chỉ sợ cậu ở nhà lo lắng thôi. Nếu như cậu không vấn đề gì thì mợ cứ yên tâm mà ở lại đây!
-Thế còn được…- mợ Hi Hiểu nhướn mày, hài lòng nói: -Mợ nói rồi mà, dù gì cậu mợ cũng nuôi dưỡng cháu đến hơn hai năm trời, dù sao cũng có chút tình cảm, cháu làm sao có thể không cho mợ ở lại chứ?…-đột nhiên bà ta lại chuyển sang chủ đề khác: -Nhưng mà, Hiểu Hiểu à, sao cháu không đi làm? Ông nói cháu và Tử Duệ làm ở cùng một công ty mà?
Hi Hiểu chợt khựng lại, khuôn mặt không giấu được sự bối rối: -À, cháu vừa mới từ chức rồi!
-Tại sao lại từ chức? Bây giờ tìm việc đâu có dễ?- mợ Hi Hiểu than thở, rồi đột nhiên bà mở to mắt: -Hiểu Hiểu, có phải cháu có tin vui không hả?
-Tin vui?
-Nhìn thấy bộ dạng lo lắng của Tử Duệ lúc nãy, còn vì cháu không nhận điện thoại mà chạy thẳng về nhà, có khi nào cháu có tin vui rồi không?- mợ Hi Hiểu càng suy đoán càng chính xác: -Mợ thấy cháu bây giờ béo hơn so với vài năm trước. Lúc nãy ăn cơm lại thấy cháu toàn ăn đồ cay….
-Mợ à, mợ nói cái gì vậy?- bị người khác nói trúng tim đen, Hi Hiểu hoang mang vô cùng. Cô vội vàng đứng dậy, yếu ớt phản đối: -Cháu làm gì có.
Thấy bộ dạng e thẹn như gái mới lớn của Hi Hiểu, mợ cô cười ha ha, cố tình trêu chọc: -Có thật là không có gì không?
-Không có mà!
-Có cũng chẳng phải là chuyện không tốt. Cái con ranh này, làm gì mà cuống lên thế?- mợ Hi Hiểu kéo cô ngồi xuống bên cạnh: -Hiểu Hiểu, mợ thấy lớn bằng ngần này rồi, có một số chuyện nên để tự nhiên….
Hi Hiểu cảm thấy chỉ có vài phút ngắn ngủi mà cô như vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt. Mợ cô chỉ nói vài câu đã chạm đến vấn đề khó khăn và nguy cơ của cô hiện tại. Cô giả vờ như không để ý, nửa đùa nửa thật trách mợ: -Mợ đừng nhắc đến chuyện con cái nữa, Tử Duệ đang ép cháu có con đây!
-Mợ hiểu, mợ hiểu mà!- mợ Hi Hiểu cười đáp: – Chuyện của thanh niên các cháu, bà già này đâu dám xen vào!
Hi Hiểu cảm thấy nói chuyện này với mợ để tránh những tai họa sau này. Nhưng vấn đề nguy cấp hiện giờ chính là mợ cô đòi ở lại đây. Nếu như không để bà ấy ở lại, khó mà tránh khỏi điều tiếng không hay. Hi Hiểu nhăn nhó khổ sở, nghĩ mãi mà không biết làm thế nào, cuối cùng đành phải gọi điện cho Lí Tử Duệ…: -Tử Duệ à….
Hình như anh đang rất bận, từ ống nghe điện thoại phát ra tiếng ồn ào: -Chuyện gì thế?
Giọng điệu như đang bàn công chuyện, chắc là đang tiếp khách.
Hi Hiểu chợt bần thần, mấy chuyện vặt vãnh này đâu hợp với không khí bàn bạc chuyện làm ăn xung quanh anh lúc này. Cô chỉ lắp bắp vài tiếng, thấy anh có vẻ sốt ruột nên đành nói “không có gì” rồi ngắt điện thoại luôn.
Thời gian sau đó, cô chẳng thể nào để tâm đến những câu chuyện của bà mợ, cô còn đang mải mê suy nghĩ tối nay phải ngủ như thế nào. Giày vò đầu óc mãi đến tận hơn sáu giờ, Lí Tử Duệ mới về nhà. Về đến nhà, anh vội vàng giải thích với Hi Hiểu lúc đó đang mải mê nấu cơm ở trong bếp: -Lúc buổi chiều bận quá, cô gọi điện lại chẳng nói năng gì. Vì vậy tôi có hơi bực mình. À phải rồi, thế có chuyện gì à?
Hi Hiểu dở khóc dở cười, cô chán nản chỉ vào phòng khách, ra ý mợ cô vẫn ở trong nhà. Lí Tử Duệ còn đang mơ màng chưa hiểu chuyện gì thì đằng sau đã vang lên giọng nói ngọt ngào của bà mợ: -Tử Duệ về rồi hả cháu?
