húc Phương quay đầu nhìn anh một cái, anh giải thích: “Người nhiều, tôi sợ cô đi lạc.”
Khúc Phương cũng không giả vờ giả vịt, đi thẳng đến khối đá có chứa ngọc, Chân Vượng cười nói: “Cô chỉ chọn một khối này thôi sao? Coi như hồi nãy cô giúp tôi mua cái bát, tôi mua khối đá này cho cô đi, bất quá nếu bên trong không có gì, cô cũng đừng hối hận.”
“Được, chỉ cần là anh đưa cho tôi, cho dù là tảng đá bình thường, tôi cũng muốn.” Khúc Phương thực thỏa mãn cười nói.
“Khúc Phương, tại sao em lại ở đây?” Chu Thần vừa mới cùng Khúc Phương ký đơn ly hôn xong thật vui vẻ, bất quá giờ Molly muốn hắn mua cho cô ta một viên phỉ thúy, hắn vừa mới cho Khúc Phương một khoản tiền lớn, trên người không có bao nhiêu tiền, không muốn mua, cho nên liền khuyên đến nơi cược thạch này nhìn xem, tính mua một khối đá dỗ Molly, như vậy còn tiện nghi hơn một chút.
“Mấy người quen nhau sao?” Chân Vượng nhìn thấy một người đàn ông đến đây túm tay Khúc Phương, hắn có chút hờn giận đứng bên người Khúc Phương hỏi.
“Quen, anh ta là chồng trước của tôi.” Khúc Phương cười nói, chữ « trước » nhấn giọng rất mạnh, Chu Thần theo bản năng buông lỏng tay ra, hắn vừa mới nhìn thấy Khúc Phương cùng một thằng con trai tuấn tú ở chung một chỗ, hắn lập tức liền nhịn không được , nháy mắt cảm thấy đỉnh đầu xám ngắt, khó trách sảng khoái ly hôn như vậy, nguyên lai thật sự ở bên ngoài ăn vụng, xã hội bây giờ, loại trẻ trâu này có thể làm được cái gì, nói không chừng phòng ở cũng mua không nổi, hai người cùng nhau thuê phòng trọ rồi uống gió Tây Bắc mà sống đi, giờ khắc này, Chu Thần nắm chặt tay, hắn hối hận vừa mới nãy chính mình đã rất nhân từ trả lại cho Khúc Phương khoản tiền tính phí trang trí của cô.
Molly ở một bên có chút đố kỵ nhìn Khúc Phương, hắn không phải nói cô ta là kiểu phụ nữ nông thôn ngu muội sao? Vì sao thoạt nhìn trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, bất quá lập tức lại có tự tin , cảm thấy chính mình đoạt được Chu Thần từ tay cô, liền chứng minh chính mình càng đẹp hơn cô ta. Hơn nữa người phụ nữ này bên người cư nhiên có một tên Tiểu Bạch Kiểm trẻ trung như vậy, hai người đứng chung một chỗ giống như một cặp sinh viên, khiến người ta ngứa mắt dù không có lý do gì.
Vốn cô nghĩ ly hôn sẽ khiến người phụ nữ này khổ sở muốn chết, thế này mới làm cho cô có khoái cảm thắng lợi tranh đoạt, nhưng đột nhiên phát hiện cô ta dường như sống rất tốt, so với cô còn tốt hơn, Molly nhất thời không thoải mái, cảm giác mình giống như một thứ vứt đi trước mặt cô ta.
Cô nhịn không được trào phúng nói: “Chồng à, người trẻ bây giờ thật không biết cầu tiến, không cố gắng làm việc, cứ nằm mơ phất lên trong một đêm, bây giờ cược thạch dễ dàng như vậy sao? Cẩn thận thua đến quần cũng không có.”
Chu Thần cũng phối hợp đáp: “Đúng vậy, Khúc Phương dù sao cũng từng là vợ chồng, tôi khuyên cô phải cảnh giác cao độ, đừng bị cái thứ tiểu bạch kiểm này lừa, để cô kiếm tiền đi nuôi hắn.”
