"Không quý giá không quý giá... Chỉ cần Thái tử phi thích là được rồi, " Tĩnh quý phi không phân trần nhét cái hộp vào lòng Long Y Hoàng: “Hơn nữa, sau này sợ rằng còn làm phiền Thái tử phi, chút lễ mọn này sao đáng giá chứ?”
"Y Hoàng không hiểu quý phi đang nói gì." Long Y Hoàng hít thở sâu một hơi, nhỏ giọng nói.
Tĩnh quý phi đến gần Long Y Hoàng, cố tình thì thầm bên tai nàng, môi son đỏ thắm nhìn chói mắt: “Hoàng hậu bệnh nặng, quyền hậu 0 treo lơ lửng, hậu cung đã đại loạn, chẳng lẽ Thái tử phi không cảm thấy nên chọn ra một người có năng lực đứng ra quản lý sao?”
0quyền hậu: quyền lực của hoàng hậu
Long Y Hoàng chấn động, người ta cũng đã nói thẳng thế rồi đó: “Nhưng, nhưng mà quý phi nương nương hẳn nên đi tìm phụ hoàng, sao lại tìm Y Hoàng? Y Hoàng thật là…”
"Thái tử phi, ngài đừng khiêm tốn, Hoàng thượng đã lâu không đến hậu cung, hơn nữa…” Tĩnh quý phi càng nhỏ giọng hơn: “Hiện nay, có ai mà không biết bởi vì hoàng hậu cưỡng ép đoạt lấy Hoàng thái tôn, đả thương Hoàng thái tử, mới bị ngài… Khụ khụ.” Sau cùng, Tĩnh quý phi cố tình ho nhẹ vài tiếng, ngắt lời đang nói, ánh mắt thần bí khó lường nhìn Long Y Hoàng, chờ nàng đáp lời.
"... Hóa ra quý phi nương nương cũng biết?" Long Y Hoàng sửng sốt một hồi, đột nhiên cười lạnh.
"Ta nào biết cái gì đâu, chẳng qua cũng rất căm giận hoàng hậu, trong mắt hoàng hậu chỉ có quyền lực không chứa tình thân, cho nên mới làm ra chuyện khiến Thái tử phi thương tâm, hơn nữa… Với thân phận địa vị của Thái tử phi, nói với Hoàng thượng một chút cũng không phải là vấn đề khó gì.” Tĩnh quý phi giơ tay áo che môi, cười rất kín đáo.
Tiếp đó, Tĩnh quý phi nói gì đó với Long Y Hoàng, Long Y Hoàng không chú ý nghe, chỉ nghe được trọng điểm.
Đó chính là giúp cô ta thuyết phục hoàng thượng giao quyền lực hoàng hậu cho mình.
Phượng Trữ Lan thấy Long Y Hoàng sau khi bị Tĩnh quý phi oanh tạc xong từ từ đi ra, bước chân lơ lửng, vội vàng đứng dậy đỡ lấy nàng, cẩn thận hỏi thăm.
Tĩnh quý phi cười nói: "Thái tử phi hẳn là mệt."
Trong lòng Long Y Hoàng còn có cái hộp bị cô ta cương quyết nhét vào, nàng gật đầu qua loa: “Đúng vậy, ta mệt, Trữ Lan chúng ta về thôi.”
Thấy sắc mặt nàng không tốt lắm, Phượng Trữ Lan vội gật đầu nói được, sau đó quay lại nói vài câu với Tĩnh quý phi rồi dẫn Long Y Hoàng đi.
Vừa rời khỏi chỗ Tĩnh quý phi, bỗng chốc Long Y Hoàng tỉnh táo, không cần Phượng Trữ Lan dìu, từng bước từng bước rất có sức.
Phượng Trữ Lan bật cười, nhìn cái hộp trong ngực nàng, nói: “Ở chỗ đó kiếm được không ít thứ tốt nha, đáp ứng cái gì thế?”
