“Bây giờ an ninh không tốt, có chuẩn bị thì an toàn hơn, cô không thích sao?” Anh đưa mắt nhìn cô, tuy đây chỉ là một câu hỏi bình thường, nhưng bầu không khí trong xe bỗng trở nên kỳ quặc.
“Nói thật, tôi thật sự rất khâm phục cậu, cậu tuy có rất nhiều khuyết điểm, nhưng cũng có những điểm ưu tú, người con gái nào lấy cậu có thể xem là có phúc, tiếc là tôi nghiệp chướng quá nặng không có cái phúc ấy.” Thẩm Đình thành thực nói.
Thẩm Nhân Kiệt nghe cô nói vậy liền chen ngang, rõ ràng không muốn tiếp tục chủ đề đó: “Xem ra tôi phải mua xe mới rồi, cô thấy xe nào tốt hơn, Audi được không?”
Đúng là người có tiền, phản ứng đầu tiên không phải là sửa xe mà là mua xe. Thẩm Đình trong lòng u ám, cảm thấy như anh đang khoe của, cho nên cô lại bắt đầu ai oán về cuộc đời của mình, cô không hiểu một người thông minh cầu tiến như cô, tại sao đến nửa đời người rồi vẫn còn chật vật, càng bận càng nghèo, càng nghèo càng bận, cuối cùng trở thành một ả gái già, quả thực mang đậm bản sắc Trung Quốc. Trái lại biết bao người giàu có không làm gì mà vẫn giàu, điều này khiến cô luôn hào hứng phê bình những người giàu có: “Thật ra cá nhân tôi thấy Alto tốt hơn, cậu xem, nó là em của Audi mà còn có họ hàng với Mini, lái ra đường mới chứng tỏ được thân phận! Vô cùng thích hợp với khí chất của cậu.”
Thẩm Nhân Kiệt đáp lại: “Sau đó tôi lại mua một chiếc QQ tặng cô, vừa cá tình vừa thời trang, cô lái chiếc đó mới thật là sành điệu.”
Thẩm Đình lắc đầu nói: “Không có công không hưởng lộc, huống hồ tôi vẫn thích nhất là taxi, bất kể cậu tăng ca đến giờ nào cũng có tài xế đến đón cậu, oai phong biết bao nhiêu!”
Chú cảnh sát nhớ rõ khi mới thấy Thẩm Đình, cô mặt mày thất sắc như sắp chết tới nơi, bây giờ lại vui vẻ tung hứng với Thẩm Nhân Kiệt, dường như đã quên hẳn chuyện vừa rồi, quả thật là một cô gái kỳ lạ.
Do phải đến đồn cảnh sát ghi biên bản, hai người họ mới biết hóa ra đồn cảnh sát chỉ cách hiện trường vụ án chừng hai, ba cây số, chẳng trách lần này cảnh sát lại hành động mau mắn đến vậy. Đáng trách là bọn cướp này lại có thể gây án ngay dưới mũi đồn cảnh sát, đúng là thời buổi nhiễu nhương, chẳng lẽ bởi vì lũ cướp này quá to gan, hơn nữa còn đặc biệt giỏi tháo thân?
Lôi thôi mãi đến ba giờ họ mới về đến chung cư, Thẩm Đình đang định mở cửa vào nhà thì nghe Thẩm Nhân Kiệt gọi: “Này, chờ một chút.”
“Cậu gọi chị có việc gì?” Thẩm Đình quay đầu lại, do đã hơi mệt, cô dựa lưng vào cánh cửa.
“Nghỉ sớm đi, ngày mai đến giờ đi làm tôi gọi cô.” Thẩm Nhân Kiệt nói như cái máy.
Hôm nay mình không trúng số, xem ra anh ta sợ mình không đi làm cho nên cố ý nói như thể việc đó là đương nhiên. Đi làm đã bao nhiêu năm nay, hiếm khi ông chủ coi trọng cô như vậy. Cô cho rằng mình là người có qua có lại, cho nên cũng mỉm cười rất tươi: “Được, ngủ ngon.”
