y gõ mạnh vào cửa, gọi to: “Thẩm Đình, tôi biết cô đang ở trong đó, mở cửa mau. Nhanh lên.”
Thẩm Đình mệt mỏi hét lên: “Đừng ồn ào, người này đã chết, có gì đốt giấy đi.”
Thẩm Nhân Kiệt ngoài cửa tiếp tục gõ mạnh cửa, sau đó bắt đầu dùng chân đá cửa: “Đừng giả chết với tôi, mau ra mở cửa, nếu không tôi đá hỏng cửa đấy.”
Thực ra Thẩm Đình rất giận anh, nên cô nói: “Gì thế, cậu điên à?”
“Đá hỏng để xem Hoàng Khải Nam nói thế nào với chủ nhà.” Vừa nói anh vừa đá mạnh.
Thẩm Đình nghe nhắc đến Hoàng Khải Nam thì không muốn làm khó anh, liền giận dữ đứng lên, chửi: “Rốt cuộc cậu muốn thế nào?” Rồi mở toang cửa ra.
Thẩm Nhân Kiệt đang đá cửa bị hụt chân, suýt nữa đá trúng Thẩm Đình, anh vội vàng rút chân lại, tý nữa thì ngã nhào.
Thẩm Đình chẳng muốn cười chút nào, chỉ chất vấn: “Cậu biểu diễn hay lắm đấy.”
Thẩm Nhân Kiệt không nói năng gì, chỉ kéo tay cô: “Cô đến chỗ tôi.”
Thẩm Đình chưa nhận lời thì anh đã khăng khăng kéo cô đi. Thẩm Đình đang định nổi điên thì lại thấy phòng anh bài trí rất rực rỡ, những dải băng màu sặc sỡ khiến căn phòng trở nên lộng lẫy hơn nhiều, những chùm bong bóng trôi trên trần nhà, trên bàn có một chiếc bánh kem, có lẽ anh bận rộn cả ngày hôm nay là cho chuyện này. Thẩm Đình lúc nãy đã có cảm giác bị thế giới bỏ quên, bây giờ cuối cùng lại cảm động vì anh, Thẩm Nhân Kiệt nói: “Sinh nhật vui vẻ.”
Thẩm Đình gượng gạo: “Sinh nhật vui vẻ, làm sao tôi vui vẻ được? Tôi không muốn ăn mừng cái sinh nhật này.’
Thẩm Nhân Kiệt gật đầu: “Tôi biết, nên không gọi ai khác, chỉ có hai chúng ta.” Không có ai khác, tôi và cô không phải “ai khác”.
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Chuyện Tống Uẩn tôi đã biết rồi, xin lỗi.”
Thực ra Thẩm Đình hoàn toàn không để tâm tới chuyện đó, mà cô để tâm tới chuyện khác. Ngồi trên ghế sô pha, cô không nói gì, nhìn đồng hồ ra là đã gần bốn giờ chiều. Cô nói gọn lỏn: “Lúc nãy ban tổ chức cuộc thi văn chương gọi điện đến nói với tôi, tôi thua rồi.”
Rõ ràng anh đờ ra một lúc, biết cô đã bị shock đến nhường nào: “Không sao, không có chuyện gì là thành công ngay được, lần sau sẽ còn cơ hội mà.’
Thẩm Đình thở dài lắc đầu: “Không phải là “ngay”, tôi đã cố gắng lâu lắm rồi. Mỗi lần đối diện là đều thất bại. Tôi sắp bỏ cuộc rồi.”
Thẩm Nhân Kiệt ngồi xuống cạnh cô, thành thật: “Cô nên tự tin vào bản thân, không lý do gì mà kiên trì bao lâu rồi lại bỏ cuộc.”
Thẩm Đình thờ ơ: “Đó không phải là vấn đề về tự tin. Chỉ là tôi bỗng lĩnh ngộ ra từ thất bại rằng, tôi vốn không phải nhân tài, tôi chỉ cố gắng mạnh mẽ, luôn mắt cao hơn khả năng, luôn tự lừa gạt chính mình. Tôi nhớ ban đầu lúc gặp cậu, cậu đã nói rằng bây giờ viết được mấy dòng chữ cũng ngỡ mình là văn hào. Tôi không từ bỏ, mà là bị từ bỏ, không nên kiên trì vô ích nữa, chẳng có ý nghĩa gì hết. Đó là lựa chọn tốt nhất.”
