mình: “Em không coi đó là sự thật thì em muốn nói gì nào? Không được ấp a ấp úng đâu nhé, chúng ta chẳng phải đã nói rõ ràng với nhaurồi, rằng giữa hai người phải thành thật không được che giấu bất cứ điều gì cơ mà”.
Nụ cười của Kiều Mẫn Hàng bỗng nhiên trở nên gượng gạo miễn cưỡng, mười ngón tay của cô đan xem vào mười ngón tay của anh,để đôi bàn tay gầy nhỏ của cô đan chặt vào bàn tay to lớn của anh: “Anh Văn Kiệt, ýem muốn nói là… nếu như có một ngày nào đó… em chỉ đưa ra một giả thiết thôi… nếu như có một ngày nào đó bệnh tình của em lạitái phát nữa, nhưng khi đó không thể gượngdậy được nữa…”
“Em nói cái gì thế hả?”, Phí Văn Kiệt lấy sức kéo bàn tay ra, mím môi thật chặt tỏ vẻ không vui, “Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi cơ mà, anh không cho phép em nói ra những lời như vậy nữa!”
“Em chỉ là đưa ra một giả thiết mà thôi anh à,anh xem anh kìa, cứ phải bắt em nói ra mới được sao, em nói ra rồi thì anh lại giận em! Đúng là mất cảm hứng quá cơ!”. Kiều Mẫn Hàng rất tự nhiên hôn lên má Phí Văn Kiệt mộtcái, “Được rồi được rồi, em đã hôn anh rồi mà anh vẫn chưa chịu sao, lại giận dỗi lại sầm mặt xuống, chúng mình đứng với nhau thế này thì thế nào cũng có người nói chúng mình là một đôi đen trắng bù trừ cho nhau rồi, mặt của anh đúng là không thể nào đen hơn được nữa đấy! Đừng giận em nữa anh nhé, ngoan nào!”
Phí Văn Kiệt vừa giận vừa buồn cười. Cánh cửa văn phòng của Kiều Thận Ngôn bỗng nhiên mở ra, sau đó ba người đàn ông bước từ trong đi ra. Kiều Thận Ngôn đi sau cùng. Anh nhìn thấy khuôn mặt cười rất tươi vui của cô em gái cưng và vẻ mặt dài thượt im phăng phắc của Phí Văn Kiệt liền lấy giọng ho lên một tiếng nhỏ: “Phí Văn Kiệt, anh vào trong đây một chút”.
Phí Văn Kiệt đứng ngay dậy, gật đầu chào hỏi hai vị đồng nghiệp bộ phận khai thác rồi nắm lấy tay Kiều Mẫn Hàng cũng bước vào bên trong văn phòng dành riêng cho tổng giám đốc. Kiều Thận Ngôn hơi chau mày nói: “Tiểu Mẫn, em đợi ở bên ngoài một lúc đi, anh có vài điều muốn nói riêng với Phí Văn Kiệt trước đã”.
Quan hệ giữa hai người đàn ông này từ trước đến nay, đặc biệt là thái độ của Kiều Thận Ngôn trước sau như một luôn tỏ vẻ hoàinghi và xét nét đối với Phí Văn Kiệt khiến choKiều Mẫn Hàng cảnh giác, không còn cười được nữa: “Có việc gì vậy anh, chẳng phải anh bảo chúng em cùng nhau đến hay sao, có chuyện gì mà không thể nói cho em biết cùng được chứ”.
Kiều Thận Ngôn không bình tĩnh được nữa nhíu mày lên đáp: “Việc công. Em ngồi bên ngoài đợi một lúc đi”. Anh ngửi thấy mùi cafebốc lên thơm lừng, cất giọng gọi thư ký Vương: “Không được cho phép Kiều Mẫn Hàng uống cafe đấy”.
“Người ta rõ ràng là uống cam ép cơ mà!”, Kiều Mẫn Hàng tỏ vẻ phẫn nộ, “Điều một điều hai đều là không được không cho phép, ai cũng có quyền quản lý em hết, em đúng là một người không có bất cứ địa vị nào trên thế giới này cả”.
