Y Vịnh Tình ngồi trên ghế ở công viên xoa xoa đôi chân đau.
Cô sắp bị vị mãnh sư trong nhà ép phát điên rồi, mỗi ngày đều nhìn chằm chằm bọn họ đi tìm người, làm cho bọn họ không có cả thời gian thở. Mặc dù cô cũng rất lo lắng cho sự an nguy của bạn tốt nhưng mà nếu còn tiếp tục như vậy, còn chưa tìm được Tưởng Huân thì vài người trong bọn họ đã bị ông chủ làm cho mệt chết.
Cô bị phân công đến địa bàn trung nam bộ tìm đã hơn nửa tháng, thật ra nếu lấy thế lực và nhân lực của công ty bảo an Thần Lệnh Đặc Câu, muốn tìm một cô gái không phải là một chuyện khó khăn, nhưng nếu đối phương là Tưởng Huân, người đã từng được huấn luyện nhiều năm thì là một chuyện khác.
Trong nội thành trung nam bộ cộng lại cũng có khoảng trăm vạn hộ dân, cho dù bọn họ có đi tìm từng nhà một cũng không nhất định sẽ tìm được Tưởng Huân.
“Ai!” Y Vịnh Tình âm thầm oán bạn tốt tàn nhẫn, cô ấy lại có thể chơi trò chơi mất tích.
Cô nhàm chán nhìn dòng người đi lại ở phía đối diện, ánh mắt đột nhiên liếc thấy một bóng dáng quen thuộc.
Y Vịnh Tình lấy điện thoại ấn một dãy số, ông trời không phụ lòng người, niềm vui này làm cô gọi điện bàn tay vẫn còn run run.
“Em đã tìm được cô ấy…..” Cô đi xuyên qua làn xe, báo với một người khác về vị trí của mình sau đó cúp điện thoại.
Ôn Tưởng Huân cầm một túi hoa quả lớn đi ra khỏi siêu thị, mới đi được vài bước thì bị một bóng người chặn lại.
“Vịnh Tình?”
Y Vịnh Tình nhìn thấy bạn tốt bình an vô sự thì lo lắng mấy ngày nay cũng dỡ xuống, cô nghẹn ngào nói: “Cậu lại còn gọi tên tớ, cậu có biết cậu làm mọi người đề lo lắng đến hỏng người không?”
“Xin lỗi.”
“Cậu chỉ có thể nói ra ba chữ đó thôi sao?” Nhưng mà đúng là cô ấy thiếu những người quan tâm đến cô ấy một câu xin lỗi, “Trở về với tớ, mọi người đều rất lo lắng cho cậu.”
Ôn Tưởng Huân lắc người né tránh Y Vịnh Tình cầm tay cô, cô áy náy không dám nhìn thẳng vào ánh mắt bạn tốt.
“Tớ luôn luôn giấu diếm mọi người, mọi người không cần để ý đến tớ, tớ sẽ không trở về cùng cậu.”
“Mọi người đã ở cùng nhau lâu như vậy, chẳng lẽ chúng tớ không thể cảm thông cho nỗi khổ của cậu được sao? Đối với cậu chúng tớ đều cảm thấy đau lòng, ông chủ cũng rất lo lắng cho cậu, cậu trở về với tớ đi, ông chủ nhất định sẽ không xử phạt cậu.” Khi cô về đến Đài Loan, nghe được tin tức Tưởng Huân mang thai nhưng đã bị sảy thai, cho dù cô tức giận Tưởng Huân không nghĩa khí, một mình yên lặng chịu đựng đau lòng nhưng mà cô lại đau lòng không thôi.
“Ông chủ……” Nguyên nhân cô không chịu trở về chính là vì anh, chỉ là cô không sợ bị anh trách cứ, cô chỉ muốn kết thúc tất cả với anh.
