Trong một đêm cô đơn lại đặc biệt như thế, lại có anh ấy ở bên cạnh.
Tôi không cao thượng thánh thiện, cũng không có lòng tự tôn mãnh liệt, do đó đối với sự xuất hiện của Mộ Thừa Hòa, cho dù là vì đồng tình hay là tội nghiệp, tôi cũng thấy ngọt như đường.
Dẫu cho đó là giả tượng do tôi tự ảo hóa ra, tôi cũng mặc kệ.
Khóe môi của anh ấy hơi cong lên, tay thọt vào túi áo măng tô lấy ra một bình rượu, rồi quơ qua lại trước mặt tôi, “Quà năm mới, Vodka mà ai đó mơ ước đã lâu.”
Tôi hứng khởi huýt lên một tiếng.
Quà năm mới này, tôi thích!
“Thầy mời em uống thật à?” Tôi cười thích thú.
“Đương nhiên rồi, tôi nói là làm mà.”
Sau đó, như là làm ảo thuật vậy, hắn lại lấy ra một chiếc ly thủy tinh nhỏ, mở nắp bình, rót ra 2/3 ly.
Hắn nói: “Lúc trước có người bạn nói với tôi, cách uống thuần túy nhất của Vodka là phải dùng loại ly này, thêm ít đá vào, ngoài ra không cần thêm gì khác, sau đó hớp một hơi vào bụng.”
Tôi thèm rồi, đưa mắt nhìn hắn khao khát.
Hắn cầm ly lên để gần mũi ngửi một cái, rồi đưa cho tôi.
Tôi đón lấy, rồi làm như cách hắn nói vậy, ngẩng cao đầu hớp hết một hơi. Đột nhiên cảm nhận được một vị giác thuần khiết, mát lạnh đọng lại trên đầu lưỡi, ngay sau đó, một ngọn lửa nóng ập đến xông phá sự mát lạnh này, đi vào thực quản xuống bao tử, cuối cùng khí rượu xông lên mũi, làm nước mắt tôi tuôn ra.
Tôi nhăn nhó mặt mày, hai tay bịt mũi lại, hít sâu một hơi, bỗng dưng cảm thấy buồng tim rộng mở, thoải mái lạ thường. Mạch máu trong tứ chi cũng ấm nóng hẳn.
“A! Đã thật!” Tôi hét lên, “Thêm ly nữa!”
Mộ Thừa Hòa giật ly lại, “Không được, em mà uống say, thì tôi đúng thật là chuốc khổ vào thân đó.”
Tôi nhíu mày, “Một chút chút thôi mà.”
Hắn cầm chai rượu, lắc đầu.
Tôi mặt dày tiếp tục cầu xin, giơ ngón trỏ và ngón cái lên hình dung một mức độ ti tí, “Một chút chút thôi.”
Hắn cười: “Sự cuốn quýt giữa băng và hỏa?”
Tôi gật đầu, “Thầy chưa uống qua thật sao?”
“Phải đó. Nồng độ rượu cao nhất mà tôi từng uống chính là bia.”
“Không thể nào.” Hóa ra, thiên tài cũng có lúc phế tài.
“Hay là….” Hắn nói, “Tôi thử?”
“Được được, đúng lúc có thể uống chung với em, hai người uống có ý nghĩa hơn.” Tôi xúi giục.
Mộ Thừa Hòa rót ra một ít rượu. Phải nói đây đúng thật là một tí tí, cơ hồ chỉ vừa đủ lót đầy một lớp mỏng ở đáy ly.
Hắn nghiêng đầu nhìn nó, rồi lại nhìn tôi.
“Tôi uống thật đó nha.” Nét mặt đó giống y như đứa trẻ đang làm việc xấu sau lưng người lớn vậy.
“Ừm.” Tôi gật đầu.
