n rơi, đứa bé này... Bây giờ là chỗ dựa duy nhất của nàng ở nơi dị quốc tha hương, cũng là niềm an ủi duy nhất trong lòng nàng... Nếu ngay cả đứa nhỏ cũng không còn, thì nàng thật sự thành cái xác không hồn!
Nếu mất đi đứa nhỏ, thì quả thật sẽ không còn thứ gì có khả năng làm chỗ dựa cho nàng, nàng sẽ sớm điên mất thôi!
"Ngươi nói giữ thì ta sẽ giữ sao? Dù sao ngươi cũng nỡ lòng nhẫn tâm như vậy, cho dù có mất đi một đứa nhỏ cũng không có chuyện đi!" Phượng Trữ Lan tăng thêm lực đạo trên tay, nhưng mà lúc này Long Y Hoàng liều mạng dốc ra khí lực toàn thân mà ngăn cản hắn.
"Phượng Trữ Lan , " nàng muốn khóc lên : "Ngươi đã giết một đứa! Vậy còn chưa đủ sao! Ta cái gì cũng không muốn, ta cái gì cũng không trông nom ! Ta chỉ cần đứa bé này! ... Ngươi đã giết đứa nhỏ đầu tiên của ta! Hiện tại ngay cả nó cũng không buông tha! Ta sẽ không lại để cho ngươi giết nó !"
Tay Phượng Trữ Lan bỗng nhiên đình trệ, thần sắc cũng có một chút xúc động, một chưởng kia dừng trên không ngay bên cạnh người Long Y Hoàng, thế nhưng chậm chạp không có rơi xuống.
"Được, ta không giết nó." Phượng Trữ Lan nói xong, đột nhiên buông tay, cũng dần dần thả tay đang túm cổ tay nàng ra, đứng lên: "Ta muốn để lại nó, cho ngươi và Phượng Ly Uyên thống khổ... Rõ ràng đối mặt, nhưng bức tường vô hình so với bất luận vực sâu ngăn cách gì đều hữu dụng, ngươi nếu làm cho ta liên tiếp bị đả kích, ta cũng sẽ không bỏ qua ngươi... Long Y Hoàng, ngươi có biết cái gì gọi là lãnh cung sao? Ngươi cho rằng chỗ Nhan phi ở được gọi là lãnh cung ? Mười phần đều sai, lãnh cung, chính là trượng phu vĩnh viễn cũng sẽ không quang lâm đến nơi ở của mình, vậy thì, hãy để cho tẩm cung của ngươi, biến thành lãnh cung rất hoa mỹ rất tinh xảo trên thế gian, lời nói trước đây của ta, đều là thốt ra trong lúc phẫn nộ, nhưng hiện tại, ta rất bình tĩnh, thực thanh tỉnh... Sau này dù có chết, cũng sẽ không lại bước vào tẩm cung của ngươi nửa bước."
Long Y Hoàng không nói một câu, chậm rãi từ trên mặt đất đứng lên, một tay xoa cổ tay sưng đỏ , máu ở môi nàng đọng lại, hạ mắt.
"Còn có Phượng Ly Uyên, ta chính là muốn nhìn các ngươi thấy nhau, nhưng lại vĩnh viễn cũng không chạm được đối phương! Sinh ly, so với tử càng đau khổ hơn! Ta sẽ để các ngươi sống sót trong thống khổ như thế! Ta muốn cho ngươi vĩnh viễn nhớ rõ người đã chết ở trong tay ngươi !" Phượng Trữ Lan vững vàng nắm chặt nắm tay, đột nhiên tung ra một chưởng, đem cái bàn gỗ lim bên cạnh đánh tan nát, gỗ vỡ vụn rơi thành mảnh nhỏ trước làn váy Long Y Hoàng .
Nhìn Phượng Trữ Lan tức giận vô cùng rời đi, Long Y Hoàng thở dài thật dài, rốt cuộc cũng cười không nổi, nàng mệt mỏi ngồi trên giường, một bàn tay khác đặt trên bụng: "Hoàn hảo... Nương bảo vệ được con ."