“Cậu nói xem rốt cuộc là ai khi dễ cậu? Mọi người nhất định sẽ lấy lại công đạo cho cậu, với năng lực của bọn tớ với quyền uy của Viêm gia, cam đoan kẻ bạc tình kia sẽ rất thê thảm.”
“Anh ấy không phải là kẻ bạc tình, anh ấy chỉ là……..” không yêu cô mà thôi. Y Vịnh Tình nghe vậy thì bĩu môi, tại sao đến bây giờ cô vẫn không hiểu được tại sao Tưởng Huân lại cố chấp như vậy, đến nước này còn nói chuyện thay cho cái tên cặn bã đó.
“Tớ mặc kệ, dù sao hôm nay cậu nhất định phải trở về với tớ.” Nếu có thể, cô sẽ không để ý mà mạnh bạo với Tưởng Huân.
“Tớ thật sự không muốn trở về, cậu có thể làm như không gặp tớ được không?”
“Không thể.” Cô thật sự rất giận Tưởng Huân không tìm bọn họ để chia sẻ, dù sao cô cũng đã báo cho mọi người, nếu Tưởng Huân hy vọng mọi người dùng phương thức nghênh đón mẹ để đưa cô ấy về thì nhất định những người khác cũng không có dị nghị gì.
Ôn Tưởng Huân xiết chặt túi rau quả trong tay, vất vả lắm cô mới có dũng khí buông bỏ tất cả để rời đi, không dễ dàng gì mới có cuộc sống đơn thuần vui vẻ như bây giờ, cô thật sự không muốn trở về với cuộc sống hàng đêm lấy nước mắt rửa mặt, còn phải chịu đựng mỗi ngày nhìn người đàn ông mà mình yêu âu yếm ngọt ngào với một cô gái khác.
Tuy rằng chuyện cô sắp làm không nghĩa khí, cũng phải xin lỗi Vịnh Tình vì sự quan tâm của cô ấy, nhưng mà cô bất đắc dĩ mới phải đưa ra hạ sách này, cô hy vọng Y Vịnh Tình sẽ thông cảm cho cô.
“Làm sao cậu lại đến Đài Nam?” Giọng nói Ôn Tưởng Huân đột nhiên bình tĩnh, khóe miệng cũng nở nụ cười.
Y Vịnh Tình thấy thái độ của cô cũng mềm hơn thì giọng nói cũng mềm xuống.
“Với năng lực của “Thần Lệnh” tìm toàn bộ Đài Loan một lần, cậu cảm thấy tớ ở chỗ này rất kỳ quái sao?” Ôn Tưởng Huân sửng sốt, tại sao cô lại cảm giác chính mình như là tội phạm bị truy nã?
Chẳng lẽ cô nhất định trốn không thoát sao? Không, cho dù mỗi ngày bị truy đuổi thì cô cũng không muốn tôn nghiêm và tình yêu của mình lại bị giẫm lên.
“Thật xin lỗi, thời gian gần đây cậu đã rất vất vả.”
“Câu nói xin lỗi này cậu hãy về nói với anh tớ, Đông Minh và các thành viên trong công ty đi.”
“Mọi người đều trở lại sao?” Có cần phải lao sư động chúng như vậy không? Cô chẳng qua chỉ là một người bạn giường mà thôi, không phải sao?
“Giờ cậu mới biết sao, mọi người đều bị cậu dọa điên rồi.” Không chỉ vì sự mất tích của cô ấy, mà còn vì tin tức cô ấy mang thai sinh non.
“Xin lỗi, tớ đã biết sai rồi.”
“Cậu biết chính mình không đúng là tốt rồi, dù sao quan trọng là cậu đã bình anh vô sự, nếu thật sự cậu muốn xin lỗi tớ thì cậu phải đi dạo phố cùng tớ, không được than mệt.” Dù sao cũng là bạn tốt, làm sao có thể thực sự giận cô ấy được, có thì cũng là xuất phát từ quan tâm.