Hắn nhắm mắt lại, từ từ nuốt dịch thể đó vào, đôi chân mày đẹp của ngày thường lập tức nhíu lại, sau đó tiếng ho sặc sụa rạch phá bầu không khí đêm yên tĩnh.
Tôi vội vã vỗ lưng cho hắn.
Lát sau, hắn mới bình thường trở lại, liền lập tức phun ra một câu nói vô cùng trẻ con.
“Khó uống quá!”
Chỉ trong chớp mắt, tửu tinh đã phát huy tác dụng trong người hắn, gò má ửng đỏ. Dưới sự hô ứng của màu da như thế, đôi mắt màu nâu ấy càng đẹp như trong tranh.
(6)
Tôi đứng lên, đi đến bên lan can, nhìn nước sông dưới con đê, tôi lấy hết dũng khí quay lại nói lớn: “Thầy Mộ, thầy có thể kể cho em nghe về chuyện của thầy không?”
Hắn đứng dậy, đến gần tôi, “Về chuyện gì?”
“Chuyện gì cũng được, chuyện lúc nhỏ, lúc đi du học, lúc đi làm, lúc yêu.” Tôi sợ hắn không chịu, lập tức bổ sung thêm, “Để cho công bằng, thầy cũng có thể hỏi em.”
“Hỏi em cái gì?”
“Rất nhiều mà. Ví dụ như lúc nhỏ em rất nghịch ngợm, mỗi lần làm sai chuyện gì, mẹ đều cầm roi mây đánh em, trước khi đánh còn bắt em phải tự nói, muốn đánh bao nhiêu roi nữa.”
Hắn cười, “Vậy thì mẹ em cũng dân chủ thật.”
“Gì chứ, đó là ngụy dân chủ. Khi mới bắt đầu, em nói: ‘mẹ đánh con một cái nhẹ nhẹ thôi là được rồi ạ’. Nhưng kết quả không chỉ không được như vậy, còn bị nói là không biết nhận ra lỗi sai của mình, thế là hình phạt càng nặng hơn. Cuối cùng chẳng phải vẫn là mẹ làm chủ hết sao.”
“Chả trách bây giờ mỗi lần phạm sai lầm, ý thức nhận lỗi của em mạnh mẽ đến vậy, hóa ra là được huấn luyện như thế à.” Hắn nói.
Tôi biết, hắn đang nói lần leo tường của tôi với Bạch Lâm.
Rồi cũng trong tức thì, tôi nhận ra một vấn đề. Vốn dĩ là tôi hỏi chuyện mà, sao biến thành tôi bị hỏi rồi?
Tôi nói: “Rồi nhé, bây giờ đến lượt thầy.”
“Em muốn nghe chuyện gì?”
Thật ra, tất cả những gì liên quan đến anh ấy tôi đều muốn biết, nhưng làm người không được tham lam như vậy, nếu không sẽ không nắm được gì cả.
Nói gì nhỉ?
Lúc nhỏ? Phải chăng cũng u buồn như tôi?
Công việc? Có khi nào là cơ mật quân sự?
Chuyện tình cảm? Có khi nào sẽ đột ngột có một sư mẫu nhảy ra, làm tôi muốn nhảy sông tự vẫn?
Thế là, tôi chọn một đề tài ít mang tính nhạy cảm nhất, “Nói chuyện ở bên Nga của thầy đi, bên đó chắc lạnh hơn nước ta nhiều lắm nhỉ?”
“Ừm. Hơn nữa lúc mới qua đó, ngôn ngữ chưa thành thạo, chỉ có thể sống bằng tiền học bổng ít ỏi, cuộc sống khá là vất vả. Sau này quen rồi thì ra ngoài thông dịch cho người Trung Quốc để kiếm tiền làm thêm.”
“Tổng cộng là thầy đã sống ở bên đó bao lâu? Đều ở Moscow sao?”
Hắn nói: “Tôi sống ở Moscow gần 8 năm, sau đó đến St. Petersburg một năm mấy.”
