r/>Tôi nói với anh Dương về tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật, nếu nhưng chỉ xảy ra một tý sai sót thì cũng sẽ gây nguy hiểm cho tính mạng của tôi. Anh Dương đã gạt phăng ý nghĩ đó ra khỏi đầu tôi, việc của tôi là cần phải tới gặp bác sỹ tâm lý vào ngày thứ 6 hằng tuần!
***
Những tháng ngày sau đó, thực sự rất tồi tệ đối với tôi, mọi thứ trong tôi đều đảo lộn chẳng theo một trật tự nào cả.
Những buổi điều trị tâm lý với bác sỹ cũng chẳng giúp ích được gì, hình như nó không hề hiệu quả đối với tôi. Bác sỹ an ủi tôi, ban đầu là khó khăn như vậy thôi, nhưng lâu dần sẽ quen và đạt hiệu quả tốt!
Tôi sợ cái chết, rất sợ là đằng khắc. Nhưng dường như sự sợ hãi không đủ giúp cho tôi có thêm sự can đảm, niềm hy vọng dù chỉ mong manh thôi, niềm tin, sự hy vọng vào sự sống. Đôi lúc tôi cảm thấy mình như đang đứng giữa ranh giới giằng xé giữa một bên là sự sống, còn bên kia là cái chết đang gần kề. Nó mong manh lắm, mong manh như một sợi chỉ, mong manh như hoa lưu ly vậy. Sẵn sàng bị thổi bay đi và tan biến bất cứ lúc nào!
Cái chết có thực sự đau đớn như ta vẫn thường nghĩ không? Và khi ra đi mẹ tôi có cảm thấy đau đớn không? Hay nó dễ dàng như ta chìm sâu vào một giấc ngủ và chẳng bao giờ tỉnh lại nữa.
Mẹ nói: “Đối với những người khi sống, họ luôn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ thì khi chết đi dù cảm thấy nuối tiếc thật, nhưng chỉ một ít thôi. Họ sẽ ra đi trong thanh thản chẳng vướng bận điều gì trên thế gian này nữa. Còn ngược lại đối với những người luôn cảm thấy bất an và sợ hãi khi sống, thì khi chết đi họ cũng sẽ thế thôi, họ sẽ mang sang thế giới bên những điều đó. Như vậy thì cái chết sẽ thực sự khủng khiếp”
Tôi thiết nghĩ mẹ tôi đã ra đi trong sự bình yên và thanh thản!
Còn với tôi thì sao, tôi chết đi trong khi tôi vẫn còn mắc nợ rất nhiều thứ, tôi mắc nợ ba vì ba đã cho tôi cả một cuộc đời…Và hơn nữa tôi còn nợ Duy một câu trả lời nữa. Cậu ấy sẽ ra sao khi biết sự thật này, khi bao năm qua Duy đã sống trong nỗi cô đơn, không có tình yêu. Duy luôn cười vui vẻ nhưng tôi biết trong lòng cậu ấy còn chất chứa quá nhiều những nỗi đau.
Nhưng nếu như tôi cố sống, cố hy vọng rồi khi hy vong đó bị dập tắt đi, sẽ còn gây cho những người xung quanh tôi những mất mát nhiều hơn thế nữa. Có thể họ sẽ đau khổ trong một thời gian dài…rất dài.
“ Mẹ hãy chỉ cho con biết phải làm như thế nào đi?”
***
Những đóa hoa lưu ly luôn nở rộ một cách mau chóng, nở rộ tràn ngập cả những cánh đồng…Nhưng chỉ tới ngày hôm sau thôi khi trải qua một trận bão giông, mọi thứ sẽ trở nên héo úa, lụi tàn!
***
Dạo này Lưu Ly cứ hay trách mặt anh, có khi hai đứa gặp nhau cũng chỉ nói vài câu hỏi thăm qua lại. Cô ấy nói cô ấy bận làm bài tập và chuẩn bị chi kỳ thi, có khi còn phải sang cả bên Columbus, Hamilton, Springfield để tìm cảm hứng sáng tác này nọ.
Nhưng theo như anh nghĩ thì mọi chuyện không đơn giản chỉ như vậy.
Duy đang ngồi suy tư trong căn bếp nhỏ, thì gặp ba đi làm về
- Kỳ thi của con thế nào Duy? Có ổn không? Ba ngồi xuống rồi hỏi
- Ổn ba à! Duy đáp
- Mà hình như con có chuyện gì thì phải?
- Không có đâu ba!
Duy định bụng đứng dậy nhưng lại thôi.
- Ba thấy con không đi cùng cô gái Việt Nam đó nữa? Ba dò xét
- Ba theo dõi con đấy à! Vẫn giọng điệu cũ
- Không ta chỉ đoán vậy thôi!
Duy cười khẩy
- Con nghĩ tốt nhất ba nên lo mấy vụ làm ăn của ba đi thì hơn!