Thẩm Nhân Kiệt im lặng, anh hiểu cô, cứ khuyên nữa thì chưa chắc giúp được cô mà ngược lại còn làm hại cô, không phải mọi sự kiên trì đều có kết quả tốt, có lúc bỏ cuộc không phải vì sợ thất bại mà là phát hiện ra thực sự nó đã mất đi ý nghĩa, từ bỏ là vì tương lai tốt hơn. Anh dịu giọng: “Cô muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Thẩm Đình thấy cực kỳ chua xót, nhưng lại cười đau khổ: “Tôi đã ba mươi rồi, khóc cái quái gì nữa? Ngay cả bản thân tôi cũng khinh thường chính mình. Tôi chỉ khó chịu, tại sao đến ba mươi tuổi mới nhận rõ con người mình, nếu không thì trước kia chí ít tôi có thể thực tế hơn, đáng thương cho tuổi trẻ bị bỏ phí.”
Lặng im, lặng im, sắc trời dần ảm đạm, Thẩm Đình thấy cô đơn trong bóng tối: “Tôi luôn cảm thấy mơ hồ, sau ba mươi tuổi sẽ phải đi thế nào, tôi không biết mình nên làm gì, hai năm nay tôi suy nghĩ rất nhiều, rất sợ hãi, chuyện gì cũng định trước khả năng xấu nhất sẽ xảy ra. Nhưng mỉa mai thay, thực ra tôi cũng chẳng có gì để mất, không sự nghiệp, không tình yêu, tôi luôn hiểu cảm giác không có gì là thế nào. Nhưng trước năm ba mươi, bạn vẫn có thể hào hùng nói rằng, không có gì cũng chẳng sao, tôi vẫn có sức để tranh đấu. Nhưng sau ba mươi, không có gì đã là chuyện cả đời. Cậu có hiểu không?”
Thẩm Nhân Kiệt to tiếng bác lại: “Tôi không hiểu, ba mươi tuổi chỉ là ba mươi tuổi, nó chỉ là một con số, có gì đáng phải sợ đâu, sau này cô muốn làm thế nào thì cứ làm thế ấy.”
Thẩm Đình cười với anh: “Cậu nghĩ thế là vì cậu vẫn còn trẻ, vẫn còn cả đống thời gian.”
Cô ngồi xuống cạnh cửa sổ, trên bầu trời xanh thẫm mặt trăng tròn vành vạnh đã lên cao, trăng bạc giống như phông nền trên sân khấu. Những chuyện cũ cứ chất chồng trong đầu cô, cô nhớ lại thuở ấu thơ và thiếu nữ, nhớ đến chuồn chuồn và bươm bướm, nhớ đến Hoàng Khải Nam và Cao Hiểu Vi, nhớ đến những đêm mất ngủ vì không như ý, cô chưa bao giờ cảm thấy mình yếu đuối và chênh vênh như lúc này: “Tôi thì khác, một phụ nữ ba mươi tuổi...” Cô lắc đầu, “Mỗi đêm không ngủ được, tôi có thể nhìn rõ mặt trăng chiếu bên giường, ánh trăng ngoài cửa sổ sáng nhường ấy, giống như buổi đêm thuở ấu thơ, trèo cây với Hoàng Khải Nam và chỉ muốn trèo lên mặt trăng kia, chớp mắt đã hai mươi mấy năm rồi, tuổi thanh xuân đã trôi đi mất... Ánh trăng này sẽ nhìn thấy tôi cuối cùng cũng biến thành cát bụi.”
Thẩm Nhân Kiệt cũng bước đến bên cạnh cô, vỗ vỗ vai cô: “Ánh trăng này đã nhìn thấy vô số người hoá thành bụi rồi, không có gì đáng phải thương cảm cả.”
