ra phía ngoài đó nhìn, Phí Văn Kiệt đang cầm túi truyền nước biển trên tay, rồi dừng ngay lại trước mặt cô và Kiều Thận Ngôn.
Bởi vì được điều trị tức thời nên nhịp tim củaKiều Mẫn Hàng đã được khôi phục trở lại, rốt cuộc thì cũng đã không xảy ra kết cục kia, cái kết cục mà không một ai mong muốn. DiệpTri Ngã trút một hơi dài thở phào nhẹ nhõm. Tinh thần gắng sức chống cự suốt hai ngày dài đằng đẵng vừa qua giờ thì cuối cùng đã trở nên nhẹ nhõm được rất nhiều rồi. Nhưng khi tâm trạng nhẹ nhõm thảnh thơi thì cô bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mệt không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô được Kiều Thận Ngôn kéo đến khách sạn nghỉ ngơi dưỡng sức cả một buổi tối dài saubao thời gian kiệt sức vì vất vả lo lắng cho Kiều Mẫn Hàng. Đến buổi sáng sớm ngày thứ hai cô liền vội vã chạy ngay đến bệnh viện, muốn thay anh chăm sóc cho Kiều Mẫn Hàng để Kiều Thận Ngôn có thể quay về nhà nghỉngơi.
Ông Kiều Giám An và Phí Văn Kiệt cũng có mặt tại đây, không khí trong căn phòng bệnhlúc này vô cùng ảm đạm, thê lương. Ba ngườiđàn ông cùng đứng vây quanh chiếc giường nơi Kiều Mẫn Hàng đang nằm, mỗi người đều trong một bộ dạng và lộ ra những sắc mặt không giống nhau. Kiều Mẫn Hàng nhìn thấy Diệp Tri Ngã đang đứng trước cánh cửa phòng bệnh băn khoăn không biết nên vào hay lùi ra, đột nhiên giơ tay lên chỉ theo hướng của cô nói: “Nếu muốn kết hôn thì bảo anh trai và bác sỹ Diệpkết hôn, nói chung là con không kết hôn nữa.”
Mọi người đang trong trạng thái như thế nào đây? Diệp Tri Ngã cười gượng gạo đứnglui về phía đằng sau: “Cháu, một lúc nữa sẽ quay lại ạ…”
“Chị dâu!” Kiều Mẫn Hàng mỉm cười có ý muốn giữ cô lại, “Chị dâu đừng ra khỏi đây nhé, ba người bọn họ liên kết lại để răn dạy em đấy, chị mau đến đây nói đỡ giúp cho em đi chị. ”
Diệp Tri Ngã nhìn vào mắt Kiều Thận Ngôn, rồicười nhẹ và nói: “Chị đi ra tìm bác sỹ Đỗ đã nhé, hỏi anh ấy xem khi nào thì em có thể xuất viện được. ”
“Không cần gấp đâu, chị dâu mau vào đây với em đi. ”
Sắc mặt của Kiều Thận Ngôn lúc này rất khó coi, anh bước những bước dài tiến đến phía Diệp Tri Ngã đang đứng, kéo cô đi ra khỏi phòng và cùng xuống cầu thang. Diệp Tri Ngã không hiểu chuyện gì đang xảy ra vớihọ liền hỏi luôn: “Đã xảy ra chuyện gì vậy anh? Em gái anh, em ấy lại làm sao thế a?”
“Ai mà biết nó làm sao cơ chứ!”. Kiều Thận Ngôn lấy sức nhấn váo nút trong cầu thang máy, thời một tràng dài hơi, “Ba anh hôm nay đi đến bệnh viện và nói với nó về việc đã đặt xong khách sạn rồi, thế rồi nó tự nhiên đòi không tiến hành kết hôn nữa. ”
“Đòi không cho tiến hành kết hôn nữa là saochứ? Tại sao vậy hả anh?”