- Có chuyện gì xảy ra sao? Ông vẫn hỏi
- Có chúa mới biết ba à! Duy đáp, anh tỏ ra bực mình
- Con vẫn thích cô ta- Ông vẫn không buông tha cho Duy.
Duy liền đứng phắt dậy:
- Đó không phải là chuyện của ba…Ba làm nên để cho con yên đi, đừng có theo dõi con nữa, con còn cuộc sống của riêng mình. Xin ba đừng làm nó thêm rối tung lên nữa.
Nói rồi Duy đi thẳng lên phòng, bước tới cầu thang
- Nhưng ta là ba con, con hiểu không?
Duy quay lại, lạnh lùng nói:
- Đôi lúc con nghĩ mình không có ba!
- Duy…con!
Duy chạy thẳng lên phòng, bỏ người đàn ông đó lại với sự đớn đau thể hiện rõ trong đôi mắt.
***
Ông lặng lẽ rút ra từ trong bao lấy một điếu thuốc lá, rồi ông châm lửa và hút. Ông nhả ra từng làn khói mơ màng cuộn vào trong không khí…
Và rồi những hình ảnh trong quá khứ đẹp đẽ nhưng cũng đớn đau lại hiện về trong ông…
Hình ảnh về một người phụ nữ xinh đẹp lại hiện về trong tâm trí của ông, bà ấy luôn đẹp dịu dàng như chùm hoa lưu ly nở rộ vào mỗi độ xuân về vậy. Người phụ nữ mà ông đã yêu từ ngay cái nhìn đầu tiên khi thấy bà ấy đang dạo chơi trên những cánh đồng hoa lưu ly trong thành phố Đà Lạt.
Lần đó, bà ấy chưa biết ông. Khi đã rời xa Đà Lạt rồi bà ấy vẫn chưa biết ông, ông nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại bà ấy nữa.
Nhưng rồi khi những cơn mưa ùa về trên mảnh đất Sài Gòn. Đó cũng là khi ông gặp lại bà ấy, bà ấy vẫn đẹp, vẫn dịu dàng như những chùm hoa lưu ly vậy. Nhưng ông cũng nhận ra rằng ánh mắt của bà ấy có sự khác lạ, ánh mắt giờ đây trên mảnh đất mưa Sài Gòn này khác xa so với ánh mắt dịu dàng, pha lẫn sự ngây thơ khi còn ở Đà Lạt. Lúc đó ông ước chi mình có thể khám phá được nhũng nỗi niềm trong đôi mắt u buồn như ngày mưa hôm đó.
Ông còn gặp bà ấy ở nhiều nơi khác nữa, trong quán cà phê, trên con đường vào những chiều mưa!
Ông không bao giờ nói chuyện với bà ấy mặc dù ông rất muốn…Cho tới một ngày trời tháng sáu mưa tầm tã, ông vội vàng từ cơ quan để về nhà khi đi qua mái hiên trước một cái quán nhỏ, ông thấy bà ấy đang ở đó trong trạng thái bất tỉnh, ông liền đưa bà ấy vô bệnh viện.
Khi bác sỹ ra và hỏi ai tôi có phải là chồng của bệnh nhân không, tôi chỉ tủm tỉm cười. Nhưng tới khi bác sỹ nói bà ấy đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng, tôi không thể tin vào tai mình nữa. Tại sao một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, lại có mang? Thế nhà cô ta đâu? Chồng cô ta ở đâu? Tôi mông lung nghĩ ngợi, chỉ tới khi bác sỹ hỏi tôi lại một lần nữa. Tôi đã luống cuống đáp rằng: “Tôi là chồng của bệnh nhân”. Một người chồng bất đắc dĩ.
Khi bà ấy tỉnh lại nhìn thấy tôi, không hiểu sao bà ấy lại mỉm cười, sau này bà ấy nói vì lúc đó bà cảm thấy rất ấm áp. Rồi bà ấy cũng kể cho ông nghe về mọi chuyện của trong ký ức…
Trước đây bà ấy sinh ra trong một gia đình gia giáo ở thành Đà Lạt, bà ấy đem lòng yêu một người chàng trai khác, yêu say đắm, yêu mãnh liệt, cuồng si…để rồi bà ấy đã mù quáng trao cả đời trinh trắng của người con gái cho hắn ta. Sau đó hắn bỏ bà, để lại cho bà sinh linh bé bỏng tội nghiệp đó.