Phí Văn Kiệt mỉm cười vỗ vào vai Kiều Mẫn Hàng, rút bàn tay mình ra khỏi bàn tay cô rồi lặng lẽ đi vào trong văn phòng của Kiều Thận Ngôn.
Hai bên tường trong văn phòng rộng rãi hiệnđại này đều là kính trong suốt, ánh mặt trời rực rỡ chói lóa xuyên thẳng vào nơi đây. KiềuThận Ngôn mặc bộ vest đứng bên khung cửa sổ và nhìn xuống khung cảnh bên dưới. Ngoài kia cả thành phố đang rất nào nhiệt sầm uất. Những hàng xe với những dòng người tất bật qua lại, người vui người buồn đều có, người bi thương người hạnh phúc cũng có cả. Bờ vai của anh rộng và săn chắc, cà vạt đeo trên người cũng rất thẳng rất chỉn chu, hai cánh tay thả dài xuống hai bên người. Hai bàn tay vô thức nắm chặt lại, tư thế giống như bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng phòng thủ một cách sát sao đối phương hòng tìm ra kẽ hở sai sót của họ, đánh một cú là đối phương có thể gục ngay tại chỗ.
Bóng dáng vạm vỡ chắc nịch một cách ngoan cường này, Phí Văn Kiệt ngay từ ngày đầu tiên gặp gỡ đã biết rằng rồi tươnglai đây anh sẽ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn và trắc trở do con người này gây cho anh. Anh không nói bất cứ câu gì trước, mà chỉ yên lặng đứng ngây người, đợi chờ một tiếng thốt lên của Kiều Thận Ngôn.
Dường như phải gọi đây là một trận thi gan thì đúng hơn. Hai người đàn ông không ai vội vã lên tiếng trước, chỉ đứng sừng sững như trời trồng, như đợi chờ đối phương hànhđộng trước, mọi thứ yên lặng như tờ. Cuối cùng Kiều Thận Ngôn đành quay người lại, mặt không một chút biểu cảm, đầy vẻ nghiêm nghị nhìn thẳng vào Phí Văn Kiệt, mắt nhíu lạitrầm ngâm nói nhỏ: “Lần này tôi lại phải nghe lời giải thích như thế nào đây nữa?”
Phí Văn Kiệt bước gần sát phía anh, nhìn thấy hai tấm ảnh đặt đúng tầm nhìn của mình. Một tấm hình chụp anh, thời gian vào khoảng sáng sớm ngày hôm nay. Anh đi từ trong hành lang của cầu thang dưới khu nhà Diệp Tri Ngã ra, giương đôi mắt đầy vẻ luyến tiếc không đành lòng ra đi và nhìn lên phía căn phòng của Diệp Tri Ngã. Một tấm hình khác chụp Diệp Tri Ngã, cô mặc chiếc quần bò và áo blue trắng, bện tóc cột thànhmột bên đuôi sam, nhìn có vẻ rất giống với điệu bộ của một cô sinh viên hơn đang ngồi khoanh tròn chân đọc sách trong một cửa hiệu sách, trông dáng vẻ dường như rất chăm chú, không để ý rằng mình đang bị chụp trộm trong một cự li vô cùng ngắn ngaysát bên cạnh như thế này.
Kiều Thận Ngôn quay lưng lại nhìn ra khung cảnh bên ngoài ô cửa sổ, cong môi lên rất cao, cười chế giễu lộ rõ vẻ coi thường: “Sức mạnh tình yêu đúng là vĩ đại thật, trạng thái tinh thần như ngày hôm nay của bác sỹ Diệp có phải đã làm cho anh cảm thấy mãn nguyện lắm đúng không, hả? Cả một buổi tối vất vả đúng là không uổng công bỏ ra có đúng không, người bạn thân yêu của tôi, em rể tương lai yêu dấu của tôi!”
