r/> Phân phó xong, Phượng Trữ Lan yên tâm thoải mái mới hoàn toàn bằng lòng rời đi.
Mộ Dung Xá Nguyệt... Thật sự không chết?
Long Y Hoàng đột nhiên cảm thấy trước nay cả tinh thần lẫn thể chất của mình chưa hề mệt mỏi quá độ như vậy, nếu hắn ta lại rèn sắt khi còn nóng đến cho nàng một Hồng Môn Yến, nàng nhất định sẽ điên mất!
Lần sau, mình tuyệt đối không nương tay, nhất định phải trực tiếp dày vò hắn, tiễn hắn lên trời! Để hắn vĩnh viễn cũng không thể trở về!
Nàng ở trong phòng, ngủ hết buổi chiều, sau khi tỉnh dậy, lại bị hàng loạt ngự y chẩn mạch kiểm tra, cuối cùng bọn họ nhất trí cho kết quả "Không có trở ngại", nàng cách bức rèm che, miễn phí cho bọn họ vài chữ : lãng phí thời gian.
Vài ngự y chỉ có thể ngoan ngoãn lui xuống.
Không có Mộ Dung Xá Nguyệt kích thích chơi đùa, nàng vô cùng nhàm chán, ở trong tẩm cung đứng ngồi không yên, sau khi chuyển vài vòng cuối cùng quyết định đi thăm Phượng Ly Uyên.
Bất quá... vào lúc này, Vân Phượng Loan chắc chắn đang chăm sóc hắn, mình đến đó, có thể có vẻ hơi đường đột không? Vô lễ? Ý đồ quá mức rõ ràng?
Long Y Hoàng một mặt khốn khổ suy tư, mặt khác cơ thể cũng không nghe lời đi ra cửa, vô thức, đi đến tẩm cung Phượng Ly Uyên.
Rất nhanh đã đến trước tẩm cung của hắn, nàng đột nhiên nghĩ muốn đổi hướng, đi đến Ngự dược phòng.
Gần tới đầu mùa đông, cảnh sắc trong hoàng cung có vẻ tiêu điều, lá khô rụng không ít, vẫn còn đang rơi, rơi đầy trên mặt đất, nàng giẫm lên, thanh âm lá khô vỡ vụn thực thanh thúy, tuy các cung nữ đã cố gắng quét dọn, nhưng chỉ một lúc sau, trên đất là những sinh mệnh lá khô rơi đầy.
Long Y Hoàng nghĩ trực tiếp đem những cành lá sắp lìa cành đó cắt hết, dù sao thì qua năm sẽ có mọc cái mới.
Nhưng nàng chưa nói, hơn nữa thật sự lười, tiếp tục đi con đường của mình.
Đi đến cửa tẩm cung, nàng chợt nghe rõ ràng giọng oán giận từ bên trong truyền đến, là giọng của Vân Phượng Loan.
"Vương gia... Đã nói bao nhiêu lần, bây giờ vết thương còn chưa kết vảy, tuyệt đối không thể cử động nữa, hiện tại đỡ hơn rồi, không biết qua bao lâu mới có thể khép lại."
Phượng Ly Uyên không đáp lời của nàng ta.
Long Y Hoàng ở trong đình viện đợi thật lâu, cũng không nghe thấy Phượng Ly Uyên trả lời, nàng dừng một chút, vẫn quyết định đi vào.
Mặc kệ thế nào, vẫn muốn tự mình xác định tình trạng của hắn thì mới an tâm.
Phòng khách không có người, nàng hỏi cung nữ, cung nữ trả lời, Phượng Ly Uyên và Vân Phượng Loan đều ở tẩm thất trên lầu.
Nàng sớm nên nghĩ đến, cũng không đến mức ngu ngốc cố ý hỏi cung nữ.
Thuốc trị thương do mình tỉ mỉ điều chế nắm chặt ở trong tay, tay còn lại nàng nhấc váy, rất cẩn thận tiêu sái đi lên lầu.