Khúc Phương nở nụ cười, nói thật, nhiều năm như vậy việc trong nhà đều là cô kiếm tiền cung ứng , thật không biết người đàn ông trước mắt này như thế nào có thể yên tâm thoải mái nói ra câu ấy.
“Chân Vượng, không phải anh nói muốn mua khối đá cho tôi sao, tôi chọn khối này.” Khúc Phương không quan tâm Chu Thần cùng Molly, quay đầu cười nói với Chân Vượng.
Chân Vượng cũng không phải là người tốt tính, chỉ là e ngại Khúc Phương còn ở đây, anh không muốn phát tác, anh hy vọng chính mình có thể ở trước mặt Khúc Phương lưu lại ấn tượng tốt đẹp, cho nên cũng không quan tâm hai người bọn họ.
Chu Thần cùng Molly cứ như vậy bị lơ đi, Molly không phục, cũng muốn Chu Thần chọn một khối đá, còn đắt hơn của Khúc Phương.
Chu Thần cũng tức giận, cố không tiết kiệm tiền, nhanh chóng chọn một khối, cứng rắn muốn cho thợ cắt trước.
Khúc Phương nhún nhún vai tỏ vẻ không ngại.
Chu Thần cùng Molly vẫn là thực kích động , dù sao một tảng đá mười mấy vạn, bất quá kết cục không tốt, Khúc Phương đã sớm biết, lần trước lúc gặp mẹ Chu Thần, cô chọn nhiều đá để cắt như vậy, đều không cắt ra ngọc thạch.
Đến phiên Khúc Phương .
Chân Vượng vốn lúc đi tới bên này không có nhiều người như vậy đã buông lỏng tay Khúc Phương ra, giờ khắc này lại nắm lấy, anh nói: “Đừng sợ, có tôi ở đây.”
“Tôi vì sao phải sợ.” Khúc Phương cười nói: “Gặp anh, tôi vốn đã không còn tổn thương, bọn họ thương tổn không được tôi, bởi vì tôi không cần bọn họ.”
Tảng đá của Chu Thần không cắt ra ngọc, hổn hển quay đầu liền nhìn thấy Khúc Phương cùng Chân Vượng đối diện bộ dạng tay cầm tay thâm tình mà bị chọc tức.
Molly cũng nhìn không vừa mắt, vì cái lông gì người phụ nữ này cũng tìm được một thằng nghèo kiết đẹp trai như vậy, cô còn chưa gặp qua trai đẹp có khí chất như vậy bao giờ, đối lập với Chu Thần bên người, tốt hơn không phải chỉ một hai điểm, nháy mắt có chút cảm giác bị tát vào mặt.
Bất quá kế tiếp còn có chuyện càng làm cô buồn bực, cái tên nhà nghèo kia đem tảng đá kia cắt ra, lại là cực phẩm đế vương lục, đảo mắt liền đem khối đá lên giá 800 vạn…
“Cô muốn bán sao? Tảng đá là của cô, cô làm chủ.” Chân Vượng kinh ngạc nghĩ rằng Khúc Phương vận khí tốt, nhưng không có một chút ý tưởng đổi ý, hỏi.
“Coi như là lễ vật đầu tiên anh cho tôi, không bán.” Khúc Phương cười nói.
Chu Thần cùng Molly sắc mặt khó coi nhìn hai người Khúc Phương cùng Chân Vượng rời đi, đều tự im lặng.
Molly nghĩ rằng, chính mình ngàn chọn vạn chọn còn không ngại phá hư gia đình người ta thật sự được không? Vì sao cô ta lại có một loại cảm giác ghét bỏ khó hiểu.
