Cao Hiểu Vi thở dài, nghẹn ngào nói: “Tớ bỗng thấy mình sống thật mệt mỏi, thật sự không biết để được gì?”
Thẩm Đình xoa đầu cô: “Tớ thì có khác gì, tớ còn thảm hơn cậu, nhưng tớ chưa bao giờ nghĩ tới cái chết. Cậu sao thế? Cãi nhau với Trư Bát Giới à?”
Cao Hiểu Vi không nói gì, sau cùng mới gật đầu.
Thẩm Đình dịu giọng nói: “Hai cậu chẳng phải tốt lắm sao? Mấy bữa trước còn muốn kết hôn mà? Người yêu nhau cãi nhau là chuyện thường, cậu cũng đâu phải là người bồng bột, không nên bất cần đời như vậy.”
Cao Hiểu Vi thở dài: “Tình cảm là thế, trông lúc nào cũng tốt đẹp hơn thực tế.”
Thẩm Đình vốn tính nóng nảy, liền nhăn mày nói: “Hai đứa các cậu gặp phải chuyện gì rồi? Nói ra cho nhẹ lòng đi, tớ cũng có thể giúp cậu, đừng có đòi sống đòi chết nữa.”
Con sóng khổng lồ ném bọt sóng trắng xóa lên bãi cát rồi mau chóng rút lui, bỏ lại bọt sóng chết kho trên bãi cát, gắn bó là thế mà cũng phải rơi vào kết cục này, Cao Hiểu Vi quay sang hỏi Thẩm Đình: “Có phải quan hệ khăng khít đến đâu cũng không nên dính đến vấn đề tiền bạc không?”
Thẩm Đình nghĩ một lát, không biết trả lời thế nào, cô luôn miệng nói tiền rất quan trọng, nhưng kỳ thực cô đối với tiền là có quan niệm chứ không có khái niệm, càng không cần nói đến kinh nghiệm.
Cao Hiểu Vi lại nói: “Hôm nay chúng tớ bàn cụ thể về việc kết hôn, nhà anh ấy sẽ cho anh ấy một số tiền mua nhà, đủ để thanh toán đợt đầu thôi. Tớ hứng lên thuận miệng nói, ‘Được thôi, ghi cả tên em vào nữa, đến lúc đó hai đứa mình cùng nhau trả nợ’. Lúc đó tớ thật sự chỉ tiện miệng nói chứ trong lòng không nghĩ gì, hai đứa cùng nhau trả nợ mua nhà, tuy có cực nhọc nhưng tớ rất muốn nếm trải cảm giác gắn bó không phân anh tôi ấy, một thứ cảm giác thật hạnh phúc. Người ta thường nói đàn bà tham lam, nhưng kỳ thực chúng ta cũng rất dễ bị lừa. Thế nhưng, anh ấy lập tức thay đổi sắc mặt, ấp úng nói: “Không thể ghi tên em vào giấy tờ nhà được, bởi vì bố mẹ anh…”
Thẩm Đình nghĩ đây là vấn đề mà gần như mỗi người Trung Quốc sắp kết hôn đều phải đối mặt – vấn đề nhà ở, Trung Quốc chỉ có giá nhà là vượt Anh đuổi Mỹ, cao đến nỗi sau cùng không phải giá nhà nhảy xuống biển thì là dân đen nhảy xuống biển. Nhà nước này vĩ đại đến thế, miệng hô hào cho nhân dân cơ hội tái sinh, người dân sống ở đây dường như vất vả cả cuộc đời cũng không cách gì báo đáp được ân tình ấy. Các phương tiện truyền thông luôn ra rả lao động là vinh quang, nộp thuế là vinh quang, cống hiến là vinh quang. Chúng tôi là công dân của đất nước này, không phải là kiến thợ.
