ời đó bị trúng độc chết, còn ông ta thì bị phán tội hoãn chết.
Dịp tết vừa rồi, vợ của ông đã treo cổ tự sát vì không chấp nhận được đả kích. Khi ở nhà cử hành tang sự, ông đã cầu xin cai ngục cho ông về gặp mặt vợ lần cuối. Nhà giam tuy có quy định cho phép tội phạm về nhà gặp người thân lần cuối, nhưng quy định này không áp dụng cho tội phạm bị tội hoãn chết. Và rồi, ông ta đã tự tìm cách trốn ra ngoài.
Việc này liên kết việc kia, cuối cùng, nút kết của sợi dây bi kịch đã rơi vào người Trần Nghiên.
Tôi kể lại mọi chuyện cho Mộ Thừa Hòa qua điện thoại. Nghe xong, anh ấy im lặng rất lâu, sau đó thở dài một cái thật nhẹ.
(4)
Trở về thành A, cuộc sống của tôi liên tiếp xảy ra những biến cố. Đầu tiên vì không kịp đến chỗ làm báo cáo, công ty bên Triệu Hiểu Đường làm đã khai trừ tên của tôi. Sau đó, Lưu Khải bị chuyển đến Sở Tư Pháp ở một thôn quê cách thành A 100 kilomet.
Khi Lưu Khải nói tin này với tôi, tôi sững người một lúc: “Không phải chứ, bao lâu mới được về đây?”
“Không biết, chắc là như vậy rồi.”
“Thật không vậy?”
“Do đó em lựa chọn chia tay với anh là quyết định sáng suốt.” Cậu ấy tự trêu.
“Lưu Khải!” Tôi nóng.
“Nhưng, anh vẫn chưa đồng ý.” Cậu ấy nói.
Tôi lại bắt đầu gia nhập vào đoàn quân tìm việc. Mỗi ngày đọc những mẫu đăng tuyển trên báo, không thì chạy đến Hội tuyển dụng được tổ chức tuần hai lần vào thứ ba và thứ năm ở Sàn Nhân Tài. Sau đó còn nghe theo Triệu Hiểu Đường, đăng rất nhiều thông tin lên mạng tìm việc.
Đầu tiên là một công ty bảo hiểm, những người đến ứng tuyển như tôi không có sáu mươi người cũng có năm mươi người. Cửa ải đầu tiên là thi viết. Tôi tưởng chức vị tôi ứng tuyển là thư ký, chuyên môn lại là Anh ngữ thì họ sẽ phát cho tôi một đề thi Anh văn, ngờ đâu đề mục lại là viết một bài văn.
Vài hôm sau, công ty bảo hiểm thông báo đến tôi là tôi đã đậu bài thi viết, cần phải tham gia chương trình huấn luyện.
Đợi đến khi tôi đi đến địa điểm huấn luyện với lòng tự tin, mới phát hiện năm sáu mươi người đó căn bản chẳng thiếu một ai, họ cũng đang chờ đợi được huấn luyện như tôi. Nội dung đào tạo gồm có: hợp tác đoàn thể, thi thố trí nhớ và khả năng trình bày, nếu thông qua hết thì sẽ trở thành một trong 500 nhân viên nghiệp vụ mới xuất sắc nhất trên thế giới.
Tôi nói với người điểm danh: “Tôi không phải ứng tuyển nhân viên nghiệp vụ, tôi xin làm thư ký.”
Đối phương trả lời tôi với nụ cười nghề nghiệp: “Trong công ty của chúng tôi, thư ký cũng phải có kiến thức về nghiệp vụ. Hơn nữa cô thích hợp làm văn phòng hay làm nghiêp vụ còn phải căn cứ vào thành tích.”
Tôi ngơ ngẩn, gật đầu.
Sau khi học thuộc lòng một cách máy móc hàng loạt tên gọi của những căn bệnh, vị huấn luyện viên tinh thần phấn chấn đang đứng trên sân khấu kia lại kêu gọi mọi người cùng hô lớn khẩu hiệu của công ty, và cũng chính trong lúc này, tôi đã lẻn chạy trốn ra ngoài.