“Thành phố nào đẹp hơn?”
“St. Petersburg đẹp.” Hắn nói, “Nó ở gần vòng Bắc Cực, vào mùa hè, ban đêm bầu trời cơ hồ không hề tối, đến buổi bình minh, ánh sáng mờ dịu trải khắp một khung trời xanh, có một cảm giác rất diệu kỳ. Thậm chí vào một số thời tiết còn có thể nhìn thấy Bắc Cực quang nữa.”
“Đẹp hết chỗ chê. Nghe nói nhìn thấy Bắc Cực quang chính là nhìn thấy đôi mắt của Thượng Đế.”
“Đôi mắt của Thượng Đế?”
“Đó chỉ là truyền thuyết thôi. Nếu giải thích theo khoa học, đó là cơn bão từ trường giữa mặt trời và trái đất.”
“Nhà khoa học đúng là không lãng mạn.” Tôi chê.
Hắn bất lực bật cười.
Tôi im lặng lúc lâu, lầm bầm: “Nếu thật sự là đôi mắt của Thượng Đế thì hay quá, em muốn đích thân đến đó xem, sau đó hỏi Thượng Đế, ba của em ở thiên đàng có khỏe không, khi nào có thể trở về.”
Hắn nghe xong, nhìn tôi rất lâu, không biết nói gì.
“Em đùa thôi,” Tôi xua tay, “Em vô cùng kiên định tin tưởng chủ nghĩa cộng sản đấy.”
Những đoạn công lộ ở khu Lâm Giang thế này được thiết đặt làm địa điểm bắn pháo bông. Thời gian từng phút trôi qua, người đến bắn pháo bông bên bờ sông cũng ngày càng nhiều. Sau 11 giờ, ta có thể dùng hai từ “bão người” để hình dung.
Rất nhiều người đều từ bỏ phần cuối cùng của tiết mục “Đêm Xuân” để ra đây bắn pháo bông.
Hai chúng tôi đi trong dòng người, tiếng pháo đùng đùng, cơ hồ phải hét vào tai nhau mới nghe rõ được đối phương.
Khi đi ngang một quán bên đường, người đó hỏi tôi: “Có muốn đốt pháo hay bắn pháo bông không?”
Tôi lắc đầu.
Trò pháo bông này bán vào giờ này mắc muốn chết. Những người buôn bán đều mang tâm thái ‘một năm không khai trương, khai trương dùng một năm’ để làm ăn. Đến một người chém một người, đến hai người chém một cặp.
Tôi không bao giờ chơi trò này.
Nghĩ thế, tôi mới phát hiện, hóa ra mình cũng là một người không lãng mạn.
“Tôi còn tưởng, trẻ con đều thích trò này chứ.”
Tôi đứng nghiêm, quay lại nhìn hắn, nhấn mạnh thêm lần nữa: “Em không phải trẻ con.”
Đúng ngay lúc nói những lời này, phía sau có một người đụng vào tôi, tôi mất thăng bằng ngã thẳng ra phía trước. Mộ Thừa Hòa giang tay ra ôm lấy tôi.
Người phụ nữ phía sau vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi! Xin lỗi!”
Người đàn ông bên cạnh cô trách móc: “Đã bảo đừng quậy mà không chịu nghe!”
Tôi xua tay nói: “Không sao đâu, tại tôi bất cẩn thôi.” Thật ra tôi cũng có chỗ không đúng, tết sắp tới rồi nếu làm cho vợ chồng người cãi nhau thì không hay.
“Giáo sư Mộ.” Người đàn ông đó nhìn thấy Mộ Thừa Hòa bên cạnh tôi.
Mộ Thừa Hòa nghe gọi thì nhìn qua, mỉm cười nói: “Hóa ra là ông Lệ.” Khi nói những lời này, tay trái của hắn đã nhẹ nhàng buông tôi ra.