"Ha ha, cô ta rất thông minh… Biết rõ nên tìm ai có lợi cho mình, nhưng, cô ta thông minh trái lại sẽ hại chính mình. " Long Y Hoàng nhìn cái hộp, ánh mắt từ kinh hoàng biến thành khinh thường, vài lần muốn ném vào ao song lại nhịn: “Châu báu xa hoa thế này, ném thì thật tiếc, tạm thời giữ lại, về đưa cho Kỳ Hàn chơi.”
Phượng Trữ Lan cười cười: "Tĩnh quý phi vừa tiến cung thì rất được sủng ái, nhưng cô ta vào cung chưa đến hai tháng, đương nhiên cô ta có cách của mình."
"Mặc kệ, dù sao cũng không liên quan đến chúng ta." Long Y Hoàng nhìn cái hộp, rồi nhào vào lòng Phượng Trữ Lan: “Trữ Lan, ta nhớ Kỳ Hàn.”
"Được, chúng ta về gặp nó." Phượng Trữ Lan đáp ứng.
"... Đúng rồi, hiện tại tình huống Vân Phượng Loan ra sao, cũng không có thời gian chú ý đến ả." Long Y Hoàng thì thầm.
"Vẫn như thế, ả bây giờ còn bị nhốt trong đại lao, một ngày nàng không mở miệng rửa tội cho ả, một ngày ả cũng không thể ra khỏi đó.” Phượng Trữ Lan suy nghĩ một chút rồi nói.
"A... Thế cũng không sao, cho ả chịu đựng một chút, chờ giải quyết xong chuyện trong cung, ta sẽ giải thoát cho ả.” Long Y Hoàng cười cừoi
"... Không có gì muốn hỏi sao?" Phượng Trữ Lan nhịn không được lên tiếng.
"Còn hỏi cái gì?"
"Thí dụ như, chuyện Phượng Ly Uyên..."
Trong lòng Long Y Hoàng khẽ run: "Trữ Lan, ở cùng với chàng, ta không muốn nghe thấy tên hắn, ta và hắn đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt."
"Y Hoàng... Nàng sẽ không rời bỏ ta, đúng không?” Phượng Trữ Lan chợt bất an, dè dặt lên tiếng.
"Sẽ không! Chàng muốn ta nói mấy lần nữa đây?" Long Y Hoàng cười nói.
"Y Hoàng," Phượng Trữ Lan cảm thấy tâm tình rất tốt, ngừng bước, chăm chú nhìn Long Y Hoàng: “Hôn một cái.”
"Đừng quậy! Ở nơi công cộng, chú ý hình tượng!” Long Y Hoàng cười mỉm, đập tay Phượng Trữ Lan, chợt thấy vẻ mặt hắn hơi nghiêm trọng, vô thức quay đầu lại, chỉ thấy xa xa bên cạnh hồ, có một người đang đi đến.
Là Phượng Ly Uyên.
Long Y Hoàng giật giật khóe miệng, lúc Phượng Ly Uyên đi qua trước mặt mình, khẽ nghiêng người, cùng ánh mắt hắn giao nhau.
Phượng Trữ Lan thuận lý thành chương ôm eo nàng, mảy may không kiêng dè Phượng Ly Uyên đối diện.
Vẻ mặt Phượng Ly Uyên vô cùng mệt mỏi, đi cũng rất vội vàng, hắn thoáng nhìn Long Y Hoàng, lại lướt nhìn Phượng Trữ Lan, tăng tốc độ rời khỏi tầm mắt hai người.
Long Y Hoàng siết chặt cái hộp: “Xem ra phụ hoàng cũng biết tình trạng sức khỏe mình, xem chừng đang gấp rút muốn tìm người kế vị.”
"Hẳn là vậy." Phượng Trữ Lan đáp.
"Trữ Lan, chúng ta phải nhanh hơn, nếu phụ hoàng để lại di chúc cho hắn đăng cơ, ta, chàng còn cả Kỳ Hàn cũng không thoát khỏi tai họa, dù hắn không làm… Người của hắn cũng sẽ tìm mọi cách thủ tiêu chúng ta, thù của ta còn chưa báo, sao ta có thể cam lòng rơi vào số phận đó?” Long Y Hoàng cười lạnh hai tiếng, cái hộp bị siết chặt phát ra tiếng vang: “Vân Phượng Loan… Ta muốn giết ả!”