Chu Thần nghĩ rằng, Khúc Phương cư nhiên có viên ngọc trị giá 800 vạn, vì sao buổi sáng hắn lại ký đơn li hôn, sớm biết vậy để đến tối thì tốt rồi, đều là do Molly, thúc giục hắn nhất định phải sớm làm, nếu không…
Hai người đã đi thật lâu, vẫn tay cầm tay không buông ra, nhưng không có mở miệng, rốt cục đã đến cửa Lưu gia viên, Chân Vượng mở miệng hỏi trước: “Giữa trưa cùng nhau ăn một bữa cơm được không?”
Khúc Phương lắc lắc đầu nói: “Tôi còn có chút việc, lần sau đi.”
Cô phất phất tay, tạm biệt Chân Vượng, bóng Chân Vượng dường như bị đóng đinh lại, không biết vì sao, chỉ là một cô gái mới quen, tách ra một lúc, anh cư nhiên cảm thấy thực không muốn.
Còn có vừa mới tay cầm tay đi ở trên đường như vậy, anh cảm thấy rất hòa hợp, giống như đã sớm muốn làm như vậy.
…
Khúc Phương không quay đầu lại, cô trực tiếp đi tới thị trường giao dịch chứng khoán .
Cô đem tiền Chu Thần trả cùng tiền riêng của mình, mở một giao dịch, một giao dịch rất nhỏ, quản lý cùng nhân viên lúc trước mỗi lần cô đến đều rất cung kính cũng không quan tâm đến cô.
Cô cũng không để ý, theo kỳ hạn giao dịch mà mình rất quen thuộc bắt đầu thao tác, rất nhanh, nhân viên công tác liền kinh ngạc, ngay sau đó là quản lí, quản lí vừa lau mồ hôi vừa nghĩ thế này quả thực chính là đến giật tiền .
Mập mạp nhìn thấy nhân viên công tác cùng quản lí lạ lùng như vậy, cũng đến giúp vui, nhìn thấy mỹ nữ, mập mạp nước miếng chảy dài, bất quá kế tiếp nhìn thấy thao tác của mỹ nữ xong, trái tim nhỏ bé ở tận sâu bên trong mập mạp nhảy lên loạn xạ, sắp đến mức cao huyết áp, đây là hắn gặp gỡ thần tài a, người như vậy nếu không kết giao thì hắn chính là đồ ngu.( chú béo này dễ thương nhất truyện ấy)
Khúc Phương dùng không đến 50 vạn bắt đầu thao tác, thao tác đặc biệt mệt, cô phải nhớ động thái sở hữu kỳ hạn giao hàng( đoạn này không hiểu lắm vụ đó nên không dịch kĩ đc), khi nào thì mua vào khi nào thì bán ra, quản lí ở một bên xem thật vui sướng, giao dịch như vậy càng thường xuyên, bọn họ thu được thủ tục phí lại càng nhiều, hơn nữa thấy mức giao dịch của cô càng lúc càng lớn , thật sự là càng ngày càng mạo hiểm.
Đợi cho lúc con số đến gần ngàn vạn, Khúc Phương bắt đầu thu tay lại, mập mạp không phải chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, nhưng hắn chưa từng gặp trong một khoảng thời gian ngắn đem một khoản tiền nhỏ thao tác thành một khoản tiền lớn như vậy.
Chờ Khúc Phương thu tay lại, hắn lập tức cười tủm tỉm tiến lên, đưa danh thiếp, tự giới thiệu.
“Giữa trưa cùng nhau ăn cơm? Được, bất quá tôi có một chuyện nhỏ, muốn Nhậm đại ca giúp đỡ.” Khúc Phương cười với Nhậm mập mạp.
Mập mạp thấy Khúc Phương cười như thế hơn nữa một tiếng Nhậm đại ca ấy, lòng phiêu phiêu , cũng không quản Khúc Phương nhờ việc gì, đồng ý ngay lập tức.
Khúc Phương theo thường lệ vẫn hẹn Lý Tiên Vân còn có Lý phu nhân cùng Tiểu Cửu ra, bất quá Lý Tiên Vân bên này là do mập mạp gọi.