Thẩm Nhân Kiệt chợt thấy xao xuyến, lúc này hai người đứng cách nhau chỉ đôi ba bước chân, anh đột nhiên bước nhanh tới, tay giữ lấy vai cô, cúi đầu hôn lên môi cô. Thẩm Đình không kịp phản ứng, trong khoảnh khắc đầu óc cô choáng váng, cảm thấy khuôn mặt anh đang áp lên mặt cô, hơi thở của anh làm rối loạn cả hơi thở của cô, đợi đến lúc cô ý thức được việc gì đang xảy ra thì đôi môi ấm áp ấy đã rời khỏi. Thẩm Đình giận điên người, mặt đỏ lên như gấc, vung túi xách đánh anh: “Tên Sao Chổi này, dám giở trò lưu manh với bà đây, tôi sẽ báo cảnh sát!” Nói xong cô rút điện thoại ra.
Thẩm Nhân Kiệt ung dung đáp lời cô: “Đây là nghi lễ xã giao thông thường thôi mà, cô đâu phải không biết là tôi đi du học về.”
“Đừng có lòe tôi, thế tại sao cậu không hôn tay tôi hay là chân tôi ấy? Còn giả vờ Tây học.”
“Được thôi, không thành vấn đề.” Thẩm Nhân Kiệt cầm lấy tay của cô đưa lên hôn. Thẩm Đình vội rụt tay lại, sau đó véo má anh không thương tiếc. Quả nhiên là người trẻ tuổi, da dẻ của anh vừa trắng vừa mịn, Thẩm Đình không thấy đã tức mà trái lại chỉ có cảm giác thất bại, Thẩm Nhân Kiệt hỏi: “Cô lấy lễ đáp lễ đó à?”
Thẩm Đình không biết nói gì, đang định mắng người thì khóe mắt nhác thấy ở phía thang thoát hiểm có bóng dáng của một người phụ nữ tóc dài. Bây giờ đã là ba giờ khuya, bốn bề vắng lặng như tờ, cả trăng kia cũng đang ngái ngủ, ấy vậy mà lại có một người phụ nữ tóc dài đứng ở phía cầu thang, có khác gì phim kinh dị! Thẩm Đình bị phát hiện của mình làm cho giật mình, cô kêu kên: “Bên kia có người! Chỗ cầu thang ấy!”
Thẩm Nhân Kiệt ngoái đầu nhìn: “Đâu?”
Thẩm Đình nhìn kỹ lại, không thấy ai cả, trong lòng cô càng sợ hãi hơn, người thì không sợ, chỉ sợ không phải người: “Sao lại không thấy nữa, rõ ràng ban nãy tôi nhìn thấy mà, thật đấy, cậu qua đó xem sao.”
“Tại sao tôi phải đi? Muốn đi thì cùng đi.”
“Này, cậu là đàn ông, nói thế nghe được à?” Thẩm Đình phản đối.
“Tôi nhớ ngay từ đầu cô đã nói là nam nữ bình đẳng.”
Lại còn nhớ dai thế, Thẩm Đình không khoái thác được, đành theo sau anh đi đến thang thoát hiểm. Cầu thang tối đen như mực, khiến người ta liên tưởng đến một hố đen vũ trụ, không biết bên trong ẩn giấu điều gì.
Thẩm Nhân Kiệt bật đèn, cả cầu thang sáng lên, làm gì có cô gái nào? Thẩm Nhân Kiệt đi lên trên một tầng rồi xuống dưới một tầng để kiểm tra cũng không thấy gì khả nghi. Anh bèn nói với Thẩm Đình: “Có phải lúc tối cô bị hù mất mật rồi nên bây giờ sinh ảo giác không?”