Tôi nói với Bạch Lâm: “Thật là khủng khiếp, mình còn tưởng đã đi nhầm vào hội tuyển sales chứ.”
Những công ty đó không phải yêu cầu tuổi tác thì là yêu cầu kinh nghiệm làm việc, chẳng xét thêm điều kiện nào khác.
Công ty thứ hai là một công ty ngoại thương, đối phương bảo tôi hãy tự giới thiệu về mình, hỏi tôi một số vấn đề về tương lai và cơ hội của công ty, lại hỏi: “Tại sao tốt nghiệp lâu vậy rồi đến bây giờ mới nghĩ đến phải tìm việc làm?”
“Ờ….” Tôi cứng họng.
“Có thể nói về ấn tượng sâu đậm nhất của cô về thất bại gần đây nhất của mình không?” Sau đó lại hỏi, “Cô đã giải quyết nó như thế nào?”
“Ờ…” Tôi lại cứng họng, trong đầu đột nhiên xuất hiện hình bóng của Mộ Thừa Hòa. Trắc trở lớn nhất trong đời tôi đều xảy ra trên người của ai kia, cứ nghĩ đến anh ấy là tôi lại không biết phải làm sao. Như bị người khác nhìn trộm tâm tư của mình vậy, mặt của tôi đỏ lên, cuối cùng lại phun ra một câu cực kỳ ngớ ngẩn, “Tôi có thể không nói không?”
Và rồi, người ta không còn hỏi tôi thêm nữa.
Khi tôi kể lại với Bạch Lâm, nó đã cười “phụt ~” ra ngoài.
Nó nói: “Đáng lẽ cậu phải thành thật nói ra, không chừng người ta còn cảm thấy cậu là một nhân tài đấy.”
Tôi hỏi: “Lý do?”
Bạch Lâm nói: “Cậu đối với Mộ Thừa Hòa phải nói là chiến bại chiến tiếp, càng chiến càng dũng cảm, nếu cho cậu vào bộ phận marketing của công ty, không phải nhân tài thì là gì.”
Sau đó, Bạch Lâm đã tìm được cho tôi thông tin tuyển dụng của một công ty thương mại và mậu dịch ở trên mạng, tôi cẩn thẩn viết đơn xin việc, rồi gửi kèm qua đó lý lịch của mình, xong hết mọi việc mới rời nhà Bạch Lâm.
“Hay là, ở lại đây đi, dù gì cậu cũng chưa phải đi làm.” Bạch Lâm nói.
“Lát nữa sư huynh về, để anh ấy phải ngủ dưới đất thì mình ngại lắm.” Nói xong, tôi chào tạm biệt nó rồi ra đón xe buýt về nhà.
Từ bến xe về đến nhà của tôi còn phải đi một đoạn đường, tôi đeo tai nghe vào, không nghĩ ngợi gì nhiều thì đã rẽ vào con đường tắt lúc trước thường đi. Đi được nửa đoạn mới chợt nhớ ra sáng nay mình đã tự nói ban đêm không nên đi vào đây. Vì hai hôm nay đang giải tỏa, cửa tiệm ở hai bên đường hầu hết đã dọn đi cả rồi.
Đèn đường hơi tối, vách tường và nóc nhà đã bị dỡ hết một nửa.
Tôi dừng lại, nhìn trước nhìn sau, hai đầu đều xa như nhau. Lúc này, có người chạy xe đạp từ phía sau vượt lên, chớp mắt đã biến mất ở đằng trước, chỉ còn nghe thấy tiếng chuông xe đạp leng keng của người đó.