Từ lúc Phượng Trữ Lan thịnh nộ rời đi, cung nữ phục hồi tinh thần lại chậm rãi bắt đầu sửa sang lại tàn cục, một cung nữ thân thiết nhanh chóng bưng chậu nước tới, lấy khăn mặt tẩm nước lạnh vắt khô, đưa cho nàng: "Thái tử phi nương nương, ngài đây là tội gì... Quan hệ của ngài với Thái tử vất vả mới hợp lại, hiện giờ vì sao lại muốn đoạn tuyệt đến mức này."
Long Y Hoàng nhận lấy khăn, lau đi máu bên khóe miệng, sau đó xoa hai má mình đã sưng đỏ, nói: "Ta với Phượng Trữ Lan ... Vĩnh viễn đều xung khắc như nước với lửa, trong lòng của hắn có người khác, trong tâm của ta cũng không có hắn, ngươi nói xem... Cứ như vậy, chúng ta làm sao có thể hòa hợp? Hơn nữa, Nhan phi kia khinh người quá đáng, trước đó ở Đông cung ả cũng đã mạo phạm ta bao nhiêu lần, hiện giờ bất quá ta chỉ là khiển trách đơn giản hủy dung ả, Phượng Trữ Lan lại khẩn trương đến mức này... Chúng ta, thật là phu thê sao?"
Cung nữ không nhiều lời nữa, chậm rãi thối lui sang một bên, rất nhanh, hoàng hậu đã nghe được tin tức mà đến.
Mà người mang đến chân tướng cho hoàng hậu, là tiểu cung nữ ngay từ đầu đã vụng trộm rời đi trước nhất, bất quá, nàng lại chậm bước, chuyện cũng đã kết thúc.
Hoàng hậu bị cảnh tượng trong phòng hỗn độn thành đống hù sợ, bước qua mảnh nhỏ đầy đất đi đến trước mặt Long Y Hoàng, giận dữ nói: "Thái tử hơi quá đáng, chỉ là một nữ nhân, thế nhưng lại nổi giận như thế ! Suýt chút nữa hại chết con mình... Y Hoàng, ngươi không sao chứ." Nói xong, nàng ta cũng ngồi bên giường, cẩn thận chăm chú nhìn vết thương trên người Long Y Hoàng.
"Không sao... Mẫu hậu..." Long Y Hoàng cậy mạnh cười, vết máu ở khóe miệng nhìn thấy ghê người... Nàng thật là mệt chết đi .
"Bất quá, ngươi yên tâm, hổ dữ không ăn thịt con, Thái tử cho dù hắn như thế nào lại nhẫn tâm... Đối với ngươi bất mãn, cũng sẽ nhìn phần đứa nhỏ mà tỉnh táo lại... Bổn cung sẽ hảo hảo khuyên bảo giảng giải cho hắn, các ngươi rất nhanh sẽ giống như ban đầu thôi." Hoàng hậu đau lòng đặt tay trên bụng Long Y Hoàng, nhỏ giọng nói.
Long Y Hoàng khô khốc cười: "Mẫu hậu, cũng không phải lần đầu tiên... Phượng Trữ Lan hắn không phải hổ, cho nên hắn có thể ăn con mình, có lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai... Y Hoàng không dám ở trên người hắn lại ôm hy vọng gì ."
Tay Hoàng hậu cứng ngắc, nghẹn cả buổi, đều thốt không ra lời.
Từ đó về sau, Phượng Trữ Lan quả thực không có tiến vào tẩm cung của nàng, mà ngay cả ở những nơi công cộng, cũng đều keo kiệt chưa từng cho nàng một ánh mắt.
Hắn bắt đầu tìm nữ nhân, đi khắp thế giới tìm nữ nhân, vừa ở bên ngoài tìm người bức võ lâm minh ra, vừa tìm nữ nhân... Tìm được một người với Khuynh Nhan nhiều ít có chút tương tự, đến an ủi tim hắn.