Không có lẽ? Lẽ nào thật sự là do cô mệt quá nên hoa mắt? Nhưng ban nãy rõ ràng là có một cô gái tóc dài mà, đúng là quỷ ám. Thẩm Đình càng nghĩ càng thấy sởn gai ốc, đủ các cảnh phim ma, phim kinh dị tái diễn trong đầu cô. Cô thấp tha thấp thỏm trở về nhà, vừa vào đến nhà cô khóa ngay cửa lại, rồi cập rập đi đóng hết tất cả cửa sổ. Kỳ thực cô không nhận ra, so với chết vì buồn thì chết vì kinh hãi vẫn hơn, ít ra nguyên nhân chết độc đáo, cơ hội lên trang nhất cũng lớn hơn.
Giấc ngủ chỉ dài mấy tiếng đồng hồ mà Thẩm Đình gặp gần chục cơn ác mộng, tất cả đều quái đản hoang đường, cứ như là gom cả tinh hoa của những cơn ác mộng cô từng gặp trước kia rồi đóng gói tặng cô. Khi nửa tỉnh nửa mơ, cô nhìn thấy mình đang đứng giữa con đường náo nhiệt, ánh mặt trời chói chang, những người cô từng quen biết cứ thế lần lượt lướt qua, không một ai để ý đến cô. Cô đứng bên đường hét lên đầy sợ hãi, trong lúc hoảng loạn cô tóm lấy tay một người lại trên đường: “Tại sao họ không để ý đến tôi, tại sao không ai chú ý đến tôi?” Người qua đường có khuôn mặt gần như trong suốt ấy dửng dưng đáp: “Bởi vì cô chết rồi!” “Tôi chưa chết, tôi chưa chết mà!” Thẩm Đình ra sức phân bua với người lạ, sau đó người lạ ấy bỗng biến thành hình dạng của chính cô, nhìn cô cười độc ác: “Cô muốn có được gì? Cô nhìn chính cô đi, cô muốn đạt được cái gì?” Thẩm Đình kinh hoảng nhìn Thẩm Đình kia, cô còn chưa kịp hoàn hồn thì Thẩm Đình kia đã nhào tới tóm lấy cô… Thẩm Đình vùng tỉnh dậy, người ướt đẫm mồ hôi, thấy mình đang ở trên giường cô mới thở phào, không ngờ mình lại mơ một cơn ác mộng cao xa đến như vậy, e rằng Chu Công cũng không giải nổi. Nhưng cô không ngờ đến trong mơ cô cũng không buông tha bản thân, vẫn truy hỏi bản thân muốn đạt được điều gì, cô lúc nào cũng bức bách chính mình như vậy mà chưa bao giờ nắm bắt được gì, thật mỉa mai. Thế giới này tàn bạo như thế đấy, người thích đu quay bị chứng sợ độ cao, người yêu đọc sách mắc chứng khó đọc, người luôn yêu say đắm lại chẳng bao giờ được yêu, kẻ mê tiền như mạng sống thì cả đời nghèo rớt mồng tơi, bạn càng mong muốn điều gì thì càng không cách gì đạt được điều đó, có như vậy Thượng Đế sáng tạo ra thế giới mới hài lòng. Anh không hèn mọn thì làm sao thấy được ngài vĩ đại, anh không đê tiện thì làm sao thấy được ngài thần thánh? Ngài đắc ý mỉm cười nhìn đống phế phẩm do mình tạo ra.
Thẩm Nhân Kiệt gõ cửa, Thẩm Đình nhớ tới nụ hôn tối hôm qua, cảm giác hơi kỳ dị, anh ta tỏ ra không để tâm mà cô cứ giãy nãy thì thành ra thiếu từng trải, nhưng nếu giả vờ như không có gì thì kỳ thực người chịu thiệt vẫn là cô, thật là khiến người ta đau đầu. Hóa ra cô đã suy nghĩ quá nhiều, khi mở cửa ra thấy mặt anh cô lại cảm thấy rất bình tĩnh, bao nhiêu suy nghĩ cũng tan biến hết, chỉ hỏi: “Hôm nay cậu muốn đi xe buýt chung với tôi không, Tổng giám đốc Thẩm?”
“Không phải cô có xe sao?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi tỉnh bơ.
“Nhưng tôi không chắc là xe tôi nổ được không nữa.” Thẩm Đình kinh ngạc, không ngờ anh lại nhớ đến chiếc xe yêu dấu của cô.