“Tớ sẽ để cho cậu có cơ hội dạo phố mua đồ một phen, nhưng mà…….” Ôn Tưởng Huân bắt được thời cơ Y Vịnh Tình hoàn toàn thả lỏng cảnh giới, nhìn vào đôi mắt cô ấy, “Nhưng mà có chuyện cần cậu giúp đỡ, sau khi trở về cậu phải quên hoàn toàn chuyện gặp được tớ.”
“Tưởng Huân, cậu…….” Y Vịnh Tình ý chí kinh người muốn động nhưng chỉ tiếc Ôn Tưởng Huân đã nhanh chóng tranh thủ lúc cô thả lỏng người hạ lệnh chỉ thôi miên.
“Cậu lần tìm toàn bộ Đài Nam đều không tìm được tớ, cho nên lát nữa cậu có thể về Đài Bắc, sau khi đèn xanh bật, chỉ lệnh thôi miên chính thức khởi động.”
※ ※ ※
Ôn Tưởng Huân cầm một túi thức ăn nóng trở về nhà, chuẩn bị ăn tối cùng với cha mẹ thân yêu, hưởng thụ cuộc sống đơn thuần thích ý.
Thật ra cha mẹ trong lời cô nói không có một chút quan hệ nào với cô, sau khi rời khỏi Viêm gia, vì lo lắng sẽ bại lộ hành tung, cô không dám sử dụng tài khoản ngân hàng, cô dùng số tiền trên người thuê một gian phòng nhỏ, chủ căn phòng đó là một đôi vợ chồng già hiền lành, sau khi cô chuyển đến ở, nhận được sự yêu thương chăm sóc của họ, cô có lòng riêng hy vọng bọn họ sẽ trở thành cha mẹ của cô, bởi vậy cô đã thôi miên bọn họ.
Cô tự mình bịa đặt ra một thân phận, thôi miên đôi vợ chồng già không con, để bọn họ nghĩ rằng cô là con gái ruột của bọn họ, cùng lấy một cái cớ để lừa gạt hàng xóm.
Cô biết việc làm của mình là không đứng đắn, cho nên cô càng thêm phụng dưỡng đôi vợ chồng già, trong lòng luôn coi bọn họ là cha mẹ ruột mà hiếu thuận.
“Cha mẹ, con mua mỳ thịt bò mà cha mẹ thích ăn nhất, hai người mau lại đây ăn đi.” Trong phòng trống trải, không có tiếng trả lời khiến Ôn Tưởng Huân cảm thấy kỳ quái.
Cô đi tới phòng khách, không nhìn thấy bóng dáng hai người tuổi già chỉ có một bóng dáng quen thuộc ngồi trên sofa đưa lưng về phía cô.
Bóng lưng này cô cực kỳ quen thuộc, Ôn Tưởng Huân theo bản năng muốn trốn đi, nhưng Viêm Ngưỡng Tu ở trên sofa động tác còn nhanh hơn cô, không đến vài giây cô đã bị anh bắt lại giữ trên sofa.
“Muốn chạy?” Ôn Tưởng Huân bị đặt ở dưới, ngoại trừ kinh ngạc còn có không hiểu, rõ ràng Vịnh Tình đã bị cô thôi miên, tại sao anh còn có thể tìm đến cô? Càng ghê tởm hơn là lòng cô không nhịn được rung động khi nhìn thấy anh, cô kinh ngạc nhận ra mình nhớ anh sâu đậm thế nào.
“Cha mẹ em đâu?” Cô khoác lên mình lớp ngụy trang lạnh lùng, không muốn để anh phát hiện ra tâm tình của mình.
Vất vả lắm anh mới tìm được cô, vậy mà cô mở miệng ra lại quan tâm những người râu ria, “Bọn họ không phải cha mẹ của em.”
Lòng Ôn Tưởng Huân co rút lại, “Anh đến đây để tạt nước lạnh vào người em sao?”
