Tôi hơi ngờ ngợ về người đàn ông lạ gọi điện cho tôi, nhưng tôi vẫn có cảm giác ông ta đúng là đang có chuyện gì quan trọng muốn nói với tôi thật! Tôi quyết định đi tới địa chỉ mà ông ta nhắn lại cho tôi, quán cà phê số 8 gần hồ Erie!
Khi tôi bước chân vào trong quán, tôi nhìn xung quanh để tìm ông ta. Rồi mắt tôi dừng lại ở chiếc bàn trong góc quán, có một người đàn ông trạc tuổi ba tôi, đang trầm ngâm ngồi đó, ông ta có gương mặt phúc hậu, suy tư với cặp kính hình tròn trên chiếc mũi cao đặc trưng của người phương Tây. Ông ta chính là Albus, bác sỹ người đã khám bệnh cho tôi lần đó, tôi vẫn còn nhớ ông ấy.
- Chào ông!
Ông ấy không nói gì ra hiệu cho tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện
- Cô uống gì? Ông ta hỏi tôi!
Tôi từ chối nhưng ông ta vẫn gọi cho tôi một thứ gì đó
- Cô tên Lưu Ly, du học sinh người Việt Nam
- Dạ đúng thưa bác sỹ!
Ông ta nhìn thẳng vào mắt tôi, khiến tôi bối rối:
- Lưu Ly tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với cô, chỉ riêng cô thôi, cô sẵn sàng đón nhận nó chứ?
- Dạ, thưa bác sỹ!
- Nhưng trước tiên cô có thể cho tôi hỏi cô vài câu hỏi được không- Ông ta nói.
- Được, thưa bác sỹ!
Ông ta tựa lưng vào chiếc ghế và bắt đầu hỏi tôi:
- Cô đã tới Cleveland bao lâu rồi?
- Được nửa năm rồi ạ!
- Khi nào thì cô sẽ kết thúc khóa học ở đây?
- Khoảng hai năm nữa tôi sẽ kết thúc khóa học
- Cô có người thân hay họ hàng ở Cleveland này không?
- Có anh trai tôi đang làm việc ở đây, cho một công ty cơ khí!
- Tôi nghĩ cô cùng gia đình phải chuẩn bị tâm lý cho chuyện này!
Ánh mắt ông ta lại một lần nữa xoáy sâu vào tôi, khiến tôi có cảm giác sắp có chuyện gì không hay đang xảy ra.
Rồi ông ta lôi từ trong chiếc cặp màu nâu da của mình ra một tập đựng hồ sơ, giống như là hồ sơ bệnh án dành cho bệnh nhân. Ông ta liếc nó một lượt rồi từ từ đẩy qua chiếc bàn sang phía tôi, đặt trước mặt tôi.
- Cô cần xem nó!
Tôi cầm tập hồ sơ lên, mở ra và xem.
- Cô đã hiểu mọi chuyện rồi chứ?
- Tôi…tôi đã hiểu!
***
Cái chết có thực sự đáng sợ không nhỉ? Nó trông như thế nào? Hình dáng ra làm sao? Chẳng có ai biết được!
Bởi mục đích cuối cùng của một đời người sẽ chỉ là cái chết mà thôi! Ai sinh ra trong cuộc đời này rồi tới một ngày nào đó, cùng sẽ phải chết. Có người nói khi chết đi thì thân xác ta sẽ mục rữa ra, thối nát và tan biến. Và phần còn lại là linh hồn sẽ bay về với thiên đường, sống một cuộc sống vĩnh hằng. Nhưng không phải ai cũng được về với thiên đường, có người lại bị đuổi xuống địa ngục, nơi có quỷ sa tăng và hàng trăm thứ ác mộng khủng khiếp khác.
Tôi đã xem một bộ phim nói về cuộc chiến giữa các vị thần, thần Zues, Poseidon, Hades, Aries…Trong đó tôi luôn thích thần Hades- người cai quản địa ngục và bóng tối, người nắm giữ quái vật khổng lồ Kraken, trong một bộ phim diễn viên đóng vai ông ta có nói một câu thế này: “ Cái chết là đẹp nhất, không có cái gì đẹp bằng cái chết”.