Do dự một hồi, tôi quyết định đi tiếp. Được vài bước, cảm thấy phía sau có động tĩnh gì đó, liền quay lại nhìn, phát hiện ở góc tường có một bóng người xẹt qua một cái, thấy dợn tóc gáy, tôi liền đi nhanh hơn, vừa đi còn vừa ngoảnh đầu lại nhìn. Không có gì nữa. Nỗi sợ hãi dần dần lan khắp người, tôi lấy tai nghe xuống, càng đi càng nhanh, càng đi càng nhanh, cuối cùng vắt chân lên chạy hì hục về nhà.
Ban đêm, nằm ngủ trên giường, thấp thoáng như nghe thấy tiếng động lạ thường từ đâu đó.
Tôi ngóng tai lên, hình như có người thật, tim càng đập càng mạnh, tôi nằm trên giường nín thở lại, tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh. Không phải phòng khách. Là trong bếp!
Lúc trước mẹ từng dạy tôi, người đến trộm cắp có thể chia làm hai tình huống.
Thứ nhất là đối phương đã vào phòng, đã ở bên cạnh mình, như vậy thì cho dù đã thức dậy, mình cũng phải vờ như còn đang ngủ.
“Lỡ như người ta đâm con thì sao?” Tôi hỏi mẹ.
“Thông thường khi vào nhà ăn trộm, người ta đều không muốn giết người, trừ phi bị ép đến đường cùng.” Mẹ giải thích, “Nhưng nếu người ta đến là để hành hung, vậy thì cách này không dùng được.”
Thứ hai là đối phương vẫn chưa vào phòng, hoặc đã đến bước thu dọn chuẩn bị rời khỏi, ta có thể đột nhiên nói lớn gì đó hoặc mở đèn lên, như vậy đối phương sẽ hoảng hồn bỏ chạy. Vì thế mà thông thường khi đi vệ sinh buổi tối, cho dù có nhìn thấy đường đi nữa, mẹ cũng bắt tôi phải mở đèn. Một là để tránh bị đụng đầu, hai là nếu có người xấu đang nấp ở góc nào đó thì cũng có thể nhìn thấy.
Mẹ nói: “Mục đích mở đèn lên là để nói cho đối phương biết, có người dậy rồi, mau đi đi.”
Nhưng kiến thức an toàn mà mẹ dạy cho tôi từ nhỏ đến lúc này lại không dùng được. Mẹ không chỉ cho tôi cách phán đoán người đó vào nhà để hành hung hay là để ăn trộm. Cũng không nói động tĩnh như thế này là đã vào nhà hay là đang chuẩn bị rời khỏi.
Tôi ngồi dậy thật cẩn thận, sau đó rón rén đi chân không đến cửa phòng áp tai lên cửa nghe ngóng. Bên nhà bếp có tiếng động, hình như đối phương đang cậy cửa. Tôi quyết định mở đèn phòng ngủ lên.
Tiếng động đó tức thì ngưng bặt.
Sau đó tôi kêu lớn: “Anh hai, anh đi vệ sinh à?” Sau đó còn cố tình làm ra chút tiếng động, rồi tắt đèn, đứng im lặng trong bóng tối một hồi thật lâu, sau khi xác định ngoài kia đã hoàn toàn không còn động tĩnh, tôi khẽ mở cửa ra mò vào bếp mở đèn.
Bên ngoài nhà bếp là lang cang tự do, trung gian có cánh cửa sắt ngăn lại. Đang trong mùa hè, lại ở lầu 4, do đó tôi thỉnh thoảng mới khóa cánh cửa này lại. Nhưng lúc nãy trước khi ngủ, ma sai quỷ khiến thế nào ấy tôi lại đã khóa nó lại, và đúng lúc nó đã ngăn cản bước chân của người khi nãy. Có lẽ tiếng động làm tôi thức tỉnh kia là âm thanh do hắn cố cậy cánh cửa này. Con dao dùng để cắt dưa vốn dĩ đặt trên máy giặt, giờ đây lại đang nằm ở dưới đất ngay cạnh cửa.
Toàn thân tôi run rẩy, lập tức bật hết đèn lên rồi lấy điện thoại ra gọi cho bảo vệ.
Động tĩnh của bảo vệ lớn quá, làm kinh động đến hàng xóm xung quanh.