Cô thừa nhận cô rất đáng thương, sự bất an mất đi yêu thương khiến cô chỉ có thể dùng cách thôi miên để có được thứ cô khát vọng, nhưng mà anh có nhất thiết phải dùng lời nói như vậy để làm vỡ mộng đẹp của cô không?
“Em không thừa nhận em còn nợ anh một lời giải thích sao?”
“Mục đích của anh chỉ như vậy?” Cô còn tưởng rằng anh có chút quan tâm cô? Xem ra cô lại quá ngây thơ rồi.
“Em to gan lớn mật dám thôi miên Vịnh Tình, khiến cô ấy quên chuyện tìm được em.” Anh thực sự rất cố gắng mới kiềm chế được xúc động muốn bóp chết cô.
Ngày đó nghe được tin tốt mà Vịnh Tình báo về, mọi người đều vui mừng quá đỗi, trong đó có cả anh. Ai ngờ Vịnh Tình trở về một mình, khi hỏi cô thì cô lại không có chút ấn tượng nào, còn nói cái gì mà tìm toàn bộ Đài Nam cũng không thấy Tưởng Huân, lại càng không nhớ chuyện đã gọi điện về cho mọi người.
Hỏi cái gì cô cũng đều không biết, không ấn tượng, không giống với giả ngu thì chỉ có một khả năng, đó là cái cô gái chết tiệt kia vì trốn tránh bọn họ mà thôi miên bạn tốt của mình.
Cũng may khi Vịnh Tình gọi điện về cho bọn họ cho nên phạm vi tìm kiếm được thu hẹp lại, muốn tìm được cô chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay với anh.
“Em rất xin lỗi Vịnh Tình nhưng em thật sự không muốn trở về.” Cô cũng là bất đắc dĩ mới có thể đưa ra hạ sách đó.
“Em cố ý mang thai?” Anh không thể không đoán rằng đây là chút thủ đoạn cô sử dụng vì muốn hấp dẫn sự chú ý của anh.
“Em không phải là người nhàm chán như vậy.” Nhìn xem anh nghĩ cô trở thành một người như thế nào? Cô lựa chọn rời đi đúng là chính xác.
“Chết tiệt, tốt nhất không cần phải anh hỏi một câu em đáp một câu!”
“Cho tới nay anh có từng nghĩ sẽ nghe em nói sao? Em đã từng có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng bây giờ em đã không còn gì để nói.” Thái độ cô cường ngạnh nghiêng mặt, Viêm Ngưỡng Tu cầm tay cô lực đạo tăng lên.
Cô gái này…… lần đầu tiên trong đời anh có cảm giác vô lực, hơn nữa người này lại là cấp dưới của anh, bạn giường của anh.
“Hôm nay em với anh nói rõ mọi chuyện cho rõ ràng, em muốn nói cái gì anh cũng nghe.” Anh quyết định nhường cô một bước, dù sao người cũng đang ở đây, nghe cô nói mấy câu cũng được.
“Em không có gì để nói.” Cô bình tĩnh nhìn anh, đối với sự nhượng bộ của anh cô cũng không hiểu, chỉ là có nhiều điều quá cô không biết nói từ đâu.
“Nhìn anh như vậy không phải là muốn thôi miên anh chứ, em biết điều đó là vô ích.”
Lời nói của Viêm Ngưỡng Tu làm cô nở nụ cười khổ, đôi mắt mở to nhìn anh có chút đau thương.
“Nếu có thể thôi miên anh, em cũng muốn thôi miên để anh yêu em, nhưng tình yêu áp đặt như vậy em cũng không cần!”
“Rốt cuộc em đang nói cái gì?”
“Anh thật sự không biết hay giả bộ không biết, em yêu anh, yêu anh đã lâu thật lâu, sâu thật sâu.” Cô nhìn khuôn mặt cô yêu say đắm, ngụy trang bị sụp xuống.