"Còn có một việc, tin tức nhanh chóng vượt tám trăm dặm khẩn cấp đưa vào hoàng cung, về yêu cầu Phượng Ly Uyên đưa ra hòa thân , đã có đáp lại, hơn nữa tân nương cũng đã chọn xong, phỏng chừng đã chuẩn bị xuất phát, " Phượng Trữ Lan như có điều suy nghĩ mà nhìn Thực Ức cổ bên trong hộp , chậm rãi nói: Đúng, người đó là nữ nhi của Vân Tẫn tướng quân , ngươi cũng có thể biết rõ."
Vân Phượng Loan!
Trong đầu, nháy mắt hiện lên cái tên này, tayLong Y Hoàng run lên, hộp suýt nữa rơi xuống đất, nàng thất thanh nói: “Là... Vân Phượng Loan!"
"Quả nhiên biết, kinh ngạc như vậy!" Phượng Trữ Lan nói.
"Ừm…. Nhưng mà, tại sao lại là nàng?" Long Y Hoàng trầm ngâm: "Nàng ta từ nhỏ gần như lớn lên cùng ta , ta coi nàng như tỷ muội, mà nàng vẫn ái mộ đại ca của ta, nhưng bây giờ tại sao lại đột nhiên đáp ứng? Nàng không phải nữ nhi thân sinh của Vân Tẫn thúc thúc , tuy là dưỡng nữ, nhưng Vân Tẫn thúc thúc vẫn đối với nàng như con mình sinh ra, Cảnh Lân thúc thúc không có khả năng ép buộc nàng được, cũng chỉ có một điều, do nàng tự nguyện đề xuất..." Trầm ngâm hồi lâu, Long Y Hoàng lại giận dữ nói: "Đây cũng khó trách, ai kêu đại ca đã chết tâm như vậy, vẫn nhớ mãi không quên người đó , cho dù người ấy đã chết... Đáng thương cho Vân Phượng Loan... mười mấy năm qua, bất quá nàng cũng là tương tư đơn phương thôi."
"À? Không thể tưởng được ca ca của ngươi cũng là một người si tình, nhưng mà, nếu tim của hắn đã chết theo người yêu, vậy vì sao lại không thử tiếp nhận cái người gọi là Vân Phượng Loan ?" Phượng Trữ Lan nghi hoặc nói: "Vẫn tưởng nhớ một người chết, không nhìn đến người bên cạnh, không phải hắn đã lãng phí thời gian sao?"
"Đại ca của ta hắn vẫn là một người ngoan cố, so với tâm của mình mắt còn chết hơn, hơn nữa, huynh ấy có tính tuyển chọn cao, cũng giống ngưoi , Phượng Trữ Lan , nếu các ngươi gặp mặt, có lẽ không mưu mà hợp đó chứ?" Long Y Hoàng cười gian nói.
"Cái gì giống nhau?" Phượng Trữ Lan hơi nghi hoặc.
"Vân Phượng Loan nhất định rất có cảm giác thất bại, bởi vì đại ca hắn... Mãi mãi yêu một người nam nhân, mãi cho đến khi người đó mất, hắn cũng không sống thoải mái, hắn so với ngươi trước đây đối với Khuynh Nhan không khác nhau mấy, cho nên ta nói, hai người các ngươi nhất định có thể sẽ sinh ra cảm tình." Nàng thật sự rất nghiêm túc gật đầu.
"Nam tử... Chẳng lẽ phụ mẫu của ngươi không phản đối sao?" Phượng Trữ Lan kinh ngạc.
"Mẫu thân của ta là một rất người rất thông suốt, nhất là ở trên phương diện tình cảm, người tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào chuyện của đại ca , hắn yêu ai thì yêu, chỉ cần hắn vui vẻ là tốt rồi." Long Y Hoàng không hề gì nói: "Bây giờ nói tới, tình huống hai người các ngươi thật đúng là giống nhau đến kỳ lạ, đều bị đối phương phản bội mình, bất quá, không nói tới điểm này, ta phát hiện khuôn mặt người đó cùng dung mạo Khuynh Nhan thật đúng là xinh đẹp giống nhau, thật sự là mỹ lệ làm người ta kinh ngạc, cũng không trách ca ca và ngươi sau khi ngắm nhiều nữ nhân như vậy, lại sinh ra tình cảm với bọn họ."
"Phượng Ly Uyên có một chính phi, thân phận cô gái kia sẽ rất khó thay đổi, ngươi sẽ làm sao đây?" Phượng Trữ Lan nói sang chuyện khác tốc độ nhanh đến mức không để lại dấu vết.
