Thích những thứ yếu ớt mỏng manh giống như khuôn mặt xinh đẹp của em
Diệp Tri Ngã không thể xác định được rõ ràngsự việc xảy ra trong buổi tối ngày hôm qua rốt cuộc là thực hay là ảo. Khi cô vừa tỉnh dậy, mở to mắt và nhảy xuống giường ngủ, bước nhanh đến cánh cửa phòng ngủ và mở toang ra, Phí Văn Kiệt đang đứng ngay đó, đã mở hé cánh cửa bên ngoài từ bao giờ.
“Anh Văn Kiệt…”, Diệp Tri Ngã rạng ngời ánh mắt, lộ rõ sắc thái xen lẫn không biết là bi thương hay là vui mừng, “Thật sự là anh sao…”
Trong ánh mắt Phí Văn Kiệt không có lấy một chút thương cảm hay đồng tình gì cả, anh nhìn cô nghiêm nghị một hồi rất lâu rồi giọng đầy vẻ trầm ngâm: “Tối hôm qua em đã uống say rồi”.
Diệp Tri Ngã cười hoang mang lo lắng, khi cô tỉnh dậy bộ dạng cô trông như thế nào vậy, còn bây giờ đây khi đang đứng trước Phí Văn Kiệt thì với bộ dạng gì đây. Không cần soi gương thì chắc chắn cũng có thể đoán ngay ra được tư thế đầy nhếch nhác luộm thuộm của cô: “Anh đến tìm em, là… là có việc gì không ạ?”
Phí Văn Kiệt nhấp một ngụm trà được đặt trên ghế sofa rồi trả lời cô: “Anh đến đưa thiếp mời cho em, tuần sau là ngày sinh nhật hai mươi tư tuổi của Tiểu Mẫn, bọn anh chuẩn bị đính hôn vào buổi lễ tổ chức sinh nhật của cô ấy”.
“Vậy sao”, Diệp Tri Ngã mỉm cười, hai hàng mikhông ngừng chớp liên tục, “Vậy thì em chúcmừng hai người trước…”
“Tiểu Mẫn nói cô ấy muốn đến gửi thiếp mời cho em, anh nghĩ rằng nên để anh tự đến đây mời em thì tốt hơn”, Phí Văn Kiệt cười một cách điềm đạm, “Bác sỹ Diệp, tôi muốn côhiểu ý tôi muốn nói gì”.
Diệp Tri Ngã bần thần hết cả người, mỉm cườinhẹ nhàng và cúi đầu xuống: “Em hiểu, em… em tuần sau có chút việc bận rồi, có thể không tham gia được buổi lễ đính hôn của hai người, em xin lỗi…”
Phí Văn Kiệt gật gật đầu, không còn nhìn thẳng vào mắt cô nữa, mở cửa phòng ra và thuận tay đóng cửa lại trước khi rời khỏi căn phòng. Diệp Tri Ngã im lặng lắng nghe tiếng bước chân chầm chậm khuất xa của anh rồi thở một tràng dài, quay người đi đến bên giường, nằm trên giường một cách vô thức.
Uống rượu say thì cũng chỉ có thể không còn nhận thức được gì trong khoảnh khắc say mềm khi đó. Thế nhưng sau khi say rồi thì vẫn phải thức giấc tỉnh dậy. Những điều cần đối diện thì rốt cuộc vẫn cứ phải đối diện mà thôi. Diệp Tri Ngã nằm bất động trên giường im lặng suy ngẫm một hồi lâu, sau đó ngồi dậy dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp khắp một lượt trong phòng, đeo túi xách vào vai và bước ra khỏi căn phòng của mình. Cô đã nằm trong phòng ba ngày liền, thế là đủ lắm rồi. Quãng thời gian tiếp theo đây dù là nghỉ ngơi tĩnh dưỡng hay là đang bị tù đày lương tâm tội lỗi, dù thế nào thì cô cũng không thể tiếp tục cuộc sống hồ đồ vô nghĩa như thế này được nữa.