Nàng thích độc, lại vô cùng chán ghét phối chế thuốc trị thương, lúc nàng vừa mới tiến vào Ngự dược phòng, đột nhiên căm hận bản thân lúc trước vì sao không dụng tâm học tập, nàng có thể liếc mắt một cái nhìn ra dược liệu nào xứng với dược liệu nào trở thành độc tức khắc trí mạng, tự mình suy nghĩ hàng vạn hàng nghìn lần cũng không thể nghĩ ra cái gì cùng cái gì có thể điều phối ra thuốc trị thương, cuối cùng, vẫn là nhờ ngự y phối hợp với nàng, mới điều chế được thuốc trị thương vừa lòng.
Đi đến cửa của tẩm thất, nàng lập tức thấy một cung nữ bưng thau máu loãng từ bên trong đi ra, gặp nàng đi vào, cung kính quỳ gối, nhẹ nhàng tránh nàng, sau đó đi xuống.
Thau máu loãng, vừa nhìn thấy Long Y Hoàng liền run sợ.
Lúc trước, khi nàng cắt vỡ cổ tay mình cứu người, cũng không hề sợ hãi, nhưng hiện tại, nàng hơi chóng mặt.
Sau khi cung nữ bẩm báo, lúc này nàng mới đi vào phòng, tiến vào phòng, lập tức nhìn thấy Phượng Ly Uyên ở trần ngồi trên giường đỏ thẫm, mà bên cạnh hắn là Vân Phượng Loan đang cẩn thận dùng những băng vải trắng như tuyết quấn một vòng lại một vòng trên vết thương đã được đắp thuốc tốt nhất.
Lúc ấy, khi từ thành đêm huyền ảo trở về, bởi vì hắn không rên một tiếng, hơn nữa vì ban đêm nên nhìn không rõ, Long Y Hoàng không biết vết thương lại dữ tợn khủng bố như vậy, tuy rằng rất nhỏ, cũng rất dài, còn không biết nông sâu thế nào, cánh tay hắn từ trên xuống dưới đều là vết thương.
"Thật có lỗi, Thái tử phi, hiện tại ta chỉ sợ không thể tiếp đãi ngươi, ta phải băng bó vết thương xong mới được, nếu không lại muốn nứt ra nữa." Vẻ mặt Vân Phượng Loan xin lỗi, nói với Long Y Hoàng.
"Không sao, người bị thương là trên hết, ta đến chỉ vì nhìn Duệ vương một chút, "Long Y Hoàng xua tay với nàng ta, để cho nàng ta không cần đặt ở trong lòng, sau đó mình tùy tiện tìm một chỗ bên cạnh ngồi xuống, trong lòng hơi bối rối, càng giấu bình dược đó vào sâu trong tay áo, chăm chú nhìn nhất cử nhất động Vân Phượng Loan băng bó giúp hắn.
Nàng xuất hiện, vẫn không thể kích thích Phượng Ly Uyên nói chuyện, ngược lại hắn quay đầu đi, chuyên chú nhìn Vân Phượng Loan, sau đó vươn tay vén tóc mai của nàng ta đang rơi xuống, sau đó Vân Phượng Loan cười với hắn, tiếp tục băng bó vết thương.
Long Y Hoàng chứng kiến, giữa chân mày hắn luôn luôn điềm nhiên không có việc gì, còn tồn tại vết nhăn nhạt đến mức không thấy rõ lắm.
Nhất định... Rất đau.
Nàng càng nắm chặt bình dược, so với bất kỳ kẻ nào đều khẩn trương hơn.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cuối cùng đầu Vân Phượng Loan đầy mồ hôi lạnh đã đại công cáo thành, sau đó nhẹ nhàng thở ra, trên tay lại dính không ít dược, lập tức gọi cung nữ chuẩn bị nước cho nàng rửa sạch.
Long Y Hoàng lúc này mới dám mở miệng nói chuyện: "Thương thế của ngài có đỡ hơn không, thật sự rất sâu... Xin lỗi, nếu không phải ta nhất thời hành động tự cho mình là thông minh, ngươi cũng sẽ không bị hắn làm bị thương như thế."
"Ừ." Phượng Ly Uyên chỉ lạnh nhạt đáp lại, cung nữ đưa quần áo lên, hắn mặc vào, khoảnh khắc phủ lên vết thương, vẫn không đối mặt với Long Y Hoàng.
Vân Phượng Loan kinh hô: "Vương gia! Động tác mặc y phục đừng mạnh như vậy! Cẩn thận lại rách miệng vết thương!"
Long Y Hoàng sửng sốt, đột nhiên cảm thấy mình rất sơ ý.