Vì thế, Phượng Trữ Lan đột nhiên thay đổi bất ngờ, lại bắt đầu trở thành đề tài để người ta nói chuyện say sưa, mà Nhan phi bị giam giữ trong lãnh cung, hắn không có đi qua, nghe nói sau đó không lâu, Nhan phi ở trong cung thắt cổ tự sát mà chết.
Hậu cung của Hoàng hậu, lại thêm một đạo âm hồn.
Nhan phi... Từ đầu đến cuối bất quá chỉ là một con cờ, lúc mới bắt đầu bị lợi dụng, đến chết... Cũng bị lợi dụng.
Thời điểm phiền lòng, Long Y Hoàng thích ở hoa viên dạo chơi... Nhiệt độ thời tiết hạ xuống rất nhanh, nàng không thể không thêm mặc thêm vài bộ y phục, vạt áo hoa lệ kéo dài hơn, tựa như đuôi khổng tước.
Kia lúc đó, hoàng hậu không chỉ một lần cùng Phượng Trữ Lan nói chuyện, êm ái cứng rắn phương pháp gì đều dùng tới, nhưng Phượng Trữ Lan ương ngạnh như đã chết tâm, thậm chí lại đe dọa ngược lại hoàng hậu... Hoàng Thượng cũng đi, nhưng kết quả cũng giống như hoàng hậu, không dao động được Phượng Trữ Lan đã chết tâm.
Cuối cùng, Long Y Hoàng cố ý đi gặp hai vị kia, nói là mình không sao, cũng không hy vọng quan hệ của họ với Phượng Trữ Lan bởi vì nàng mà chuyển biến xấu.
Mặt hồ bình tĩnh, ngẫu nhiên có một hai mảnh lá rơi xuống, kích thích một vòng một vòng gợn sóng.
Long Y Hoàng kéo y phục, nhìn như bình tĩnh, nhưng trong nội tâm lại bắt đầu rối rắm nên hạ bước tiếp theo trong kế hoạch.
Hiện tại quan hệ mình với Phượng Trữ Lan gay gắt đã tồi tệ tới cực điểm, người ở võ lâm minh khẳng định sẽ không bỏ qua cơ hội này, như vậy, nàng hiện tại chỉ cần dụng tâm quan sát là tốt... Chậm rãi tìm ra nội ứng, cuối cùng tìm hiểu nguồn gốc, sẽ chính mình tự tay giải quyết vị Mộ Dung minh chủ võ lâm kia của họ báo thù.
Long Y Hoàng dẫn một đám cung nữ dọc theo bên hồ đi tới, bốn phía lại im lặng chỉ còn có tiếng bước chân.
Cho dù phía sau càng nhiều cung nữ hơn nữa sẽ có ích lợi gì? Đi trước cũng đều là mình... Vĩnh viễn đều là lẻ loi một mình, từ xa nhìn lại, cực kỳ thê lương.
Đối diện đi đến là một mỹ nữ mặc váy dài màu đỏ rực, nhìn thấy Long Y Hoàng, lập tức dựa theo lễ nghi quy định, thối lui sang một bên hành lễ,chờ đợi nàng đi qua.
Long Y Hoàng đi qua, đột nhiên nhìn thấy phía trước rớt một miếng ngọc bội, nàng nhặt lên nhìn, xoay người gọi người cùng mình gặp thoáng qua, hỏi nàng, ngọc này có phải là nàng ta đánh rơi không?
Hồng y mỹ nữ vừa thấy, lập tức mỉm cười nói cám ơn... Tươi cười đơn thuần lại vô tạp chất, không làm dáng, tự nhiên mà thanh mỹ, nhưng làm cho Long Y Hoàng nhìn thấy nhất thời hoa mắt, tươi cười này... Chính mình trước đây bao lâu, cũng đã quên rồi đó?
Nàng lại nhìn kỹ hồng y mỹ nữ này, phát hiện nàng không lâu trước đây vừa mới nhìn thấy nữ nhân bên người Phượng Ly Uyên, trong nhất thời, trong lòng đột nhiên có chút đau đớn, nàng nhẹ giọng nói: "Chúng ta cùng đi thôi."
Hồng y mỹ nữ sửng sốt, lập tức gật đầu nói: “Vâng, Thái tử phi."
