Mùa xuân trên Vũ Di Sơn, màu xanh khắp tầm mắt, rậm rạp xanh tươi. Gió xuân giữa núi rừng mang theo mùi hoa không biết tên, lẫn với hơi thở của cỏ xanh, khiến kẻ khác thần thanh khí sảng.
Kiệu phu tụm năm tụm ba nghỉ ở chân núi, chờ các tiểu thư công thử đi du xuân có thể đi kiệu của họ. Khi bọn hboj thấy một vị công tử áo xanh đi tới, tất cả đều tới vây quanh. Vị công tử này, tuổi chừng hai mươi hai hai mươi ba tuổi, vóc người thon cao, châm ngọc cài tóc, mặt như mĩ ngọc, mi như viễn sơn, mặc dù áo vải màu xanh, nhưng là một thân tao nhã hào hoa hàm ẩn cao quý nhã nhặn.
Vị công tử áo xanh mỉm cười lắc tay, cự tuyệt các kiệu phu.
Y muốn dùng hai chân của mình đi lên Vũ Di sơn.
Ánh mặt trời chiếu lên sơn lộ.
Gió xuân nhu hòa, thoang thoảng hương hoa.
Y đi rất chậm, đế giày của y rất mỏng, có thể cảm giác được đá sỏi nhỏ nhoi cùng nhánh củi tiều phu ngẫu nhiên đánh rớt. Y mỉm cười, ngưng thần nghe chim núi tung cánh bay lên, gió thổi sàn sạt đám cỏ mịn, dòng suối nhỏ trong suốt chạm rãi chảy xuôi, hoa dại màu hồng phấn tại vách núi khẽ xướng theo.
Sinh mệnh nguyên lai là xinh đẹp như thế a.
Y nhẹ nhàng nhắm mắt lại, để ánh mặt trời của ngày xuân ấm áp toàn thân, nếu có thể, y cực kỳ khát vọng cứ như vậy mạnh khỏe chờ đợi ở bên người nàng.
Mỗi người đều sẽ có tâm ma.
Y cũng có.
Giờ khắc này, nếu có thể gặp nàng, dù là chỉ là một nụ cười nhìn nghiêng, có lẽ y sẽ hướng ma quỷ khuất phục đi.
Ngọc Tự Hàn cười khổ.
Y bỗng nhiên phát hiện chính mình cũng không có kiên cường như trong tưởng tượng.
Đã đi tới rừng cây nhãn.
Tựa hồ còn có khói xanh nhàn nhạt, thân cây cháy đên xiêu vẹo đổ trên mặt đất, vài con chim sẻ nhỏ ríu ra ríu rít đang mổ, thỉnh thoáng vỗ cánh. Chúng nó hồn nhiên chẳng biết ở trong phiến rừng cây nhãn này từng phát sinh qua cái gì.
Nhưng mà, Ngọc Từ Hàn vĩnh viễn sẽ không quên.
Ánh nắng từ màn sương khói lượn lờ giữa không trung rơi xuống, mỏng manh nhẹ nhàng như những tinh linh vui vẻ. Tiếng cười vui sướng còn đang trên môi nàng, nhưng mà sự kinh ngạc và khó tin khi ngực bị đam khiến mắt nàng mở thật lớn. Máu tươi giống như màn hoa đỏ từ ngực rơi xuống nước, nàng vô lực ngã xuống…
Y ở ngoài rừng.
Trơ mắt nhìn thấy tất cả phát sinh, nhưng lại vô lực cứu nàng!
Tại một khắc đó, y thống hận hai chân mình tàn phế, hai tai điếc cùng yết hầu không thể phát ra âm thanh rõ ràng.
Một khắc đó, y nguyện ý dùng tất cả đánh đổi!
Chỉ cần nàng bình an.
Phất bị một tay chặn lại yết hầu, ngực Ngọc Từ Hàn tràn đầy thống khổ. Y vô ý thức đi tới, cho đến khi ngửi thấy mùi hoa phát ra mới phát hiện chẳng biết khi nào đã đi tới một vùng rừng hoa hạnh.
Hạnh hoa màu tuyết trắng đua nhau nở.
