i một chuyến SPA, người làm vật lý trị liệu giúp cô thả long toàn thân, cô cảm thấy tinh thần tốt hơn nhiều, tiệc tối, không phải lần đầu tiên , nhưng tối nay nhất định phải là lần xinh đẹp nhất.
Khúc Phương chọn một váy dài màu đen cổ trong suốt, cô còn tìm chị Lý, hy vọng có thể đi viện Tùng Hóa để nhà tạo hình Allen trang điểm dùm.
Allen vốn không muốn đáp ứng , bất quá nhìn thấy Khúc Phương xong, lập tức hưng phấn đáp ứng rồi.
“Cô thật đẹp, thiếu chút nữa tôi vì cô mà thay đổi tính hướng ( anh này gay).” Allen giúp Khúc Phương trang điểm xong, chính mình cũng phải say mê , còn vô cùng thật lòng nói.
Khúc Phương nghe xong nhịn không được nở nụ cười, Allen thật sự rất đáng yêu .
“Đi thôi, cô gái xinh đẹp, đêm nay cô sẽ là người chói mắt nhất .” Allen lưu luyến không rời tạm biệt Khúc Phương.
Lúc Khúc Phương đi tới tiệc tối đã bắt đầu được một lúc rồi .
Cô không đi tìm Chân Vượng, đêm nay là chiến trường của anh, cũng sẽ là chiến trường của cô.
Cô lấy một ly rượu từ bồi bàn, đi tới bên cạnh mập mạp.
“Tiểu Khúc, rốt cục em đến rồi, anh còn tưởng em biến mất.” Nhậm mập mạp nhìn thấy bộ dạng Khúc Phương, sợ hãi than một trận, bất quá lập tức nhớ tới cảnh tượng hôm nay cô làm cho Lý phu nhân cùng Lý tiên sinh hợp lại, ngẫm lại tim vẫn còn đập thình thịch, vẫn là không thể trêu chọc nữ thần kiểu này, đành phải đem nước miếng nuốt ngược lại, cười nói với Khúc Phương.
“Nhậm đại ca, em sẽ không chạy loạn, vừa nãy anh gọi điện, em nói với anh về giao dịch dầu mỏ, anh có quyết định chưa?” Khúc Phương hỏi.
“Hắc hắc, tuy rằng hôm nay vừa mới quen em gái, nhưng tính tình của em anh thích, anh đây không biết nhiều vụ mua bán cổ phiếu với giao dịch cái gì, em gái nói , anh đây tự nhiên nghe theo.” Nhậm mập mạp nhức đầu cười nói, giống như không phải đang nói đến mấy ngàn vạn cổ phiếu mà là chút tiền kinh doanh mấy ngàn nhỏ lẻ.
Hác Kiến Hồng vừa đến liền nhìn thấy Nhậm mập mạp đang nói chuyện với một cô gái, không giống như là bạn gái, nhưng bộ dạng quan hệ rất tốt.
Hắn thấy bóng dáng của người phụ nữ đó, váy đen dài, không nhiều đồ trang sức, nhưng làm nổi bật đường cong trên người chính là cảnh sắc đẹp nhất.
Hắn không phải là người háo sắc, nhưng lại không tự chủ được tiêu sái đi qua.
Nhậm mập mạp tự giới thiệu Khúc Phương với mọi người, mở miệng ngậm miệng đều là em gái của tôi, Khúc Phương cười tủm tỉm cùng bọn họ nói chuyện với nhau, đại đa số người trong bọn họ Khúc Phương đều quen, còn biết không ít chuyện bát quái, bất quá giờ phút này chỉ có thể làm bộ như vừa mới quen.
Nhưng chỉ cần là người từng quen, hiểu rõ sở thích, muốn nói chuyện phiếm vẫn thực dễ dàng , lập tức Khúc Phương trở thành nhân vật trung tâm, cách cô nói chuyện khôi hài, người lại xinh đẹp có khí chất.
Lúc Hác Kiến Hồng đi lên phía trước, nhìn thấy Khúc Phương ngẩng đầu mỉm cười với hắn.
Trong nháy mắt đó, Hác Kiến Hồng chỉ cảm thấy mình hóa đá. Hắn nghĩ tới người vợ a Dung của hắn, người trước mặt rất giống a Dung, có lẽ mặt của cô càng ôn nhu, không sắc bén như vậy, nhưng là nhìn qua, Hác Kiến Hồng lại cảm thấy họ là một người. Cả đời hắn luôn yêu vợ, thưởng thức cô, tôn trọng cô.
“Xin chào, tôi họ Hác, đây là danh thiếp của tôi.” Hác Kiến Hồng không đợi mập mạp giới thiệu, liền chủ động lên tiếng.
Khúc Phương tiếp nhận bằng hai tay, cầm lấy danh thiếp của hắn, sau đó vươn tay, cười nói: “Xin chào.”
Một cái mỉm cười xuyên thấu trăm năm, Hác Kiến Hồng yên lặng vươn tay, bỗng nhiên mở miệng nói: “Cô rất giống với vợ tôi, cô ấy từng nói với tôi rằng, không lâu khi cô ấy ra đi rồi, có lẽ sẽ biến thành bộ dáng của một người khác, nói tôi không cần bỏ qua cô ấy.”