Thẩm Đình bỗng như phát điên lên, cô mở to mắt, van nài anh: “Cậu đưa tôi đi! Rời khỏi đất nước này, rời khỏi thế giới này, rời khỏi thời gian, rời khỏi mọi thứ, được không?”
Thẩm Nhân Kiệt kiên quyết: “Tôi sẽ không giúp cô trốn tránh hiện thực đâu.”
Thẩm Đình cảm giác anh không hiểu cô, không thông cảm với cô, cô sốt ruột cần một ai đó hiểu hoàn cảnh của cô thế là cứ lảm nhảm nói đi nói lại như bị tâm thần: “Không phải tôi trốn tránh hiện thực mà là hiện thực không thể chấp nhận tôi. Tôi giống như một con ong mật cần mẫn, tỉnh giấc ngủ dài lại nhận ra cả thế giới đã thay đổi, hoa cỏ chẳng thấy đâu nữa, tôi là kẻ thừa thãi, vô dụng, chỉ có thể đi chích người lung tung... Tôi hiểu rõ tại sao tôi lại thất bại như thế, vì cuộc đời rõ ràng thật vô nghĩa, tôi lại cứ tìm kiếm một ý nghĩa nào đó.”
Thẩm Nhân Kiệt không phụ họa: “Đừng trách móc thế sự vô thường, cuộc đời vốn dĩ đã không bù đắp được cho chúng ta. Giống như một trận chiến, kỳ thực chiến tranh chẳng có ai thắng. Chỉ là thi xem cuối cùng ai còn có thể đứng dậy trong vũng máu thôi.”
Thẩm Đình thật sự căm ghét chính mình, chỉ ao ước lúc vừa sinh ra đã dìm mình chết đi cho xong, cô như đang lẩm bẩm một mình, nhưng cũng giống đang van xin: “Bất hạnh thay là đôi chân tôi đã mềm nhũn, lại mắc chứng sợ máu... Hôm kia tôi phải tham dự hôn lễ của tình địch cũ, hễ nhớ tới gương mặt đáng ghét của chúng là tôi muốn ói. Tại sao cuộc đời tôi lại thảm đến thế tuyệt vọng đến thế, tại sao tôi không thể thành công chứ, tôi không thể cao ngạo ngẩng đầu được hay sao? Cậu có hiểu cảm giác của tôi không... Ánh sáng cuộc đời tôi ở đâu? Ánh sáng ở đâu? Bọn họ đã mang thời gian đi mất, chí ít cũng phải cho tôi chút ánh sáng chứ...”
Cô nhìn anh, lại loé lên chút tia hy vọng: “Tôi vốn định cùng Hoàng Khải Nam đi, nhưng anh ấy đang đi công tác tỉnh khác, hay là, cậu đi với tôi nhé, thế nào?”
Thẩm Nhân Kiệt cảm giác lúc này đây, trái tim cô đã hoàn toàn sụp đổ, anh sợ cô như thế, nên kiên quyết chối từ: “Cô nên đi một mình, tự đối diện với mọi thứ, tự mình vượt qua cửa ải này, chẳng ai giúp được cô đâu.”
Thẩm Đình ôm hai đầu gối, cô có thể cảm thấy sự thất vọng của anh với cô, cô cũng rất thất vọng bản thân mình: “Thật là, tôi cũng rất muốn hỏi cậu, người như tôi có gì đáng để thích nào?”
Thẩm Nhân Kiệt không nói mà đột ngột đứng dậy, tắt di động, lấy gạt tàn thuốc đập nát chiếc đồng hồ Omega mà anh đang đeo, Thẩm Đình hoàn toàn sững sờ: “Cậu điên rồi à?”
Thẩm Nhân Kiệt phớt lờ cô, lao đến đập nát hết mọi đồng hồ treo tường, đồng hồ để bàn trong phòng như một cơn gió lốc, vứt hết mọi dụng cụ đo thời gian. Thẩm Đình không ngăn nổi anh, có phần sợ hãi, đành theo anh đi dọc căn nhà, cố gắng ngăn cản: “Cậu sao vậy, cậu đang làm gì, dừng tay lại nhanh lên!”