"Ta biết rồi." Hắn thông qua mái tóc dài của mình, đôi mắt dưới mày kiếm che giấu không nhìn thấy cuộn trào mãnh liệt, hơi hơi cúi đầu, hắn hỏi: "Thái tử phi lần này đến đây, có chuyện gì quan trọng?"
"Lần này đến, ta chỉ là muốn nhìn thương thế của ngươi ra sao, ta nghe ngự y nói..." Long Y Hoàng chuẩn bị đưa thuốc do mình tỉ mỉ điều chế ra, không nghĩ rằng chưa đến một giây Phượng Ly Uyên kiên quyết đánh gãy lời của nàng.
"Thương thế của ta đã tốt, so với trước đều đỡ nhiều, hơn nữa có người chăm sóc đặc biệt, không cần làm phiền Thái tử phi hao tâm tổn trí." Hắn nói xong, mặt vẫn không đổi sắc.
Vân Phượng Loan vẫy vẫy nước, nói : "Vương gia, Thái tử phi là có ý tốt, ngài không nên bốc đồng như vậy."
Bình dược đó cuối cùng không có lấy ra, Long Y Hoàng luôn nắm chặt trong tay áo, xấu hổ cười: "A, như vậy... Chỉ vì vết thương trên người Duệ vương do ta mà ra, cho nên ta đến xem, tỏ vẻ quan tâm, hy vọng sẽ không khiến Duệ vương khó chịu."
"Thái tử phi, ngài đừng nói như vậy, bởi vì hôm nay ta làm sai một ít chuyện, làm Vương gia mất hứng, tính tình hắn mới có thể không tốt như thế..." Vân Phượng Loan vừa giải hòa không khí, vừa thả tay áo mình xuống, sau đó ngồi xuống bên cạnh Long Y Hoàng.
Long Y Hoàng chỉ biết gật đầu, ánh mắt buồn bã thất vọng nhìn phía sau Phượng Ly Uyên, là giường lớn tân hôn, hơi thở đó chưa bay đi, đỏ tươi, đỏ đến chói mắt, chói mắt đến đau lòng.
Hắn cùng nàng ta... Nhất định chính là ở đây, trên cái giường này, đêm xuân hàng đêm.
Đột nhiên, nàng bị mùi trong phòng chèn ép đến mức thở không nổi, cuống quít đứng lên, không để ý ánh mắt Vân Phượng Loan kinh ngạc, suýt luống cuống: "Ta đột nhiên nhớ đến, mẫu hậu tìm ta còn có một số việc, hiện tại liền cáo từ trước, tin rằng có Vương phi ở đây, bất luận Duệ vương bị thương thế nào đều không thành vấn đề, chỉ hy vọng, không cần để lại sẹo vĩnh viễn..."
"Sao vậy, ngồi chưa lâu mà? Chắc chắn Hoàng hậu nương nương nhất thời cũng sẽ không nóng lòng đâu." Vân Phượng Loan cũng đứng lên.
Long Y Hoàng lắc đầu nói: "Không, ta hôm nào lại đến đi, à... Hôm nay thật là không đúng dịp, nhìn thấy Vương phi chăm sóc tỉ mỉ, nói vậy Duệ vương cũng sẽ không gặp trở ngại gì, ta ở trong này, đơn giản chính là ảnh hưởng tới hai người thôi."
Long Y Hoàng thậm chí không chờ Vân Phượng Loan trả lời, liền vội vàng đi ra cửa, muốn thoát khỏi căn phòng suýt nữa có thể khiến nàng có cảm giác hít thở không thông, đi tới cửa, nàng lại quay đầu nhìn, vẫn lo lắng: "Duệ vương, Vương phi nói đúng, đã bị thương, thì không nên cử động, nếu miệng vết thương nứt ra nữa, sẽ rất khó khép lại, nhưng... Tin rằng có Vương phi làm bạn ở bên người, ngài cũng sẽ không để tâm một số chuyện này đâu..."
Long Y Hoàng ra khỏi phòng, cười khổ: "Ta vẫn luôn cười người khác lo lắng vô ích, nguyên lai người lo lắng vô ích, là ta... Bọn họ hòa thuận như vậy, ta lại lo lắng cái gì? Chẳng qua, lại biến mình thành trò cười thôi..."