Công tác đã được nhiều năm rồi, nhưng cô chưa bao giờ cảm giác lại có thể rảnh rỗi đến dường vậy. Trước nay cô vốn bận rộn luôn chân luôn tay, bận rộn không ngớt. Thế nhưng đột nhiên rảnh rỗi như thế này thì cô lại không biết làm gì bây giờ. Cô đứng giữa dòng người qua lại tấp nập ngay giữa trungtâm thành phố, đứng dưới ánh mặt trời tỏa sáng ấm áp trên người, rồi đi vào một rạp chiếu phim.
Lần trước đó đi vào rạp chiếu phim cô khôngcòn nhớ được đó là khi nào nữa. Diệp Tri Ngãthoáng đôi chút hưng phấn khi vào rạp tìm bộ phim yêu thích và mua tấm vé xem phim cho riêng mình. Cô cũng mua bắp rang bơ và nước uống rồi đi vào trong phòng chiếu phim. Một bộ phim chiếu trong hai tiếng được cô xem một cách chăm chú, tiếp đến côlại đi vào một hiệu sách, mua vài quyển mà trước đó cô vốn đã rất muốn mua về đọc thếnhưng lại chẳng bao giờ có đủ thời gian để nghiền ngẫm sách cả. Sau khi bước ra khỏi hiệu sách cô liền đi đến quán để ăn trưa, việc tiếp theo đó là lượn khắp một vòng siêu thị. Khi đọc tiểu thuyết thì phải có đồ ăn vặt để sẵn phục vụ bên cạnh mới được. Cô còn mua thêm một vài đồ ăn mà khi nấu nướng phải tốn công mất sức đầu tư mới nấu được. Cô đã có thời gian rảnh rỗi đến như thế thì phải đầu tư đối xử tốt với cái dạ dày của mình thôi. Căn phòng bếp trong nhà cô đã từ rất lâu rồi ngoài dùng để nấu mì ăn liền ra thì cũng chưa lúc nào được nướng bất kỳ món nào rồi.
Phương án di dời lò cao áp của Phí Văn Kiệtdưới sự trợ giúp hết mình của Kiều Thận Ngôn cuối cùng đã được phê chuẩn thông qua. Quá trình thực hiện cụ thể cũng đã được thiết kế xong xuôi. Bây giờ đang xây dựng một nền móng mới và đặt các thiết bị trợ giúp khác bên cạnh lò cao áp đó. Trong tay Phí Văn Kiệt cầm một bản thảo phác họa thao tác, tỉ mỉ so sánh đối chiếu với các số liệu lúc nãy vừa kiểm tra xong. Đây là công việc đầu tiên từ ngày anh được thăng quan lên chức mới tại tập đoàn, cho nên nhất địnhchỉ được thành công, không thể cho phép thất bại. Khi anh đang bận rộn liền chân liền tay thì đột nhiên tiếng điện thoại vang lên. Anh đưa bản thảo phác họa cho người tổng kiến trúc sư, đi ra một nơi khác nghe điện thoại. Cởi bỏ mũ an toàn lao động ra. “Bây giờ sao? Bây giờ anh đang ở công trường rồi, rất bận. Có việc gì không thế?”
Kiều Mẫn Hàng mỉm cười phía bên kia điện thoại nói với anh: “Anh bận quá à, anh trai em nói tìm chúng ta có việc gấp, anh mau vềđây đi anh!”
“Có việc gấp sao?”, Phí Văn Kiệt nhăn trán, “Anh ấy nói có việc gì gấp?”
“Không có đâu, chỉ là đang đợi anh thôi, anh không đến thì anh ấy không chịu nói cho em nghe. Em thấy điệu bộ của anh ấy cóvẻ lo lắng lắm anh à, anh hãy về đây mau đi anh nhé!”
Phí Văn Kiệt do dự một chút rồi gấp điện thoại bàn lại, bàn giao cho vài nhân viên cấp dưới tiếp tục hoàn thành nốt công việc đang dang dở rồi một mình lái xe rời khỏi công trường và đi về khu thành phố, sau mộttiếng đồng hồ dài đã về đến tập đoàn gangsắt Ninh Huy nằm trong một tòa nhà lớn ngay chính giữa trung tâm thành phố.