Nhưng đối với tôi, trước đây, bây giờ hay sau này cái chết luôn là khủng khiếp, tôi sợ nó! Phải chăng khi người ta sắp chết thì mới thấy sự đáng sợ của nó. Tôi đã không tin khi nhìn vào tập hồ sơ đó, tôi nghĩ rằng đã có sự nhầm lẫn ở đây, nhưng đó không phải là sự nhầm lẫn hay lừa dối. Đó là sự thật!
“Có một khối u trong não của cô?” Ông bác sỹ đã nói với tôi như thế sau khi tôi xem xong hồ sơ.
“Một…một khối u, nó có nghiêm trọng hay nguy hiểm gì không hả bác sỹ?” Tôi hỏi lại ông ta bằng giọng run run. Có lẽ do tôi quá sợ hãi
“Tỷ lệ thành công là rất thấp, nếu như trong quá trình phẫu thuật xảy ra một sơ xuất nho nhỏ thôi thì cô khó có thể giữ được tính mạng”
Tôi im lặng, chẳng nói gì. Mắt tôi đăm đăm nhìn vào chiếc bàn đối diện một cách cô hồn.
“Vậy tôi phải làm sao?”
“Tôi sẽ giới thiệu cho cô một bác sỹ tâm lý giỏi, nhưng việc quan trọng vẫn là ở cô, hãy luôn giữ bình tĩnh, đừng bao giờ bi quan. Cô hiểu chứ”
“Dạ…tôi hiểu”
“Tôi sẽ gặp lại cô sau”
Lúc còn nhỏ tôi thường hay có chứng đau đầu dữ dội, những khi đó ba mẹ rất lo lắng cho tôi. Nhưng tôi nghĩ mọi chuyện sẽ không sao đâu, chỉ là những triệu chứng đau đầu bình thường thôi, không ngờ…giờ đây mọi chuyện lại trở nên khủng khiếp thế này!
Tôi chưa sẵn sàng cho cái chết, chưa bao giờ, tôi chưa bao giờ nghĩ tới nó. Tôi không muốn chết, tôi không tin, tôi không tin, tôi không tin…Đó chỉ là một cơn ác mộng mà thôi, một cơn ác mộng khủng khiếp chỉ xảy ra khi tôi đang chìm sâu vào giấc ngủ, cho tới khi tỉnh lại thì mọi thứ vẫn vậy, vẫn không có gì xảy ra cả. Không có tập hồ sơ đó, không có chuyện tôi gặp ông bác sỹ ấy. Tôi không quen ông ta, tôi chưa bao giờ gặp ông ta cả.
Tôi đã lặp đi lặp lại những điều đó trong tâm trí của mình! Nhưng tới khi nhìn vào tập bệnh án và những lời nói của bác sỹ Albus, thì tôi không thể nào phủ nhận được, tôi phải sẵn sàng chấp nhận, đó là sự thật!
Sự thật là tôi sắp chết!
Tôi nghĩ tới anh Dương, tôi phải nói với anh ấy thế nào? Anh ấy sẽ phản ứng gì khi tôi thú nhận sự thật với anh ấy? Tôi sẽ đối mặt với anh ấy như thế nào? Tôi sẽ phải làm sao?
Rồi cả ba tôi nữa, ba sẽ sống ra sao khi tôi nói với ba sự thật đó? Ba đã có tuổi và sự thật đó là quá sức chịu đựng đối với ba!
Tôi không có thể can đảm và cố gắng chịu đựng được như anh chàng Adam trong bộ phim: “50-50” của Mỹ, khi biết mình bị ung thư! Tôi không thể!
Buổi tối ngày hôm đó, khi rời khỏi quán cà-phê tôi cứ thẫn thờ bước từng bước đi chầm chậm và vô định trên con đường hoang vắng, những cơn gió lạnh cứ bám riết lấy chân tôi.
Khi tới nhà, anh Dương của tôi vẫn chưa về. Tôi lao nhanh lên phòng, đóng chặt cửa lại, và ngồi im trong đó.
Rồi tôi khóc, khóc rất nhiều!
Tôi là hoa lưu ly mà đã là hoa lưu ly thì luôn luôn mong manh, luôn luôn nhỏ bé, luôn luôn cô đơn!
Rồi cho tới một lúc nào đó, khi tuyệt vọng thì họ sẵn sàng chấp nhận tất cả, chấp nhận số phận đã an bài, chấp nhận cho một sự ra đi…vĩnh viễn ra đi
***
Sang mấy ngày hôm sau, tôi cứ nằm dài trong căn phòng, trong đầu tôi không còn một ý niệm nào về thời gian nữa.