Một trận gió xuân thổi qua.
Cánh hạnh hoa như mưa phùn tung bay rơi xuống, mang theo mùi thơm thanh đạm, dừng trên tóc, vai, vạt áo của hắn.
Ngọc Từ Hàn yên lặng xuất thần.
Tiếp qua mấy ngày này, quả hạnh nhỏ xanh chát sẽ treo đầy ngọn cây. Hạnh non rất chua rất chua, chua tới mức khiến y suýt từ xe lăn nhảy lên, chua tới mức khiến mắt mũi y nheo hết lại một đoàn.
Cánh hoa như tuyết trắng đầy đất.
Y đứng đó, áo vải màu xanh bị gió xuân thổi bay lên.
Tưởng niệm nàng ở phương xa.
Biết rõ không thể gặp nàng, không thể thấy nàng, nhưng mà, y vẫn như thế mong mỏi có thể nghe được thanh âm của nàng. Thanh âm nàng, nhất định so với cánh hoa đầy trời bay lượn còn muốn êm tai hơn.
“Sư huynh?”
Thanh âm nhẹ nhàng, từ chỗ sâu trong hạnh hoa truyền đến.
Ngọc Từ Hàn khẽ cười.
Nguyên lai lỗ tai là có thể tự mình nghe ra ảo giác a. Thanh âm nàng là như thế này sao, không hề quyến rũ ôn nhu, nhưng mà trong trẻo như gió xuân trong sơn cốc.
“Ngọc sư huynh, là huynh sao?”
Thanh âm kialại vang lên, khó tin như nhìn thấy tiên hoa nở đầy mặt đất trong một ngày mùa đông băng tuyết rơi. Cước bộ của nọ mang theo do dự và kích động, từ trong rừng hướng y đi tới.
Ngọc Từ Hàn bỗng nhiên không thể hít thở!
Máu từ toàn thân tuôn ra, hướng tới màng tai oanh oanh rung động.
Hắn, chậm rãi xoay người nhìn lại.
Ánh nắng tươi đẹp trong suốt, rừng hạnh hoa trắng noãn như tuyết, hạnh hoa đau nhau nở đầy ngọn, gió xuân mềm nhẹ hiu hiu, cánh hoa tuyết trắng bay lượn như mưa trong rừng.
Hạnh hoa như tuyết.
Y phục đỏ như hoa.
Nàng đứng ở đầy trời cánh hoa bay lượn, hồng y như lửa cháy theo gió nhẹ bay lên, thoáng như một tồn tại côi lệ nhất trong mộng khiến người nín thở. Nàng khẻ nhếch môi, giật mình nhìn hắn, ánh mắt sáng ngời như có bó đuốc thiêu đốt.
Hạnh hoa lâm xuân phong như say a.
Từng cánh hoa rơi xuống, như nghe thấy nhịp tim cuồng loạn của hai người kia.
Nàng nhào vào trong ngực hắn, hai tay của y ôm chặt lấy nàng.
Y ôm chặt như vậy, cái ôm đó chặt tới nỗi có thể xuyên thấu qua huyết nhục quấn tới xương cốt của nàng. Nàng cảm thấy đau, nhưng mà nàng thích đau, chỉ có xương cốt đều đang đau mới có thể nói cho nàng điều này không phải đang nằm mơ.
Đến khi nàng cuối cùng từ trong ngực y ngẩng đầu lên, nước mắt đầy mặt
Nàng cất tiếng khóc lớn.
Nàng khóc giống như một đưa nhỏ, bộ dáng khóc rất xấu, nước mũi đều chảy xuống, tiếng khóc của nàng thảm hại sướt mướt, trên mặt một phiến nước mắt bẩn hề hề.
Nàng khóc lớn:
“Huynh còn sống phải không? Huynh còn sống!”
Ngọc Từ Hàn lại đem nàng ôm chặt, y không thể lần nữa chịu nổi nàng ly khai.
“Nói mau a, huynh có phải còn sống hay không? Đây không phải là quỷ hồn của huynh đúng không?”
Nàng hoảng sợ khóc.