Dì sống ở lầu 1 đã chỉ vào mũi người quản lý nói: “Mấy người quản lý thế nào đấy hả? Mới tháng trước lầu kế bên kia đã bị trộm một lần, mấy người còn bảo đảm với chúng tôi sẽ gia tăng người tuần tra.”
Một ông chú lại nói: “Thu phí bảo vệ cao như vậy, có làm việc không chứ?”
Người quản lý bảo an cười trừ nói: “Làm, làm chứ, lát nữa công an đến chúng ta sẽ cùng đi xem lại băng thu hình.”
Một hàng xóm khác nói: “Tiểu Tiết à, cô ở lầu 3 cũng không bị gì, không chừng bọn trộm thấy cháu sống một mình nên mới lẻn lên đây đấy.”
Người bên cạnh gật đầu: “Phải đó, cháu phải cẩn thận một chút, hay là gắn một cái cửa sổ chống trộm tàng hình đi.”
Thế là các cô chú bác nhiệt tâm đã thay phiên nhau nghị luận. Một lúc sau, công an đến, rồi đi. Cuối cùng chỉ còn lại một mình tôi, và đồng hồ cũng đã chỉ 4 giờ sáng.
Tôi muốn gọi điện cho mẹ, nhưng nhớ lại nét mặt của mẹ khi lo lắng cho tôi lần trước, đành thôi. Ngồi một mình trong căn phòng rộng, xung quanh yên ắng đến đáng sợ. Đôi mắt tự nhiên nhìn về hướng nhà bếp, cứ sợ có người nào đó sẽ nhảy ra. Cuối cùng tôi cũng không kìm được sự sợ hãi, gọi điện cho Bạch Lâm. Nửa tiếng sau, sư huynh và Bạch Lâm cùng xuất hiện.
Bạch Lâm vừa quan sát hiện trường vừa kêu lên kinh sợ: “Quá nguy hiểm rồi! Quá nguy hiểm rồi!”
Sư huynh Lý lại kiểm tra cửa phòng cho tôi một lần nữa.
Bạch Lâm ôm lấy tôi nói: “Vậy đi, mình dọn qua đây ở với cậu.”
Sư huynh Lý nói: “Thôi đi, lỡ có người xấu đến, hai người ở cùng nhau cũng vậy thôi.”
Bạch Lâm quay qua nói với sư huynh: “Hay là anh cũng qua đây đi.”
Sư huynh nhìn tôi một cái, do dự: “Vậy…. không hay lắm thì phải.”
Tôi hiểu ý của sư huynh, một người đàn ông sống chung với hai cô gái, sợ người ta đàm tiếu cũng là lẽ thường tình. Huống chi anh ấy và Bạch Lâm khó khăn lắm mới có được thế giới hai người như bây giờ, tôi xen vào thì không hậu đạo cho lắm.
Thế nên tôi đã nói: “Bỏ đi, nhà mình cách xa chỗ cậu làm lắm.”
Bạch Lâm hỏi: “Vậy phải làm sao?”
Tôi nói: “Mình không sợ. Cùng lắm ngày mai mình gọi người ta đến gắn cửa sổ chống trộm.”
Bạch Lâm lại hỏi: “Quản lý chỗ này có cho không?”
Tôi nói: “Khu này nhỏ như vậy, có gì mà không cho chứ, lầu dưới cũng gắn rồi.”
Tìm đủ mọi lời, cuối cùng mới thuyết phục được Bạch Lâm.
Đêm hôm sau, lại chỉ còn một mình tôi. Trước khi ngủ, tôi kiểm tra toàn bộ cửa sổ, khóa thật cẩn thận mọi ngóc ngách. Đại khái là vì đêm qua cơ hồ không chợp mắt, do đó hôm nay chỉ vừa đặt lưng xuống giường thì tôi đã ngủ. Trước khi chợp mắt tôi còn mơ hồ nghĩ rằng, nếu tôi chết đi như vậy