"Bây giờ còn chưa xác định, cơ thể phụ hoàng xem ra cũng chưa bị ảnh hưởng lớn, hẳn là chỉ nhắc nhở Phượng Ly Uyên bảo hắn chuẩn bị sẵn sàng, nếu là di chúc cũng quá nhanh, Y Hoàng, nàng đừng tức giận như thế được không?” Phượng Trữ Lan vỗ vỗ vai nàng phát run vì phẫn nộ.
"Ta không nóng... Ta không nóng..." Long Y Hoàng thì thào, nhắm mắt lại, tựa trán vào ngực Phượng Trữ Lan.
Giờ nàng đã tỉnh táo lại, thì không tránh khỏi nhớ lại rất nhiều chuyện, một tăng nhân thần bí rất lâu rất lâu trước đây.
Ông ta nói, bảo mình khi làm việc phải nghĩ đến hậu quả thật cẩn thận, nếu không sẽ hối hận.
Chẳng lẽ... Nói đến tình huống hiện tại?
Mộ Dung hắn...
Nét mặt Long Y Hoàng hơi đau khổ, hình ảnh trong đầu chợt lóe rồi chuyển thành thời điểm nàng mất trí nhớ, Mộ Dung Xá Nguyệt dạy nàng viết tên hắn.
Rõ ràng mình không nhớ gì cả, nhưng khi hắn dạy mình viết hai chữ Mộ Dung xong, mình lại thêm chữ tiểu ở phía trước.
Không biết vì sao, vừa nhìn là cảm thấy rất vui vẻ rất vui vẻ.
Sau đó, hắn cưỡng hôn mình, nhưng cũng không dám hành động gì quá phận, hắn rất ích kỷ… Thật ra nếu không phải hắn ích kỷ, bản thân mình cũng không còn mạng, hắn ích kỷ… Cũng chỉ bởi vì yêu mình.
Hình ảnh lại thay đổi, đổi thành hôn lễ của nàng và Mộ Dung.
Hôn lễ rất long trọng, mỹ lệ trong vũng máu, lời Mộ Dung Xá Nguyệt nói với mình trước khi chết… Như đoản kiếm cắm sâu trong lòng.
Nghĩ đến đây, tâm tình vốn đã bình phục lại cuộn trào.
Long Y Hoàng oán hận cắn răng: "Ta... Ta vĩnh viễn cũng không tha thứ cho kẻ giết hại Mộ Dung ..."
Hai ngày sau, Long Y Hoàng đơn độc vào cung, lấy viên dạ minh châu làm chứng, trước mặt hoàng đế vạch tội Tĩnh quý phi muốn mua chuộc mình.
Lúc đó Tĩnh quý phi cũng có mặt, sắc mặt lập tức trắng bệch, đứng dậy nói hoàng hậu là bị Long Y Hoàng đầu độc, Long Y Hoàng cười khẩy, sau đó sai người lục soát cung điện Tĩnh quý phi, kết quả chỗ Hoa quý phi không tìm ra độc dược mà tìm được ở chỗ Tĩnh quý phi, sau khi thái y kiểm tra, xác nhận triệu chứng độc này gây ra hoàn toàn giống bệnh trạng của hoàng hậu, hoàng đế không nói được gì.
Tin tức này vừa truyền ra, triều đình cũng như dân chúng sôi trào, hơn nửa số thượng thư trong triều là người của hoàng hậu dồn dập dâng tấu, thỉnh cầu hoàng thượng xử phạt Tĩnh quý phi.
Hoàng đế bị ép vào thế bí, sau một ngày đành ra lệnh biếm Tĩnh quý phi mình rất sủng ái vào lãnh cung ngay trong đêm, mà người nhà của ả trực tiếp sung quân ra biên cương, chẳng bao lâu, từ lãnh cung truyền ra tin Tĩnh quý phi ngã bệnh qua đời.
Vốn bởi chuyện hoàng hậu bên bờ sinh tử, quyền hậu bỏ trống, hậu cung ầm ĩ cũng vì thế mà an tĩnh lại.