Khúc Phương lắc lắc đầu nói: “Vợ của anh luôn luôn ở trong lòng anh, anh sẽ không bỏ qua cô ấy, nhưng tôi không phải cô ấy, cũng không thay thế được cô ấy. Tôi tin anh rất yêu vợ mình, cám ơn anh cảm thấy chúng tôi rất giống nhau, bởi vì một khắc này, anh có lẽ đã cảm thấy tôi cũng rất đẹp.”( ý là anh yêu vợ, đối với anh vợ là đẹp nhất, anh thấy chị giống vợ, chứng tỏ chị cũng đẹp)
Hác Kiến Hồng không nghĩ Khúc Phương sẽ nói như vậy, với quyền lợi cùng địa vị của hắn hiện tại, trên cơ bản phụ nữ đều dễ dàng xiêu đổ, nếu không phải vì trong lòng vẫn có hình bóng của vợ, chỉ sợ hiện tại đã có nguyên hậu cung.
“Cô là người đầu tiên cự tuyệt tôi trắng trợn như vậy.” Hác Kiến Hồng không tức giận , cũng không cười, thản nhiên nói.
“Tôi nghĩ có thể là không phải lần đầu tôi cự tuyệt anh.” Khúc Phương cười khẽ nói.
“Có lẽ là cô đúng, hai người không giống nhau.” Hác Kiến Hồng nhìn Khúc Phương có chút suy nghĩ nói.
“Đương nhiên, mỗi người phụ nữ đều là độc nhất vô nhị trên thế giới, Hách tiên sinh có thể thử không cần đi tìm bóng dáng của cô ấy, mở rộng cửa lòng, một ngày nào đó anh còn có thể gặp gỡ cô.” Khúc Phương nói thật lòng.
Hai người cụng ly nhìn nhau cười.
Không cần phải nói, nói chuyện nghiệp vụ chưa bao giờ thật sự là nói chuyện nghiệp vụ, tính ra là hợp đồng chắc chắn đã xong xuôi.
Lúc này Chân Vượng cũng đi đến đây, anh nhìn thấy Khúc Phương, thực kinh diễm, lại cảm thấy đương nhiên.
“Đến đến, tổng giám đốc Nhậm tôi giới thiệu một chút với ông đây là cháu tôi Molly, đây là bạn của nó Chu Thần, đều là tiểu bối, về sau gặp mặt nhiều hơn chiếu cố một chút.” Một người đàn ông gầy dẫn theo một cặp nam nữ đứng trước mặt mập mạp giới thiệu.
Mập mạp vốn không có chú ý cặp nam nữ có chút khiêm tốn kia, nhưng nghe được hai chữ Chu Thần giống như có chút quen thuộc, nhớ đến không phải là người em gái mới nhắc đến sao.
“Tiểu Khúc, bên này.” Mập mạp vẫy tay hô, hắn vừa mới đã nhận được điện thoại, giao dịch dầu mỏ rớt giá trầm trọng, lòng hắn thấy may mắn vô cùng, hoàn hảo, vận mình cứt chó gặp gỡ được quý nhân. Đang lo không có cách nào báo đáp, lúc này nhìn thấy có người tự đưa cổ lên thớt, làm sao có thể không kích động.
Khúc Phương quay đầu, Chân Vượng cũng quay đầu theo, hắn đêm nay rất thoải mái nắm tay Khúc Phương, giống như ban ngày ở chợ đồ cổ, chỉ là khi đó hai người đều mặc rất bình thường, mà bây giờ, hai người đều ăn mặc sang trọng, hơn nữa đồng dạng rất xứng đôi.
Molly cùng Chu Thần đều có cảm thấy khó tin. Không ngờ cái tên nghèo hèn ban ngày cư nhiên lại là nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay, đời thứ ba của tập đoàn Chân thị.
Hơn nữa không đến một ngày, còn có loại cảm giác phong thuỷ phiên chuyển, giờ phút này mọi người lấy lòng hai người bọn họ, mà Chu Thần cùng Molly lại theo bác của cô ta dẫn đường đi xuống lấy lòng mọi người…
Ánh mắt Chu Thần muốn bốc hỏa, không có khả năng, làm sao có thể, người phụ nữ chói lọi, cơ hồ là tiêu điểm của tiệc tối đằng trước là người vợ sáng nay hắn vừa vứt bỏ. Hắn nhớ tới hôm nay ở biệt thự của Molly nhận được phiếu báo cáo kiểm tra sức khoẻ, tay nắm thành nắm đấm thật chặt, hắn không có khả năng sinh sản, nhưng Mạc Lỵ lại mang thai .
Hắn rất tức giận, cơ hồ là nổi giận, mắt thấy đã sắp bước lên vị trí tổng giám đốc, hắn muốn ẩn nhẫn, cho nên vờ như không có việc gì xảy ra, đi theo Molly tới tham gia tiệc tối, làm quen với bác cô ta.