Lí Tử Duệ ngỡ ngàng ngoảnh đầu lại, bần thần mất mấy giây mới cố gắng nặn ra được một nụ cười: -Mợ….
Còn chưa đợi bà mợ kịp đáp lời thi Tử Duệ đã quay lại nhìn Hi Hiểu, ánh mắt chất chứa sự ngạc nhiên và nghi hoặc như đang chờ đợi từ Hi Hiểu một lời giải thích. Hi Hiểu bối rối không biết phải làm sao, nhân lúc mợ không để ý mới nhanh chóng làm điệu bộ bó tay. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, đôi lông mày của Tử Duệ lại một lần nữa nhíu lại. Bà mợ của Hi Hiểu lại tiếp tục bắt chuyện, anh đành phải tỏ vẻ vui vẻ quay lại nói chuyện.
Một bữa ăn ngon lành diễn ra trong trạng thái mỗi người một suy nghĩ riêng. Nhân lúc đi rửa bát, Lí Tử Duệ kéo Hi Hiểu vào phòng ngủ, khe khẽ nói: -Sao bà ấy còn chưa đi?
-Tôi làm sao biết được bà ý lại có ý định ở lại đây chứ…- Hi Hiểu ấm ức nói: -Lúc buổi chiều đột nhiên bà ấy nói sẽ ở lại….
-Thế tại sao cô không nói cho tôi trước?
-Tôi gọi điện thoại cho anh nhưng anh đang bận. Hơn nữa những chuyện như thế này làm sao có thể bàn bạc trước mặt bàn dân thiên hạ chứ?
Trước bộ dạng bất lực của Hi Hiểu, Tử Duệ chỉ biết thở dài. Cô nói đúng, chuyện hôn nhân của hai người quả thực không thể tuyên bố trước bàn dân thiên hạ được: -Thế bà ấy ở lại mấy hôm?
-Tôi…chưa hỏi…- Hi Hiểu rụt rè nói.
-Cô…- Lí Tử Duệ “cô…cô” cả nửa ngày mà không nói ra được, cuối cùng anh đành phải chịu thua. Hi Hiểu đã nhẫn nhịn suốt cả buổi chiều, vốn hi vọng đợi anh về sẽ có phương pháp giải quyết, nào ngờ thấy anh đi qua đi lại mà không biết phải làm thế nào, cô lại càng sốt ruột: -Anh mau nghĩ cách đi, giờ không phải là lúc khiêu vũ đâu!
-Thế cô bảo tôi phải làm thế nào?- thấy Hi Hiểu còn định dùng phương pháp so sánh để làm khó người khác, anh không kiềm chế được gắt lên: -Giờ tôi đang nghĩ xem tối nay phải ngủ thế nào đây!
-Thế thì anh nghĩ mau lên, tôi đã nghĩ cả buổi chiều rồi đấy!- chuyện đã đến nước này, Hi Hiểu lo lắng nói: -Phải lấy lí do gì đó để chúng ta không phải ngủ chung mà vẫn không bị mợ nghi ngờ.
-Cô nghĩ toàn diện nhỉ, thế cô đã nghĩ ra cách nào chưa?- Lí Tử Duệ tức tối lườm cô, đôi lông mày lại nhăn tít lại: – Nếu như mợ của cô không để tâm đến chuyện của chúng ta, còn cô cũng thẳng thắn mà nói ra mối quan hệ hôn nhân thực sự của chúng ta, hai bên thẳng thắn đối mặt với vấn đề thì mục tiêu của cô cũng đâu khó để thực hiện.
-Nói vớ vẩn! Nếu như không để ý đến việc bà ấy sẽ phản đối thì tôi đâu cần phải khổ sở nghĩ đến những điều này?- Hi Hiểu bất mãn nhìn Tử Duệ, sốt hết cả ruột gan: -Lúc chiều mợ có vào phòng tôi, mà phòng của anh không khóa cửa. Bà ấy lập tức nhận ra vấn đề, sau đó còn nghiêm túc hỏi tôi rằng có phải chúng ta ngủ riêng không. Tôi nghĩ mãi cuối cùng mới kiếm được một lí do bịt miệng bà ấy. Nhưng mà tối nay thì sao, tối nay phải làm thế nào đây? Nhà ta có mỗi hai phòng ngủ, bà ấy đã chuyển hết đồ đạc vào phòng của tôi rồi, vậy thì tối nay tôi biết đi đâu?
-Hi Hiểu…Lí Tử Duệ đột nhiên cúi đầu, giọng nói có phần chán nản: -Chỉ có một cách này thôi, cô có chịu làm không?
Hi Hiểu ngẩn người trước tuyên bố bất ngờ của anh, vội vàng gật đầu như một con ngốc.