Y hôn lên đỉnh đầu của nàng, trong yết hầu có lệ ý nồng nhiệt:
“Đúng, ta còn sống.”
Thân thể nàng bắt đầu run rẩy, thật lâu sau mới chậm rãi bình tĩnh lại, bỗng nhiên, lại run rẩy phẫn nộ, nàng đẩy y ra, cả giận nói:
“Sư huynh xấu! Đã là còn sống, vì cái gì không đến tìm ta?! Huynh có biết hay không ta nghĩ đến huynh gặp nguy hiểm, thậm chí nghĩ đến huynh đã chết! Huynh có biết loại lo lắng cùng sợ hãi này không? Hàng ngày hàng đêm không thể ngủ, tim giống như đã bị xé rách ra! Ta gửi thư đến Tĩnh Uyên vương phủ tìm huynh, đến Ngư Bình tìm huynh, thậm chí đến Liệt Hỏa sơn trang tìm huynh…. Huynh còn sống, vì cái gì một chút hồi âm cũng không gửi cho ta chứ? Cho dù huynh bề bộn nhiều việc, không muốn gặp ta, cũng có thể nói cho ta huynh còn sống, huynh đang ở nơi nào chứ!”
Mấy ngày liền lo lắng khiến Như Ca ở trước mặt y bạo phát.
“Ca nhi…”
Ngọc Từ Hàn ôm chặt lấy nàng.
Nàng tức giận khóc: “Sư huynh, ta sẽ không bao giờ để ý huynh nữa…”
Y ôm nàng, nhắm mắt lại: “Ca nhi......” Nước mắt của nàng ướt sũng quần áo hắn, nước mắt ấm áp khiến cho tâm tạng y nóng lên. Giờ phút này, vô luận là nàng khóc hay giận, chỉ cần nàng sống sờ sờ trong lòng y là tốt rồi.
Như Ca giận dữ nói: “Này, ta nói ta không bao giờ muốn để ý tới huynh nữa!”
Ngọc Từ Hàn khẽ cười.
Như Ca trừng mắt hắn: “Cười cái gì?!” Y như thế nào đều sẽ không sợ chứ?
Ngọc Từ Hàn dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau khô vệt nước mắt của nàng, cười như xuân thủy:
“Muội sẽ không.”
“Vì sao sẽ không?”
“Bởi vì Ca nhi vĩnh viễn sẽ không thực sự tức giận, tựa như…”
Nàng rưng rưng nhìn hắn: “... tựa như sư huynh cũng sẽ vĩnh viễn không tức giận Ca nhi?”
“Đúng vậy.”
Ngọc Từ Hàn khẽ cười, sự ôn nhu trong ánh mắt khiến cánh hoa đang bay lượn như say.
Như Ca không biết nên giận hay nên cười, nhưng mà nhìn y tươi cười, lòng rốt cuộc không thể thật sự tức giận. Nàng cắn môi, mũi thút thít: “Huynh—huynh là sư huynh xấu! Nhưng mà--”
Nàng mang theo lệ ý không khóc mà cười: “Thấy được huynh thật tốt.” Một nụ cười đó, phảng phất có ngàn đạo quang mang mỹ lệ đem rừng hạnh hoa chiếu sáng như thiên đường giữa nhân gian.
******
“Là Tuyết nói cho muội biết, huynh hôm nay sẽ đến đến Vũ Di Sơn.” Dưới chân núi, trong một căn nhà nông dân giản dị, Như Ca vừa thái rau vừa cười nói, “Nguyên bản còn có chút bán tín bán nghi, không nghĩ tới quả nhiên gặp được huynh.”
Ngọc Từ Hàn giúp nàng chọn rau.
Như Ca quay đầu nhìn hắn, nhịn không được hỏi: “Sư huynh, huynh vì cái gì bỗng nhiên có thể nghe được âm thanh, bỗng nhiên có thể đi lại thế?” Tại Hạnh hoa lâm nhìn thấy hắn, bởi vì y đứng , khiến nàng hoài nghi chính mình nhìn hoa mắt. Rồi sau đó, lại giật mình phát hiện y vậy mà hai tai cũng tốt .
“Cao hứng sao?”
