Tôi lại mơ thấy giấc mơ rất dài rất dài ấy. Trong mơ, ba dắt tôi vào khu vui chơi, đi đến phòng mua vé mới phát hiện ra bị mất tiền, sau đó ba nói với tôi: “Đồng Đồng, đứng chờ ba ở đây, đừng đi đâu nhé.” Và sau đó, tôi ngồi ăn kẹo bạch nha ở bậc thềm, chờ mãi chờ mãi.
Có một người phụ nữ đi tới, nói trong kinh ngạc: “Ồ, bé gái, mẹ con là Đồng Ngọc Mai phải không? Cô là bạn của mẹ con, lần trước chúng ta đã gặp nhau.”
Tôi nhìn bà ấy, gật đầu, hình như đã từng thấy ở đâu.
Bà ấy cười hi hi, “Sao con lại ở đây một mình?”
“Ba đi tìm ví tiền, bảo con ngồi chờ.”
“Mẹ con bảo cô tới đón con đấy. Mẹ bảo đón con về nhà, ba con đã về nhà rồi.”
“Nhưng ba nói…..”
“Lời của ba với lời của mẹ, lời ai có hiệu lực hơn?”
Tôi suy nghĩ rồi đáp: “Mẹ.”
“Mẹ con bảo cô tới đón con, vậy có phải con nên nghe lời cô không?”
Cuối cùng, loay hoay một lúc tôi đã bị người này kéo đi.
Tôi cứ tưởng tôi đã quên mất chuyện này rồi, ngờ đâu giờ đây nó lại xuất hiện trong giấc mộng.
Trong khu vui chơi đó, người đến dắt tôi đi thật chất là mẹ của một nữ phạm nhân trong trại giam. Tôi từng nhìn thấy bà ấy là vì có một lần mẹ trực ca, có dắt tôi đến đó một ngày, lúc đó bà ấy đúng lúc đến thăm con mình. Con gái của bà ta đã mãn kỳ hạn và được phóng thích, nhưng cô ta đã từng nhiều lần bị phạt vì đánh nhau trong ngục. Mẹ tôi lại đặc biệt nghiêm ngặt về mặt này, do đó sau khi ra tù, phạm nhân đó vẫn còn ôm hận trong lòng. Hôm đó hai mẹ con họ tình cơ trông thấy tôi nên đã sinh lòng trả oán.
Tôi đã không còn nhớ họ bắt giam tôi bao nhiêu ngày nữa, chỉ biết sau khi cục công an cứu tôi ra, bà ngoại và ba đã ôm lấy tôi khóc rất nhiều. Cũng có lẽ vì chuyện này mà về sau, tình cảm giữa ba và mẹ đã nhạt dần. Mẹ cũng không còn để tôi tiếp xúc với bất kỳ việc gì liên quan đến công việc của mẹ nữa.
Tôi lật người lại, nỗ lực để mình ngủ lại lần nữa.
Mộng cảnh chợt thay đổi, tôi mơ thấy vũng máu tại hiện trường nơi ba bị giết, còn mơ thấy cây dao trong bếp. Cuối cùng khi mơ thấy thi thể của Trần Nghiên, tôi bừng tỉnh giấc.
Thở hổn hển, tôi từ từ ngồi dậy, chuẩn bị ra phòng khách rót ly nước, nhưng đi tới cửa phòng mới chợt dừng chân phát hiện mình không dám tiến tới trước nữa, bèn quay trở về, rụt người vào chăn.
Bóng tối ngoài cửa và không khí ghê rợn cùng ập vào mặt tôi. Tôi hoảng loạn ngồi dậy mở đèn, vẫn cảm thấy không yên lòng, cứ mãi ngờ vực như có người đang nấp trong tủ áo và dưới gầm giường, thậm chí không hề nhìn ra cửa sổ mà tôi cũng cảm thấy có người đang đứng ngoài kia nhìn mình. Chính trong giây phút bị sự khủng hoảng này dày vò đến mức sắp tắt thở, tôi đã gọi cho Mộ Thừa Hòa.