“Anh làm sao mà biết được, ba anh mê tín lắm, nói rằng bây giờ mà kết hôn là đã thông báo rộng rãi cho mọi người biết được rồi, thiếp mời dự lễ cưới cũng đã được phát đi hết cả rồi, thế mà lúc này nó lại không chịu kết hôn nữa chứ. ”
Diệp Tri Ngã cảm nhận rất rõ ràng thứ cảm giác này, trong những năm làm việc ở bệnh viện này, cô đã gặp rất nhiều người nhà bệnh nhân vì lo lắng hấp tấp cho bệnh nhânmà vội vã đâm đơn kiện cáo bệnh viện, không quan tâm là đông y hay tây y, không cần biết là thần tiên hay ma quỷ gì cả, chỉ cần có một tia hy vọng dù là rất nhỏ nhoi dù là hiếm hoi thì họ cũng nhất quyết không thể bỏ qua được. Diệp Tri Ngã nắm lấy cánh tay của Kiều Thận Ngôn và nói: “Hay là để em đi nói chuyện với em ấy xem sao, có thể có những chuyện em ấy không tiện nói cho mọi người biết, em cảm thấy em và em gái anh nóichuyện rất hợp với nhau. ”
Kiều Thận Ngôn nhìn vào mắt cô, lực bất tòng tâm gật đầu đồng ý: “Thế cũng tốt, làm phiền em nhiều quá rồi. ”
Diệp Tri Ngã mỉm cười: “Anh hãy về nhà nghỉ ngơi trước đi nhé, tắm rửa thay quần áo sạch sẽ đi, ngửi mùi thuốc lá nồng nặc bốc lên từ người anh thật không thể chịu đựng thêm được, khiếp quá. ”
Kiều Thận Ngôn cười và đi vào trong thang máy, vẫy vẫy tay chào tạm biệt Diệp Tri Ngã.
Diệp Tri Ngã đút hai tay vào túi áo khoác cô đang mặc trên người, nghĩ đến việc Phí Văn Kiệt vẫn còn đang đứng trong phòng bệnh này nên cô đi ra tìm Đỗ Quân trước. Đỗ Quân giờ đang giữ chức vụ phó chủ nhiệm trung tâm điều trị bệnh tim mạch. Ngoài việc xem xét các sổ sách lưu giữ thông tin theo dõi tình hình bệnh nhân và phụ trách đảm nhiệm các hạng mục nghiên cứu khoa học rathì anh còn thêm cả công việc mới nữa là điều hành quản lý trung tâm này. Khi Diệp Tri Ngã bước vào văn phòng làm việc của anh, nhìn thấy anh đang bận rộn gọi điện điều hành trực tiếp một tọa đàm nghiên cứu khoahọc. Cô nhìn anh và mỉm cười, đợi cho đến khi anh nói chuyện điện thoại xong xuôi mới giơ ngón tay cái lên ra hiệu: “Trông anh ngàycàng có tác phong của một nhà lãnh đạo chuyên nghiệp rồi đó!”
“Lãnh đạo ma quỷ gì ở đây cơ chứ!”, Đỗ Quân cười rồi ngồi vào trong ghế, hai người nói chuyện bâng quơ vài câu xã giao rồi anhquan tâm ân cần hỏi han cô: “Anh giới thiệu cho em đến bệnh viện đó đi làm, em cảm thấythế nào vậy?”
“Rất tốt anh ạ, ở đó môi trường tốt, trang thiết bị máy móc đều mới, bệnh nhân cũng không đông đúc lắm, nói chung là tốt lắm anhạ!”
“Tiểu Diệp”, Đỗ Quân tháo chiếc kính mắt ra, dáng vẻ mệt mỏi lấy tay vuốt dọc sống mũi, “Em phải ở nơi như thế anh lấy làm tiếc cho em lắm, em à”.
Diệp Tri Ngã mỉm cười trả lời anh: “Ôi, anh đừng nghĩ em giỏi giang cao siêu như thế chứ, khả năng của em như thế nào em hiểu rất rõ anh ạ. Anh Đỗ Quân, em hỏi anh một chút nhé, anh định khi nào cho phép Kiều Mẫn Hàng xuất viện hả anh”.
“Bây giờ thì vẫn chưa được đâu em à, cho cô ấy ở bệnh viện khoảng một tuần nữa để quan sát cho kỹ lưỡng, em có vấn đề gì sao?”
“Cô ấy chuẩn bị kết hôn rồi anh à”.
