Tôi sang tiểu bang Ohio ( nằm ở phía đông bắc nước Mỹ) và theo học vẽ tại một trường đại học về nghệ thuật, tôi không bao giờ từ bỏ niềm đam mê của mình. Tại tiểu bang Ohio có khoảng 40 trường đại học về nghệ thuật, tôi chọn một trường không mấy nổi tiếng lắm, nhưng vì tôi thích cái kiến trúc cổ kính mang đậm phong cách châu Âu của nó, với lại trường cũng gần nhà anh Dương sẽ tiện cho việc đi lại.
Tôi và anh Dương sống trong một căn nhà nhỏ, ở ngoại ô thành phố, khá là yên tình. Ngoài ra chúng tôi còn có một sân vườn nhỏ để trồng hoa, trong gia đình tôi ai cũng yêu thích những loại hoa nên đi đâu chúng tôi cũng trồng nó, hồi ở Sài Gòn tôi và ba cũng thường xuyên chăm sóc vườn hoa của chúng tôi.
Mỗi khi trồng hoa, tôi lại nhớ tớ thung lũng tràn ngập hoa lưu ly của chúng tôi, những nỗi buồn man mác lại gợn lên trong tôi nao nao khó gột tả lắm, tôi nhớ tới mẹ, nhớ tới Pi.
Đôi lúc những hình ảnh về Pi cứ hiện về trong tâm trí tôi một cách bất chợt, nó ứ đọng lại và gây cho tôi những cảm giác khó chịu, đau nhói ở trong tim. Đã gần 6 năm rồi còn gì, 6 năm cậu ấy rời xa cuộc sống của tôi, 6 năm tôi không được nhìn thấy ánh mắt, nụ cười của cậu ấy. Tôi nhớ cậu ấy nhiều lắm!
Tôi cũng nhớ tới mèo Bun, chú mèo nhỏ mà Pi tặng tôi, chú mèo nhỏ mang tên một con chó. Khi chuyển vào Sài Gòn, tôi không thể mang mèo Pi đi theo, ba tôi đã quyết định tặng nó cho bà góa Tư cạnh nhà tôi, tôi nghĩ để bà ấy nuôi là tốt nhất, bà ấy sống cô đơn bao năm một thân một mình, chẳng có con cái ở bên, có mèo Bun bà ấy sẽ cảm thấy bớt cô đơn hơn. Chẳng biết Bun còn sống hay đã chết rồi!
Pi rời bỏ cuộc sống của tôi bao năm qua, đáng lẽ tôi phải quên cậu ấy rồi, nhưng tôi không thể, chẳng bao giờ quên cậu ấy được. Trong lòng tôi vẫn không thôi nuôi nấng một tia hy vọng rằng cậu ấy sẽ trở lại gặp tôi…
Biết đâu có một ngày…!
***
July luôn là cô nàng của các bữa tiệc tùng, thi thoảng khi còn ở Việt Nam cô ấy vẫn thường hay tổ chức các bữa tiệc tụ tập những cô nàng đình đám trong trường, những buổi tiệc đó luôn thú hút được sự chú ý của mọi người.
July cũng rủ tôi tham gia những bữa tiệc của cô ấy, tôi tham gia và luôn là người về sớm nhất, bởi nơi nó không bao giờ hợp với những cô nàng sống nội tâm, thích sự yên tĩnh như tôi. Tôi thích cái cảm giác trốn mình vào một góc nào đó, một quán cà phê nhỏ trong một ngõ ngách nào chẳng hạn, để tự mình thưởng thức vị ngon tuyệt của những ly cà phê. Trước ở Sài Gòn, vào những ngày mưa tôi vẫn hay một mình tới những chốn đó, thưởng thức vị đậm đà ngai ngái của cà phê hòa quyện với thứ nhạc Trịnh da diết trữ tình!
Chiều thứ 7, July gọi điện cho tôi
“Honey à! Tối nay sang nhà tớ ăn tối nha?”
“Có chuyện gì sao?”