“Đương nhiên cao hứng a!” Như Ca hưng phấn mà nói,“huynh không hiểu được, muội từ rất nhỏ ở liền nghĩ, nếu Ngọc sư huynh có thể cùng mọi người giống nhau khỏe mạnh, nhất định là người hoàn mỹ nhất… giỏi nhất toàn thiên hạ!”
“Hóa ra, muội thất vọng khi huynh là người tàn phế.”
Như Ca dùng sức lắc đầu:
“Không phải! Ở trong lòng muội, mặc kệ thân thể của huynh là hình dáng gì, đều là sư huynh ta thích nhất. Nhưng mà, muội không hy vọng bởi vì thân thể của huynh khiến huynh không vui vẻ.”
Y mỉm cười: “Huynh không có để ý …”
Nàng cúi đầu tiếp tục thái rau:
“Gạt người, huynh đương nhiên để ý. Bởi vì nghe không được âm thanh, huynh cũng rất ít cùng người khác nói chuyện với nhau, bởi vì không thể đi lại, huynh luôn luôn cách mọi người rất xa. Huynh nhìn qua yên lặng bình tĩnh, dường như cái gì cũng không để ý, nhưng mà, khi huynh thấy đám hài tử khác đùa nghịch, liền sẽ chán nản xoa xoa nhẫn ngọc trên tay.”
Ngọc Từ Hàn giật mình, sự chua xót trong ngực khiến ngón tay y hơi hơi bắt chặt.
Như Ca bỏ đồ ăn đã cắt xong vào trong mâm, xoay người đi tới: “Rau xong chưa?”
“Xong rồi.”
Nàng cười đến cong mắt lại:“A, chọn thật sạch a, quả nhiên là ... sư huynh cừ nhất.”
Ngọc Từ Hàn cười nói:“Quá khen.”
Như Ca nhìn nhìn hắn, thở ra một hơi: “Thật tốt, sư huynh không có tức giận.”
“…?”
“Muội nghĩ đến vừa rồi nói như vậy, sư huynh sẽ không vui vẻ.” Nàng nhìn hắn, ánh mắt sáng ngời,“Bởi vì là sư huynh tốt nhất, cho nên ta không muốn sư huynh trốn tại trong góc yên lặng. Có thể bởi vì thích mà yên lặng, lại không muốn bởi vì tàn tật mà yên lặng.”
Ngọc Từ Hàn cũng nhìn nàng, đáy mắt có cảm tình như biển cả:
“Được.”
Như ca cười:“Được cái gì?”
Y mỉm cười: “Huynh biết, muội chỉ muốn tốt cho huynh thôi.”
Một loại cảm tình mộc mạc, từ rất nhỏ bắt đầu, nàng biết y làm tất cả đều là vì tốt cho nàng, y cũng biết tất cả nàng làm đều là vì tốt cho y.
Y và nàng yên lặng chăm chú nhìn nhau, nụ cười giống như đóa hoa hạnh phúc nở rộ trong lòng hai người.
Cảm tình như vậy không có một tia hoàn nghi và khoảng cách.
Khi Tuyết đẩy cửa mà vào, vừa lúc nhìn thấy Như Ca cùng Ngọc Từ Hàn nhìn nhau cười. Nàng giật mình tại cửa, ánh mặt trời ban ngày chiếu sáng y sam tuyết bạch, đôi mắt tuyệt mỹ thoáng lóe ra quang mang cổ quái.
Tuyết ho nhẹ một tiếng, đem một con thỏ hoang đặt lên bàn, nói với Như Ca: “Trong nhà có khách, ta bắt con thỏ làm thêm đồ ăn.”
“Khách?” Như Ca khó hiểu hỏi, “Ai?”
“Sư huynh ngươi a, y chẳng phải khách của chúng ta sao.” Ngọc Từ Hàn ôm tay hành lễ với Tuyết, Tuyết nhưng lại cũng không để ý chút nào.
Như Ca cười nói: “Ngọc sư huynh mới không phải là khách gì đi.”
“Không phải khách? Vậy y là cái gì, là ca ca của ngươi, hay là tình nhân của ngươi?”