chắc chắn rồi thì sẽ tin tưởng không nghi ngờ. Tôi tức cậu ta đến nỗi suýt nữa là đánh nhau. Cuối cùng cậu ta mới nhận lời tôi, rằng sẽ lừa Tống Uẩn là bố mẹ cậu ta kiên quyết phản đối họ kết hôn, vì họ tìm ra được cô ta chỉ là trẻ mồ côi, cho rằng một đứa trẻ mồ côi như thế thì không môn đăng hộ đối, nếu cứ đòi kết hôn sẽ cắt đứt quan hệ, nhưng cậu ta vẫn kiên quyết cưới cô ta, hơn nữa còn tin rằng dù cậu ta trở nên trắng tay, Tống Uẩn cũng sẽ không quan tâm, xem Tống Uẩn sẽ phản ứng ra sao. Lúc đó cô ta tỏ ra rất tự nhiên, nói rằng người cô ta yêu là chính Thẩm Nhân Kiệt, nên không chút quan tâm chuyện đó. Thẩm Nhân Kiệt nhìn tôi đắc thắng. Khi tôi vật nài yêu cầu mãi, cuối cùng cậu ta thỏa hiệp rằng sẽ diễn vở kịch này một tháng, cậu ta luôn cho rằng tôi bày trò, cô ta thật sự yêu cậu ta, nên cũng không sợ thử với tôi.”
Tạ Huyền kể đến điểm mấu chốt, thao thao bất tuyệt, dù đã đến giờ vào làm: “Tôi vẫn theo họ đi chọn đồ cưới, nhưng đều chọn thứ rẻ nhất, hơn nữa còn đánh tiếng rằng vốn dĩ cậu ta vẫn không mua nổi, là tôi đã cho cậu ta mượn tiền. Đó giống như một trò chơi gián điệp và phản gián điệp vậy. Nửa tháng qua đi, cuối cùng Tống Uẩn bắt đầu tưởng là thật, đồng thời hoảng lên, cuối cùng không nhịn nổi nữa, giận dữ nói rằng không muốn chọn những thứ rác rưởi đó. Sự tình bắt đầu lộ ra bản chất thật của nó. Họ bắt đầu cãi nhau thường xuyên, Nhân Kiệt vẫn khăng khăng hi vọng thay đổi được cô ta. Có một lần cãi nhau rất ghê, Nhân Kiệt hỏi cô ta với vẻ giận dữ vô cùng: ‘Rốt cuộc là em có yêu anh hay không?’ Cô ta không chút kiêng dè trả lời thẳng: ‘Có thể là có một chút, nhưng từ sau khi anh nói yêu tôi, tôi đã không còn yêu anh nữa.’”
Tạ Huyền dụi điếu thuốc vào gạt tàn, đến tận bây giờ anh vẫn không thể hiểu nổi sao lại có một ả đàn bà như thế: “Cô ta là người như thế, cô ta thích diễn trò để những người đàn ông ưu tú yêu thương cô ta. Nhưng chỉ cần anh nói yêu cô ta, tình yêu của cô ta với anh sẽ biến mất ngay tích tắc đó. Đồng thời bắt đầu thấy chán ngán, bực bội, thậm chí ghét bỏ. Đó là cô ta, một thứ không thể hiểu nổi. Sau lần cãi nhau đó, cô ta bắt đầu nghênh ngang xuất hiện cùng gã đàn ông VIP người Mỹ ấy ở mọi nơi, rồi sau đó không lâu, vì một chuyện xảy ra mà Thẩm Nhân Kiệt đã tuyệt vọng hoàn toàn, rồi họ chia tay nhau.”
Thẩm Đình nghe những chuyện kinh hoàng ấy, cảm thán thế giới này quả nhiên chuyện kỳ lạ nào cũng có, lại có cả loại người như thế, sau đó tò mò hỏi: “Vậy rốt cuộc là bây giờ cô ta quay lại tìm Thẩm Nhân Kiệt để làm gì?”