“Ờ…có một chuyện”
“Gì thế”
“Bí mật không thể bật mí”
“Ờ…bí mật”
Chắc nàng ta lại tính giới thiệu với tôi một anh chàng mới quen nào đó, một anh chàng người Pháp cực lãng mạn, một anh chàng người Mê-xi-cô với làn da bánh mật quyến rũ hay một anh chàng châu Á dịu dàng, có thể lắm!
Ở Việt Nam July có quen một vài anh chàng, rồi cũng trải qua một vài cuộc tình vội vã, chóng vánh. Nhưng chưa bao giờ tôi thấy July thực sự quý mến một anh chàng nào. Đúng là một cô nàng Sư Tử đào hoa!
Tôi đứng như chết trân, lặng người đi. Là Pi ư? Pi đang đứng trước mặt tôi, nhưng tại sao, tại sao cậu ấy không nhận ra tôi, cô gái hoa lưu ly ngày nào, cô gái cùng dạo chơi trên thung lũng Lưu Ly ngày đó! Cậu ấy đã quên tôi rồi sao? Không! Không thể nào!
Không ngờ trên đời này lại có hai con người giống nhau đến như vậy, họ thật giống nhau, khiến tôi suýt nữa nhầm lẫn.
Cậu ta tên Duy, ba cậu ta là bạn làm ăn với ba của Lưu Ly, hai người đã biết nhau từ trước đó rồi! Cậu ta cũng đang theo học ở một trường đại học về kinh doanh trong thành phố này.
Cậu ta nói cậu sinh ra và lớn lên ở Mỹ, cậu ta chưa bao giờ về Việt Nam, nhưng có một điều đặc biệt là cậu ta nói tiếng Việt cực chuẩn. Cậu ta nói là do ba dạy và đi học các lớp về ngôn ngữ và văn hóa Việt Nam từ nhỏ nên mới được như vậy. Cậu yêu Việt Nam vô cùng và cậu ao ước rằng mình được tới Việt Nam một lần.
Chúng tôi trò chuyện những câu chuyện về Việt Nam, thi thoảng tôi khẽ liếc nhìn cậu ta, trên đời này sao lại có hai người giống nhau đến một cách kỳ lạ vậy. Phải chăng đây là định mệnh, tôi không gặp lại Pi, nhưng tôi gặp lại hình ảnh của cậu ấy trong một con người khác với một cái tên khác.
Tôi từng đọc vài tin tức thú vị về khoa học đời sống trên một tạp chí Tiếng Anh nào đó, trong đó họ nghiên cứu và có nói rằng: Trên thế giới trong 7 tỷ người đang sinh sống trên Thế giới này, sẽ có khoảng bốn người gần giống bạn. Tôi nhận thấy điều đó cũng. Ví dụ như trên mục giải trí của mỗi bài báo thi thoảng có đưa tin phát hiện ra bản sao của nữ ca sỹ Adele, Lady Gaga, Rihanna… hay diễn viên Hollywood nổi tiếng nào đó, đại khái như vậy. Những lần đó, tôi có ấn vào xem thì thấy cũng giống thật, tôi kéo xuống bên dưới xem comment của mọi người như thế nào, người thì bảo: “Ôi giống nhau quá, như hai giọt nước vậy” “Adele vẫn xinh hơn” hay thậm chí có người lại nói rằng: “Giống đâu mà giống, đúng là báo mương, báo cống, báo rau cải, lá cải…”. Xem xong đọc xong tôi cũng chỉ cười, rồi để đó!
Tới hôm nay tôi mới tin đó là sự thật! Quả nhiên trên đời này, có hai người giống như nhau, hệt như nhau. Nhưng chẳng liên quan gì tới nhau!
Ba từng nói với tôi: Trên đời luôn tồn tại hai chữ : Định mệnh! Hiểu theo nghĩ nào thì nó vẫn là định mệnh. Hôm nay tôi đã gặp lại hình ảnh của Pi trong một người khác, một cái tên khác, một cuộc sống khác, một hoàn cảnh và một số phận khác. Vậy đó đúng là chẳng bao giờ lường trước được với cuộc đời.
Tôi cũng nhận ra ngày hôm đó, những hình ảnh của Pi lại tràn ngập trong tâm trí của tôi, ám ảnh tâm trí của tôi, những giấc mơ của tôi