Chuông đổ ba tiếng sau thì có người bắt máy.
“Tiết Đồng?”
Giọng của anh ấy từ bên kia đầu dây truyền vào tai tôi, giây phút ấy, tâm lý phòng ngự của tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi nói năng lộn xộn: “Em không dám nói cho mẹ nghe, em sợ sau khi mẹ biết được sẽ không cho em sống một mình ở thành A nữa. Em cũng không dám gọi cho Bạch Lâm, hôm qua em đã làm họ suốt đêm không ngủ rồi. Bạch Lâm tuy rất thân với em, nhưng sư huynh dẫu sao cũng là người ngoài. Em nghĩ đi nghĩ lại, ngoài thầy ra em không còn tìm được người thứ hai nữa.”
“Sao vậy?” Ngữ khí của anh ấy lo lắng cả lên, “Em nói từ từ thôi.”
“Hôm qua có trộm vào nhà em.” Tôi lau nước mắt, “Bây giờ em sợ muốn chết.”
“Em mở hết đèn lên, mở cả tivi nữa, tôi qua đó ngay.” Anh ấy nói.
Mộ Thừa Hòa đến nhà, sau khi nghe tôi thuật lại toàn bộ hiểm cảnh tối qua và ác mộng lúc nãy thì câu đầu tiên anh ấy nói ra là: “Em không thể ở đây một mình nữa.”
“Bạch Lâm và Triệu Hiểu Đường đều có bạn trai, em không thể bảo họ ở mãi với em.”
“Có người thân nào gần gũi sống ở đây không?”
“Có bà nội và bác của em, nhưng họ đều không thích em.” Tôi nói, “Hơn nữa nếu họ biết có chuyện xảy ra chắc chắn sẽ nói cho mẹ em biết.”
Mộ Thừa Hòa trầm ngâm một lúc, cuối cùng nói: “Vậy em đến chỗ tôi đi.”
(5)
Không ngờ anh ấy lại sống trong ký túc xá của giáo sư Đại học A. Ký túc xá này nằm đối diện với cửa Tây của trường, trồng đầy cây ngô đồng. Khi còn đi học, tôi chưa từng vào đây, chỉ biết rằng mấy năm trước nơi này có tu sửa lại, các tầng lầu cũ bị đập đi và xây lại thành một chung cư có thang máy.
Nhưng Mộ Thừa Hòa không sống trong khu chung cư mới đó, mà ở trong tòa lầu cũ phía sau nó. Nhà rất rộng, đặc biệt là phòng khách, đủ chỗ đặt cả một cái bàn làm việc to dài phía sau bộ sopha, trên bàn có hai máy vi tính xách tay, bên cạnh là một chồng sách và một xấp giấy được đặt tùy ý, trên xấp giấy là một hộp mắt kiếng.
Chiếc hộp chắc chắn đang rỗng, bởi vì cái mắt kiếng gọng đen ấy đang ở trên sóng mũi của anh ấy.
“Lúc trước có người nói với em, ba tầng lầu này là để dành cho giáo sư lão luyện cấp cao, vậy mà thầy lại có thể sống ở đây.” Có thể thấy, người này cũng là một loài động vật bậc cao.
“Nhà này của ba tôi, được phân cho khi còn dạy học.”
“Hả?” Tới tôi tò mò rồi, “Vậy sao trước đó thầy còn tới ở chung với thầy Trần?”
Mộ Thừa Hòa nhìn tôi một cái, sau đó nói với một tâm trạng vô cùng nghiêm trọng: “Vì tầng lầu này có ma, một mình tôi không dám ở.”
Tôi trợn to mắt, nửa ngày không nói nên lời.
Sau đó anh ấy dùng mắt ra dấu cho tôi nhìn ra phía sau: “Nghe nói từng có người treo cổ chết trên khung cửa ở sau lưng em.” Mộ Thừa Hòa vừa dứt câu, tôi cuống cuồng nhảy về phía anh ấy, túm lấy tay áo của anh ấy, mắt thì cứ dán vào khung cửa đó, rồi tự nhiên cảm giác có một luồng gió lành lạnh ở sau ót.