Hai người bắt tay nhau chúc tết vài câu rồi chào tạm biệt. Đối phương không có giới thiệu người phụ nữ bên cạnh mình, Mộ Thừa Hòa cũng không giới thiệu tôi.
Sau khi chia tay họ, tôi quay lại nhìn hai người ấy. Cảm giác mà người đàn ông đó mang đến cho tôi là… cao ngạo, nhưng Mộ Thừa Hòa lại thấy khác.
Tôi có hơi khinh thường, “Là ai vậy?”
“Chúng tôi đang nghiên cứu một chuyên mục, ông ấy là người tài trợ.”
“Còn người kế bên?”
“Không quen. Chắc là vợ ông ấy chăng.”
“Sao lại dữ dằn với vợ mình như vậy chứ!”
Mộ Thừa Hòa cũng bắt chước tôi quay lại nhìn họ, nói đều đều: “Có những chuyện, biểu hiện bên ngoài và bản chất bên trong là khác nhau.”
“Sao thầy biết không giống nhau?”
“Nhờ quan sát.”
“Quan sát?”
Tôi nhìn bóng lưng của hai người đó, nghiên cứu một hồi, rồi nói trong hồ nghi: “Chân của ông ấy có vấn đề?”
“Ừm. Lần trước khi đến trường, tôi thấy ông ấy ngồi xe lăn.”
“Chân không tiện mà cũng cùng vợ ra đây bắn pháo bông à?”
“Cho nên mới nói, có những người, bản chất bên trong không giống với chúng ta nhìn thấy họ bên ngoài.”
Tôi cười, hiểu ra rồi. Lát sau tôi nói: “Thầy nói xem, chúng ta đứng đây tám chuyện của người ta, có khi nào người ta cũng đang tám mình không?”
“Chúng ta làm gì có tám chuyện của người khác? Rõ ràng là đang rất nghiêm túc thảo luận mối liên hệ bên trong giữa tình yêu và biểu hiện bên ngoài.” Khi nói những lời này, mặt của hắn bình thường vô cùng, hoàn toàn là một nét mặt vô tội lương thiện.
E là trên đời này cũng chỉ có loại người như hắn, nói chuyện phiến của người khác ở sau lưng người khác mà còn có thể lý lẽ hùng hồn như vậy thôi.
Suýt nữa thì tôi đã quên mất, hắn là ai chứ, hắn là Mộ Thừa Hòa đã từng bao lần khiến tôi tức điên muốn giết người.
(7)
Vài phút cuối cùng trước khi đỗ chuông, chúng tôi cũng đã đi được đến Quảng trường Tân Giang. Quảng trường nằm ngay tại điểm giao nhau giữa hai sông nam – bắc, có một bộ phận nhỏ là phần cầu treo, do đó khi đứng bên tay vịn nhìn xuống chân mình, có thể nhìn thấy dòng nước đùn chảy, mang đến cảm giác như đang ngồi trên thuyền.
Ở một góc của quảng trường là một lầu chuông rất to, rất nhiều người đều đang ngẩng cao đầu chờ đợi nghênh đón giây phút đếm ngược năm mới.
Lúc này là lúc pháo bông bắn nhiều nhất, từng đóa pháo hoa lung linh vút thẳng lên trời, liên tục nhau. Thậm chí khiến người ta không dám nhìn thẳng lên trời để tránh tàn khói rơi vào mắt.
Nhìn những pháo bông bay lên như thế, tôi chợt nhớ ra câu hỏi của Bành Vũ. “Thầy Mộ.”
“Hmm?” Hắn đáp lại tôi, nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào chỗ khác.
“Máy bay bay lên được là nhờ cái định luật Benu gì đó, vậy….”
” Bernoulli.” Hắn nói.
“Vậy khi máy bay làm động tác lộn ngược, mặt trên và dưới của cánh máy bay sẽ đảo ngược, vậy tại sao nó lại không bị rơi xuống?”