Phí Văn Kiệt cầm những tấm hình trong tay nhưng không cảm thấy một chút do dự hay run rẩy gì cả. Anh trầm ngâm lặng lẽ nhìn bứchình chụp Diệp Tri Ngã. Cô đọc sách vẫn với thói quen xấu của ngày xưa, cong lưng cúi gằm mặt xuống đọc, chỉ chực chờ cúi thêm một chút nữa là có thể vùi cả khuôn mặt vào trong quyển sách luôn. Nhưng cũng thật lạ bởi vì thói quen này cô mắc phải suốt từ hồi còn học tiểu học rồi cho đến tận ngày hôm nay, thế nhưng cô lại không hề bị cận thị. Ngày trước anh đã khuyên can cô không biết bao nhiêu lần, mỗi lần như thế cô đều giả bộ làm thinh rồi nũng nịu lấy đầu bàn chân móc vào cổ của anh, trách móc anh rằng cô biến thành bộ dạng như thế này tất cả cũng chỉ là do anh hết cả, đều do anh ngay từ khi còn học tiểu học đã đòi viết thư tình gửi cho riêng cô, khiến cho cô cứ phải giấu giấu giếm giếm đọc, đọc rồi lại đọc ngấunghiến, đọc mãi khiến cho cô biến thành bộ dạng như thế đó, bộ dạng lúc nào cũng nơmnớp lo sợ bị người khác phát hiện ra.
Anh mím môi cười nhẹ, đặt những bức hình chụp xuống bàn, ngẩng đầu lên nhìn Kiều Thận Ngôn: “Hóa ra là từ trước đến nay anh luôn cho người bám sát theo dõi tôi. Hai bức hình này chụp khá tốt đấy, còn về vấn đề giải thích thì… anh muốn nghi ngờ tôi như thế nào thì là tự do của anh, tôi không muốncan thiệp vào việc của anh, tôi không cần thiết phải đi giải thích với anh làm gì cả, mà nếu có cần giải thích thì cũng chẳng phải là dành cho anh đâu”.
Kiều Thận Ngôn nắm chặt lòng bàn tay lại: “Anh cho rằng nếu tôi đưa những bức hình này cho Kiều Mẫn Hàng xem, nó sẽ tin lời giải thích của anh hay sao?”
Phí Văn Kiệt gật gật đầu khẳng định: “Sự tin tưởng giữa tôi và Tiểu Mẫn anh không có cách gì hiểu được đâu, tôi đã tin tưởng thì chắc chắn rằng cô ấy cũng sẽ tin tưởng”.
Kiều Thận Ngôn trầm ngâm: “Lợi dụng sự thuần khiết và lương thiện của Tiểu Mẫn để lừa gạt cô ấy, Phí Văn Kiệt, anh làm cho tôi cảm thấy anh thật là buồn nôn đấy”.
Phí Văn Kiệt ngẩng cao đầu đáp: “Một con người cả ngày sống chỉ để nghi ngờ và ganh ghét đố kỵ người khác thì trong mắt vĩnh viễn chỉ chứa đầy rẫy những lợi dụng và lừa gạt. Nếu như anh có dù chỉ đôi chút gọi là công bằng khách quan, thì anh sẽ không phải lúc nào cũng buồn nôn như thế này đâu”.
Kiều Thận Ngôn cười nhạt thếch: “Khách quan? Tôi không biết là còn thứ gì có thể khách quan sự thật hơn những tấm hình chụp này, còn thứ gì nữa? Là những lời ngon ngọt ong bay bướm lượn dành cho đàn bà con gái hay sao?”
Phí Văn Kiệt cúi đầu xuống, cười nhẹ lắc đầu:“Ông tổng giám đốc Kiều, tôi đang bận vô cùng, không có thời gian để mà ngồi nói những câu chuyện nhảm nhí vô vị này với anh, Tiểu Mẫn đang đợi ở bên ngoài kia, bâygiờ anh có thể gọi cô ấy vào đây, để cho cô ấy cũng được thưởng thức ngắm nhìn hai bức hình này một chút chứ, lại còn cái mà anh gọi là cả đêm vất vả nữa, anh cũng có thể kể hết ra cho cô ấy nghe một lượt đấy”.