Sau đó khiến cho mập mạp trực tiếp lái xe đến đường Tĩnh An, cũng ở ven đường đợi một lúc.
“Nhậm đại ca, nhìn thấy cái xe bus phía trước không? Anh lái lên, tông vào đuôi xe là được.” Khúc Phương nhìn thấy xe Lý Tiên Vân cũng đúng giờ đến bên này, cô tròn mắt nhìn Nhậm mập mạp cười nói.
Mập mạp trực tiếp choáng váng.
Đây là cái kiểu yêu cầu gì.
“Tiểu Khúc a, đổi yêu cầu khác được không, đại ca ngươi còn chưa kết hôn đâu.” Vẻ mặt Nhậm mập mạp cầu xin.
“Nhậm đại ca anh mua kỳ hạn giao dịch dầu mỏ hả, anh có muốn biết cụ thể xu thế phát triển không, vừa hay em biết một chút…” Khúc Phương nhìn thấy mọi người lên xe bus, trong lòng sốt ruột bất quá vẫn là chậm rãi mở miệng nói.
“Đi, không phải tông vào đuôi xe sao, cái xe bus kia đắc tội em, anh đây giúp em báo thù!” Nhậm mập mạp nói thật khí khái, trên thực tế vẫn là khẩn trương, xe đi phía trước vừa lái, lúc đụng phải, hắn liền nằm chết giả ở trên xe.
Bất quá mục đích đã đạt được, Khúc Phương thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Lúc này người đi cùng lái xe ở trên xe bus đều đi xuống. Lái xe vừa thấy mập mạp nhìn BMW, liền túm hắn lại: “Bảo mã là ngon lắm hả, bảo mã là có thể tông vào đuôi xe người khác hả!”(bên ấy gọi cái xe BMW là bảo mã, thấy dễ thương nên cứ để vậy đi)
Toàn bộ hành khách trên xe đều xuống dưới xem náo nhiệt, người có tâm đã bắt đầu lấy iphone trong tay bắt đầu chụp, mọi người thực hưng phấn, sau đó, xe bus bắt đầu cháy, sau đó là một tiếng nổ mạnh , người đang quay phim chụp ảnh lập tức xoay màn hình qua đó, mọi người đều trợn tròn mắt, vừa mới còn náo nhiệt , bỗng nhiên phát hiện chiếc xe đã là một biển lửa, nguyên bản hành khách còn ồn ào, lập tức ngây ngẩn cả người, sợ hãi.
Nếu không phải là chiếc xe này tông vào đuôi xe , giờ phút này bọn họ đều ở trên chiếc xe bus đó, một biển lửa làm cho bọn họ hoảng sợ thật sự.
Lúc này lái xe túm tay mập mạp, kích động ôm hôn: “Đại ca, anh tông rất tuyệt, mạng em chính là do anh cứu.”
Mập mạp choáng váng, một giây trước còn hứng chịu tổng sỉ vả, giây tiếp theo liền biến thành anh hùng, hắn nhìn cú nổ đó cũng bị dọa nhảy dựng.
Khúc Phương nhân cơ hội kéo mập mạp rời đi, đi tới xe của Lý Tiên Vân ở phía trước.
Lý Tiên Vân quả nhiên đã hôn mê, ông lại thành người duy nhất được đưa đi bệnh viện. Đợi cho Tiểu Cửu cùng Lý phu nhân nhìn thấy một biển lửa mà sợ hãi.
Mập mạp thoạt nhìn là người qua loa, nhưng trên thực tế rất thận trọng, hắn hỏi Khúc Phương đang định làm gì.
“Nhậm đại ca, em là bạn của chị Lý Mai, anh cũng không muốn chị ấy cùng Lý tiên sinh mỗi ngày đều như vậy đi, em chỉ là muốn giúp bọn hắn, anh yên tâm đi, không có việc gì.”