Tạ Huyền nhún vai, cũng không giải thích được: “Cô ta không yêu Nhân Kiệt, Nhân Kiệt cũng không yêu cô ta, tôi cũng không biết lần trước vì sao cô ta đến vừa khóc vừa làm dữ, đúng là bệnh! Cô ta quá gian xảo, kiểu tư duy ấy người bình thường khó lý giải lắm.”
Thẩm Đình bắt đầu thấy hơi sợ hãi người phụ nữ đó, không biết cô phải đối phó với cô ta thế nào. Đang định bỏ đi thì tâm trạng Tạ Huyền bình tĩnh hơn, anh cười nói: “Chị còn nhớ lần xem mắt giữa chị và Nhân Kiệt không?”
“Ấn tượng vô cùng sâu sắc, khó mà quên được.” Thẩm Đình thấy lạ vì sao anh ta lại nhắc đến chuyện đó.
“Lần đó xe cậu ta bị hư, tôi đến đón, cậu ta nói vốn dĩ không chọc giận chị, có điều phản ứng của chị lại phối hợp rất tốt. Vì nhìn từ bên ngoài qua cửa kính, hai người rất giống đôi tình nhân đang cãi nhau.”
Thẩm Đình ngờ vực, hay là cô đã bất cẩn để bị người ta lợi dụng: “Cậu có ý gì?... Người tính khí như cậu ấy tại sao phải đi xem mắt, đến giờ tôi vẫn không nghĩ ra.”
Tạ Huyền cười nói: “Lúc đó Tống Hàm, cũng chính là em gái của Tống Uẩn, hẹn gặp Nhân Kiệt, hai chúng tôi biết chắc là Tổng Uẩn bảo cô ấy đến. Thế là tôi đi thăm dò mục đích của Tống Uẩn, thì ra nhân vật quan trọng mà cô ta đeo bám sắp tham gia tranh cử, điều mà chính khách sợ nhất là những chuyện không trong sạch. Một người đàn bà kinh khủng như Tống Uẩn làm sao để cho tồn tại được, nên mới muốn cho cô ta biến mất, Tống Uẩn đành quay về tránh nạn, có lẽ là thuận tiện thăm dò tình hình Nhân Kiệt. Chúng tôi đều đoán cô ta chắc chắn sẽ nấp ở bên ngoài chỗ hẹn để quan sát tình hình. Nhân Kiệt không muốn đi, còn tôi thì vì thấy thú vị nên cứ bắt cậu ta nhận lời. Nên chúng tôi cố ý sắp xếp xem mắt ở chỗ hẹn, có một người bạn nói rằng sẽ tìm cho chúng tôi mấy cô em xinh đẹp đến đó, cậu ta cũng không biết là ai, không ngờ cuối cùng người xuất hiện ở buổi xem mắt lại là chị, thật là sai lầm lại càng sai lầm.” Tạ Huyền từ đó bắt đầu nghĩ rằng, cái từ “xinh đẹp” thật khó hiểu, tiêu chuẩn quá mờ nhạt.
Tạ Huyền vốn muốn để Tống Uẩn biết mục đích chủ yếu khi Nhân Kiệt nhận lời hẹn gặp thực ra là xem mắt, cho cô ta tức chết đi. Ngờ đâu điều bất ngờ nhất là, hai người họ lại có vẻ giống tình nhân đang hẹn hò nhau.
Sau khi Tống Uẩn nhìn thấy, quả nhiên tức đến muốn thổ huyết, cô ta luôn nghĩ rằng người đã yêu mình thì dù cô ta có đối xử với anh ta thế nào, anh ta vẫn mãi mãi yêu cô ta, trước khi chết cũng vẫn gọi tên cô ta. Cô ta hận nhất là người khác phản bội mình, lén lút về lại Mỹ, liên lạc đến tòa soạn báo, đài truyền hình v.v… khai sạch sẽ về mối quan hệ mờ ám của cô ta với nhân vật quan trọng kia cùng những câu chuyện về ông ta cho mọi người đều biết. Ông kia thân bại danh liệt, không chỉ thất bại trong cuộc tranh cử, mà đến gia đình cũng cắt đứt quan hệ. Sau khi xử lý xong hết mọi việc, Tống Uẩn lại về nước, cũng chính là lần này đây.