Kiều Thận Ngôn nghiêng đầu ánh mắt sắc lạnh như gươm đao nhìn chế giễu: “Anh cho rằng tôi không dám sao?”
Phí Văn Kiệt ngoắc ngón tay lên, cười và không nói thêm một lời nào nữa.
Tòa nhà tầng thứ bốn mươi không thể nào nghe thấy những âm thanh nhộn nhịp của thành phố dưới kia được, lại thêm những bức tường được làm bằng kính kiên cố dày dặn. Không khí trong văn phòng rộng lớn này càng trở nên lặng thinh không có lấy mộtchút tiếng động nào, chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đều của đối phương, thậm chícó thể nghe thấy cả âm thanh của nhịp tim đang đập. Phí Văn Kiệt không thèm nhường nhịn chăm chăm nhìn vào Kiều Thận Ngôn, môi cười nhạt nhẽo khiến cho Kiều Thận Ngôn càng lúc càng trở nên phẫn nộ: “Phí Văn Kiệt, tôi chưa bao giờ gặp loại người cóthể hèn hạ đến mức như anh”.
“Như anh nói có vẻ giống như là tôi lại mắc thêm một tội nữa rồi, lợi dụng căn bệnh của Tiểu Mẫn để uy hiếp loại anh trai yêu chiều cô em gái cưng như anh, ý anh là vậy chứ gì?”. Phí Văn Kiệt cúi đầu cười một cách bất lực, khi cúi xuống anh lại nhìn thấy hai tấm hình đó, rồi ngẩng đầu lên nói tiếp, “Trên công trường còn một đống việc đang chờ, nếu như tổng giám đốc không còn chỉ thị gì cho tôi nữa thì tôi xin phép đi trước”.
Kiều Thận Ngôn nghiến chặt răng, nhìn thấy Phí Văn Kiệt đang gật đầu với mình rồi sải chân đi ra khỏi văn phòng của anh. Khi Phí Văn Kiệt đẩy cánh cửa chuẩn bị quay người đi, bỗng dưng như vừa nghĩ ra điều gì đó liền với giọng nói tiếp: “Vẫn còn một chuyện nữa tôi nghĩ là cần phải nói cho rõ ràng, tổng giám đốc Kiều, tôi rất không thích loại người cứ đứng đằng sau người khác lẩn lút chơi trò ma quỷ, có vấn đề gì thì có thể nói trực tiếp với người ta, tốt nhất là đừng bao giờ giở thủ đoạn hèn hạ xấu xa như thế này nữa, cảm ơn”.
Kiều Mẫn Hàng đứng ở bên ngoài đợi chờ có vẻ vô cùng nóng ruột, nhìn thấy cánh cửavăn phòng vừa mở liền ngay lập tức chạy đến: “Nói xong rồi à, anh trai em đã nói những gì với anh thế?”
“Không có chuyện gì đâu, chỉ là một số chuyện công thôi”. Phí Văn Kiệt nắm tay cô cùng đi ra phía thang máy, vừa bước đi vừaquay về phía thư ký Vương gật đầu chào tạm biệt. Kiều Mẫn Hàng cảm thấy thật là khó hiểu: “Anh đừng vội đi như thế, anh trai em bảo là tìm em có việc, hay là anh ấy còn việc gì muốn nói với em nữa chứ”.
“Không có việc gì đâu, anh trai em đều đã nói hết với anh rồi”.
Kiều Mẫn Hàng ho lên vài tiếng ra hiệu nhắc nhở: “Gì đây chứ, gọi em đến nói rằng có việc quan trọng cần nói với em, biết thế này thì em chẳng thèm đến đây nữa làm gì, lại còn phải đợi ở đây bao nhiêu lâu nữa chứ!”
Phí Văn Kiệt giơ tay lên xem đồng hồ: “Hôm nay anh không quay về công trường nữa, điđi, chúng mình c