Cao Hiểu Vi lại nói: “Kỳ thực tớ hiểu rõ, bây giờ nhà cửa đắt đỏ đến thế, cha mẹ anh ấy cũng không giàu có gì, họ đều là công nhân lao động, thắt lưng buộc bụng cả đời, mua cái máy giặt cũng đắn đo cả nửa năm, số tiền ấy là do nhịn ăn nhịn mặc mà có. Thế nhưng tớ cũng phải nghĩ đến cảm nhận của mình chứ, tớ lấy anh ấy, anh ấy không có tiền cũng không có quyền, tớ không cần gì cả, tớ chỉ mong muốn một tình cảm gắn bó keo sơn, họ có cần phải đề phòng tớ như vậy không? Họ dựa vào cái gì? Tớ cũng có thể bỏ tiền ra, cưới xong muốn tớ đóng góp nhiều một tí cũng được mà.”
Thẩm Đình có thể hiểu được sự chua chát dâng lên từ đáy lòng cô, nói cho cùng, thế giới này là thế giới kim tiền. Nhưng là một người bạn chân chính, cô sẽ không che giấu cảm giác của mình mà mù quáng ủng hộ bạn: “Hiểu Vi, tớ biết cậu rất buồn, nhưng việc như thế này rất nhiều người gặp phải, nghĩ đến chết cũng không phân định được ai đúng ai sai đâu, xã hội bây giờ càng ngày càng thực tế, tình người càng lúc càng lạnh nhạt. Bố mẹ anh ấy có suy nghĩ thực tế của riêng họ, cậu cũng không thể nói là họ sai. Chúng ta nên bình tĩnh nghĩ cách giải quyết thì hơn, hà tất phải vì việc cỏn con này mà nghĩ quẩn.”
Trời đã vào thu, lúc này lại đang là hoàng hôn, gió thổi lên mặt mang cái lạnh se sắt, không rõ trong lòng Cao Hiểu Vi nghĩ gì, cô vừa như tự nói với mình vừa như hỏi Thẩm Đình: “Con người là động vật kinh tế, ái tình chẳng qua là chút điểm xuyết mà thôi, cậu nói có phải không? Kỳ thực mua nhà chỉ là cái cớ, nhưng từ cái cớ ấy, chúng tớ đã cãi nhau rất to, mắng nhiếc nhau không tiếc lời, dùng những lời đáng sợ nhất để vạch trần khuyết điểm của đối phương, câu nào câu nấy đều vừa đúng vừa độc. Tớ dọa anh ấy là tớ muốn tự sát rồi chạy ra đây, đến giờ anh ấy cũng không đến tìm tớ.”
Thẩm Đình suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chắc là điện thoại anh ấy hết pin, hoặc là anh ấy đang tìm nhưng chưa thấy.”
Cao Hiểu Vi lại hỏi: “Thế anh ấy có gọi cho cậu hỏi tớ không?”
Thẩm Đình lắc đầu.
Cao Hiểu Vi cười rồi thở dài với biển: “Cưới nhau vì yêu đôi khi rủi ro rất lớn, tình yêu có thời hạn, đợi đến khi tình yêu hết hạn, hai người lấy chi để sống qua ngày đây? Bình tĩnh nghĩ lại thấy thật đáng sợ, trả nợ tiền nhà, sinh con, mua sữa, đóng học phí, trả viện phí, với mức chi tiêu và thu nhập phi lý như hiện nay, hai người chúng tớ làm sao kham nổi? Đến lúc đó chỉ sợ thất nghiệp một tháng thôi cuộc sống đã có nguy cơ, hai đứa ngày ngày bị tiền ép đến thở không ra hơi, còn có nhiệt tình để sống sao? Năm sáu năm sau, chúng tớ nên trơ lì hay nên khóc lóc khi đối mặt với cuộc đời.”
Thẩm Đình choàng lấy vai cô mỉm cười an ủi: “Làm việc gì cũng có rủi ro, nếu cứ bận tâm nhiều như thế thì không thể làm được gì. Cậu xem tớ, đến cơ hội kiếm người yêu để cưới cũng không có, còn cậu, tìm được rồi còn thấy chưa đủ. Một việc đáng mừng lại bị cậu nói ra bi thảm đến thế, cậu đang mắc chứng sợ hôn nhân sau cãi vả, rất điển hình. Hai người hòa giải xong sẽ ổn thôi.”