Tạ Huyền ngừng lại, bắt đầu chuyển sang một vấn đề khác mà anh ta thấy thắc mắc, hỏi cô: “Tống Uẩn lần này hơi lạ, chị và Nhân Kiệt có phải là đã lén lút ở bên nhau rồi không? Tôi hỏi mà cậu ta chẳng trả lời câu nào cả.”
Những việc gần đây bắt đầu hiện lên trong đầu cô như chiếu lại một bộ phim, cũng may mà không hỏi đến những chuyện khác, câu hỏi này thì cô có thể trả lời nghiêm túc: “Tất nhiên là không. Có khả năng đó à?”
Thế là Tạ Huyền nói với vẻ càng thắc mắc hơn: “Vậy thì tại sao chị không thích tôi, còn từ chối tôi?”
Trời ạ, sao lại có người yêu bản thân mình đến thế, Thẩm Đình đang định sỉ nhục anh ta vài câu thì Tạ Huyền đã nhìn thấy có người bên ngoài đang nhìn họ qua cửa kính, đồng thời còn chụm đầu bàn tán gì đó.
Tạ Huyền hỏi với vẻ lạ lùng: “Họ sao thế nhỉ?” Thẩm Đình quay lại nhìn, cũng cảm thấy vẻ mặt họ thật lạ. Cô và Tạ Huyền liền ra ngoài.
Hỏi mấy người đồng nghiệp đều trốn tránh không nói thật, hơn nữa còn nhìn Thẩm Đình bằng ánh mắt rất khó hiểu, trong lòng Thẩm Đình rất ngờ vực, chắc chắn đã bị Tống Uẩn chơi một vố. Cô cuống lên, nói với họ: “Mọi người sao thế? Có nhầm lẫn gì không?”
Lúc này họ mới chịu dạt ra, Thẩm Đình và Tạ Huyền nhìn thấy email trên đó đang mở, đó là một bức mail rất dài mà Tống Uẩn viết, cô ta gửi hết cho mọi người trong công ty. Tạ Huyền xem vài dòng, câu nào cũng đảo lộn trắng đen, anh ta hít một hơi khí lạnh, còn Thẩm Đình thì càng đọc càng nổi giận, trong thư mỗi một câu đều khiến người ta thương xót, nhưng thực sự câu nào cũng nhắm đến Thẩm Đình, thư viết thế này:
Sở dĩ tôi viết lá thư này, xin mọi người hãy tin rằng tôi đã quá bất lực và không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi có quá nhiều quá nhiều nỗi đau khó nói nên lời, chỉ cần nghĩ đến thì nỗi đau đè nặng trong ngực tôi càng khiến tôi rơi nước mắt, tuy tôi vẫn cố gắng giữ cho nụ cười luôn ở trên môi.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tình yêu ba năm gần như hoàn hảo của tôi và Nhân Kiệt lại dễ dàng bị hủy diệt đến thế trong nửa năm anh ấy về nước và sau khi cô ấy xuất hiện. Những dòng chữ không thể nào diễn tả nỗi đau của tôi, sự lạnh nhạt của anh ấy càng khiến tôi khủng hoảng. Thậm chí tôi đã bỏ đi tôn nghiêm để van xin cô ấy, cả ba lần, lần nào cô ấy cũng nhận lời, nhưng hễ quay đi lại quên mất lời hứa. Tôi còn làm được gì nữa đây, trong mối quan hệ này, tôi luôn là người bị hại, là kẻ yếu, đợi họ thương hại.Tôi rất không muốn nhắc đến tên cô ấy, nhưng im lặng chỉ khiên tôi oán hận thêm. Thẩm Đình, chị hại tôi thất vọng cả về con người và tình yêu, nhưng chị lại nói, cách suy nhất để không thất vọng là đừng hi vọng vào bất cứ thứ gì. Nhưng tôi không thể bỏ được, tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ rằng sẽ bỏ cuộc, bây giờ lại bị bỏ rơi vào bất cứ lúc nào. Tôi cảm thấy bản thân hèn hạ và thê thảm vô cùng. Sở dĩ tôi viết lá thư này, cũng chỉ là trong tuyệt vọng hoang tưởng rằng sẽ ép được anh ấy đáp ứng 4 việc này, xin lỗi, tôi không còn cách nào khác.