“Kết hôn sao?”, Đỗ Quân chau mày nhăn trán hỏi, “Sức khỏe của cô ấy như thế này mà…”
Diệp Tri Ngã cười đầy vẻ gượng gạo giải thích tiếp cho anh nghe: “Cho dù có nói nhưthế nào đi chăng nữa thì cũng phải để cô ấythỏa mong ước này, tình cảm của cô ấy và người yêu tốt lắm anh à”.
“Thế họ dự định tổ chức khi nào?”
“Thời gian cụ thể thì em không hỏi kỹ lắm, hình như là sắp đến rồi thì phải ạ”.
Đỗ Quân gật đầu nói: “Anh hiểu rồi, để khi nào anh kiểm tra lại sức khỏe cho cô ấy xem thế nào, rồi thì thương lượng lại sau”.
Diệp Tri Ngã nói quanh co dăm ba câu chuyện thêm một lúc nữa rồi đi tìm u Dương Dương tán gẫu, thật không dễ dàng gì mới qua được một tiếng rưỡi, rồi sau đó Diệp Tri Ngã lẳng lặng quay về phòng bệnh của Kiều Mẫn Hàng nơi cô đang nghỉ ngơi. May quá, ông Kiều Giám An và Phí Văn Kiệt đều đã đi về rồi, chỉ còn lại duy nhất một mình Kiều Mẫn Hàng đang mở to thao láo hai mắt nằm bất động trên giường.
Nhìn thấy Diệp Tri Ngã, Kiều Mẫn Hàng liền trút một hơi thật dài, mỉm cười và vẫy tay gọi cô: “Em biết ngay chị dâu của em sẽ không để em một mình đơn côi ở chốn này đâu mà, ha ha ha, chỉ có chị là đối xử với em tốt nhấtthôi!”
Diệp Tri Ngã vừa cười vừa bước đến ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường của Kiều Mẫn Hàng, giúp cô đắp gọn gàng lại chiếc chăn lên người. Bệnh của cô đã được khốngchế tốt, sắc tím tái lạnh ngắt của Kiều Mẫn Hàng lúc này cũng tốt hơn so với khi cô mê man bất tỉnh rất nhiều, không để lại cho người nhìn cảm giác sợ hãi lo lắng như tối hôm qua nữa. Thế nhưng trên khuôn mặt cô vẫn còn lộ rõ nét mệt mỏi ốm yếu của người đang mang bệnh trong mình. Diệp Tri Ngã nóichuyện vài câu không đầu không đuôi với Kiều Mẫn Hàng, cô hỏi một cách dò xét thận trọng: “Lúc nãy đã xảy ra chuyện gì vậy hả em? Chị nghe anh trai em nói rằng em không muốn kết hôn nữa, tại sao lại như thế?”
Kiều Mẫn Hàng không còn nở nụ cười tươi vui như lúc nãy nữa, cô trả lời đầy tâm trạng: “Chẳng vì sao cả, chỉ là không còn muốn kếthôn nữa mà thôi”.
Diệp Tri Ngã hơi nhướn lông mày lên gặng hỏiKiều Mẫn Hàng: “Đó là vì… Người yêu của em phải không?”
“Không liên quan gì đến anh ấy cả đâu, chỉ là em không còn muốn kết hôn nữa mà thôi”. Kiều Mẫn Hàng dịch chuyển cơ thể ra khỏi gối, cô hỏi lại Diệp Tri Ngã một cách tò mò: “Chị và anh trai em hai ngày hôm nay đã mất tích ở chốn nào đấy hả chị? Em hỏi anh ấy mà anh ấy chẳng thèm trả lời em”.
“Tiểu Mẫn”, Diệp Tri Ngã phân vân không biếtnên trả lời câu hỏi của Kiều Mẫn Hàng như thế nào, “Cũng phải nói một lý do nào đó mới được chứ, người nhà của em đã giúp emchuẩn bị đầy đủ mọi thứ để có thể tiến hành hôn lễ được rồi. Nhưng bây giờ em lại nói không muốn kết hôn nữa, mà lại không nói rõ nguyên nhân của em ra, em sẽ khiến cho mọi người cảm thấy thật đau khổ đấy. Rốt cuộc đã vì lý do gì vậy em? Không tiện để nói ra cho chị nghe sao?”
Kiều Mẫn Hàng cắn chặt vào môi hỏi lại cô: “Là anh trai em đã bảo chị đến đây để hỏi sao?”