Một tòa nhà cao bốn mươi tầng, tập đoàn gang sắt Ninh Huy chiếm trọn toàn bộ ba tầng cao nhất trong tòa nhà lớn thênh thang này. Bộ phận sản xuất và vận chuyển thì được đặt tại vùng ngoại ô thành phố. Còn nơi đây là bộ phận thị trường và bộ phận quản lý điều hành. Văn phòng giám đốc của Kiều Thận Ngôn nằm bên phía đôngnam của tầng thứ bốn mươi - tầng cao nhấttrong tòa nhà này, đây cũng là văn phòng rộng lớn thoáng đãng nhất và nhìn ra khungcảnh bên ngoài đẹp nhất trong toàn bộ tòa nhà cao tầng khi nhìn ra xa. Phí Văn Kiệt từ trong thang máy bước ra ngoài. Kiều Mẫn Hàng đang nói chuyện với thư ký liền đứng lên nắm tay Phí Văn Kiệt: “Anh đến rồi sao, sao lại đến muộn như thế chứ?”
“Hơi tắc đường”. Phí Văn Kiệt mỉm cười bước đi, “Anh trai em đâu rồi?”
“Đang ở bên trong ạ”, Kiều Mẫn Hàng giơ tay chỉ vào phía văn phòng của Kiều Thận Ngôn, “Lúc nãy vừa có vài người đi vào trong đó tìm anh trai em có việc, nên em đi rangoài đợi ạ”.
Cô thư ký của Kiều Thận Ngôn họ Vương, đãhơn bốn mươi tuổi. Từ ngày ông Kiều Giám Anmới bắt đầu sự nghiệp thành lập tập đoàn gang thép Ninh Huy này, cô đã có mặt và làmviệc tại nơi này rồi. Cô là một trong những nhân viên lão làng trong tập đoàn. Chức vụ của cô tuy không cao nhưng tiếng nói của cô rất có uy tín và cũng được dòng họ nhà Kiều tin tưởng giao trọng trách. Thư ký Vương pha một tách cafe rổi đưa cho Phí Văn Kiệt nói: “Giám đốc Lý của bộ phận khai thác đang ở bên trong đó, báo cáo về vấn đề mở rộng nhà máy chế biến tại Hải Thành, hình như đang tiến hành dự án thì phát sinh một chút mâu thuẫn với Ủy ban thôn tại khu vực đó thì phải”.
Phí Văn Kiệt gật gật đầu, rồi đi cùng Triệu Mẫn Hàng ra phía ghế sofa ngồi xuống: “Không chỉ có riêng gì tập đoàn của chúng ta đâu, bây giờ vấn đề di dời là mâu thuẫn chung thường xuyên xảy ra ở bất cứ nơi đâumà. Nếu quá trình chi phí bồi thường thoải mái thì gây thiệt hại cho lợi ích tập đoàn, nhưng chặt chẽ quá thì lại dễ gây đến tranh chấp giữa các bên, thực sự không dễ dàng gì mà giải quyết được đâu”.
Thư ký Vương lắc đầu than thở: “Đúng vậy, chuyện này đã kéo dài đến tận hơn hai tháng nay rồi đấy, nếu mà tiếp tục kéo dài nữa thì tiền vay lãi sẽ chẳng thể nào cầm cố tiếp được nữa, mà lịch trình xây dựng công xưởng cũng sẽ bị đình trệ thêm, đội ngũ công nhân xây dựng tại bên đó cũng khó màcó thể nói chuyện được”.
Hai người nói chuyện mỗi người một câu rôm rả, Kiều Mẫn Hàng ngồi bên cạnh lắng tai nghe nhưng có vẻ không hiểu rõ cho lắm, kéo lấy cánh tay Phí Văn Kiệt tỉ mỉ đo đạc, rồi đùa nghịch ngón tay giữa bên bàn tay trái của anh, lại đem ra so sánh với ngón tay trỏ của mình xem ngón tay nào to hơn hay nhỏ hơn.
Phí Văn Kiệt buồn cười hỏi cô: “Em đang làm cái gì thế hả?”