Vì thế, hai người cùng một chỗ đi tới, mỹ nữ rất có lễ tiết, vẫn đi theo phía sau Long Y Hoàng cách không xa, chứng tỏ rõ ràng thân phận hai người.
Giọng nói của Long Y Hoàng có hơi khô khốc: "Ngươi... Là người của Duệ vương ? Ta mấy ngày trước đây tựa hồ đã thấy qua ngươi."
"Thiếp thân chỉ là một thiếp phi thị tẩm nho nhỏ, không dám ở trước mặt Thái tử phi xưng danh" Mỹ nữ đáp.
"Hiện tại không có người ngoài, ngươi với ta nói chuyện không cần để ý như vậy..." Long Y Hoàng dừng lại, mọi người cũng dừng lại theo nàng, Long Y Hoàng nhìn sóng sáng lân lân trên mặt hồ, mờ mịt nói: "Ngươi tên là gì?"
"Thiếp thân tên là Bồi Liên." Nữ tử cung kính đáp, vô cùng hợp lẽ.
"Ừ... Thật là tên hay..." Long Y Hoàng cười chua sót, trước mắt bất giác mờ mịt.
"Đây là Duệ vương đặt, thiếp thân nào có tài hoa tốt như vậy."
"Kia..." Một mảnh lá khô rơi vào trong hồ, đánh vỡ mặt nước yên ả, Long Y Hoàng dừng một chút, đột nhiên cảm thấy khô khốc không chỉ có thanh âm, ngay cả ánh mắt đều đau nhức hơn, nàng ôn nhu nói: "Hắn đối với ngươi... Tốt lắm, đúng không?"
“Đúng vậy... Duệ vương vẫn là người rất ôn nhu." Bồi Liên có hơi kinh ngạc với câu hỏi của Long Y Hoàng, nhưng vẫn thành thật trả lời.
"Ân... Đúng vậy, hắn thực... vẫn là một người rất ôn nhu ." Giữa gió thu, Long Y Hoàng hít hít mũi, đột nhiên phát hiện hơi tắc nghẽn... Ừm, xem ra hong gió lâu rồi, không cần sinh bệnh mới tốt: "Hắn nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi... Rất ôn nhu, nhất định ..."
Bồi Liên cười khanh khách, nghe thấy giọng Long Y Hoàng, bằng trực giác, nàng nghĩ Y Hoàng muốn khóc: "Thái tử phi nương nương... Ngài..."
"Bồi Liên, nàng ở trong này làm gì?" Bồi Liên còn chưa nói hết lời, bên cạnh truyền đến một giọng nói ảnh hưởng tới tầm mắt mọi người, giọng điệu thực ôn nhu thực bình thản ... Phượng Ly Uyên!
Long Y Hoàng chậm rãi xoay người, nhìn khuôn mặt chính mình quen thuộc nhất kia, bất quá , cắn chặt môi.
"Ta luôn luôn tìm nàng, nàng đi ra ngoài cũng không nói với ta một tiếng? Sớm biết thế ta sẽ cùng nàng đi ra ngoài." Phượng Ly Uyên không nhìn Long Y Hoàng dù chỉ là liếc mắt một cái, giống như Phượng Trữ Lan bình thường... Hắn đi đến trước mặt Bồi Liên, nhẹ nhàng ôm nàng ta, ánh mắt mê ly, khóe miệng gợi lên... Vẫn là không nhìn Long Y Hoàng dù chỉ một cái liếc mắt.
"A... Thiếp thân là cùng với Thái tử phi..." Bồi Liên muốn nói mọi chuyện rõ ràng, nhưng Phượng Ly Uyên đột nhiên lôi kéo nàng ta đi, tựa hồ không muốn dừng lại một giây.
Hắn vẫn cười như gió xuân, nói: "Ta chuẩn bị cho nàng vài thứ, nàng đi xem, có thích hay không?"
Bồi Liên không thể nề hà, chỉ có thể rời đi theo hắn như vậy, sau đó xoay người cúi đầu với Long Y Hoàng giống như thật có lỗi.