Cao Hiểu Vi lạnh nhạt nói: “Đời người vốn dĩ là bi kịch.”
“Được rồi, được rồi.” Thẩm Đình kéo Cao Hiểu Vi dậy, để đưa cô ra khỏi tâm trạng này, Thẩm Đình không tránh khỏi phải hy sinh bản thân:’Đi dạo với tớ một vòng, cậu xem có có cuộc đời tuyệt đối bi kịch của tớ làm ví dụ cho cậu so sánh, cậu nên vui mới phải. Không thì cậu bảo tớ còn mặt mũi đâu mà sống?”
Cao Hiểu Vi bật cười: “Xem ra chúng mình đều có bệnh.”
Thẩm Đình kéo tay cô: “Yên tâm đi, sống trong thế giới biến thái này, ai dám nói mình không có bệnh, không có bệnh sinh lý thì cũng có bệnh tâm lý. Như vậy càng tốt, phải nuôi kháng thể chứ.”
Có bệnh đương nhiên phải đi bát phố trị bệnh. Thẩm Đình cùng cô đi dạo trung tâm mua sắm, sau đó đi ăn, ăn xong lại hào hứng chuẩn bị bắt xe đi dạo một trung tâm mua sắm khác. Thẩm Đình là tín đồ “windows shopping” điển hình, không có tiền mua nhưng có sức dạo, nhìn cho đã mắt cũng được rồi. Các trung tâm mua sắm mà có ban hành danh sách một trăm đối tượng cần ghi nhớ, loại người này chắc chắn sẽ đứng đầu bảng.
Cuối cùng, Bát Giới đã gọi cho Thẩm Đình, Thẩm Đình vừa nhận điện thoại đã trút giận giùm Cao Hiểu Vi: “Bây giờ anh mới gọi làm gì? Tôi cứ tưởng cậu đi Tây Thiên thỉnh kinh rồi cơ đấy.”
Bát Giới là người tỉnh táo, biết rõ Thẩm Đình không dễ đắc tội, hơn nữa bây giờ anh là người cần cầu cạnh.
Thẩm Đình lại nói: “Cho tôi xin, đến giờ này nhớ đến Cao tiểu thư là được sao? Cao tiểu thư của chúng tôi hoa nhường nguyệt thẹn, dịu dàng chu đáo, anh rốt cuộc có biết trân trọng không hả?”
Tám chữ ấy hiển nhiên có duyên không phận với Cao Hiểu Vi, cô thấy mặt đỏ lên, muốn cướp lấy điện thoại của Thẩm Đình, hơn nữa Bát Giới đã chịu lép, Thẩm Đình không có đối thủ nên khẩu khí cũng dịu xuống. Nói xong nơi Cao Hiểu Vi ở, cô bắt Cao tiểu thư đứng đó đợi nửa tiếng đồng hồ. Bát Giới đến lại thêm một phen lộn xộn, cuối cùng Cao tiểu thư vẫn vùng vằng, miễn cưỡng bị Bát Giới lôi đi. Nhìn hai người đó đi xong thì đã sắp mười một giờ, dưới ánh đèn vàng, hình bóng Thẩm Đình trông thật cô lẻ, cô đành gọi taxi về nhà.
Taxi không được vào trong khu dân cư, không chỉ người, ngay cả xe cũng bị phân biệt đối xử. Thẩm Đình đành xuống xe trước cổng, vừa bước vào cổng lớn cô bỗng thấy trong khoảng tối có bóng người, trước mắt cô xuất hiện hình ảnh của những lão già biến thái như trong phim Hồng Kông, cô bước đi nhanh hơn.
“Này, không phải cô to gan lắm sao?” Bóng người đó nói.
Tiếng nói có ra tro cô cũng nhận ra, cô quay đầu lại nhìn anh, anh đang đứng đó hút thuốc, có thể thấy một đóm nhỏ cam cam đang lập lòe trong đêm tối, giống như khi cô tăng ca đến nửa đêm, lê tấm thân mệt mỏi về nhà, đứng dưới lầu nhìn thấy ánh đèn đang đang chờ đợi ở bên trong. Đương nhiên thứ hạnh phúc này cô chỉ dám ước mơ chứ chưa từng có được. Khóe miệng anh khe khẽ cười.