Mùa đông Ohio dài quá! Những nỗi cô đơn cứ dần đân chất đống lên, nó khiến ta lạnh lẽo vô cùng!
July tới nhà rủ tôi đi đâu đó, cô ấy gọi tôi nhưng tôi không ra!
Duy cũng gọi điện cho tôi, hàng chục cuộc liền nhưng tôi không bắt máy, tắt máy. Người tôi không dám đối diện nhất lúc này-chính là cậu ấy.
Anh Dương lo lắng cho tôi, anh hỏi tôi, thì tôi bảo: Tôi chỉ bị mệt mỏi chút xíu thôi, tôi lo được, không cần anh ấy bận tậm. Tôi còn bảo anh ấy đi làm đi. Tạm thời tôi chưa muốn cho anh ấy biết! Tôi cảm thấy khâm phục anh chàng Adam trong bộ phim 50-50, khi biết mình bị ung thư, anh ta vẫn gọi điện cho mẹ mình và nói mọi sự thật một cách tự nhiên nhất.
Nhưng sự thật không thể giấu mãi được…cái kim trong bọc lâu ngày rồi cũng lòi ra thôi…
Sang tới ngày thứ 5, anh Dương biết mọi chuyện. Đó là khi tôi đi ra ngoài, anh Dương lên phòng tôi dọn dẹp và anh nhìn thấy tập hồ sơ bệnh án đó trong hàng tá thứ đồ linh tinh của tôi.
Khi tôi vừa bước vào trong nhà, anh ấy chạy sang tôi, nắm chặt lấy vai tôi và hỏi:
- Đó là sự thật hả, Lưu Ly?
Tôi cúi đầu im lặng, rồi khóc nấc lên
Anh dương đỡ lấy tôi vào vòng tay vững chãi của anh ấy..
- Nói với anh đó không phải là sự thực đi, Lưu Ly…Anh xin em đấy Lưu Ly..
Anh cũng khóc!
Rồi tôi kể với anh về cuộc gặp gỡ với bác sỹ Albus. Nghe xong anh trai tôi lặng người đi, hai tay anh buông thoãn, anh ngồi xuống chiếc ghế, mắt thì đăm đăm nhìn vào khoảng không gian vô định!
Phải mất một lúc, hai anh em chúng tôi mới trò chuyện lại được.
Tôi ngồi đối diện với anh, nhưng tôi cúi gằm mặt xuống, tôi không dám nhìn thẳng vào anh.
- Em biết tin này lâu chưa? Anh hỏi
- Cũng mới thôi anh ạ!
- Tại sao không nói với anh? Anh trách tôi
- Em…em xin lỗi anh…xin lỗi
Tôi lại khóc nấc lên, nghẹn ngào
- Chắc ba cũng chưa biết? Anh nói
- Em xin anh…xin anh đừng nói với ba
Tôi vừa khóc, vừa van xin anh ấy.
- Ba sẽ không chịu đựng được chuyện này đâu…Dương…em xin anh đấy.
Anh đưa tay lên gạt nhẹ đi những giọt nước mắt trên mặt tôi, khẽ trấn an tôi:
- Anh biết mà, Lưu Ly!
Rồi anh ôm tôi vào lòng: “Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, ổn thôi em gái bé bỏng của anh”.
Buổi tối ngày hôm đó tôi ngủ thiếp trong vòng tay anh trai tôi, như cái ngày anh ôm tôi khi mẹ chúng tôi mất vậy!
***
Nghe lời anh trai, tôi quay trở lại trường học vào tuần sau đó!
Tôi có nhắn tin cho July nói tôi ổn vì cậu ấy đang đi tham dự một cuộc thi về thiết kế thời trang ở Miami!
Tôi không gọi cho Duy, nhưng khi tới cổng trường thì tôi đã thấy cậu ấy đứng đó chờ tôi. Tôi bối rối vô cùng!
- Mà dạo này Duy đang bận cho một kỳ thi rất quan trọng đúng không? Tôi hỏi Duy
- Đúng rồi, nhưng Duy không lo!
- Không lo sao được, Duy phải cố gắng đạt kết quả cao nhé, tớ cũng đang bận cho việc chuẩn bị bà tập nên…mình ít gặp nhau đi nhé, để tập trung công việc tốt hơn. Nhé!