Thẩm Nhân Kiệt lao đến bên cửa sổ, kéo kín màn cửa, căn phòng không bật đèn nên trong tích tắc, cả thế giới đều trở nên tối om, hai người đều chìm trong bóng tối vô hạn, Thẩm Đình hoàn toàn không nhìn thấy anh, chỉ nghe thấy anh lên tiếng: “Ở đây, không có thời gian.”
Trong tích tắc cô hiểu anh đang làm gì, họ giống như đang ở trên một cánh đồng hoang ngoài hẳn thời gian, trời đất mênh mang, vũ trụ bao la, không biết đất trời, không thấy sự sống.
Thẩm Nhân Kiệt khẳng định chắc nịch: “Thế giới này vốn không có thời gian, thời gian chỉ là một đơn vị do con người tạo nên, là một trật tự mà thế giới này bị ép phải có. Người ta sáng tạo ra đủ mọi loại dụng cụ tính giờ tinh xảo, giống như một nhà tù, giam hãm từng người trong thời gian. Khiến mỗi người đều phải đuổi theo nó, chạy đua với nó, ba mươi tuổi, bốn mươi tuổi, năm mươi tuổi, là gì nào? Đó chỉ là một khái niệm ảo. Nếu cô chạy thoát khỏi trật tự đó, đứng ngoài thời gian nhìn chúng, cô nói xem chúng là gì?”
Trong màn hỗn độn, trước mắt Thẩm Đình như có chớp điện, chưa ai nói với cô rằng, thì ra thế giới là một hình dạng khác, nó có một gương mặt khác. Trong bóng tối, đầu óc đã suy sụp của cô bắt đầu tỉnh táo trở lại, trước kia ngỡ rằng mình không thể làm được, bây giờ cô bỗng cảm thấy bản thân có thể sẽ thật sự vượt qua được. Không, nếu nó thực sự không phải một cái hố, thì không cần phải vượt qua.
Thẩm Nhân Kiệt lại nói: “Cô phải biết là thời gian không phải là trở ngại, tuổi tác cũng không thể khống chế con người. Có một số việc đang thay đổi, nhưng cô cũng đang thay đổi. Giống như năm nào đó tôi bỗng cảm thấy, áo sơ mi hoa tôi không muốn mặc nữa, không liên quan đến tuổi tác, chỉ là vì bản thân không còn thích. Chúng ta làm việc không cần phải sợ hoặc không sợ, chỉ cần tuỳ theo lòng mình, dựa vào trực giác mà làm là được. Những người sợ biến động sẽ không phát hiện ra lối rẽ của con đường có thể đang giấu một bất ngờ thú vị nào đó.”
Thẩm Nhân Kiệt nắm lấy tay cô trong bóng tối, ấm áp mạnh mẽ, khiến cô bỗng thấy sâu trong trái tim mình đang dậy lên một nỗi e ngại. Anh nói: “Tôi cũng có lúc tuyệt vọng như cô, nên tôi nói chị biết, cho dù trong tuyệt vọng cũng cần nhìn về tương lai! Lúc đó, Tống Uẩn vẫn chưa chia tay tôi, nhưng lại công khai ở bên một nhân vật quan trọng, tôi luôn bảo mình rằng tôi chưa nhìn thấy thì có thể xem như chưa từng phát hiện. Trưa hôm đó, tôi nhớ rất rõ, có ánh nắng, gió cũng rất ấm áp. Tôi đứng bên kia đường, nhìn thấy cô ta và người đó khoác tay nhau thân mật vô cùng. Tôi vừa hận vừa tức lại vừa đau, cả trái tim như muốn nhảy ra ngoài.”
Thẩm Đình biết anh bị bệnh tim, có lẽ không thể chấp nhận một cú sốc mạnh như thế, nên nắm chặt tay anh vẻ căng thẳng.
“Cô ta cũng quay lại nhìn thấy tôi, nhưng như không thấy vậy. Tôi thấy tim mình như ngừng đập, không thể chấp nhận nỗi đau ấy. Không biết vì sao lại ngất đi, nhưng thần trí tôi vẫn tỉnh táo, tôi có thể thấy mọi người lạ đều vây quanh, nhìn tôi, cuống quýt cứu tôi. Chỉ có cô ta, lại xem n