Một, em không muốn chia tay, hai người nếu muốn ở bên nhau, em cũng có thể chấp nhận, em chỉ mong mỗi tuần được gặp anh ít nhất một lần, để em chắc chắn rằng người đàn ông em yêu vẫn luôn với vị trí đó trong cuộc đời em.
Hai, mong rằng khi em đau ốm, anh có thể đến thăm em, để trong lúc em thấy yếu đuối nhất cũng không thấy tuyệt vọng.Yên tâm, em sẽ không đau ốm thường xuyên đâu, và cũng không vì muốn gặp anh mà cố ý bệnh tật.
Ba, mong rằng anh có thể nói cho em biết, mỗi ngày anh đã ở đâu. Mỗi ngày chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là được. Anh đang ở với ai, đang làm gì anh không cần nói với em, em không để tâm đâu .
Bốn, mong anh có thể yêu quý sức khỏe, bớt đi tiếp khách, uống rượu, bớt hút thuốc. Anh là người đàn ông em yêu nhất, em mong anh mà gặp sẽ luôn luôn khỏe mạnh, nổi bật.
Tôi biết hai người đọc thư của tôi sẽ thấy tôi hèn hạ, tôi cũng biết mình giống như bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, biết không còn cơ hội nào nên đành thuận theo ý trời.Cho dù đớn hèn như một con người vô hình, tôi vẫn hy vọng có thể nhìn thấy anh ấy mỉm cười với nhau. Tôi nghĩ nếu chúng tôi không ở bên nhau, bao năm về sau gặp nhau trên đường tôi nói với anh ấy: “Em rất hạnh phúc”. Đó chắc chắn là giả, chỉ có thể thỉnh thoảng gặp anh, nhưng lại không thể sống cùng nhau thì làm sao tôi hạnh phúc được? Thế nên hãy tha thứ cho tôi, hãy thuận theo sự cố chấp của tôi, cùng anh say ngây ngất ba nghìn bữa với gương mặt vô cảm, không nói đến chia lìa. Đến khi tôi già rồi, hồi tưởng lại cuộc đời, tôi sẽ không thấy hối hận.
Đã viết lá thư này, tôi không còn sợ những điều ong tiếng ve nữa. Dù sao trên thế giới này, không còn ai thay tôi chịu đựng nỗi nhớ nhung, cũng sẽ không có ai chết cùng tôi nữa.
Tống Uẩn
Hẳn nhiên, Tống Uẩn rất hiểu Thẩm Nhân Kiệt, lòng tự trọng của anh rất lớn, những chuyện của Tống Uẩn tất sẽ không kể ai biết, không có sự cho phép của anh, Tạ Huyền cũng không dám nói gì. Ngay cả Thẩm Đình cũng không biết thì người khác càng không thể biết. Nên cô ta dám công khai dệt nên sự dối trá để lừa gạt Thẩm Đình, thì càng dám viết ra một lá thư tình ý đầy ắp đau khổ bố cáo thiên hạ.
Thẩm Đình xem xong, giận dữ đến mức sắp đập vỡ máy tính, lại có loại người trơ trẽn đến thế, email này xúc động đến tận tim gan, đa số người không tin cũng sẽ bán tín bán nghi. Huống hồ gì có phải là sự thực hay không thì không quan trọng, đối với bất hạnh của kẻ khác, rất nhiều người đều mang tâm trạng vui trên nỗi đau người ấy, thà tin rằng có chứ không tin là không có gì.
Chiêu này của Tống Uẩn thực quá độc, rất nhiều người trong xã hội cảm thấy hình như chỉ cần có một cô gái già thì sẽ phá hoại gia đình kẻ khác, khiến xã hội mất đi hài hoà. Gái già chỉ cần không lấy ai sẽ là phạm tội, phải bị đóng đinh lên thập tự giá để cảnh cáo người đời. Tống Uẩn