Kiều Mẫn Hàng nắm lấy ngón tay giữa của anh và nói: “Em đang nhìn xem anh đeo chiếc nhẫn như thế nào thì đẹp nhỉ”.
“Đeo bất cứ cái nào cũng đều được mà, anh đeo cái nào cũng đều đẹp hết cả”.
Thư ký Vương nghe hai người thanh niên đang nói cười với nhau, liền mỉm cười đi vàongồi trong vị trí của mình. Đọc truyện hay tại yêu truyện chấm mô bi. Kiều Mẫn Hàng cười và vỗ vào cánh tay của Phí Văn Kiệt: “Mặt anh đúng là dày quá! Em hỏi anh rốt cuộc khi nào thì rảnh được, anh toàn để choem một mình đi xem nhẫn thôi, anh xem lúc nào rảnh rỗi thì đi cùng em xem nhẫn chứ, còn xem nhẫn to nhỏ thế nào để còn điều chỉnh được, anh mà không đi là không kịp đâu đấy nhé!”
“Nói chung đều là nhẫn đính hôn thôi mà, cũng chẳng đeo được vài ngày, đợi cho đến ngày mua nhẫn kết hôn thì anh sẽ cẩn thận đi chọn một cái là xong chứ gì”.
“Anh làm sao mà biết được chỉ đeo vài ngàythôi chứ, em còn chưa nói khi nào lấy anh cơ mà. Hơn nữa, ai nói đính hôn rồi thì nhất định sẽ phải kết hôn cơ chứ?”. Kiều Mẫn Hàng nghiêng đàu cười nói vui đùa với Phí Văn Kiệt, “Không biết chừng ngày nào em gặp được người đàn ông tốt hơn anh, anh đừngcó cho rằng đính hôn rồi là bắt buộc phải cưới nhau đâu đấy!”
Phí Văn Kiệt hít lấy hít để mũi của mình, xoa xoa đầu Kiều Mẫn Hàng và nói: “Thế nếu nhưđến một ngày nào đó anh gặp một người con gái tốt hơn em thì sao? Em cũng đừng có cho rằng đính hôn rồi là bắt buộc phải cưới nhau đâu đấy!”
Kiều Mẫn Hàng nhíu mày nhăn trán làm bộ cau có giận dỗi cười với anh, cô cúi đầu xuống nắm chặt lấy bàn tay của Phí Văn Kiệt,giống như đang chơi trò chơi mà mình rất yêu thích rất cưng nựng, đùa nghịch từng ngón tay trên bàn tay của anh: “Anh Văn Kiệt…”
“Ừ!”
“Anh nói xem, nếu như…”
Phí Văn Kiệt nghiêng đầu nhìn sang phía cô: “Nếu như làm sao?”
Kiều Mẫn Hàng càng lúc càng cúi đầu thấp xuống, hai hàng mi dài và cong chớp chớp liên tục: “Anh Văn Kiệt, nếu như…”
Cô ngập ngừng nói không thành câu, Phí Văn Kiệt đưa tay nắm chặt lấy bàn tay của cô, rồi nhẹ nhàng âu yếm đặt bàn tay cô vào trong lòng bàn tay của mình và nói: “Nói gì vậy hả nhóc con? Nếu như làm sao hả, à, anhbiết rồi, anh chỉ nói đùa với em thôi mà em cũng coi luôn đó là sự thật đấy hả! Em đúng là chẳng có tương lai sáng lạng gì cả!”
Phí Văn Kiệt mỉm cười đỡ cổ Kiều Mẫn Hàng lên, nụ cười của cô thật tươi sáng rực rỡ, đôi mắt tròn to cười híp lại giống như hai vầng trăng khuyết vậy: “Em còn lâu mới coi đó là thật nhé, anh đi đâu tìm được người con gáitốt hơn em thế này cơ chứ, anh đừng có mà mơ!”
Trái tim của Phí Văn Kiệt bỗng nhiên đập lên rất mạnh, rồi lại lắng xuống. Anh mỉm cười để xóa đi hình ảnh một nụ cười khác đột nhiên lóe sáng và hiện lên trong tâm tr