Cuộc sống của bà những tháng ngày sau đó, sau khi gia đình bà ấy biết chuyện, họ không những cảm thông với người đứa con gái đáng thương của mình mà họ lại ruồng bỏ bà ấy, hắt hỉu bà ấy, người chị gái, rồi tới cả người mẹ thương con nhưng nhu nhược cũng không làm được gì để bảo vệ đứa con gái mình dứt ruột sinh ra. Rồi bà ấy bỏ vào Sài Gòn kiếm sống, nhờ năng lực, sự nỗ lực của bản thân mình mà bà ấy cũng kiếm được một công việc. Nhưng những điều đó cũng không thể vơi vớt đi sự cô đơn trong con người bà, bà căm ghét người đàn ông đó nhưng cũng rất nhớ ông ta, bà căm ghét chị gái, căm ghét ba rồi mẹ nhưng bà cũng rất thương họ.
Bà nhìn xuống bụng mình một sinh linh nhỏ bé đang dần lớn lên trong con người bà, bà yêu thương nó bà muốn bảo vệ cho nó, nhưng bà cũng lo lắng cho nó, về tương lai sau này nó sẽ ra sao một đứa trẻ sinh ra không có cha sẽ bị người đời khinh bỏ, hắt hủi.
Bà ấy kể cho ông nghe, những giọt nước mắt cứ thi nhau lăn dài trên gương mặt đó. Ông rất thương bà, ông thương bà vì ông yêu bà từ cái ngày gặp bà ở trên Đà Lạt đó. Ông chăm sóc cho bà cho tới khi ra viện, bà trở lại với công việc của mình. Hai người vẫn thường xuyên gặp nhau, chào hỏi nhau, rồi nhìn nhau bằng những cái nhìn đầy thẹn thùng.
Ông rất yêu bà ấy nhưng vì ông nhút nhát không dám nói với bà ấy và cũng bởi vì những định kiến nữa, ông biết mọi người trong gia đình ông sẽ không chấp nhận bà ấy…Nhưng mỗi lần nhìn thấy bà ấy lang thang bước đi trên đường phố Sài Gòn hay ngồi trầm ngâm trong một quán cà phê nào đó thì ông không thể cầm được lòng mình. Ông yêu bà ấy nên ông muốn trở thành người che chở, bảo vệ cho bà ấy suốt cả cuộc đời này.
Tình yêu đôi khi biến cho con người ta vượt qua mọi nỗi đau mất mát, những định kiến để đến được bên nhau. Và ông đã làm được điều đó, ông đã đến bên bà ấy cũng trong một ngày mưa ở Sài Gòn, ông ôm chặt bà ấy vào lòng và đặt lên đôi môi bà ấy một nụ hôn nồng cháy.
Mặc dù gia đình phản đối nhưng ông vẫn quyết định cưới bà ấy làm vợ, rồi sau lễ cưới hai người chuyển hẳn ra ngoài Bắc sống, hai người chọn thung lũng Lưu Ly như một sự minh chứng cho sự chung thủy của tình yêu vậy.
Những năm tháng bên nhau, thực sự là những năm tháng hạnh phúc nhất của cuộc đời ông. Họ cùng nhau sống hạnh phúc trên mảnh đất bình nguyên nắng gió chan hòa.
Rồi sau đó đứa bé ấy chào đời, một đứa trẻ xinh đẹp y như mẹ nó vậy- Đó chính là Duy!
Đứa bé ấy chính là Duy, đứa bé không phải con ông sinh ra nhưng nó như một phần máu thịt của ông vậy. Ông luôn yêu thương nó, mãi mãi yêu thương nó, vì khi thấy nó ông như thấy hình ảnh người vợ đã quá cố của mình, người phụ nữ mà ông dành trọn cả cuộc đời này để yêu thương bà ấy. Mãi mãi chỉ yêu một mình bà ấy mà thôi!
Trước khi bà ấy ra đi ông quỳ trước giường nơi bà đang nằm, nắm lấy bàn tay của bà và hứa với bà sẽ chăm sóc Duy thành người. Bà ấy chỉ cười, rồi chìm sâu vào giấc ngủ vĩnh hằng. Bà ấy đã ra đi trong hạnh phúc!
“Nếu như em ra đi thì anh nhớ chăm sóc con nhé”
“Anh hứa sẽ chăm sóc cho con và em nữa, anh sẽ chưa trị cho em. Em cố gắng em nhá”
“Anh có bao giờ nghe truyền thuyết về những bông hoa lưu ly”
…
“Vậy thì đừng bao giờ quên em nhé”
Bà ấy mỉm cười rồi chìm trong sự lặng im
Ông thì vẫn ngồi đó nắm chặt lấy bàn tay người phụ nữ mà ông yêu thương. Đó là những giây phút cuối cùng ông được ở bên cạnh bà ấy!
Ông trở về với thực tại, thì nhận ra rằng khuôn mặt mình đã ướt đẫm những giọt nước mắt, rồi ông ôm mặt khóc rưng rức. Ông có lỗi với bà ấy! Ông đã không chăm sóc tốt được cho Duy! Do vấn đề bản quyền tác giả nên 77F1.XTGEM.COM tạm thời gỡ bỏ 5 chương cuối của