Thế nhưng, anh ấy lại bật cười.
“Dọa em đó.”
Anh ấy nói: “Chẳng phải lúc nãy em giỏi lắm sao? Nói ma quỷ nào nhìn thấy em cũng phải vòng đường đi sao. Tôi chỉ nói bừa vài câu thôi mà dọa được em rồi?” Ý cười đã hoàn toàn lan ra trên khắp gương mặt ấy.
Tôi buông tay áo Mộ Thừa Hòa ra, “Đêm hôm khuya khắc mà tự nhiên thầy nói như vậy, là người thì ai cũng phải sợ thôi.” Huống chi tôi đâu có ngờ rằng tâm trạng của anh ấy tự nhiên lại đẹp đến thế, còn nói đùa với tôi nữa.
Phòng ngủ của tôi ở cạnh phòng ngủ của anh ấy. Giường không lớn, nghe Mộ Thừa Hòa nói đây là chỗ ngủ lúc nhỏ của anh ấy, do đó chỉ có nệm.
Trải giường và sắp xếp xong mọi thứ thì cũng đã 3 giờ sáng.
Chính bản thân tôi cũng không xác định được khi anh ấy nói “Đến chỗ tôi đi.”, tôi đã trả lời như thế nào. Hoặc giả lúc đó trái tim của tôi đã rối bời, bộ não rối như chỉ tơ, trông thấy anh ấy cũng như nhìn thấy ngọn cỏ cứu mạng. Hoặc giả vì trước đây tôi chưa từng chối từ lời đề nghị nào của anh ấy. Hoặc giả… trong lòng tôi đích thật đã trông mong như thế.
Dẫu cho suy nghĩ vẫn mãi vấn vương, nhưng tôi đích thật đã ngủ một giấc rất êm đềm.
Sáng hôm sau thức dậy nhìn điện thoại, tôi nhất thời muốn khóc thét cả lên. Vội vã ngồi dậy đi đánh răng rửa mặt.
“Vội vậy sao?” Mộ Thừa Hòa đặt tờ báo xuống và hỏi.
“Ừm.” Tôi bỏ đồ vào túi xách, “Người ta hẹn em phỏng vấn lúc 10 giờ. Sắp trễ rồi.”
“Tôi lấy sữa cho em uống.”
“Không cần đâu, không cần đâu.”
“Có cần tôi chở em đi không?”
“Em đi tàu điện ngầm là được, trạm dừng ngay chỗ đó.” Nói xong tôi liền vút ra ngoài như một làn gió.
Vừa chạy tới khúc quanh của cầu thang thì Mộ Thừa Hòa vội vã chạy ra gọi tôi lại: “Tiết Đồng!”
Tôi ngước đầu lên, nhìn anh ấy đứng ở bậc thang thứ 11 từ dưới đếm lên.
Anh ấy lắc lư một thứ trên tay, “Cái này cho em.” Sau đó, nhẹ nhàng thẩy nó xuống chỗ của tôi, chính xác vô cùng. Đó là một chiếc chìa khóa. Có lẽ vì không muốn để nó quá cô đơn chăng, Mộ Thừa Hòa đã móc thêm vào đó một con Doreamon. Tôi nắm chặt nó trong tay, nhìn anh ấy cười.
Công ty tôi đến ứng tuyển lần này là một công ty địa ốc, nhỏ hơn công ty lần trước khai trừ tên tôi. Phòng hội nghị có hai người đang ngồi, một nam một nữ, người phụ nữ lớn tuổi hơn. Hôm qua Bạch Lâm nói với tôi, công ty này thuộc dạng sản nghiệp gia tộc, thông thường thì tổng giám đốc, giám đốc, kế toán đều là người một nhà với nhau.