"Còn có thể làm sao chứ? Ta trừ bỏ chúc phúc cho bọn họ, còn có con đường thứ hai để đi sao?" Long Y Hoàng bất đắc dĩ nói.
"Phượng Ly Uyên chưa bao giờ tin tưởng ngươi, ngươi cũng không cần lo lắng vì hắn như vậy." Phượng Trữ Lan nói.
"Ta không có tư cách khiến cho hắn tin tưởng, cũng không có căn cứ chính xác để cho hắn tin tưởng, có lẽ Thực Ức cổ này... Cuối cùng, ta sẽ dùng vì mình cũng không chừng, " Long Y Hoàng cười khổ, dùng đầu ngón tay cọ xát bốn phía chiếc hộp , lướt qua một lần lại một lần: "Thực Ức cổ, thời điểm nó ăn mòn trí nhớ , sẽ tạo cho cơ thể cảm giác khó chịu, nếu mạnh mẽ phản kháng nó , như vậy người bị hạ cổ chỉ có một đường chết ."
"Đủ độc, giống ngươi." Phượng Trữ Lan nói.
"Ừm, đa tạ khen ngợi, nói như vậy, ta rất thích nghe." Long Y Hoàng cất kỹ chiếc hộp, đứng lên từ quý phi ghế, trực tiếp trở về trong phòng.
À... Vân Phượng Loan, xác thực rất thích hợp với Phượng Ly Uyên... Đẹp như thế, ôn nhu như vậy, một người thiện lương, bọn họ nhất định sẽ rất hợp.
Chạng vạng, Phượng Trữ Lan và Long Y Hoàng tản bộ bên hồ , hai người đều trầm mặc không nói, thập phần ăn ý.
Tiếng tiêu bi thương thê lương luôn quanh quẩn trên mặt hồ, mãi mãi không dứt, Long Y Hoàng nhìn về phía đình ở trung tâm hồ, một nam nhân dựa vào trụ cột, tiếng tiêu từ tiêu trúc theo miệng hắn truyền ra, mà thủ khúc này, đúng là cách đây không lâu, nàng mở rộng cửa lòng với hắn, ngày đó đã nghe được, nhạc phổ quen thuộc, tâm tình bất đồng, cảm thụ bất đồng.
Long Y Hoàng đi đến ghế đá nhỏ cách bên hồ không xa ngồi xuống, sai người mang tới đàn cổ, đặt trên thạch bàn trước mặt , nàng tự giễu mà cười một tiếng, đặt mười ngón tay thon dài sau khi đã khỏi hẳn trên huyền cầm: "Ta đàn không tốt, hy vọng quân0 bao dung." 0 quân: từ chỉ người. Ở đây, Y Hoàng không chỉ rõ là ai. Có thể là Phượng Trữ Lan hoặc cũng có thể là Ly Uyên.
Cũng không nói một câu gì, Phượng Trữ Lan chỉ đứng bên cạnh, nghe âm thanh phát ra, tiếng đàn yếu ớt truyền ra, hắn xoay người nhìn đình trên mặt hồ , tiếng tiêu có chút thê lương bỗng nhiên tạm dừng, sau đó lại vang lên.
Đầu ngón tay thanh mảnh lướt qua dây huyền cầm, Long Y Hoàng cắn môi, cảm thấy mắt hơi khô khốc, nhắm lại, nhưng âm nốt đánh ra không có một lỗi lầm, dường như tâm nhãn biết rõ, cùng huyền cầm này hợp làm một thể.
Chỉ chốc lát, tiếng tiêu bỗng nhiên dừng lại, hình như có vật gì bị dùng sức ném trên mặt đất, thanh âm vang lên, tiếng tiêu không còn thổi lên nữa, người cũng từ trong đình biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
"Tranh ——" Tiếng đàn tranh bỗng nhiên chói tai, Phượng Trữ Lan chậm rãi nhìn lại, phát hiện vài dây đàn đột nhiên đứt ra, nảy lên giữa không trung, tay Long Y Hoàng đặt trên đàn cổ, dưới đầu ngón tay có máu tươi lan ra.
Phượng Trữ Lan cầm tay nàng lên kiểm tra, phát hiện đầu ngón tay bị cắt một đường rất sâu vết tích rất nhỏ, máu tươi không ngừng chảy ra.
Long Y Hoàng từ từ mở mắt, khóe miệng mỉm cười nở rộ : "Phượng Trữ Lan , ngươi nhìn ngươi đi, ngươi vừa xuất hiện, ta và hắn sẽ không có kết quả tốt."