Chỉ là giờ khắc này, nhìn thấy Khúc Phương, hắn có chút phát điên, hắn thật hối hận, hắn kỳ thật tin tưởng Khúc Phương, tuyệt đối sẽ không phản bội hắn, không phải là vì tuyệt đối tín nhiệm cô, mà là hắn tin tưởng ánh mắt nhìn người của mình, cho nên cho dù là hiện tại cô lôi kéo tay người khác, hắn cũng nghĩ là bởi vì bọn họ ly hôn .
Hắn không thể buông tha cho, hắn còn có một lá bài cuối, trên mặt Chu Thần gượng ép lộ vẻ tươi cười, nhờ sự giới thiệu của bác Molly, được nói chuyện với Lý Tiên Vân.
Đây là đường lui cuối cùng của hắn, chỉ cần có thể cùng Lý Tiên Vân hợp tác, còn có quan hệ với Molly, nhất định có thể cạnh tranh chức vị tổng giám đốc.
Thật không ngờ Nhậm mập mạp nói nhỏ gì đó bên tai Lý Tiên Vân, vốn vẻ mặt Lý Tiên Vân đang tươi cười, lập tức sắc mặt không mặn không nhạt .
Tiệc tối đã xong.
Đối với một số người mà nói là thiên đường, đối với một số người mà nói là địa ngục.
Chân Vượng lôi kéo tay Khúc Phương nói: “Ngày mai anh đưa em đi giới thiệu với mẹ, mẹ sẽ thích em, em không phải sợ, bà là người theo chủ nghĩa đồ chay, dễ mềm lòng hơn mọi người, nếu bà biết được những gì em đã trải qua, nhất định sẽ ủng hộ em.”
Khúc Phương cười gật gật đầu. Cô sợ hãi lại không sợ hãi. Cô sợ hãi gia đình Chân Vượng không chấp nhận cô, nhưng cô bây giờ đã không phải là cô gái chỉ biết vâng vâng dạ dạ như trước kia, tốt xấu của bản thân phải để người khác quyết định.
Cho nên cô cũng không sợ hãi, cô tin tưởng chính mình có thể sống thật tao nhã xinh đẹp. Nếu Chân Vượng không thể cưới cô, cô vẫn sẽ biết ơn anh, biết ơn anh đã cho cô nhiều kí ức phấn khích như vậy để nhớ lại, tuy rằng anh nhỏ hơn cô, nhưng anh thực thiện lương thực chấp nhất, anh luôn lơ đãng mà dẫn đường cho cô.
Bất quá ngày mai thủy chung không đến, tại sao phải suy nghĩ rồi sợ hãi.
“Đi thôi, đi quán bar uống một chén.” Khúc Phương đề nghị.
Chân Vượng quả thật cũng không muốn về nhà, có loại cảm giác chưa đủ, hai người cùng nhau đi tới quán bar của A Húc.
Là lần đầu tiên hai người tay nắm đi vào , A Húc cư nhiên không có cảm thấy kỳ quái, ngược lại cười tủm tỉm nói: “Chú mày vốn nên sớm đưa người tới cho anh mày làm quen.”
Có vài người dù không cố làm quen, dường như ý trời mà quen.
Khúc Phương cùng Chân Vượng nói mãi không xong , mà A Húc luôn ở một bên nói hùa vào châm chích.
Thẳng đến khi quán bar đóng cửa, A Húc nháy mắt nói: “Mấy người chờ tôi, tôi về cùng với hai người.”
Chân Vượng quyết đoán lôi Khúc Phương đi.
“Em đi đâu?” Trong đêm đen ánh mắt Chân Vượng thực sáng ngời, anh nhìn Khúc Phương hỏi.
“Chỗ nào cũng muốn đi, anh có thể đi cùng em không?” Khúc Phương mặc áo khoác, bên trong là váy, có chút lạnh, bên ngoài bọc khăn quàng cổ, chỉ hé ra khuôn mặt.
“Được.” Bàn tay to của Chân Vượng vươn ra cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Khúc Phương.
Hai người không lên xe, đi dọc theo đèn đường của thành phố.
Không biết đi bao lâu rồi.
Hai người yêu nhau, sẽ không cảm thấy mệt , tình yêu có thể khiến bọn họ đi thật lâu thật lâu.
Không biết khi nào thì bầu trời lại rơi tuyết trắng, hai người vừa đi, vừa nói chuyện, nói từ chuyện hồi nhỏ lần đầu tiên khóc nhè, ai cũng không chú ý tới bông tuyết rơi xuống, đèn đường cũng dần dần tắt, bầu trời dần dần tối.
Hai người đi tới gác chuông ở quảng trường trung tâm thành phố.
Nhìn mặt đồng hồ, còn kém 1 phút sẽ đến 6 giờ.
Khúc Phương ngẩng đầu, nhìn Chân Vượng, cô rất lạnh, thời gian nhanh đến, cô có cảm giác muốn khóc, có lẽ là vì cảnh tượng hiện tại quá đẹp, cô nói: “Tuyết rơi.”