Sau vài câu hỏi thông lệ, vị giám đốc trẻ tuổi ấy lại đọc qua lý lịch của tôi một lần nữa rồi nói: “Biết tiếng Nga sao?”
“Tiếng Nga là ngoại ngữ hai của tôi.”
“Thành thạo không?”
“Cũng được.” Tôi lấy hết can đảm nói.
“Vậy hãy tự giới thiệu mình bằng tiếng Nga xem.”
Nghe xong câu này, tôi ngớ người. Giảng viên hướng nghiệp dạy chúng tôi rằng, hãy mang tất cả những đặc điểm kỹ năng có liên quan đến mình viết thành ưu thế nổi bật. Tôi chỉ mới cho nó nổi một chút thôi mà, mới đây đã phải hiện nguyên hình rồi sao?
Bài tự giới thiệu được viết bằng tiếng Nga là do Mộ Thừa Hòa viết thay tôi hồi năm ngoái. Tôi cũng không có ý học thuộc long nó.
“Được chứ?” Người đó lại hỏi.
Đã leo lên lưng cọp rồi, tôi đành nghĩ đối sách thôi.
“Да.” Tôi sực nghĩ ra một cách, bèn đọc một từ đơn.
“Gì?” Người đó hỏi lại, hiển nhiên là không hiểu gì.
“Có thể bắt đầu chưa ạ?” Tôi lập tức cười cười.
Đối phương gật đầu.
Sau đó tôi bắt đầu trả thuộc lòng một bài văn rất sâu sắc mà Mộ Thừa Hòa từng dạy. Trí nhớ của tôi rất tốt, anh ấy giảng bài đó xong, tôi đọc thêm vài lần là có thể nhớ được tám, chín phần.
Bài văn đó tựa là “Quê hương của tôi – Bắc Kinh”.
Để tăng thêm mức độ khả tín, tôi đổi hết những chữ “Bắc Kinh” trong bài thành “Thành A”.
“Мойроднойгород.Яродиласьивырославгороде……”
Về đến nhà, tôi ngồi trên sopha kể lại toàn bộ câu chuyện sáng nay cho Mộ Thừa Hòa nghe.
“Rồi sau đó?” Anh ấy rất hứng thú.
“Sau đó, thì em trả xong bài, rồi người đó nói với em, ‘Tiếng Nga của cô lưu loát y như tiếng Anh vậy’, còn bảo em lần sau đến phỏng vấn đợt hai nữa.” Tôi cười ha hả.
Mộ Thừa Hòa cũng không nhịn được cười.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ấy, phát hiện anh ấy cứ mãi nhìn tôi, không nói tiếng nào.
Nhìn lâu như thế không khỏi làm tôi cảm thấy là lạ, bèn xoa xoa mặt của mình, “Mặt em bị dính gì sao?”
“Không có.” Anh ấy thu hồi lại đôi mắt thất thần của mình, quay mặt sang hướng khác.
“Thầy không tin sao?” Tôi nói, “Nếu thầy không tin, em diễn lại lần nữa cho thầy xem.”
Thế là tôi khiêng một cái ghế đến ngồi ở trước mặt anh ấy, diễn lại toàn cảnh sáng nay.
Khóe môi anh ấy khẽ cong lên, rồi bắt đầu đọc cùng với tôi, mãi đến câu cuối cùng của bài: “Тамвсемнедорого.” Sau đó, hai chúng tôi nhìn nhau và cười.
Vốn dĩ tôi còn lo lắng hai chúng tôi sống chung với nhau dưới một mái nhà như thế sẽ thấy gượng gạo, nhưng từ khi đọc xong bài văn đó, không khí lại trở nên hài hòa lạ thường. Ban đêm, tôi nằm trên giường nhớ lại cảnh tượng ấy, thấp thoáng cảm thấy như muốn nắm lấy gì đó nhưng lại không rõ đó là gì.
Mộ Thừa Hòa không hề nhắc đến Lưu Khải, thậm chí trong ngày bảo tôi đến đây ở, anh ấy cũng không hề hỏi, cho đến một bữa tr