“Việc đó thì tôi không ngại.” Anh vẫn giữ giọng điệu đó.
Thẩm Đình hậm hực đáp: “Cậu đã không ngại thì tôi cũng không tiện nói là tôi có ngại nữa.”
“Thế thì tốt.” Thẩm Nhân Kiệt quả nhiên chẳng ngại chút nào.
Đương nhiên là Thẩm Nhân Kiệt làm tài xế, anh vừa định mở cửa thì Thẩm Đình nhủng nhẳng nói: “Cả hai cửa trước đều hư rồi, chưa sửa, cậu vào từ cửa sau đi.”
Thẩm Nhân Kiệt ngao ngán hỏi: “Cô mua xe này mấy năm rồi?”
“Chưa được mấy năm.”
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Chưa được mấy năm mà đã thế này?”
“Không thì cậu muốn thế nào?” Thẩm Đình lừ mắt nhìn anh.
Thẩm Nhân Kiệt lắc đầu không nói, anh vào xe từ cửa sau rồi trườn đến chỗ ngồi, thân hình anh đã cao, phải len lỏi như thế trông rất thảm hại. Ngồi xong đang định bảo Thẩm Đình lên xe thì anh thấy cô mở cửa trước chui vào ngồi cạnh anh như không có việc gì.
“Cô…” Thẩm Nhân Kiệt thấy cô thật đáng ghét.
Thẩm Đình cười hi hi nói với anh: “Đúng thế, cậu cũng thấy rồi đấy, tôi lừa cậu. Không ngờ cậu dễ lừa đến thế.”
Chẳng mấy khi phải nếm cảm giác bị trêu chọc, dư vị chẳng dễ chịu gì, Thẩm Nhân Kiệt biến bụng tức của mình thành động lực cho chiếc xe tiến về phía trước. “Có nhiều phụ nữ lừa người khác làm vui thật đấy.”
Thẩm Đình nghe thấy ý nghĩa khác trong lời nói của anh, bỗng rất muốn biết trong số phụ nữ này có bao gồm cả bạn gái cũ thần bí của anh không: “Bạn gái cũ của cậu cũng trong số đó à?”
Thẩm Nhân Kiệt không đáp, nét mặt lạnh băng, Thẩm Đình nhận ra cô càng ngày càng to gan vuốt râu hùm, hơn nữa còn thích thú không biết chán: “Hai người tại sao chia tay thế?”
Thẩm Nhân Kiệt trả lời rất bình thương: “Đến với nhau vì ngộ nhận, hiểu ra thì chia tay thôi.”
Thẩm Đình gật đầu nói: “Giống như phần lớn những đôi khác.” Nhưng những người đang yêu làm sao có thể thừa nhận mình cũng giống như người khác? Họ nhất định sẽ cảm thấy tình yêu của mình là khác biệt, là thiên trường địa cửu, là biển cạn đá mòn, sau khi chia tay nhìn thấy người khác thất tình mới nhận ra mọi cuộc tình đều giống như nhau, đá chưa mòn mà tình đã mòn, Thẩm chí có người còn căm ghét đến mức nguyền rủa: người tệ bạc như bạn trai, bạn gái của tôi sao không chết quách đi cho xong?
Thẩm Nhân Kiệt hỏi: “Còn cô?”
Thẩm Đình nói: “Tôi còn thảm hơn, chúng tôi chia tay vì người thứ ba.”
“Thế sao? Cô là bên nào?” Thẩm Nhân Kiệt tò mò hỏi.
“Điều đó quan trọng sao?” Thẩm Đình quay sang hỏi anh.
Thẩm Nhân Kiệt không đáp.
“Tôi là bên có lỗi ít nhất.” Kỳ thực mấy năm nay Thẩm Đình luôn băn khoăn, một cuộc tình thất bại ai cũng có trách nhiệm, nhưng cô trước sau vẫn không tìm ra bản thân mình đã sai ở chỗ nào. Khi ấy cô đối với anh ta tốt biết bao, hoặc giả quá tốt với anh ta cũng là một