“Cậu đứng đó làm gì?” Thẩm Đình bực mình hỏi.
“Đợi cô.” Thẩm Nhân Kiệt trả lời như không có chuyện gì.
“Thật sao? Sao cậu biết tôi sẽ đi qua lối này?” Thẩm Đình chất vấn.
“Tôi thấy cô gấp đến mức bỏ cả xe lại, bạn bè quan trọng đến thế nghĩ cũng biết là những ai, mà người bạn ấy của cô lại không có xe, taxi lại không được vào, cho nên cô chỉ có thể vào lối này, thế đấy.” Thẩm Nhân Kiệt nói gãy gọn.
Thẩm Đình nghĩ anh đang đợi cô thật, giống như ngọn đèn trong nhà. Tuy anh nói rất chắc chắn, nhưng ai cũng biết có đợi được cô về hay không lại là một chuyện khác. Trong đêm tối dễ khiến người ta mềm lòng này, ngọn gió phương xa đi qua những biển cả, băng tuyết, vườn hồng, đem đến một mùi hương mát rượi như bạc hà. Bởi vì ánh trăng này, ngọn gió này, mùi hương này, trong lòng Thẩm Đình lại trỗi lên thứ cảm xúc như trái táo non tuổi mười tám, cô cảm kích nói: “Cám ơn cậu đã luôn đợi tôi.” Nghĩ lại đã sáu năm, gần hai ngàn ngày không có ai đợi cô như thế.
Thẩm Nhân Kiệt cười, dụi điếu thuốc, tiến về phía cô, nói: “Không dễ gì thấy được cô không có gai.”
“Ý gì thế?” Thẩm Đình buột miệng hỏi.
“Cô có biết cô giống gì không? Cô rất giống một cây hoa xương rồng.” Hoa xương rồng, tự ti, kiêu hãnh, không cho ai đến gần, tự bảo vệ chính mình, cho dù đau đớn đến đâu cũng vẫn phải giơ nanh múa vuốt, nhiều người vẫn cho rằng nó quật cường, hung dữ, rất ít người biết được nó thực ra là một cây hoa xinh đẹp, dịu dàng.
Thẩm Đình hơi phật ý: “Cậu mắng tôi người xấu hay tác quái à?”
Thẩm Nhân Kiệt lắc đầu, cười nói: “Cô lại thế nữa rồi, tôi không có ý đó. Cô có đẹp, nhưng đẹp một cách không rõ ràng.”
“Đẹp một cách không rõ ràng.” Thẩm Đình lặp lại câu nói này, không cam tâm trách móc, “Sống đến tuổi này tôi mới nghe kiểu khen ấy lần đầu đấy, chị đây thật không biết nên vui hay nên buồn.”
Thẩm Nhân Kiệt hỏi: “Người bạn ấy của cô sao rồi?”
“Tại sao? Vì tiền? Hay vì tình?” Thẩm Nhân Kiệt ướm hỏi.
Thẩm Đình vô cùng kinh ngạc: “Ở đây có gắn máy nghe trộm không? Cậu cứ như thần ấy nhỉ.”
“Còn có nguyên nhân nào khác sao?” Anh hỏi ngược, rồi lại nói: “Tôi có việc này muốn hỏi cô, cô có còn viết tiểu thuyết không, viết xong chưa?”
“Sắp xong. Cậu có gì chỉ giáo?” Thẩm Đình hỏi.
Hai người bước đi chầm chậm trên con đường lát đá của khu dân cư, trong đêm khuya mờ hơi sương, dưới ánh trăng, nó làm người ta liên tưởng đến con đường mòn dẫn đến ngôi nhà của mụ phù thủy giữa khu rừng thần bí trong câu chuyện cổ tích thuở ấu thơ.
“Tôi có người bạn làm nhà xuất bản, họ liên kết với nhiều nhà xuất b