Không quá vài ngày, Hoa quý phi bị giảm lỏng cũng nhiễm bệnh bỏ mình, hoàng cung càng thêm tĩnh mịch, dường như quyền thế hoàng hậu trở thành cấm kỵ không ai dám lên tiếng.
Chuyện hoàng hậu được điều tra là do người đầu độc, mà hoàng đế xử lý “hung phạm” qua loa, gia tộc hoàng hậu bắt đầu bất mãn gây rối, một số bộ tuyên bố đình công, nhất thời hoàng đế bị chuyện triều chính dồn dập ép không thở nổi, ngay sau đó còn phải trấn an lòng các phi tần hậu cung đang hoang mang, tạm thời không còn thời gian dành cho việc khác, nhưng chuyện Vân Phượng Loan còn chưa giải quyết, Long Y Hoàng xuất chiêu, chuẩn bị thôn tính ả.
Giờ... Có phải giải quyết vấn đề hoàng trừ trước không?
Nhưng mà xem ra bây giờ, Phượng Ly Uyên quá lỗ mảng, dễ bị kích động, không chỉ người của hoàng hậu, ngay cả các lão đại thần đứng về phía hắn cũng không tán thành, nếu so sánh thì Hoàng thái tử Phượng Trữ Lan quả thực càng xuất sắc hơn...
Hoàng đế bị vấn đề quấn lấy phiền hà, rốt cuộc có một ngày vào đêm không chịu nổi áp lực, ngã bệnh.
Lần này không chỉ có hậu cung, ngay cả triều định cũng loạn cả lên, các đại thần chia làm hai phái, đều kiên trì giữ vững quan điểm, ầm ĩ không ai nhường ai.
Hoàng cung đang loạn vô cùng, Long Y Hoàng và Phượng Trữ Lan trốn trong phủ Thái tử hưởng thụ thanh nhàn, dính sát nhau ngọt ngào sến sến, thảo luận vấn đề nên sinh con gái hay sinh con trai, lần nào Long Diệp Vũ cũng hét to buồn nôn không thể chịu nổi rồi chạy đi.
Trong hoàng cung, các thái y bận tối mày tối mặt, vừa chăm sóc hoàng đế lại còn phải quan sát tình trạng hoàng hậu, tất cả mọi người như đang ngồi trên đống lửa, nếu có điều gì bất trắc không chừng mũi giáo sẽ chỉ về mình ngay tức thì, như đi trên băng mỏng.
Sau đó, Long Y Hoàng dành chút thời gian đến Hình bộ một chuyến, hỏi Trọng Cẩn việc Vân Phượng Loan điều tra tới đâu.
Trọng Cẩn vừa lật tài liệu, vừa lắc đầu, nghe nói mấy ngày nay hắn và Phượng Nghĩa Dương đang ầm ĩ không vui, hẳn có liên quan đến Phượng Mộ Tử đi, chỉ sợ là lực bất tòng tâm.
Long Y Hoàng chán chường chuẩn bị rời khỏi, nhưng vừa ra đến cửa, bất ngờ gặp một người đã lâu không gặp.
Nàng vừa nhìn thấy bóng dáng người nọ, giật mình vội che miệng suýt nữa la thất thanh.
Người nọ lạnh lùng không hề cười, chỉ nói một câu: “Đã lâu không gặp, Thái tử phi.”
Long Y Hoàng kích động giọng run run: "Minh Yên... Minh Yên, sao lại là ngươi?"
"Ta đến làm nhân chứng." Minh Yên lạnh lùng nói: "Bị người ủy thác, với tư cách nhân chứng, giúp ngươi sớm giải quyết Vân Phượng Loan."
Long Y Hoàng ngập ngừng: "Là ai?"
"Ngươi không cần biết."
"A... Vậy, vậy Mộ Dung đâu... Hắn..."
"Hắn đã chết."
"Ta biết... Hắn chôn ở đâu? Ta muốn đi thăm hắn." Long Y Hoàng cúi đầu lầm bầm.
"Không cần thăm, hắn cũng không muốn gặp ngươi." Minh Yên vẫn kh