"Ngươi và hắn dù cho có kết quả, cũng không có khả năng ở cùng nhau, cần gì phải tự mình hại mình vì hắn." Phượng Trữ Lan giận dữ nói.
Gió thu thổi qua, lá rơi lả tả đầy trời, Long Y Hoàng chỉ mỉm cười, không đáp.
Vài ngày trôi qua, một gã xa lạ đột nhiên đến thăm.
Phượng Nghĩa Dương theo phu quân nàng trở về nhà bọn họ ở ngoài cung, trước khi đi cáo biệt với Y Hoàng, nhưng thật ra Phượng Mộ Tử bắt đầu nhàm chán, mỗi ngày chạy đến nơi của nàng, Phượng Trữ Lan nói nàng ta vài lần nàng ta cũng không nghe, chết cùng không tha cho Long Y Hoàng.
Ngày nào đó, Phượng Trữ Lan không có ở đây, hình như bị hoàng hậu gọi qua, mà thời điểm Long Y Hoàng cùng Phượng Mộ Tử ở trong phòng nói chuyện phiếm, vị khách không mời mà đến kia đến hỏi thăm, phá hủy hứng thú của hai người .
Đây là hoàng cung, người có thể đi vào tẩm cung của nàng nhất định cũng không phải người ngoài, đoạn thời gian trước đây, Mộ Dung Xá Nguyệt mới vừa bị nàng làm cho kinh sợ, hẳn sẽ không dễ dàng gì mà phái người đến chui đầu vô lưới, theo trực giác Long Y Hoàng nghĩ đây là người của hoàng hậu .
Người nọ là nam tử, một thân quân trang màu đen, cổ áo thêu hùng ưng màu bạc , chắc là ký hiệu nào đó.
Phượng Mộ Tử vừa nhìn thấy hắn, lập tức nhăn mày, nói với Long Y Hoàng: " Tử sĩ bên người mẫu hậu, vừa xuất hiện, đúng là không có chuyện tốt lành gì."
"Tìm ta ?" Long Y Hoàng hỏi người kia, người nọ rất lưu loát mà gật gật đầu, nhưng cũng không nói cái gì, ánh mắt sắc bén vẫn chăm chú nhìn vào Phượng Mộ Tử .
Long Y Hoàng hiểu ý, nàng vỗ vỗ bả vai Phượng Mộ Tử, nói: "Mộ Tử , ngươi về trước đi, hôm nào rồi hãy tới tìm ta, hình như đúng là có việc."
"Hừ, mẫu hậu thích làm những chuyện như thế này, cái gì cũng biến thành thần bí, hai vị hoàng huynh với tỷ tỷ cũng biết, lại không cho ta biết!" Vẻ mặt Phượng Mộ Tử ủy khuất đứng lên, vỗ vỗ váy, khẽ hừ một tiếng, sau khi nói với Long Y Hoàng lần sau lại đến tìm, căm giận đi ra ngoài.
Nếu cho ngươi biết, hoàng cung này sẽ còn có ai không biết ? Long Y Hoàng mặc niệm trong lòng, truyền hắc y tử sĩ vào trong hỏi: "Hoàng hậu có chuyện gì không?"
"Hoàng hậu nương nương thỉnh ngài tự mình đến Duệ vương phủ một chuyến, lấy phong thư này giao cho Duệ vương." Tử sĩ nói lạnh như băng, từ trong người lấy ra một phong thư, đặt trên mặt bàn.
Lúc này Long Y Hoàng mới nhớ tới, hai ngày trước Duệ vương phủ đã hoàn thành, trang hoàng thật sự là hoa lệ, mà trước khi Phượng Ly Uyên vào ở, ngày thứ hai hoàng đế vận chuyển rất nhiều châu báu tiền tài vào đó, nhét đầy ngân khố, hay là, có liên quan với chuyện này?
"Ta đã biết, ngươi đi xuống đi, ta thay y phục rồi sẽ đi." Long Y Hoàng đè thư xuống, nói.
Không phải mình đa tâm chứ, vừa nhìn thấy một chút việc không tầm thường thì sẽ loạn tưởng, càng nghĩ càng phức tạp.
Nhưng, nếu như là thật sự, mình chẳng phải cũng là một quân cờ trong tay hoàng hậu sao? Lợi dụng tình cảm giữa mình và Phượng Ly Uyên dây dưa không rõ vấn vương không dứt, để hãm hại hắn sao?
Nội dung thư đến tột cùng là nói gì ?
"Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn, " Tử sĩ hướng hạ thấp người trước Long Y Hoàng cung kính nói: "Thỉnh Thái tử phi mau một chút, hoàng hậu dặn dò, giao thư vào tay Duệ vương càng sớm càng tốt."